15
Mint làm việc ở bên cạnh Lingling mấy năm, cũng chịu ảnh hưởng bởi tư tưởng phản đối hôn nhân, cũng có suy nghĩ mấy năm nữa sẽ ra nước ngoài nối bước Lingling thụ tinh trong ống nghiệm sinh con. Nhưng mà cô khác với Lingling, cô thích trẻ con, đi trên đường nhìn thấy mấy đứa trẻ con đáng yêu thì khó lòng cưỡng lại, nhịn không được mà đến ghẹo một hồi.
Mấy năm sau khi Mina được sinh ra, Lingling thỉnh thoảng hay đưa cô bé đến công ty, bản thân thì làm việc giao con cho Mint.
Mint cũng coi như chứng kiến đứa nhỏ này lớn lên, cô rất thích đứa nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện này, thời gian cô ở bên cô bé không ít hơn mẹ cô bé.
Mà Mina cũng coi Mint là dì thân thiết.
Mấy lần trước ngoài mẹ cô bé đi cùng cô bé đến bệnh viện còn có dì Mint, có mấy chuyện cô bé không dám hỏi mẹ sợ làm mẹ khó chịu, thì sẽ hỏi dì Mint, mỗi lần dì ấy nhìn thấy cô bé đều cười không thôi.
"Dì Mint, lần trước bác sĩ có nói với dì khi nào cháu có thể về nhà không ạ?"
Mint chỉnh lại quần áo cho cô bé, cười rất tự nhiên: "Chờ khỏe lại có thể về nhà."
"Vâng..." Mina kéo dài một âm tiết, nhìn cô không chớp mắt.
"Sao thế?" Mint có chút kinh ngạc, ánh mắt của đứa bé nói cho cô biết, trong cơ thể nhỏ bé đó dường như ẩn chứa rất nhiều tâm sự.
Mina sờ nhẹ chóp mũi, rồi hai tay ôm mặt trầm tư: "Bệnh của cháu có khả năng... không thể khỏi."
Người lớn đều nói cô bé nhất định sẽ khỏi bệnh, nhưng ở trong bệnh viện khi bác sĩ và y tá đến khám bệnh, cô bé có nghe bọn họ nói chuyện với nhau, cô bé không biết bản thân có hiểu đúng hay không, nhưng có lẽ bệnh của cô bé rất khó chữa khỏi.
Cơ thể dường như càng ngày càng yếu đi, đêm hôm trước cô bé lại chảy máu cam, trước đây cô giáo đã dạy cô bé, khi một người mất máu quá nhiều thì sẽ chết đi.
Mina không có khái niệm về cái chết, nhưng cô bé biết, người đã chết sẽ đi đến một nơi khác, lúc đó sẽ không được gặp lại mẹ và Ning.
Mint nghe Mina nói thế, vốn đang cố gắng gượng cười nhưng cái gượng cười ấy đã biến mất, cô ngồi cạnh cô bé, cẩn trọng hỏi: "Sao Mina lại nghĩ như thế?"
"Dì Mint...." Mina nhìn cô nghiêm túc, "Người lớn như các dì luôn dạy cháu phải là đứa bé ngoan, nhưng cháu thấy... mọi người giống như đang lừa cháu."
Mint tránh ánh mắt của cô bé, cũng buồn cười thật, cô thế mà lại không dám tiếp nhận ánh mắt dò xét của một đứa trẻ.
"Cháu nhất định sẽ khỏi thôi, cháu không tin dì vậy thì ít ra cháu nên tin mẹ cháu, đúng không?"
Mina cúi đầu, thấp giọng nói: "Mẹ cháu vốn dĩ là người hay nói dối mà, trước kia luôn nói sẽ chơi với cháu, lần nào nói cũng đâu có giữ lời...."
Mint không còn gì để nói, đứa nhỏ này sớm đã hiểu chuyện, nói gì cũng thật, mấy năm qua Lingling có lúc bận rộn đến mức quên mất con mình, ngay cả bản thân cô là người ngoài, nhìn thôi cũng không chịu được.
"Dì Mint, cháu rất sợ...." Mina siết chặt nắm tay nhỏ bé, dì Noey chỉ biết làm việc nhà không nghe hiểu lời cô bé nói, nhưng dì Mint mỗi ngày luôn ở cạnh mẹ, chắc hẳn sẽ hiểu được đi.
Mint nắm nắm tay của đứa bé, nhẹ nhàng mở ra vuốt ve: "Mina, nói cho dì Miny biết, Cháu sợ cái gì nào?"
"Thật ra mẹ cháu cũng đáng thương lắm, lúc nào cũng bận rộn, cho nên mẹ mới không thể ở cùng cháu nhiều được, cháu không trách mẹ." Mina ngập ngừng, lúc mở miệng nói tiếp lại biến thành trách bản thân, "Ông ngoại nói, đợi đến khi cháu trưởng thành có thể giúp mẹ mọi việc, mẹ sẽ không còn bận như thế nữa, nhưng mà...."
"Không sao, sẽ không sao đâu." Mint vòng tay qua vai Mina, con người bé nhỏ này ấy thế mà lúc này còn nhớ thương mẹ, đúng là làm cho người ta đau lòng mà.
"Cháu sợ bệnh của cháu không khỏi, lỡ sau này không ai giúp mẹ, mẹ sẽ mãi vất vả." Kho từ ngữ trong đầu Mina có chút nghèo nàn, cô bé cố gắng sắp xếp lời nói, chỉ mong dì Mint có thể hiểu được.
"Thế nên Mina phải phối hợp với chú bác sĩ, chữa bệnh thật tốt, mẹ cháu rất cần cháu, cháu hiểu chưa nè?" Mint thấy Mina kiên quyết gật đầu, không khỏi chua xót, nước mắt lưng tròng.
Ngửa mặt lên mà hít mũi mấy cái, tưởng đâu đứa bé này sợ bị bệnh, sợ rời khỏi thế giới này, nào ngờ cô bé sợ không thể trưởng thành, không thể giúp mẹ san sẻ bớt công việc.
Lingling kiếp trước tích bao nhiêu đức thế? Kiếp này sinh ra ngậm thìa vàng muỗng bạc thì thôi không nói, sao lại có đứa con ngoan như thế này.
Mint dụi đôi mắt đỏ hoe, vừa thấy đau lòng vừa hâm mộ.
"Dì Mint, đây là lần đầu cháu thấy dì khóc đó nha?" Mina hồn nhiên không hề hay biết bản thân đã làm dì Mint khóc, lần trước dì Kornnaphat nhìn thấy cô bé cũng đột nhiên khóc, người lớn thật lạ kỳ.
Trên hành lang bệnh viện, Lingling xách theo 6 cái túi KFC lớn gian nan đi ở phía trước, thì Ning cũng gian nan y chang thế xách theo đống đồ uống phía sau.
Vừa rồi trong cửa hàng Lingling muốn cầm một cái túi lên rồi quay người bỏ chạy, chỉ một túi thôi cũng đủ để Orm cằn nhằn cô cả buổi rồi, ai nào ngờ Ning vừa ra tay một cái đã biến thành 6 cái túi, dựa theo sức ăn của Lingling, nhiêu đây chắc đủ để ăn nửa tháng.
Cô không quan tâm đến tiền bạc nên để người phục vụ xử lý năm túi thức ăn còn lại, nhưng Ning lại cho rằng cô lãng phí thức ăn, còn nói sẽ dỗi nếu như cô không lấy đi.
Đồ ăn nhiều như thế, Lingling không thể trách Ning, chỉ ước gì lúc con gọi đồ ăn lại để tâm chút được rồi, có trách thì trách cái KFC này đi, sao lại bán rẻ như thế chứ, nếu như là chỗ khác, 200 baht chỉ đủ gọi mỗi món ăn kèm đúng không?
"Dì Kwong, cháu không nhấc nổi nữa." Ning ngồi xổm trên mặt đất, xoa xoa lòng bàn tay đau nhức do túi mang theo, đình công.
"Sắp đến rồi." Lingling cũng vất vả lắm mới xách hết đi được, đích đến không xa, rốt cuộc cũng có thể bỏ nó xuống, nhưng càng đến gần cửa lại càng cảm thấy bất an.
"Hức...." Ning ai oán mà nhấc đồ uống đi tiếp.
"Biết bản thân gọi nhiều rồi chứ?" Lingling cúi đầu nhìn Ning, ghẹo cô nhóc: "Không thể lãng phí đồ ăn đúng không? Thế cho con ăn hết nhé, không được để lại."
Ning cũng biết bản thân cô nhóc ăn không hết, lập tức vươn cổ cãi với dì Kwong: "Là dì Kwong mua! Ăn không hết dì Kwong ăn!"
Lingling vừa bực vừa buồn cười với cái thái độ như đúng rồi của cô nhóc, "Này, nhóc con...."
Đứng ở cửa phòng bệnh, Lingling trước tiên nhìn vào trong phòng qua tấm kính trên cửa.
May thật, Orm hẳn là vẫn đang nằm trong phòng ngủ nhỏ, trong phòng chỉ có Mint và Mina.
Lingling một tay đặt túi xuống, nín thở, nhẹ nhàng ấn vào tay nắm cửa.
Ning tiến tới, còn hỏi: "Dì Kwong, dì đi làm trộm hả?"
Lingling vừa mới mở cửa ra một chút, giống như bị đứng hình, chỉ có giọng nói của Ning làm kinh động Mint và Mina, chỉ sợ trong phòng ngủ nhỏ có một Orm lao ra khỏi phòng ngủ.
"Kwong tổng...." Mint nhìn thấy phản ứng chột dạ của Lingling, dụi mắt khó hiểu, "Cô đang làm gì vậy?"
Lingling nhìn thấy Mint hai mắt đỏ hoe, rõ ràng là đã khóc, ôm túi đi vào, hỏi: "Cô sao thế? Sao lại khóc."
Cảnh tượng này dường như quen thuộc với Lingling.
Có lần cô đi vào trong phòng bệnh, nhìn thấy Orm đang khóc, cô cũng đi vào rồi hỏi sao cô ấy lại khóc, thế là bị người ta nói thẳng vào mặt mấy câu.
Mặc dù, cảnh tượng này có vẻ quen thuộc, nhưng Lingling nghĩ thân phận của Mint khác Orm, cho nên bình tĩnh đi đến bên giường.
"Kwong tổng, cô phải đối xử tốt với Mina hơn nữa." Mint không quan tâm Lingling có muốn nghe hay không, không quan tâm đến mối quan hệ cấp trên cấp dưới, cô phải nói ra mấy lời này.
Lingling nghe câu nói đó, biết lời Mint nói mang ý trách nhiều hơn, lần thứ hai cốt truyện phát triển giống hệt nhưng nhân vật lại bị thay đổi, lần này cô đặt tay lên ngực tự hỏi, bản thân đã làm gì?
Nhìn thái độ của Mint và Orm đối với cô, người không biết rõ còn tưởng đâu cô đã ngược đãi con gái.
Nếu Mina không nói cho cô nói những gì cô bé đã nói cho mẹ cô bé nghe, thì Mint đâu cần phải vòng vo như thế với Lingling.
Cô không cam lòng mà khịt mũi, ngửi thấy mùi gà rán Lingling mang vào nhà nồng nặc.
Lingling buông túi xuống, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Tôi tốt mà."
Dù sao thì người này cũng là cấp trên trực tiếp của cô, Mint không dám nói thêm gì nữa, chuyển ánh mắt về phía cô nhóc đi theo Lingling.
Đứa trẻ này khá trắng trẻo, mới nhìn mặt đã có cảm giác như đã từng gặp ở đâu rồi.
"Chào dì ạ." Ning đưa cho Mina một ly nước ép trái cây, rồi lại lấy một ly coca, nhiệt tình đưa cho dì xa lạ.
Mint cầm lấy, không nhớ nổi đã gặp ở đâu: "Ngoan."
Trên mặt đất có sáu túi xếp thành hàng, Ning lần lượt mở nó ra, ngồi xổm trên mặt đất tìm kiếm bảo vật.
Khi Mint nhìn thấy một túi đầy hamburger, cô sửng sốt nói: "Kwong tổng... sắp có khách à?"
Lingling không nói gì, làm động tác suỵt, thấp giọng hỏi: "Orm còn ở trong đó à?"
Mint nhấm nháp Coca, nghiêng đầu nghi hoặc, động tác rụt rè của sếp lớn thực ra có chút đáng yêu.
"Cô Kornnaphat từ nãy giờ chưa có đi ra ngoài."
"À." Lingling lấy một túi đồ ăn mà Ning chọn ra, cô cũng không thích ăn mấy thứ này cho nên đưa cho Mint, "Hôm nay vất vả cho cô rồi, có thể tan làm, về mau đi."
"Kwong tổng?" Mint thụ sủng nhược kinh, "Tôi ăn không hết."
Nếu tiếp tục nói nữa, cô có cảm giác Lingling sắp nghiêm mặt với cô, Mint vội ôm túi KFC kia bỏ chạy.
"Mina, ở đây có đồ chơi trong phần của trẻ em!" Ning cuối cùng cũng tìm được món đồ chơi mà cô nhóc muốn, đưa cho Mina chơi trước, vừa rồi có nghe dì Kwong nói mẹ ở trong phòng, cô nhóc muốn đi kêu mẹ ra ăn cùng.
Lingling đang muốn hỏi Mina đã nói gì với Mint, khiến cho một Mint vâng dạ nghe lời lại lộ ra cảm xúc mất khống chế, còn chưa kịp hỏi thì đã nghe Ning mở cửa chạy vào trong phòng nghỉ nhỏ hô "Mẹ."
Bất chợt, Lingling lạnh cả sống lưng, lạnh từ đầu tới chân.
Đứng đây chờ người ta phát hiện lỗi của mình, chi bằng chủ động đi nhận lỗi vẫn tốt hơn, thái độ tốt hơn có lẽ người ta sẽ không nỡ nổi giận với cô đâu nhỉ.
Đi vào trong phòng, Orm chắc đã bị Ning đánh thức, cô ấy còn ngái ngủ ngồi ở mép giường, một bên má sưng tấy đỏ vẫn chưa có chút thuyên giảm.
"Mẹ, mặt mẹ bị sao vậy ạ?" Ning giơ tay lên sờ mặt mẹ, "Mẹ có đau không?"
Orm nhếch môi, thản nhiên cười: "Mẹ không sao nè."
Nói xong, cô nhìn thẳng về phía Lingling đang đứng ở cửa, vẫn mỉm cười: "Kwong Móng Heo, cô đứng đó làm gì?"
Lingling vừa mở miệng, không biết vì sao lại lắp bắp: "Tôi... tôi mua chút đồ ăn, vào gọi cô ra ăn chung."
"Dì Kwong mua rất rất nhiều KFC. Mẹ, ra ngoài ăn cùng bọn con đi ạ." Ning kéo mẹ đứng dậy.
"Rất, rất nhiều?" Orm đi tới cửa, nghi hoặc nhìn chằm chằm Lingling.
Lingling không có tự tin nói: "Có chút nhiều... Nhưng mà Ning thích, vui vẻ là được rồi."
Orm liếc xéo cô một cái, mang theo thái độ hoài nghi, Lingling người này làm việc không đáng tin cậy, nói có chút nhiều, ai mà biết được...
Trong đầu còn chưa phàn nàn xong, vừa bước ra khỏi phòng đã thấy túi KFC bày đầy khắp nơi.
Ning vừa rồi đang ngồi xổm trên mặt đất, những hộp thức ăn vốn dĩ xếp gọn gàng với nhau giờ đã nằm rải rác trên mặt đất.
Vô số thức ăn được bày ra đã giáng một đòn mạnh vào Orm.
"Mẹ, vốn dì Kwong có một cái túi lớn, nhưng dì Kwong đã đưa cho người ta rồi." Ning vui vẻ nói thêm.
Orm đi phía trước, khó khăn bước đi để né tránh đống đồ ăn, Lingling nhìn bóng lưng Orm, mím chặt môi nhắm chặt mắt.
"Lingling Kwong!" Orm hô to lên.
Lingling nhanh chóng mở mắt ra, mau chóng thương lượng với Orm: "Đang trong bệnh viện không được lớn tiếng ồn ào."
"Cái này... cái này... là sao đây hả?" Nhìn thấy Orm như vậy, Lingling rất sợ.
Hai tay Orm ôm ngực, khóc không ra nước mắt: "Tim tôi đau quá đi!"
Orm lúc này muốn quỳ xuống hỏi ông trời kiếp trước cô đã tạo nghiệt gì, mà đời này bản thân cũng đã đủ khốn cảnh rồi sao lại còn đưa tới một cái Lingling hành hạ cô nữa thế, này đúng là giậu đổ bìm leo.
*Giậu đổ bìm leo: nhân lúc người ta khốn khó còn gieo thêm nữa.
Lingling nghe Orm nói thế, lập tức lo lắng kéo bàn tay đang đặt trên ngực của Orm ra, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào ngực Orm: "Để tôi xem."
"Xem cái gì?" Orm tránh không được tay Lingling, nhưng cũng không tránh khỏi tầm mắt của cô ấy, cô che ngực, trừng mắt nhìn cô ấy.
Lingling lại kéo ra, giọng nói đầy quan tâm: "Để tôi xem cô đau thế nào."
Orm vẫn không chớp mắt nhìn chằm chằm Lingling, tim như bị giáng tiếp hai đòn vào, lồng ngực kịch liệt phập phồng.
"Mẹ..." Mina nhìn tình hình, thấp giọng gọi mẹ: "Dì Kornnaphat khó chịu ạ?"
Lingling nhẹ nhàng vỗ vỗ Mina, ý bảo là mẹ cũng thấy rồi, nhưng ánh mắt Orm lại khiến cô hoảng sợ, thực sự không dám hỏi thêm nữa.
"Tôi nói "tim đau".... Ý là đau lòng quá đó." Người này chỉ số IQ thế nào đây mà biến hai chữ "tim đau" nghĩa bóng thành nghĩa đen vậy trời? Orm nhắm mắt hít một hơi thật sâu, hết lần này đến lần khác tự nhủ không nên nghiêm khắc với Lingling, nhưng cuối cùng lại không nhịn được.
"Tại sao lại đau lòng?" Lingling nói, nhìn thấy KFC khắp nơi, cũng tự cảm thấy hỏi câu đó ra khác nào đang chuốc phiền phức nên cúi đầu nghịch nghịch điện thoại di động.
Orm lặng lẽ thở ra một hơi: "Lingling, cô lại đây."
Lúc này Lingling thà rằng Orm gọi cô là Kwong Móng Heo, mặc dù cái danh xưng này khó nghe và thô lỗ, nhưng ít nhất cũng không có cảm giác xa cách.
Lingling lại gần, Orm nhìn cô thở dài.
Người thì đẹp, ăn mặc sành điệu, từ trên xuống dưới gì cũng tốt.
Sao đầu óc lại không tốt thế?
Lingling biết Orm muộn phiền, vì thế liền trịnh trọng hứa hẹn với cô ấy: "Mấy cái này tôi sẽ xử lý hết, sẽ không lãng phí cái nào, được không?"
Orm đỡ trán, bảo Lingling tới gần chút nữa.
Lingling ngoan ngoãn đến gần, cách Orm chỉ có mười centimet.
Ning ngồi xổm trên mặt đất, má phồng lên, tay trái cầm miếng gà viên, tay phải cầm mấy miếng khoai tây chiên, im lặng nhìn mẹ đang làm hành động như lựa dưa hấu, vỗ vỗ lên đầu dì Kwong.
Orm tuy không dùng lực vỗ mạnh, nhưng động tác này quá khó hiểu, Lingling nghe được phía trên đầu mình có tiếng bộp, hoang mang tột độ.
"Cô làm gì thế?" Lingling lần đầu bị người ta vỗ đầu, nhưng lại không hề tức giận.
Orm chống tay lên eo, tuy lùn hơn đối phương nhưng vẫn giữ tư thế oai hùng: "Để tôi xem đầu cô có đầy nước không."
Lingling cau mày, trầm tư hồi lâu, sau đó không xác định hỏi: "Là cô... đang mắng tôi sao?"
Giờ mới biết à?
Orm lắc đầu không thể tin được, cô nói đầu đầy nước chính là nói Lingling đấy.
"Mina, cho cậu bánh tart trứng nè." Ning đi vòng qua mẹ mình, trèo lên giường của Mina, đút cho Mina miếng bánh trứng mà cô nhóc đã cắn một miếng.
Mina và Ning cùng nhau ăn một cái bánh trứng, ngồi cạnh nhau trên giường, đồng loạt nhìn vào hai người lớn.
"Bọn nhỏ đều đang xem..." Lingling vẫn không hiểu tại sao Orm lại có tính khí thất thường như vậy, chẳng phải là cô mua đồ ăn mà bọn trẻ thích ăn, chỉ vì việc nhỏ này mà ảnh hưởng đến cảm tình của hai người họ, có đến mức thế không chứ?
Lingling không nói thì đỡ vừa xong khiến Orm lại càng tức giận hơn.
"Cô còn biết bọn nhỏ đang nhìn sao? Bảo cô làm tấm gương tốt, cô xem cô thử coi." Orm chỉ chỉ KFC dưới chân.
"Ning thích ăn, cũng đâu có nhiêu tiền." Lingling cúi người cầm lên một ly kem tan chảy, tưởng là đồ uống, lấy ra một ống hút đưa cho Orm: "Uống chút đi, xin bớt giận."
Nhìn Ly kem hóa thành nước, khóe miệng Orm nhếch lên, khóc cũng không giống khóc mà cười cũng không giống cười.
"Có tiền cũng không thể nuông chiều con như vậy." Orm nhìn Ning đang lo ăn lo uống không ra tiếng.
Ning quay lưng lại, giả vờ như không để ý rồi nhét rất nhiều gà viên vào miệng.
"Ning..." Mina vừa mở miệng, Ning đã nhét gà viên vào cho miệng cô bé, nháy mắt ra hiệu cho cô bé im lặng.
"Ning." Orm dạy dỗ xong người lớn, lại tiếp tục dạy dỗ trẻ nhỏ.
Ning cười quay người: "Mẹ, mẹ có muốn ăn gà viên không ạ?"
Cái ân cần kia giống y chang lúc Lingling đưa kem cho cô, Orm vẫn thờ ơ: "Con đi lại đây, đứng cạnh dì Kwong."
"A." Ning bước từng bước nhỏ tới, đứng cạnh dì Kwong, nhét gà viên vào tay Lingling.
"Ăn ngon không?" Lingling hỏi cô nhóc, xong rồi dưới mí mắt của Orm mà ăn luôn.
Ning vội vàng gật đầu: "Ăn ngon ạ."
Đây có lẽ là lần đầu tiên Lingling ăn loại thức ăn nhanh này, mùi vị ngon hơn dự kiến, lại có thể ăn nhiều hơn.
Hai người quên mất sự tồn tại của Orm, bỏ mặc cô sang một bên, còn nói chuyện rất hăng say.
"Dì Kwong, dì có muốn thêm không?"
"Được." Lingling xòe tay ra.
Ning nhét một viên nữa vào miệng cô, rồi hai viên nữa vào miệng cô nhóc, hai người nhìn nhau cười, đồng thời nhai.
"Hai người..." Orm tức giận đến nảy ra ý tưởng trả lại Ning cho Lingling, nhưng một khi cô lấy lại ý thức, điều này tuyệt đối không có khả năng!
Nghe vậy, Ning ngẩng mặt lên, cố gắng lấy lòng: "Mẹ, mẹ cũng ăn đi."
"Mẹ không ăn." Orm mặt lạnh nói: "Con đọc cho mẹ bài ca dao cày đồng."
Ning nuốt đồ ăn trong miệng, rụt rè nhìn dì Kwong.
Lingling đang định nói đỡ cho Ning mấy câu, lại bị Orm liếc mắt ngăn lại.
Orm sắc bén nhìn cô: "Cô đừng có gấp, lát nữa đến lượt cô."
Lingling hoang mang chỉnh lại kính, cô chưa nói gì mà, gấp cái gì chứ? Đến nói cũng không cho người ta nói, nhân quyền ở đâu chứ?
Ning khịt mũi hai tiếng, làm bộ muốn khóc: "Cày đồng đang buổi ban trưa, mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày. Ai ơi, bưng bát cơm đầy. Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần... hu hu...."
Đọc xong bài ca dao, nước mắt cũng tuôn rơi.
"Dì Kornnaphat, Ning biết sai rồi, dì đừng hung dữ với cậu ấy mà." Mina thấy Ning khóc, cũng khó chịu theo.
"Mina, hôm nay dì cần phải dạy Ning, đến cả mẹ con cũng cần phải dạy nốt luôn." Orm nhìn Lingling, người này càng làm cô đau đầu hơn, "Cô cũng đọc một lần đi."
"Tôi?" Lingling làm vẻ mặt không thể tin được mà hỏi lại.
"Con không hiểu chuyện thì thôi, cô cũng không thể nào không hiểu chuyện mà làm như thế được."
Lingling ghé sát vào tai Orm, nhỏ giọng nói với cô: "Cô bảo tôi làm thế thì bọn nhỏ nghĩ sao về tôi đây? Đừng gây sự nữa."
Orm đẩy cô ra, làm vẻ mặt ghét bỏ nhìn cô: "Ai gây sự với cô?"
Lingling nhìn chằm chằm Orm hồi lâu, xác nhận Orm là nghiêm túc, miễn cưỡng đọc lại toàn bộ ca dao.
Người ta thay cô mang thai 9 tháng 10 ngày đẻ đau, đời này cô nợ người ta, người ta nói gì thì phải nghe thế ấy.
Nhưng sau khi Lingling đọc xong bài ca dao, nhìn thấy ánh mắt sửng sốt của hai đứa trẻ, nội tâm như bị đả kích, xấu hổ vô cùng.
Mina vỗ tay đầu tiên: "Mẹ cũng biết đọc ca dao nữa, đỉnh quá."
Lingling nghe con gái khen, sửng sốt một chút, sau đó cười tự tin: "Lúc mẹ 3 tuổi đã thuộc lòng 300 bài thơ Đường."
Ning ngừng khóc, vỗ tay theo: "Dì Kwong quá đỉnh."
Ý định ban đầu là dạy cho cô ấy một bài học, nhưng Orm không ngờ làm thế lại mang đến cho Lingling cơ hội thể hiện tài năng của mình trước mặt bọn trẻ.
Nếu như vừa nhìn thấy KFC khắp nơi mà cô cảm thấy tim đau thì bây giờ Orm chỉ muốn hộc máu.
Bầu không khí trong phòng bệnh trở nên thoải mái vui vẻ, Lingling thấy Orm hẳn là hơi nguôi giận, liền ngồi xổm xuống đất sắp xếp đồ ăn: "Khóc nhè, đừng giận nữa, khoa nội trú nhiều bác sĩ lắm, tôi chia cho bọn họ ăn không phải là được rồi sao?"
Orm không để ý tới Lingling, cô không chỉ giận Lingling lãng phí tiền và đồ ăn, còn giận cô ấy nuông chiều con không biết chừng mực.
"Như vậy sẽ không lãng phí đồ ăn, coi như cũng tạo quan hệ." Lingling bảo Ning chọn ra một ít đồ ăn yêu thích cô nhóc, để lại đồ ăn đủ cho bốn người, còn lại gói lại cho bác sĩ và y tá.
Orm giúp cô thu dọn, thái độ của Lingling rất tốt, nếu như không để ý tới cô ấy thì bản thân cũng vô lý quá rồi.
"Cô như vậy sẽ làm hư con." Orm tức giận nói, cố ý không nhìn cô ấy.
Lingling nâng cằm Orm, nghiêm túc xin lỗi: "Tôi biết sai rồi."
Orm làm vẻ mặt ủ rũ nhìn cô ấy, sau đó thần sắc đột nhiên trầm xuống, rồi bật cười, nhưng nụ cười lại khiến mặt cô bị đau, lập tức hít một hơi khí lạnh.
"Mặt cô có cần đến cho bác sĩ xem không?" Lingling muốn sờ vào nhưng lại không dám.
Ning nắm lấy tay mẹ, bảo mẹ cúi xuống, sau đó kiễng chân lên, nhẹ nhàng hôn lên bên mặt bị sưng của mẹ.
"Ning hôn mẹ, mẹ sẽ không đau nữa."
Orm không còn tức giận với Ning nữa, quay mặt để Ning hôn cô, khi cô quay người lại thì phát hiện Lingling đang nhìn cô với ánh mắt có chút phức tạp.
"Sao thế?" Orm có thể nghĩ ra mấy từ để hình dung trong mắt Lingling, bối rối, suy tư, kinh ngạc, thậm chí... có chút ham muốn.
Không đợi cô có thời gian nhìn thêm rồi phân tích sâu hơn, Lingling đã thản nhiên cười: "Không có gì."
Cũng không có gì thật, chẳng qua đột nhiên thế mà lại hâm mộ Ning.
Khi Orm quay mặt sang một bên để con gái hôn mặt, dường như xuất hiện một vầng sáng mờ ảo, trông cô ấy vô cùng xinh đẹp.
Mina xung phong cùng mẹ đi giao KFC cho chú bác sĩ và dì y tá, họ cùng nhau bước ra khỏi khu VIP, khu chung rõ ràng ồn ào hơn nhiều, thỉnh thoảng lại có tiếng khóc ngắt quãng từ phòng bệnh.
Trong hành lang người ra người vào, người bệnh xanh xao, người nhà ủ rũ, nhân viên y tế vội vã, Lingling không thích môi trường ở đây nên bước đi càng nhanh hơn.
Cô đi được vài bước thì thấy Mina không đi theo mình nên quay lại tìm con.
Ánh mắt cô lướt qua đám đông và dừng lại ở một bóng người nhỏ bé đang đứng trước cửa một phòng bệnh.
"Mina?" Lingling từ xa gọi cô bé, cô bé tựa hồ bị cảnh tượng này làm cho ngơ ngác, ôm một túi thức ăn, cái miệng nhỏ nhắn hơi há ra.
Phòng bệnh kia dường như có một sức mạnh ma thuật nào đó đối với cô bé, khiến cô bé không thể cử động.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com