82
"When you said you looked a mess, I whispered underneath my breath
But you heard it, "Darling, you look perfect tonight""

——————
Lái thêm một đoạn lên phía trước để tìm chỗ quay đầu xe lại, Orm nhanh chóng lái lên đường cao tốc chạy về hướng sân bay. Orm bảo cha Kornnaphat tìm quán cafe trong sân bay ngồi chờ mình trước rồi nàng sẽ lập tức đến đón ông.
Cha Kornnaphat đến ngay lúc này Orm cùng LingLing Kwong đều có loại cảm giác trở tay không kịp.
Hai người như hai đứa nhóc học sinh cấp 3 giấu người lớn trong nhà lén lút yêu sớm, cảm giác kíƈɦ ŧɦíƈɦ bí ẩn.
Nhưng mà việc vượt cấp gặp mặt phụ huynh luôn làđiều cần thiết, thà ra mắt sớm còn hơn muộn.
Orm về nước hơn nửa năm, cha Kornnaphat vốn dĩ đã muốn lên thăm nàng lâu rồi nhưng ở nhà đang làm dự án "vạn mẫu đồng ruộng", bản thân ông lại là Chủ tịch Hiệp hội tiếp thị nông nghiệp nên vẫn luôn bận rộn đến tận giờ.
Sau một giờ lái xe đến sân bay, Orm thuận lợi đón được người về nhà.
Cha Kornnaphat đang có tâm trạng rất tốt, trên người mặc áo do con gái bảo bối gửi về, dạo gần đây ông hay nói đau đầu nên nàng mua cho ông một chiếc mũ, nhìn vô cùng ấm áp.
Tại sân bay, hai cha con ôm nhau cười rất tươi.
Không thể không nói, chỉ có ở trước mặt cha Kornnaphat, Orm mới có thể lộ ra bản tính trẻ con tươi cười như thế.
Cha Kornnaphat đánh giá cô con gái đã lâu không gặp của mình từ trên xuống dưới một phen, khí sắc tốt hơn trong video nhiều, gương mặt hồng nhuận, làn da trắng nõn, mái tóc đen nhánh xõa sau lưng, thần sắc trong ánh mắt không lừa được người, chứng minh gần đây nàng sống không tồi.

Trong lòng cha Kornnaphat thoáng yên tâm một ít.
Đặt đồ lên xe, Orm chở cha Kornnaphat đến thẳng chung cư của mình.
Toàn bộ hành trình cha Kornnaphat không hề hoài nghi, hứng thú bừng bừng cùng Orm tám chuyện suốt chặng đường về.
Đến chung cư cũng đã chạng vạng tối, Orm vừa mở cửa nhà ra thì bụi bay đầy mặt như đang nói ở đây lâu rồi không có ai ở.
Cha Kornnaphat có kinh nghiệm sống phong phú, ánh mắt ông hoài nghi nhìn Orm: "Đã bao lâu con không về nhà rồi?"
Orm không dám nói với ông gần đây vẫn luôn ở nhà của LingLing Kwong, ông không biết mình quay lại với LingLing Kwong, nếu bây giờ mà nói ra nàng sợ ông sẽ đánh gãy chân LingLing Kwong mất.
Nàng hàm hồ qua loa lấy lệ nói: "Tại con đi công tác một thời gian, thông gió một chút là được rồi."
Nói xong vội vàng mở tất cả cửa sổ trong nhà ra, khí lạnh mùa đông lập tức tràn vào nhà, nàng có chút chột dạ nhìn lén cha Kornnaphat.
Cũng may cha Kornnaphat đang chắp tay sau lưng tuần tra một vòng trong phòng, có lẽ không phát hiện dấu vết khả nghi gì nên mới bỏ qua chuyện đó.
Thấy ông không hỏi thêm câu nào, Orm nhẹ nhàng thở ra.
Bữa cơm chiều cha Kornnaphat làm đầu bếp, Orm ở bên cạnh giúp đỡ.
Bông tuyết bay lả tả bên ngoài cửa sổ, ánh đèn lung linh chiếu sáng bên trong phòng, khung cảnh vô cùng ấm áp.
Di động trong phòng khách run lên liên tục nhưng Orm không nghe thấy.
Đột nhiên tiếng chuông cửa vang lên, Orm xoa xoa tay: "Cá con đặt đến rồi, con đi mở cửa."
Đôi dép lê nàng mang phát ra âm thanh xào xạt nện bước nhẹ nhàng một đường đi từ nhà bếp đến phòng khách, như đang hoà tấu một khúc nhạc dương cầm.
Vừa mở cửa ra, nhìn thấy LingLing Kwong bên ngoài cửa, biểu cảm trên mặt nàng lập tức cứng đờ.
Nói khó nghe một chút thì nàng không ngờ LingLing Kwong sẽ đến vào lúc này.
Trước khi đón cha Kornnaphat, nàng đã nói với cô, nàng sẽ tìm cơ hội nói với cha Kornnaphat chuyện của hai người rồi... trong điện thoại đã nói rõ ràng, chuyện đó không cần LingLing Kwong nhúng tay vào.
Orm treo nụ cười có chút xấu hổ trên mặt: "Sao chị lại đến đây?"
Ngoài cửa, LingLing Kwong mặc một cây màu đen, lạnh lùng đứng đó.

Trong tay cô xách không ít thứ, rượu vang đỏ, trà Phổ Nhị, còn có mấy cái hộp quà.
Đầu óc Orm nhanh chóng quay cuồng.
Người cũng đã đến trước cửa rồi, nàng cũng không thể đuổi người về được.
Nhưng LingLing Kwong cũng không thèm báo trước một tiếng đã trực tiếp xông đến rồi, cha Kornnaphat không hề chuẩn bị một chút nào, Orm không xác định hai người sẽ xảy ra cuộc chiến như thế nào nữa.
"N'Orm, lấy đồ ăn xong chưa?" Cha Kornnaphat thấy Orm thật lâu không động tĩnh gì, vì thế từ phòng bếp ra tới.
Vừa đến phòng khách đã nhìn thấy LingLing Kwong đang đứng ở huyền quan ngoài cửa.
Orm đang cầm áo khoác móc lên cho cô, còn LingLing Kwong đang đổi giày.
Hai người hằng ngày ở nhà nên vô cùng ăn ý, điều đó đánh sâu vào trong trí óc cùng tròng mắt cha Kornnaphat.
Ông hỏi câu hỏi y hệt Orm hỏi LingLing Kwong, nhưng khẩu khí không tốt được như nàng: "Sao cô lại đến đây?"
Nói xong, tầm mắt ông lại dừng ở trên người Orm, thăm dò từ trên xuống dưới: "Con gọi nó đến sao?"
Dưới ánh mắt chất vấn của cha Kornnaphat, Orm theo bản năng lắc đầu, lại nghĩ đến bỏ lại LingLing Kwong một mình đối mặt với ông có chút quá tàn nhẫn, vì thế lại gật gật đầu.
Sắc mặt cha Kornnaphat trầm xuống, loại thời điểm này mà Orm gọi LingLing Kwong đến là có ý gì?
Mặt ông càng thêm lạnh lẽo hơn, ông liếc nhìn Orm: "Con vào đây."
Dù sao người đến cửa cũng là khách, ông không trực tiếp đuổi LingLing Kwong ra ngoài.
"Cô Kwong, mời ngồi, chờ chúng tôi một chút."
Câu "cô Kwong" này gọi vô cùng lạnh nhạt xa cách, không hề mang theo chút cảm tình nào.
Giọng điệu của ông thậm chí còn không thân thuộc bằng cô bán cá ngoài chợ.
Orm lo lắng nhìn LingLing Kwong liếc mắt một cái, sau đó bước từng bước nhỏ đi theo phía sau cha Kornnaphat.
Trong thư phòng, cha Kornnaphat chắp tay sau lưng đứng bên cửa sổ.
Ông nhìn quang cảnh bên ngoài cửa sổ, còn Orm thì nhìn bóng lưng của ông.
Dù sao chuyện này là do nàng sai trước:"Ba, con sai rồi, con nên nói chuyện này cho ba biết sớm hơn mới phải."

Giọng cha Kornnaphat hơi tức giận: "Bao lâu rồi?"
Orm thành thật khai báo: "Hơn một tháng rồi ạ."
Hai người ở bên nhau hơn một tháng, vậy mà ông không hề hay biết, nếu không phải hôm nay đột nhiên nhớ nàng, đến đây thăm nàng thì không biết còn sẽ bị giấu bao lâu nữa.
Orm cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Ba, không phải con cố ý gạt ba, lúc trước ba phản đối chúng con dữ như vậy, cho nên..."
"Có phải nó lại ép con không? Nó lại lấy thứ gì uy hiếp con rồi?" Cha Kornnaphat cảm thấy LingLing Kwong xấu xa không biết sửa, hoặc là lấy khổ nhục kế giành được sự đồng tình, hoặc là uy hiếp nàng bằng thứ nàng quan tâm.
"Không có uy hiếp con, cũng không có ép buộc con gì cả. Là con thật lòng muốn ở bên cạnh chị ấy."
Cha Kornnaphat xoay người, ngón tay ở trong không khí run lên vài cái.
"Con đã quên lúc trước nó đã làm những gì với con rồi phải không? Người tốt trên đời này nhiều như vậy, con chọn ai không được mà còn cố tình chọn nó?"
Orm nhẹ giọng nhỏ nhẹ trấn an cha Kornnaphat một lát: "Ba, ba muốn nghe con nói lời thật lòng không?"
"Con nói di."
"Thực ra, lúc trước con vẫn luôn lừa ba. Con rời khỏi Kwong gia, chia tay LingLing Kwong không phải vì con không yêu LingLing Kwong nữa."
"Con chỉ ghét bỏ cuộc sống cũ, khi đó con chỉ thích LingLing Kwong, lấy chị ấy làm trung tâm xoay quanh cuộc sống của mình, còn lại căn bản con không tìm thấy bản thân mình còn có giá trị gì nữa."
"Những ước mơ mà con từng nói với ba thì sao?"
Orm nói thật: "Con thích chị ấy."
"Vẫn luôn thích."
"Lần đầu tiên khi gặp chị ấy vào năm mười sáu tuổi, con đã muốn ở bên cạnh chị ấy suốt đời."
Cha Kornnaphat vẫn luôn cho rằng Orm hoàn toàn hết hy vọng với LingLing Kwong rồi mới có thể rời đi quyết tuyệt như vậy, lại không ngờ rằng trong lòng nàng vẫn luôn không hề buông bỏ LingLing Kwong.
"Vậy vì sao lúc trước con phải rời đi? Con đã đi không hề quay đầu lại rồi, sao bây giờ lại nhào vào trong ngực nó làm chi nữa? Orm Kornnaphat, con hỏi lại bản thân con, làm như vậy con được cái gì?"
Cha Kornnaphat rất ít khi gọi cả họ tên Orm mà chỉ gọi nàng là N'Orm.
Mỗi lần khi gọi cả họ tên Orm, nàng liền biết ông đang vô cùng tức giận và thất vọng về mình.
Orm bình tĩnh nói: "Ngoại trừ ước mơ trở thành họa sĩ nổi tiếng ra thì con kiên trì như vậy cũng chỉ muốn phấn đấu vì một tình yêu bình đẳng thôi."
"Ba, ba đã từng nói, có thân phận địa vị gì thì ở trước mặt tình yêu đều là bình đẳng."
"Điều con vẫn muốn làm đều là phấn đấu cho sự bình đẳng đó."
Cha Kornnaphat lắc đầu, trong lòng ông buồn bã vô cùng: "Orm, con làm ba quá thất vọng rồi."
"Con cố gắng nhiều năm như vậy, trả giá nhiều năm như thế, bây giờ con lại nói với ba rằng chẳng qua đó chỉ là để đạt được một vị trí bình đẳng trong tình yêu với LingLing Kwong mà thôi."
"Con đem nỗ lực, trả giá nhiều năm như vậy trở thành cái gì? Phụ kiện cho tình yêu sao?"
"Ba đã nói với con rằng ở trước mặt tình yêu thì không cần bất cứ thân phận hay địa vị nào, cho dù con có ở trong vực sâu đầm lầy, chỉ cần LingLing Kwong yêu con, thì lúc trước sẽ không coi khinh con như vậy, cũng sẽ không uy hiếp ép buộc con, càng sẽ không để con phải đau lòng."
Cha Kornnaphat cắn răng, giống như đang thề nhất định phải chọc phá hết ảo tưởng không thực tế của Orm đang nghĩ.
"Chẳng lẽ con không sợ, những chuyện lúc trước nó làm, sẽ tái diễn lại một lần nữa trên người con sao?"
Nghe xong những lời này, Orm cúi đầu, nước mắt chảy xuống, từng giọt từng giọt đọng lại trên sàn nhà.

Cha Kornnaphat rất hiểu con người của Orm, ông có thể lý giải được vì sao nàng luôn giấu tình yêu của mình đi không dám biểu lộ ra ngoài, ông có thể hiểu được sự kiên trì của nàng, càng hiểu rõ vì sao nàng lui bước.
Khi ông hỏi đến LingLing Kwong sẽ lại làm tổn thương nàng thêm một lần nữa, đáp lại ông chính là sự im lặng kéo dài của nàng.
Cha Kornnaphat thở dài, ông không đành lòng ép hỏi nàng những việc đó nữa.
Trên thế giới này người đau lòng nàng nhất chính là ông, người sợ hãi nàng chịu ấm ức nhất cũng là ông.
Tương tự như vậy, vì để Orm nhận rõ sự thật, không thể không mở miệng làm nàng tổn thương cũng là ông.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, giây tiếp theo, then cửa chuyển động, cửa bị người từ bên ngoài đẩy ra.
LingLing Kwong bước vào phòng, thân ảnh uy nghiêm in bóng nặng nề xuống sàn nhà.
LingLing Kwong bình tĩnh đi vào, không chút hoảng loạn nào vì đã nghe lén.
"Bác trai."
Nhìn thấy Orm đang khóc bên cạnh, cô bất giác siết chặt lòng bàn tay, kìm nén cảm xúc đang trào dâng trong lòng xuống.
Cô trầm giọng nói: "Con thay N'Orm trả lời bác vấn đề đó."

Cha Kornnaphat đen mặt, ánh mắt bất thiện nhìn cô: "Cô muốn nói cái gì?"
Ngữ khí LingLing Kwong thành khẩn, chân thành xin lỗi: "Lúc trước con đã gây ra một số việc làm N'Orm và bác không được vui, con thành thật xin lỗi bác."
Cha Kornnaphat cũng không cần lời xin lỗi của cô, lúc trước khi LingLing Kwong phạm sai lầm, cô lại không nói vậy với Orm, bây giờ nàng đã quên đi quá khứ không vui, bắt đầu một cuộc sống mới rồi lại nói vậy thì có ý nghĩa gì nữa?
"Con biết nói ra những lời này cũng đã muộn, bác sẽ cảm thấy con không phải thành tâm hối hận."
Orm khóc không phát ra bất cứ âm thanh nào, LingLing Kwong nhìn vài lần, khóe mắt cũng có chút đỏ lên.

Nhưng bởi vì cha Kornnaphat đang ngăn cản giữa hai người, cô cần phải giải quyết vấn đề này trước.
"Bác đừng nghi ngờ tình yêu của con dành cho N'Orm, cũng đừng hoài nghi liệu con có làm những điều tổn thương cô ấy hay không."
Cha Kornnaphat hừ lạnh một tiếng: "Để tôi đừng nghi ngờ? Hừ, ngay cả một câu hứa hẹn cô cũng không làm được."
LingLing Kwong nhíu mày: "Cho dù con có hứa gì bác cũng sẽ không tin đúng không?"
"Bởi vì trong lòng bác, đã nhận định LingLing Kwong là người sẽ phụ lòng N'Orm, cho nên con có làm gì hay giải thích điều gì bác đều sẽ không tin tưởng."
Đúng là cha Kornnaphat nghĩ như vậy thật, mọi lời nói của LingLing Kwong ở trong mắt ông đều là giảo biện, đều là khoác lác ba hoa.
Ông đã từng tận mắt chứng kiến Orm bị LingLing Kwong làm tổn thương như thế nào.
Những ấn tượng đó cứ lởn vởn trong tâm trí ông, không vứt đi được.
"Bác trai, bác từng trải qua cảm giác mất đi thứ quý giá nhất của mình chưa ạ?"
Đương nhiên cha Kornnaphat đã từng trải qua, sau khi mẹ của Orm bị bệnh qua đời, cha Kornnaphat vẫn ở vậy nhiều năm vẫn luôn không tái hôn, một là bởi vì lo lắng có gia đình mới sẽ ảnh hưởng đến Orm, về phương diện khác ông vẫn còn rất yêu mẹ của Orm vô cùng.
"Con đã từng có N'Orm, có lẽ lúc đó con có được quá dễ dàng, đơn giản như trở bàn tay. Cho nên khi đó con đã không biết trân trọng cô ấy."
"Ông nội đã từng nói với con, người biết sai mà sửa sẽ được tha thứ. Con vẫn luôn cho rằng có một ngày N'Orm sẽ tha thứ cho con."
"Lần đầu tiên khi cô ấy nói lời chia tay với con, con xác thật từng muốn dùng tiền tài để được cô ấy tha thứ, nhưng mà N'Orm không cho con cơ hội."
"Sau đó, theo như bác đã thấy, ba năm..."
"Ba năm này, cô ấy vẫn luôn không cho con cơ hội."
"Bác biết ba năm dài đằng đẵng đó con phải vượt qua như thế nào không..."
"Con dựa vào hồi ức mình đã từng nắm giữ tất cả để trôi qua từng ngày từng ngày, đến khi được gặp mặt N'Orm một làn nữa, con phải thận trọng và cẩn thận, cho đến hôm nay con làm bất cứ chuyện gì, đều sẽ theo bản năng nghĩ đến cảm nhận của cô ấy đầu tiên."
"Để được cùng N'Orm ở bên nhau, con phải nhẫn nại kiềm nén lại bản tính từ trong xương cốt, nhưng con càng sợ cô đơn hơn, mỗi khi chỉ có một mình thì nỗi cô đơn đó cứ ăn mòn xương thịt con từng chút một."
"Nguyên nhân gây ra tất cả mọi chuyện này đều là vì con đã từng có."
"Cho dù sau khi N'Orm đi rồi, con cũng không thể từ bỏ được."
"Bác trai, bác nói khi con trải qua những chuyện đó rồi, lại lần nữa có được N'Orm, con sẽ làm như thế nào?"

Cha Kornnaphat nhìn LingLing Kwong không nói lời nào, có lẽ là bị những lời LingLing Kwong nói làm cho cảm động, hoặc có lẽ ông cảm thấy LingLing Kwong là người điên.
"Nói thật với bác, bây giờ con không lo lắng rằng con sẽ làm những điều tổn thương cô ấy."
"Mà là... con căn bản không thể sống thiếu cô ấy."
"Cô ấy tựa như dòng máu đang chảy trong sinh mệnh của con, rời khỏi cô ấy, con không sống được."
Ánh mắt cha Kornnaphat từ phẫn nộ dần dần trở nên không thể tưởng tượng: "Cái tên điên này."
"Bác trai, bác còn cảm thấy con sẽ gây ra chuyện làm tổn thương N'Orm nữa sao?"
"Tổn thương cô ấy, so với làm tổn thương bản thân con còn muốn đau hơn gấp trăm lần."
Cha Kornnaphat bị những lời nói cảm động của LingLing Kwong làm cạn lời.
Orm cũng vậy, nước mắt còn chưa khô cứ tiếp tục chảy dài trên làn da mịn màn trắng trẻo ấy, thổn thức nhìn LingLing Kwong.

Trầm tư một lát, cha Kornnaphat nặng nề hừ một tiếng, tựa như nhắm mắt làm ngơ không điếm xỉa tới nữa, nổi giận đùng đùng mà rờiđi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, Orm đứng ngốc tại chỗ, cảm giác như mình đang ở trong mơ.
LingLing Kwong đi từng bước từng bước đến chỗ nàng, tiếng bước chân như đập vào lòng Orm.
Kiên định lại bức bách.
"Vì sao em không phản bác?"
Orm ngẩng đầu: "Cái gì không phản bác?"
LingLing Kwong hỏi: "Tại sao em không phản bác lại khi bác trai hỏi chị có làm chuyện xấu với em không?"
Orm bừng tỉnh, vì sao nàng không phản bác?
Có lẽ bởi vì chính bản thân nàng cũng không thể nắm chắc được.
Nàng cúi đầu, ánh đèn vàng ấm áp chiếu vào trên áo lông có cổ, nhưng vì cúi đầu mà lộ ra phần cổ lán mịn.
Nàng im lặng làm LingLing Kwong có chút gấp gáp, cô nói nhiều như vậy, làm nhiều như vậy.
Nhưng Orm vẫn không tin tưởng cô như cũ.
Cô cúi đầu, tới gần.
Orm theo bản năng muốn né tránh, bị bàn tay của LingLing Kwong chặn kín đường đi, chỉ thấy cô khom lưng, ở trên phần cổ lộ ra của Orm hung hăng cắn một ngụm.
"Đau em..."
Nàng nhịn đau, muốn đẩy cô ra.
LingLing Kwong thấp giọng nói bên tai nàng:"Nhớ kỹ."
Giọng cô khàn khàn, hơi thở không ổn định:"Từ đây về sau, có lẽ... đây là chuyện xấu duy nhất mà chị làm với em."
Không biết Orm liên tưởng đến cái gì, bên tai lập tức bốc cháy lên một mảnh đỏ rần.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com