Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 104


Lisa thư giãn trên sofa một lát rồi ngồi dậy để lên Instagram xem tình hình. Bên phía truyền thông đã tự động chia sẻ bài đăng của cô để lan truyền rộng rãi thông tin cô đang ở nhà Chaeyoung. Mặc cho trước nay fan cô và fan Chaeyoung luôn không đội trời chung thì bây giờ cũng buộc phải đoàn kết chung sức đối ngoại, cố gắng giữ mối quan hệ 'hữu nghị trường tồn'. Có điều vẫn không ít người nghi hoặc liệu có phải cô và Chaeyoung yêu nhau hay không?

Đương nhiên đối với nhiều người thì yêu thật hay không chẳng quan trọng lắm, không phải sao? Trọng điểm vụ việc lần này nằm ở đó ư? Đừng lệch hướng, trọng điểm nên đặt ở 'không gỡ bỏ thành kiến thì tổn thương còn kéo dài' chứ. Cho dù chuyện giữa Chaeyoung và Lisa là thật thì có sao. Bản thân tình yêu luôn tự do và bình đẳng, huống chi thái độ mẹ của Chaeyoung cực kỳ rõ ràng, dân chúng hóng hớt đòi hỏi xác nhận cái gì chứ.

Thời điểm bộ phim chính thức lộ diện hai diễn viên chính là Chaeyoung và Lisa rơi vào buổi tối - đợi đến khi đó hẳn mọi chuyện đã diễn biến đến đỉnh điểm rồi, chỉ cần một bên đưa ra lời giải thích rõ ràng cho toàn bộ scandal ồn ào này mà thôi.

Dù thế nào chăng nữa thì tình hình rồi cũng sẽ lên xuống theo hình parabol, hơn nữa còn có thể dựa vào đấy để ủng hộ quyền bình đẳng, tuyên truyền phim điện ảnh, một mũi tên bắn trúng hẳn ba cái đích.

Lisa thở phào nhẹ nhõm. Cô đi thay bộ đồ thoải mái mặc ở nhà rồi gọi điện cho mẹ định hỏi thăm tình hình sức khỏe bố, tranh thủ dò xét luôn ý kiến của mẹ.

"Mẹ, con đây. Hôm nay bố sao rồi ạ, đã khỏe hơn chưa ạ?"

Bà đang nấu cơm nên điện thoại mở chế độ rảnh tay. Bà còn chưa trả lời, bố đã đột ngột lên tiếng, "Con chỉ cần biết chăm lo cho cho bản thân mình là đã tốt lắm rồi."

Lisa sợ hết hồn, nghẹn lời luôn. Sao nghe giọng bố có vẻ còn bực bội vậy?

Mẹ tắt chế độ handsfree xong phất tay ra hiệu ông ấy ra ngoài. Ông không vui đứng lên, hừ một tiếng rồi vào nhà bếp.

"Bố con không sao đâu, con không cần lo, hãy cứ chăm sóc tốt bản thân mình đi." Bà ngưng chốc lát mới hỏi, "Hiện tại con đang ở đâu?"

"Con đang ở nhà Chaeyoung." Lisa trả lời.

Mẹ cô im lặng hai giây rồi hỏi, "Ở với mẹ cô bé à?"

"Không ạ, cô ở căn tầng trên, không ở với bọn con. Bây giờ cô ấy lên để chuẩn bị bữa trưa cho con rồi."

Mẹ bực bội chỉ tiếc không rèn sắt được thành thép, "Thế giờ cô nhà lên chuẩn bị mà con còn yên tâm nhàn rỗi đợi ở dưới ư?"

Lisa: "?" Không thì sao ạ?

"Không phải trong thư con có kể mẹ cô bé không quá hài lòng về con sao? Con không biết điều thế này thì ai vừa lòng cho nổi? Dù sao cũng là thuộc bậc cha chú của con, bây giờ con bị thương thì thông cảm là không giúp được gì nhưng chí ít cũng phải có thái độ hỗ trợ chứ. Con chỉ cần đứng bên cạnh bầu bạn khi người ta nấu nướng là người ta đã vui trong lòng rồi. Sao con lại vụng thế nhỉ."

Lisa bị mắng ngây người, sau đó cô bật cười, tự dưng có cảm giác mình mới được gả đi, còn đang được mẹ dạy bảo kỹ năng xử lý mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu.

"Con cảm ơn mẹ." Chân thành từ tận đáy lòng.

Mẹ hiểu ý cô. Bà thở dài rầu rĩ, "Dù thế nào thì mẹ vẫn sẽ làm tròn bổn phận làm cha làm mẹ, mẹ từng cố gắng khuyên nhủ con nhưng con không nghe. Vậy nên kể cả sau này con có hối hận thì cũng đừng trách mẹ đã không ngăn con lại."

"Con sẽ không hối hận đâu."

"Mẹ cũng mong con sẽ không hối hận." Chuyện đến nước này rồi thì bà cũng chỉ có thể hi vọng Lisa sẽ hạnh phúc. "Về bố con thì có lẽ ông ấy sẽ cần ít thời gian, mẹ sẽ thuyết phục thay con."

"Không sao ạ, cứ từ từ thôi." Đã được bà ấy chấp nhận, giờ đây Lisa đã có thể thong dong.

Mẹ phì cười, bây giờ thì kêu từ từ thế lúc trước đứa nào gấp gáp hả? Bà cũng chẳng chấp nhặt con mình, thay vào đấy lại quay về với đề tài cũ để căn dặn Lisa, "Bây giờ con phải dưỡng thân, cần hay muốn ăn gì mà ngại nói với mẹ cô bé thì nói với Chaeyoung, nhờ cô bé truyền đạt lại với mẹ mình. Mà mẹ cô bé đã nấu món gì thì con phải nể mặt người ta, tâng bốc khen ngợi một tí, món nào mà thực sự không ăn nổi phải lén nói với Chaeyoung chứ đừng có mà bô bô nói thẳng mặt người ta."

Lisa cười đáp, "Vâng, con biết rồi, con cũng có ngốc đâu."

"Không ngốc thì mau nhanh chân chạy lên xem người ta làm đến đâu rồi đi, còn muốn người ta bưng xuống mời con ăn sao?"

Lisa nghe hiểu, thế là vội vàng cúp máy để gửi tin nhắn cho mẹ Chaeyoung xong mò lên tầng trên.

Lúc cô lên đến nơi thì bà ấy đã chuẩn bị gần xong bữa trưa rồi, bà còn bảo đang định mang xuống dưới kia. Lisa nhanh nhảu tỏ ra không cần, hai người ăn ở tầng trên là được rồi, hai ngày tiếp theo cũng như vậy.

Mặc dù Claire không trực tiếp bày tỏ thái độ song Lisa vẫn nhận ra bà cực kỳ bất ngờ và hài lòng với việc cô chủ động lên lầu. Quả nhiên chỉ có người làm mẹ mới hiểu tâm tư người mẹ nhất? Lisa thầm cảm thấy may mắn vì đã gọi điện về nhà.

Thế là buổi chiều khi gần đến giờ nấu bữa tối Lisa lại cố ý mò lên cùng bà chuẩn bị. Vì tay bị thương nên cô cũng chẳng giúp được gì nhiều, chỉ có thể đứng ở một bên bầu bạn tán gẫu với mẹ cô ấy, tiện thể hỏi chút chuyện thú vị liên quan tới Chaeyoung ngày xưa.

Hầu như người mẹ nào cũng như biến thành cái máy hát không ngừng nghỉ mỗi khi nhắc về đứa con mình, bà nào phải ngoại lệ. Chỉ một ít thời gian nấu cơm tối thôi mà Lisa không chỉ sưu tầm được thêm một đống chuyện hay ho về Chaeyoung mà còn tăng thêm điểm thiện cảm trong mắt mẹ Chaeyoung.

Sau khi ăn xong bà ấy muốn đến nhà hát xem kịch, còn rủ Lisa đi cùng. Lisa sợ bây giờ mình xuất hiện sẽ mang đến một hồi sóng gió không cần thiết nên khéo léo từ chối.

Cô xuống lầu, về nhà, lúc trông thấy ánh chiều tà hắt qua khung cửa sổ sát đất thì đột nhiên cảm hứng viết nhạc trào dâng. Cô vào thư phòng lấy giấy bút xong đến phòng âm nhạc ôm guitar ra ngồi ghế dựa ngoài ban công. Đợi đến khi chuẩn bị gảy đàn thì cô mới chợt nhận ra bây giờ tay mình đang không dùng được, có điều việc ấy không gây trở ngại gì tới cảm hứng viết nhạc hết.
Cô co chân lại, hóng gió đêm, ngân nga vui vẻ.

Khi Chaeyoung diễn xong quay trở về, vừa vào phòng khách đã thấy Lisa đưa lưng về phía mình ngồi ngoài ban công. Chaeyoung tiến lại gần, thấy đối phương đang đeo tai nghe, một chân duỗi một chân co lên để kê giấy, vừa ngân nga vừa ghi ghi chép chép. Ánh đèn chiếu lên thân hình mảnh khảnh cao thẳng của cô, chiếu lên cô một luồng sáng tạo cảm giác ấm áp lỗi lạc.

Chaeyoung thấy cô như đang tỏa sáng.

Hình ảnh êm đềm đầy hạnh phúc ấy từng là thứ cô quen thuộc nhất mà cũng lưu luyến nhất. Chaeyoung sẽ tiếc nuối nếu phá hỏng giây phút này. Cô ngắm nhìn hồi lâu với vẻ mặt dịu dàng, lặng lẽ lấy điện thoại chụp lại, xoay người định kiếm thêm chiếc ghế dựa khác để ngồi cùng Lisa.

Ai dè vừa quay lưng thì cái bóng của cô thoáng lướt qua trang giấy của Lisa, Lisa liền ngoảnh mặt lại theo phản xạ có điều kiện.

"Chaeyoung..." Cô tháo tai nghe xuống, mừng rỡ cất tiếng gọi.

Chaeyoung dừng chân, quay đầu bắt gặp nụ cười hào hứng khiến cho người ta cũng vui lây của Lisa. Khóe môi cong cong, đôi mắt đen lấp lánh.

"Đang viết nhạc à?" Cô hỏi, giọng nhàn nhạt.

Lisa duỗi tay ra để bắt lấy tay cô, ranh ma đáp, "Cậu nghe lén tôi hát hở." Cô kéo Chaeyoung tới ngồi bên cạnh mình, ôm eo cô cười tủm tỉm, "Thành thật thú tội coi, nghe lén bao lâu rồi?"

Chaeyoung lơ đãng trả lời, "Tôi quang minh chính đại đứng đó, là cậu không phát hiện ra thôi." Cô hơi cong môi, cố tình chế giễu: "Huống hồ cậu đang hát ư? Sao tôi lại chỉ nghe thấy tiếng heo kêu ỉn ỉn thôi nhỉ."

Lisa bật cười, bàn tay đang đặt bên eo Chaeyoung nhẹ gãi, ngữ khí nguy hiểm: "Chắc chưa?"

Chaeyoung cảnh giác giữ tay cô lại, cười chứ không đáp.

Lisa không nghe được đáp án mình muốn bèn hứng thú "hmm?" một tiếng, bàn tay xấu xa lại tiếp tục cù lét. Chaeyoung sợ mình cựa quậy mạnh quá sẽ động tới chỗ đau của Lisa nên chỉ có thể vừa cười vừa cố gắng giữ lấy tay đối phương.

Qua trận cười đùa, Chaeyoung tựa vào lồng ngực Lisa, cảm giác mệt mỏi suốt cả ngày như tan biến.

"Ăn khuya không?" Lisa dịu dàng hỏi.

Chaeyoung lắc đầu, "Sắp ngủ rồi." Cô nhìn chiếc guitar đặt ở một chiếc ghế khác bèn quan tâm hỏi han: "Muốn tôi giúp cậu thử phần nhạc không?"

"Không cần." Lisa nâng bàn tay năm ngón thon gọn của Chaeyoung lên, vừa vuốt ve vừa thì thầm, "Không phải cậu luôn nói gảy đàn sẽ làm ngón tay đau sao? Đêm nay ngón tay còn phải làm việc lớn, để đau sao được."

Chaeyoung cảm giác ngón tay đang được Lisa vuốt ve nóng bừng, cô nuốt nước bọt, cố gắng giữ tỉnh táo, "Bác sĩ đã bảo tạm thời không được vận động mạnh."

Lisa biết còn hỏi: "Vận động mạnh gì cơ? Chaeyoung đang nghĩ gì thế?"

Chaeyoung nghiêng người nhíu mày nhìn Lisa.

Lisa tỏ vẻ vô tội: "Tôi chỉ định nhờ cậu gội hộ cái đầu thôi mà. Đấy là vận động mạnh ấy hở?" Dứt lời, cô giả bộ vỡ lẽ, còn cười hư hỏng: "À, biết rồi nha, không phải Chaeyoung nghĩ đến..."

Cô còn chưa dứt lời, Chaeyoung đã bật đứng dậy, thẹn quá hóa giận: "Tự gội đi."

Lisa bật cười, bắt tay thu gọn mọi thứ mang vào phòng âm nhạc rồi qua phòng ngủ dỗ dành Chaeyoung.

Mình trêu thì mình phải dỗ, khuyên can mãi Chaeyoung mới chịu đồng ý gội đầu cho cô. Chaeyoung ra phòng khách lấy ghế dựa còn Lisa vụng về cởi đồ trong phòng ngủ.

Đợi đến khi Chaeyoung bê ghế vào thì đập vào mắt là cảnh mái tóc dài của Lisa rối bù, cô chỉ mặc nội y, đường cong quyến rũ nửa thân trên lộ ra ngoài không sót một phân.

"Cậu cởi áo làm gì?" Chaeyoung hít một hơi thật sâu để bình tâm.

"Không cởi nhỡ dính nước ướt biết phải làm sao?" Lisa hỏi lại với vẻ nghiêm túc.

Chaeyoung không đỡ được, cô nhíu mày liếc mắt nhìn Lisa xong rảo bước nhanh về phía phòng tắm, nhắm mắt làm ngơ.

Lisa vốn chẳng hiểu vì sao mình lại bị lườm, sau nghĩ ngộ ra thì bật cười vì Chaeyoung đáng yêu.
Cô bám theo Chaeyoung vào phòng tắm, ngồi lên chiếc ghế Chaeyoung mang vào, gập người xuống, nhướn cổ qua bồn tắm để Chaeyoung dùng vòi hoa sen thấm ướt tóc cô, thoa dầu gội đầu rồi cẩn thận vừa ấn vừa gãi.

"Lâu lắm rồi nhỉ." Lisa hoài niệm. Hồi xưa bọn họ cũng từng như thế này.

Chaeyoung nhẹ nhàng nở nụ cười, không đáp.

Lisa mỉm cười, hưởng thụ động tác dịu dàng của Chaeyoung, hưởng thụ cảm giác yên bình sâu lắng trong giây phút này.

Nước trong bồn phẳng lặng không một gợn sóng, sự ấm áp lan tỏa khắp thân thể đột nhiên hình thành nên một ca khúc rung động trái tim cô mãnh liệt.

Lisa vội giữ lấy tay Chaeyoung, đôi mắt lấp lánh ánh quang: "Chaeyoung, tự dưng tôi có cảm hứng." Dứt lời cô lập tức hào hứng đứng dậy, mặc kệ mái tóc còn sũng nước để chạy về phía phòng âm nhạc.

Chaeyoung còn giữ khăn trên tay, cô dõi theo bóng lưng rời đi của đối phương với ánh mắt đầy ắp yêu chiều. Cô mang theo khăn mặt, vào phòng thay đồ lấy một chiếc áo sơ mi sau đó bước vào phòng âm nhạc giữa tiếng piano du dương trầm bổng.

Trong phòng âm nhạc, vẻ mặt Lisa chăm chú tới độ nhíu mày lại, một tay đàn piano, đàn được một đoạn ngắn thì dùng tay còn lại viết lách trên trang giấy.

Nghiêm túc đến mức mê người.

Chaeyoung nhẹ nhàng khoác áo sơ mi lên người Lisa, Lisa bèn quay đầu liếc nhìn cô một cái, Chaeyoung ăn ý gật đầu, Lisa liền an tâm quay đầu tiếp tục sáng tác.

Chaeyoung giúp Lisa lau khô tóc, cô nhìn Lisa rồi hơi cúi người xuống.

Nhờ chiếc bóng của mình đặt một nụ hôn lên chiếc bóng của Lisa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com