Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

87

"I'll love you 'til the day that I die"

—————


Hình như gần đây LingLing Kwong không hề làm việc đàng hoàng.

Sau khi cô mua căn hộ cách vách rồi thuê người sửa bức tường nối liền giữa hai nhà thành một lối đi rộng hơn một mét, hai căn hộ bây giờ thông với nhau.

Căn hộ của Orm không lớn lắm, diện tích sàn chưa đến 100 mét vuông, đủ tiêu chuẩn ba phòng, một phòng ngủ chính, một phòng làm việc và một phòng giữ quần áo cùng với những thứ khác, chật kín như vỏ trứng.

LingLing Kwong sửa sang lại như vậy biến căn hộ rộng tới gần 200 mét vuông, giống như một căn hộ lớn sang trọng.

Tuy Orm có chút lo lắng về vấn đề tiền bạc, nhưng sống trong căn nhà rộng hơn lớn hơn thật sự rất tiện.

Phòng khách cách vách được cô sửa thành phòng họp loại nhỏ, cho nên bây giờ căn hộ của bọn họ cái gì cũng có, rất có cảm giác sống lâu ở đây an cư lạc nghiệp.

Buổi tối LingLing Kwong đang chọn bản vẽ thiết kế phòng ngủ.

Cô cau mày, chọn chọn lựa lựa, hình như đều không quá vừa lòng.

Orm vừa xem TV, vừa nhăm nhi trái cây:"Nếu ở đây quá nhỏ thì em về cùng chị là được rồi."

LingLing Kwong nhíu mày nghiêm túc xem bản vẽ trong tay, không để ý đến lời nàng vừa nói, nàng không hiểu tại sao người phụ nữ này lại cố chấp khăng khăng muốn sống ở đây lắm.

Tóm lại gần đây ngoại trừ đi làm ra thì LingLing Kwong luôn nghiên cứu thiết kế trang trí phòng óc nhà cửa như thế nào, có một lần nàng tan làm về nhà nhìn thấy một số nhà thiết kế người nước ngoài đang ở nhà mình.

Orm cất túi xách đi ngang qua phòng khách loáng thoáng nghe thấy họ nói chuyện vài câu, có lẽ LingLing Kwong cảm thấy diện tích có chút nhỏ, chuẩn bị mua luôn hai căn hộ bên trên tầng nhà, làm thành một căn hộ có lầu luôn.

Nghe thấy vậy thiếu chút nữa Orm đã vấp té rồi.

Cô đây là muốn làm gì thế?

Có tiền sửa lại bốn căn hộ thành một ngôi nhà hai tầng thì sao không trực tiếp mua luôn một căn nhà khác đi?

Đương nhiên, nàng đã hỏi cô rồi nhưng cô không nói, lại còn ra vẻ thần bí.

Mãi cho đến một hôm nàng rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên muốn lên tầng nhìn bọn họ sửa sang đến đâu rồi.

Hai căn hộ trên tầng cũng đã được nối liền với nhau, do tường chịu lực nên hai phòng chỉ có thể thông nhau bằng lối đi nhỏ như ở tầng dưới.

Công nhân xây dựng tới tới lui lui, cửa lớn cũng không khóa.

Orm tiến lên phía trước, công nhân bên trong cản nàng lại: "Ngài là?"

"Tôi ở dưới lầu nghe thấy động tĩnh phía trên nên muốn lên xem một chút thôi ý mà."

Công nhân không cản nàng nữa, để nàng tự đi tham quan.

"Tiến độ sửa sang đến đâu rồi ạ? Điện, nước, tường và sàn nhà đều đã xong rồi. Vậy phải bao lâu nữa mới xong hết?"

Công nhân xây dựng tưởng nàng là người ở dưới tầng không thích tiếng ồn quá lớn nên không khỏi xin lỗi giải thích nói:"Chủ hộ sửa sang lại căn nhà làm phòng tân hôn, cho nên vì bảo đảm chất lượng nên tiến độ của chúng tôi có lẽ sẽ phải chậm một ít."

Orm nghe thấy thế sững sờ, nhịn không được hỏi lại: "Cô nói... Chủ hộ đang muốn trang trí phòng tân hôn sao?"

Bây giờ công nhân có nói gì nàng đã không nhớ nổi nữa, ba chữ "phòng tân hôn" vẫn luôn quanh quẩn trong đầu.

Trong lòng như có thứ gì đó chậm rãi phá kén bò ra, nàng đi dạo bên trong một vòng, ngắm kỹ bố cục bên trong rồi bước chân có chút vội vàng đi về như có việc gì đó gấp lắm.

LingLing Kwong chưa tan làm, nàng gọi điện cho cô, hình như bên cô vẫn còn đang họp nên có hơi ồn.

Cô nhẹ giọng gọi tên nàng:"N'Orm?"

Ngay sau đó âm thanh hơi ồn bên kia dần dần yên tĩnh lại.

Tay Orm nắm chặt điện thoại, khi nàng nghe thấy giọng nói của cô, nỗi bất an trong lòng dần dần bình tĩnh hơn.

Nàng nhìn hoàng hôn ngoài cửa sổ, ngón tay vô thức chạm vào cửa kính: "Chị chưa tan làm nữa ư?"

LingLing Kwong ừ một tiếng, ngay sau đó lại giải thích nói: "Có lẽ đêm nay phải về muộn một chút, chị đang họp về chuyện mở rộng thị trường Châu Âu."

"À."

LingLing Kwong như cảm nhận được giọng nói của nàng không đúng: "Em làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?"

Orm lắc đầu: "Không có, chỉ là..."











"Ừ?"

"Chỉ là... em nhớ chị thôi."










Đầu điện thoại bên kia truyền đến tiếng cười khẽ: "Chị sẽ về nhà ngay."

Tai Orm đỏ lên: "Không cần, chị làm việc trước đã, em không quan trọng đâu."

LingLing Kwong không cho là như thế:"Sao lại không quan trọng được? Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm em chủ động gọi điện cho chị nói muốn chị khi chị đang làm việc."

Lần này đến cổ Orm cũng đỏ rần lên, nhỏ giọng:"Chị đứng đắn một chút đi."

LingLing Kwong: "..."

LingLing Kwong nói về ngay là về ngay, chưa đến một giờ sau ngoài cửa đã vang lên tiếng mở cửa.

Orm từ trong phòng bếp đi ra, bữa chiều còn chưa có làm xong, ánh mắt có chút khác thường: "Sao chị về sớm vậy?"

LingLing Kwong vừa cởϊ áσ khoác vừa cười đáp: "Không phải em muốn chị sao?"

Orm thấy cô lại trêu ghẹo nàng, xấu hổ buồn bực: "Chị có phiền hay không chứ!"

LingLing Kwong mím mím môi, khuôn mặt lạnh lùng bấy giờ trông vô cùng dịu dàng, cười khẽ một tiếng, cuối cùng không chọc nàng nữa: "Bởi vì chị nhớ em cho nên muốn về sớm, lý do như thế này được chưa?"











Orm quay đầu giả bộ tức giận quay trở lại phòng bếp.

LingLing Kwong đi thay đồ mặc ở nhà xong cũng theo chân nàng vào phòng bếp.

Phòng bếp của căn hộ rất nhỏ, lối đi rộng một mét hai người đứng trong đó hoàn toàn không có chỗ cho kẻ thứ ba.

LingLing Kwong mặc một bộ đồ ngủ màu xanh biển, là đồ đôi của nàng và cô, của nàng màu hồng nhạt.

Khi cô đến gần, Orm ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt trên người cô, giống như mùi gỗ ướt đẫm bông tuyết. Vừa tươi mát bừa có chút lạnh lẽo: "Chị muốn ăn gì?"

Cô nghiêng người che khuất ánh đèn trên đỉnh đầu nàng.

Nàng lại hỏi: "Mì hoành thánh được không?"

Cho đến nay, LingLing Kwong tương đối bắt bẻ với đồ ăn, tài nghệ của nàng không tồi nên ngẫu nhiên xuống bếp cũng có thể thỏa mãn bụng đói của cô.

LingLing Kwong gác cằm lên vai nàng, như là con lười nước khổng lồ đeo dính lên cái cây là nàng.

"Không muốn ăn mì." Cô thấp giọngkháng nghị, Orm biết cô không thích ăn mì nhất: "Vậy em làm cái khác."










LingLing Kwong như sợ nàng mệt: "Thôi ăn mì đi, lâu lâu ăn một lần thay đổi khẩu vị."

Orm không để ý để cô tùy ý dựa vào, động tác trên tay không dừng lại.

Tay nghề của nàng được cha Kornnaphat truyền lại, khi còn nhỏ nàng rất thích ăn món mì hoành thánh ở trước cửa trường học, có một lần trời mưa chủ quán đóng cửa mà Orm khóc lóc ăn vạ một hai phải ăn cho bằng được.

Cha Kornnaphat yêu chiều nàng, thấy nàng khóc nên đau lòng, dứt khoát ở nhà tự nấu thử, dần dà làm nhiều quen tay rồi trở thành món sở trường của cha Kornnaphat luôn.

Orm ăn nhiều, thấy nhiều, cuối cùng cũng học luôn công thức và bí quyết nấu.

Ăn tối xong, Orm dọn bát đũa định rửa chén, ai ngờ LingLing Kwong đột nhiên vén tay áo, lấy chén bát từ trong tay nàng:"Để chị rửa cho."

Orm nhướng mày, trêu chọc: "Chị có biết rửa không đó?"










LingLing Kwong hừ một tiếng, không hài lòng giọng điệu của Orm: "Em đừng xem thường chị."

Orm giúp cô thu dọn bát đĩa bỏ vào bồn rửa bát, vốn dĩ định đặt máy rửa bát ở phòng bếp nhưng phòng bếp chật hẹp, kích thước của bồn rửa bát không vừa máy rửa bát.

Orm định tự mình làm cho xong, dù sao cũng chỉ có mấy cái thôi, nhưng LingLing Kwong đã tự xắn tay áo chuẩn bị rửa rồi.

Từ nhỏ cô đã sống trong giàu sang, loại chuyện này đương nhiên chưa bao giờ làm, nên khi cô muốn giúp đỡ nàng, nàng cũng chỉ cảm thấy cô nhất thời cao hứng sẽ không kiên trì được bao lâu.

Không ngờ rằng tuy LingLing Kwong vụng về nhưng cô rửa bát xong rồi. Vừa lau tay vừa hỏi một cách đắc ý: "Thế nào?"











Orm cười cười, trong khoảng thời gian gần đây, kí ức về LingLing Kwong trước kia trong lòng nàng đã phai nhạt dần rồi.











Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhớ lại những chuyện trước kia nàng cảm thấy mình như được tái sinh làm một con người mới vậy.

Không phải ai cũng có thể may mắn được giống như nàng, trải qua quá nhiều cực khổ thăng trầm trong cuộc sống như thế mà nàng có được một kết cục viên mãn như hiện tại.

Phần lớn mọi người đều không thể kiêng cường vượt qua đau khổ, sỡ dĩ họ cảm thấy thống khổ đều là do không buông bỏ được thứ trong lòng.

Lúc trước khi Orm mà không buông bỏ được LingLing Kwong, nàng cảm thấy cuộc đời nàng mình chỉ có thế mà thôi, chỉ có thể cố gắng vượt qua vũng bùn từ ngày này sang ngày khác như thế.

May mắn thay, nàng tỉnh ngộ không tính là quá trễ, cũng dần hiểu rõ chỉ yêu thôi là chưa đủ.

"Em đang suy nghĩ gì đó?"

LingLing Kwong lau khô nước trên tay đi, ôm nàng đi về phòng khách.

"Hôm nay em có lên tầng trên xem thử một tí, công nhân nói chị đang làm phòng tân hôn."

LingLing Kwong không phủ nhận, cô không lo lắng nàng sẽ biết chuyện này.

Orm trầm mặc một lát: "Dưới lầu có phòng ngủ, có phòng cho khách, có thư phòng, phòng giữ quần áo, phòng họp, phòng tập gym... chị còn sửa tầng trên làm gì?"

Bầu không khí có chút im lặng, Orm nói trực tiếp với cô luôn, cái gì cần có đều đã có, LingLing Kwong còn muốn sửa sang nhà mới làm gì.

LingLing Kwong ôm nàng, Orm không muốn nghi ngờ cô nhưng hành động hiện tại của cô lại không ngừng nói cho nàng biết hình như cô đang giấu nàng gì đó.










Cô hơi hơi cảm nhận được nàng kháng cự mình, cánh tay ôm nàng càng thêm chặt: "Không sai, trên lầu là phòng em bé."

Sợi dây đang căng chặt trong lòng nàng phụt một cái chặt đứt, nghe thấy chính miệng cô thừa nhận đó là phòng em bé, niềm bị thương trong lòng không tự chủ được mà lan tràn ra ngoài.

Nàng ra vẻ như không thèm để ý: "Không ngờ là phòng em bé, em còn tưởng chị dùng làm cái khác."

LingLing Kwong có thể cảm nhận được cảm xúc của nàng đang suy sút: "Em tin chị sao?"

Orm gật gật đầu: "Dạ."

LingLing Kwong cười cười: "Phòng em bé là sự thật, nhưng nó không đại biểu cho cái gì cả, chị không bận tâm sau này chúng ta có con hay không nhưng bây giờ kỹ thuật công nghệ tiên tiến như vậy, tất cả mọi chuyện đều có khả năng, chị vẫn ôm hy vọng vào chuyện này như cũ. Nếu trời cao ưu ái, sẽ ban cho mình một thiên sứ xuống làm bạn với chúng mình, chúng mình nhất định vui vẻ chấp nhận, không phải sao?"

Ánh mắt cô bình tĩnh, chuyên chú nhìn Orm.

"Những lời chị nói với em đều là sự thật, chỉ cần em không muốn thì không có bất cứ ai có thể cưỡng ép được em, cho dù có chuẩn bị phòng em bé đi chăng nữa, em vẫn có thể dùng nó như phòng vẽ tranh là được rồi."

"Chị nghĩ như vậy thật sao?"

LingLing Kwong gật gật đầu.

"Em cho rằng chị chuẩn bị phòng em bé là vì chị rất muốn có con. Chị biết không khi chị chọn ở bên cạnh em, yêu em thì giấc mơ làm mẹ của chị rất xa vời, em không muốn chị hy vọng càng nhiều để rồi thất vọng càng sâu. Cho nên... LingLing, nếu có một ngày chị hối hận...hối hận khi đưa ra quyết định này, chị nhất định phải nói cho em biết, em sẽ hiểu cho chị."

LingLing Kwong không nhiều lời, cô càng ôm chặt Orm vào trong lòng hơn, nhẹ giọng nói: "Ngày đó sẽ không bao giờ đến. Vĩnh viễn không."

Orm không nói chuyện, nàng có chút thất thần.

Buổi tối khi LingLing Kwong tắm rửa, Orm mò vào thư phòng của cô muốn mở két sắt của cô ra.

Lúc trước nàng có cầm phương án trị liệu từ bệnh viện về, chưa kịp làm gì đã bị cô nhìn thấy tịch thu đến tận giờ. Trên đó có ghi lại số điện thoại mà nàng quên lưu vào điện thoại mất.

Ai biết két sắt của LingLing Kwong lại khó mở như vậy chứ. Nàng chỉ mới thử có một lần nó đã vang lên tiếng cảnh báo in ỏi, may mắn là LingLing Kwong đang tắm không nghe thấy gì.

Không dám mở két sắt lung tung nữa, nàng lặng lẽ chuồn êm về phòng, chỉ còn cách ngày mai đến bệnh viện hỏi lại thêm một lần nữa.

LingLing Kwong tắm xong ra ngoài đã thấy Orm mở to đôi mắt sáng trong nhìn mình chằm chằm, bên nhau lâu vậy rồi LingLing Kwong cũng biết được một số thói quen nhỏ của Orm mà người khác không biết.

Ví dụ như khi nàng nói dối nhất định cầm lòng không đậu mà mở to không chớp mắt.

Lại ví dụ như nàng lén sau lưng cô làm vàichuyện mập mờ lúc về sẽ dùng ánh mắt chột dạ nhìn cô.

"Vừa rồi có tiếng gì vậy?"

Orm lắc đầu, ánh mắt ngây thơ vô số tội nhìn cô: "Không biết nữa? Em không có nghe thấy gì hết."

LingLing Kwong bất động thanh sắc quan sát nàng một lát, sau đó im lặng không lên tiếng đi ra ngoài.

Trong lòng Orm thở phào nhẹ nhõm, còn đang suy nghĩ có phải qua được ải rồi không thì đột nhiên nghe tiếng cảnh báo từ thư phòng truyền đến.

"Sao lại kêu lên nữa thế!" Nàng vội vàng nhảy xuống giường, LingLing Kwong đã vào thư phòng trước nàng một bước.

Lúc Orm vào thư phòng thì LingLing Kwong đã xử lý xong tiếng kêu.

Orm ngượng ngùng đứng ở cửa, biết rõ còn cố hỏi: "Cái gì kêu vậy chị?"

LingLing Kwong nhìn nàng đầy ẩn ý: "Két sắt."

Orm làm bộ làm tịch tiến vào: "Phải không?"

LingLing Kwong nhìn nàng chằm chằm nhưng không vạch trần nàng: "Em lại đây."

Trong lòng Orm có quỷ, đứng cạnh cửa, giả câm vờ điếc: "Hả?"

LingLing Kwong không nói nữa, cô xoay người mở két sắt ra: "Lại đây."

Orm cũng muốn nhìn bên trong có thứ gì, nhiều năm vậy rồi mà trước nay nàng chưa từng thấy đồ trong két sắt cô có vật gì.

"Mật mã là ********, em nhớ kỹ nha."

Orm nhẩm lại mật mã trong lòng một lần. Nhớ kỹ đã, lỡ như một ngày nào đó LingLing Kwong mất trí nhớ thì đồ trong két sắt không phải thuộc về nàng rồi sao!

Orm đi đến, nhịn không được muốn biết bà chủ Kwong có giá trị con người hơn vài tỷ đựng bảo bối gì trong két sắt.

"Có phải em muốn tìm đồ gì không?"

Orm cũng không gạt cô: "Dạ."

"Tìm được chưa?"

Orm xấu hổ: "Không mở được."

Hơn nữa cảnh báo còn vang lên, nàng hơi có chút xấu hổ.

"Nếu em muốn như vậy... lần sau trực tiếp đến tìm chị là được."

Orm có cảm giác khó có thể tin, còn có chuyện tốt thế sao? Lần trước cô phản đối như vậy, hôm nay dễ thương lượng vậy à?

Không thể không động tâm được nha.

LingLing Kwong hỏi: "Em có đồng ý không?"

"Chị cũng đồng ý sao?"

LingLing Kwong cười cười: "Đương nhiên, chị chắc chắn đồng ý."

Phương án trị liệu kia vừa lấy về đã bị LingLing Kwong giấu luôn, nói không chừng bây giờ suy nghĩ thông suốt rồi thì sao, trong lòng nàng nghĩ vậy nên cũng không suy nghĩ xem câu nói của cô có vấn đề gì không: "Vậy được, em cũng đồng ý, mặc kệ kết quả có ra sao thì về sau chúng ta cùng cố gắng cày cấy là được!"

"Em nhắm mắt lại đi."

Orm nghĩ thầm, người phụ nữ thúi này đúng là lắm chiêu, nhưng nàng vẫn nghe lời nhắm mắt lại. LingLing Kwong lấy đồ ra trước mặt nàng: "Em mở mắt ra đi."

Giây tiếp theo tay nàng được nâng lên, trên ngón áp út đã đeo một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn vẫn như trước kia dù bị ném bao nhiêu lần vẫn sáng ngời như cũ.

"Chị..." Orm cảm thấy bản thân như một con ma bị nhốt trong lồng sắt, mà LingLing Kwong lại như một bậc thầy bắt ma được người ta ca tụng.

"Sao vậy? Chính miệng em nói đồng ý rồi giờ muốn đổi ý sao?"

Orm không khỏi bật cười, nàng nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, kích cỡ vừa khích.

"Sao có thể lừa người ta như vậy chứ?"

Logic của LingLing Kwong rất trật tự rõ ràng: "Chị lừa em? Vừa rồi chị có hỏi em có đồng ý hay không mà?"

Orm biết cô cố ý thừa nước đục thả câu:"Em tưởng..."

LingLing Kwong nheo mắt: "Em tưởng cái gì?"

Orm kịp thời ngậm miệng, nàng biết LingLing Kwong vẫn không đồng ý nàng tiếp nhận phương án trị liệu đó, cho nên bây giờ càng không thể chủ động nói cho cô biết được: "Không có gì."

LingLing Kwong hơi suy tư. "Em đang giấu chị chuyện gì đó?"

Orm phủ nhận: "Đương nhiên không có."

____

Buổi tối khi cả hai lên giường tắt đèn đi ngủ rồi, LingLing Kwong ôm nàng, tay vẫn luôn sờ sờ ngón tay nàng, cảm khái tâm nguyện của mình cuối cùng cũng đã hoàn thành: "Tính toán nhiều năm như vậy rồi rốt cuộc cũng có thể đeo cho em."











Orm: "..."

Viên kim cương trên chiếc nhẫn không lớn nhưng cũng khá cộm người, vì thỏa mãn lòng hư vinh của cô mà cô một hai phải bắt Orm đi ngủ cũng phải đeo.

Nhưng nàng ngại phiền, lại không thoải mái nên muốn đưa tay ra ngoài cho thoáng.

Bàn tay LingLing Kwong nắm thật chặt tay nàng không hề cảm thấy phiền mà thưởng thức nó không biết chán.

Orm nghĩ thầm không phải tên này có sở thích gì đặc biệt đó chứ?

Suy nghĩ miên mang như thế nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, sáng sớm LingLing Kwong đã rời giường đi làm, Orm đi một chuyến đến bệnh viện tìm bác sĩ chủ trị lần trước tiếp nhận bệnh án cho nàng: "Cô suy nghĩ kỹ chưa?"

Orm gật gật đầu, lúc trước với chuyện trị liệu nàng cũng không quá tích cực cho lắm, đau là một chuyện, mặt khác nàng đã sớm chấp nhận hiện thật rằng bản thân mình không hoàn hảo rồi.

Thẳng đến ngày hôm qua, nàng ở trong phòng em bé còn chưa hoàn thành kia, nàng chợt nghĩ đến nếu như trong số mạng của nàng được trời cao ban phước cho có con thì có phải vì nàng từ bỏ trị liệu mà mất duyên phận với đứa nhỏ kia thì sao?

Nàng lại nhớ những gì LingLing Kwong nói, bọn họ nên chờ mong sự xuất hiện của thiên sứ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com