Chương 2
-A...
Hậu đậu mà trật chân ngã xuống, phía sau vẫn văng vắng tiếng chửi bới, tiếng chân chạy. Cố gắng đứng lên, áo sơ mi trắng của em giờ đã lấm lem bùn đất. Bỗng dưng có một chiếc xe ô tô chạy băng qua, em hoảng hốt chạy nhanh về phía ô tô đó, chặn đầu xe
Chiếc xe đen tuyền liền kít lại, Jimin em chạy lại phía của
- L... Làm ơn mau cứu tôi với, tôi bị một đám người đuổi theo, cầu xin cho tôi đi nhờ...
Đôi mắt cay cay, tay liên tục đập cửa Lúc này người lái ô tô mới quay xuống.
- Cậu chủ... Có cho cậu ta lên không!!?
Một người đàn ông với bộ vest lịch lãm, mái tóc dài lãng tử, hai tay lúc này đan cheó vào nhau
- Tạm thời cứ cho cậu ta lên đi!!
Người tài xế mới gật đầu, mở cửa xe nói
- Mau lên xe đi!!
Jimin lúc này thầm cảm ơn, vội vàng trèo lên xe rồi chạy biến. Đi đường một đoạn,em vội cảm ơn bác tài xế
- Người cảm ơn không phải là tôi, mà là cậu chủ của tôi mới phải!!
Em liền quay sang, người đàn ông này vì quay sang bên của kính nên em không nhìn rõ mặt .Chiếc xe bắt đầu dừng lại tại một căn biệt thự, nhanh chóng xuống xe, em cúi chaòcảm ơn một lần nữa
- Cậu chủ Jungkook, tới nơi rồi al!
Toan đi, em chợt khựng lại, Jungkook.
Vội quay lại nhìn kĩ mặt người đó hơn, đường nét này...chính xác là Jungkook, chỉ khác là có nét trưởng thành hơn thôi
- Anh Jungkook!!
Em vội chạy lại, nắm chặt lấy tay, nhưng nhanh chóng bị anh đẩy ra
- Làm trò gì vậy!
Jungkook cau có nhìn lấy Jimin
- Anh...anh không nhớ em sao!! Em là Jimin, Jiminie của anh nè!!
Em vội nói tên, em nghĩ rằng chắc anh chỉ nhất thời không nhỏ thôi, khi nghe tên em ắt hẳn anh sẽ vui mừng, nhưng có vẻ... em đã lầm
- Thì sao chứ!
Nụ cười trên môi em dần tắt ngấm đi
- Anh...anh không có vui khi thấy em sao...
Em nhìn chăm chăm vào anh, em nghĩ rằng anh chỉ đùa thôi
- Căn bản tôi chẳng nhớ một thứ gì về mấy cái chuyện ngày xưa hết. Đặc biệt là cậu!!
Jungkook nói, nó như hàng ngàn mũi dao xuyên thủng trái tim em vậy. Ánh mắt anh cay nghiệt nhìn em, ánh mắt đấy...vô cùng xa lạ
Đây có phải... Jungkook không vậy... Jungkook một thời thương em đâu rồi!!
Bỏ mặc em lại một mình ở đấy, bác tài xế chi vội lướt qua rồi lắc đầu ngao ngán. Cứ đứng như vậy ở trước cửa nhà anh, em khóc...em cứ nghĩ Jungkook sẽ hỏi han, lo lắng và vui mừng chứ. Sao giờ lại như vậy!?? Cứ như thế, em đứng đó, hướng mắt nhìn vào căn biệt thự xa hoa kia Mặc cho mưa rơi trút xuống tầm tã, em vẫn đứng đó.. một mực đứng đợi anh Đời anh.. khi anh nhận ra em.
.
.
.
Sáng hôm sau, mưa cũng dần ngớt, còn em đang co ro một góc trước cống nhà anh.
Bỗng chiếc cổng tự động mở ra khiến em choàng tỉnh giấc. Dụi dụi đôi mắt nai của mình nhìn về hướng chiếc xe đang đi ra. Trong xe, Jungkook nhìn lướt thoáng qua bóng dáng bé nhỏ với mái tóc ướt kia
-Cậu ta ở đây cả đêm hôm qua sao?
Nhưng anh cũng lắc đầu cho qua, giờ sao anh phải quan tâm chú, lúc nào cũng vậy...bao năm qua dáng vẻ yếu đuối vẫn chẳng thay đổi gì .Bác tài xế hôm bữa liền bước ra
- Này chàng trai trẻ!!!
Bác hỏi, em liền dạ một tiếng
- Hiện tại chỗ chúng tôi thiếu người giúp việc, cậu có muốn làm ở đây không!!
Jimin bỗng căn nhẹ môi dưới.
Nếu như Jungkook không còn thương em...em sẽ có bám lấy anh .
Nhanh chóng gật đầu, bác liền dẫn em vào trong căn nhà, em trố mắt ngạc nhiên, thực sự vô cùng lớn, chỉ sau vài năm mà Jungkook đã dựng nên những thứ này sao!! Dạo quanh tất cả căn phòng, bác liền chỉ dẫn em những công việc nên làm.
- Còn tôi là quản gia Lee!!
Bác quay sang giới thiệu, hóa ra bác không phải là tài xế như em nghĩ
- Tôi nghĩ cậu nên đi vệ sinh một chút đi, nếu cử để như này sẽ cảm lạnh mất!!
Bác nhắc nhở em, em ngượng ngùng cảm ơn rồi chạy vào nhà vệ sinh tắm rửa
Nấu cơm, chuẩn bị bữa tối là do em và một chị giúp việc Han Heein cùng làm, em nhanh chóng làm quen với chị ngay sau đó. Một lúc sau, một bước chân liền từng bước tiến vào trong nhà, vẫn là bộ suit đen lịch lãm đó, vẫn là vẻ đẹp trưởng thành đó, nhưng trong tâm vô cùng buồn.
- Sao lại là cậu chứ!!?
Jungkook nhíu mày nhìn em, Jimin vội vàng cúi chào, trong lỏng không biết nên nói gì .
-Dạ thưa...tại vì đang thiếu chân giúp việc nên tôi mới tuyển cậu này thôi ạ!!
Bác quản gia liền giải vây cho em, cơ mặt anh cũng dần giãn ra, thở dài
- Được rồi, cậu đi ra đây!!
Anh gọi em, em liền nhanh chóng ngồi xuống ghế đối diện, anh đưa cho em một tờ cam kết
- Đây là điều luật khi làm việc, nếu cậu tái phạm sẽ phải đền 500 ngàn won!!
Em nhìn sơ bộ qua, toàn những quy định vô cùng nghiêm ngặt, em mím chặt môi, cầm bút và kí tên lên đấy. Jungkook liền cầm lại lấy tờ giấy rồi đi lên phòng, em nhìn xa xăm, nhưng cũng nhanh chóng làm công việc của mình
Đến tối, em dọn bàn ăn ra, hôm nay em làm toàn những món anh thích, mấy món này ngày xưa em thấy anh ăn nhiều vô cùng
Nhưng..
- Ai làm mấy món này đây!!?
Anh bỗng dưng đặt đũa xuống, ánh mắt tra xét hỏi
-Là em..
Em cất tiếng nói, nuốt nước bọt cái ực
Mạnh tay hất đổ bàn ăn cái xoảng, em giật mình nhìn đống đổ nát gạch ốp lát
- Từ giờ Heein sẽ ra thực đơn rồi để cho cậu ta nấu. Còn hôm nay ngày đầu tôi sẽ tha cậu. Từ giờ về sau mà nấu mấy món ăn như này thì liệu hồn!!
Đôi mắt hẳn lên tia máu, gằn giọng trách mắng em. Em lúc này chỉ biết cúi gằm đầu Có phải Jungkook mà em từng quen không!??
Sao lại có chút xa lạ chứ...
Bước thẳng lên trên lầu, em cúi xuống lau dọn mảnh đĩa vỡ kia. Nước mắt cứ thế trực trào rơi ra.
- Thôi đừng khóc, tính khí của cậu ấy vẫn luôn như vậy...
Heein nhẹ vuốt lấy tấm lưng gầy an ủi
Rốt cuộc...em lên đây gặp người này...để làm gì chứ...
Giờ đây...em chẳng còn ai hết...
Nhìn xuống chiếc vòng tay mà anh đã tặng em ngày trước. Bật khóc..
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com