Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

61

Lúc bản thân ngã xuống, Mina cảm thấy bản thân như đang rơi tự do vào một cái động không đáy, xung quanh một màu đen tối, dùng tay bắt lấy nhưng không bắt được gì hết.

Rất lạnh, không nhìn được không nghe được, Mina nhớ rõ ràng mới vừa rồi, Ning còn đi về phía cô bé, chỉ một chút nữa thôi, cô bé đã có thể nắm lấy tay Ning.

Mà nơi này giờ đã không có Ning, cũng không có các mẹ, chỉ còn lại bóng tối vô tận, Mina cảm giác như bản thân như không còn tồn tại nữa.

Trong phòng bệnh, Lingling ngồi ở mép giường, ngón trỏ đặt trong bàn tay Mina, cào cào lòng bàn tay nhỏ của con gái.

Ngồi một hồi lâu, trong đầu đều là những chuyện trước kia, cô nhớ ba năm trước, nằm ở trong nôi em bé, Mina nắm chặt lấy ngón trỏ của cô, miệng thì cười với cô, mơ hồ phát ra tiếng gọi cô: "Mẹ."

Đó là lần đầu tiên, cô nhận ra bản thân đã là một người mẹ.

"Mina, dậy đi." Cô khẽ nói, lại cào bàn tay Mina.

Trên vai bỗng nhiên nặng, Lingling liếc mắt nhìn, thì thấy ánh mắt lo lắng của Orm.

Thời gian đã qua rất lâu, nếu thật sự không sao, sao giờ con gái vẫn chưa tỉnh lại.

"Mina rất ngoan, lúc chị nói dậy đi... con bé sẽ không dám nằm ì." Lingling nhìn vào mắt Orm, nhất thời không có ánh sáng.

Cô là người luôn an ủi Khóc Nhè và ba mẹ, đến giờ đây thì bản thân cũng đã nhụt chí.

Nói xong, cổ họng như nghẹn đi, Lingling mím môi, không nói được nữa.

Orm cũng không nói lời nào, đứng dậy vòng ra phía sau Lingling, ôm lấy đầu cô ấy, đem nửa thân trên cô ấy kéo vào trong lòng ngực của cô.

Giống như lúc này, chỉ có thể trao cho đối phương nhiệt độ của mình mới có thể tạo thêm sức lực.

Ning ghé vào bên mép giường ngủ thiếp đi, dì Winny dọn dẹp phòng bệnh xong thì lại đi nấu cháo, Ronnadet Kornnaphat và Noon vẫn còn ngồi băng ghế ở hành lang, không cãi nhau nữa.

Dì Winny múc mấy chén cháo, đưa cho Ronnadet Kornnaphat và Noon, quay vào trong phòng định hỏi Lingling và Orm có muốn ăn không, nhìn thấy cảnh này, thức thời xoay người, trốn trong góc ăn cháo.

Cẩn trọng nuốt cháo, không dám phát ra tiếng sợ làm phiền hai người.

"Mong sẽ không có thêm chuyện nữa." Orm ghé vào tai Lingling, nỉ non nói.

Lingling nhìn Lingling, vừa hiểu mà vừa không hiểu: "Là sao?'

"Từ lúc chị xuất hiện ở cửa nhà em, cuộc sống của em... như mớ hỗn độn."

Tim Lingling như thắt lại, cô vô thức hỏi: "Em hối hận khi quen biết chị?"

Cái ôm siết chặt, cảm nhận được mạch đập của đối phương, Lingling có thể cảm nhận được, thời gian chờ đợi câu trả lời của Orm, cô đã nuốt rất nhiều lần.

Orm đang do dự, Orm thế mà lại suy ngẫm đến chuyện bọn họ gặp nhau là nên hay không nên.

"Em chỉ là..." Orm cũng ý thức được bản thân đã nói lời không nên nói, bất lực nói: "Bây giờ em rất rối, ba mẹ em rồi tình trạng của Mina, thêm ba mẹ của chị, làm em không biết phải làm sao mới tốt."

"Sẽ tốt hết thôi, em phải tin chị." Lingling lần đầu tiên nghĩ đến một vấn đề, lúc bản thân chọn thụ tinh phôi thai kia, có phải là do sợ Orm sẽ có lúc nghĩ bỏ rơi cô không, nên tìm cho bản thân thêm một cái bảo hiểm để giữ đối phương ở lại.

"Lingling Kwong." Orm dùng sức ôm chặt Lingling.

Mỗi lần Orm kêu tên đầy đủ của cô, Lingling vô cớ mà sợ, luôn cảm thấy như bản thân đã làm gì sai.

"Chị không phải là thần, chúng ta chỉ là con người, không có khả năng sẽ xử lý từng việc một, hơn nữa, chị rồi cũng sẽ mệt."

Lingling không rõ câu nói này của Orm có dụng ý gì, ngẩng đầu lên nhìn Orm một cái, ánh mắt thương tiếc của Orm cứ thế đâm thẳng vào mắt cô.

Cô thấy Orm đỏ mắt, sau đó môi run run nói: "Em sẽ đau lòng."

Nội tâm Lingling đã chịu chấn động mạnh, cô có lẽ vẫn không hiểu được chuyện yêu đương, ngay lúc cô tưởng đâu Khóc Nhè sẽ bỏ rơi cô thì lại biết người này đau lòng cho mình?

Ngón trỏ truyền đến chuyển động khác thường, Lingling không kịp động não, đột nhiên ngơ ngác, ngay sau đó nhìn chằm chằm tay Mina.

Ngón tay lại có chuyển động, Lingling xác nhận không phải ảo giác, thất thố hô lên: "Mina tỉnh rồi!"

Orm thấy thế, ấn nút gọi ở đầu giường, sau đó đi qua bên giường Mina, giơ tay phủ lên gương mặt nhỏ của cô bé.

Ronnadet Kornnaphat và Noon ở bên ngoài phòng bệnh cũng đi vào, dì Winny kích động bưng cháo đến, lúc đi gần tới mới ý thức được, lúc này chắc Mina vẫn chưa ăn được thế là đi đặt lại vào chỗ cũ.

Ning mơ màng tỉnh dậy, dụi đôi mắt, thấy mí mắt Mina động đậy, sau đó thì mở mắt.

Người lớn vây quanh Mina, gọi tên cô bé, hỏi cô bé cảm giác sao rồi.

Mina chớp mắt nhìn trần nhà, ý thức giống như chưa hồi phục.

Ning ghé sát vào bên cạnh gối của Mina, nhẹ nhàng chọc vào gương mặt cô bé.

Sau đó, Mina từ từ nghiêng mặt, thấy người bên cạnh là Ning, đôi môi khô mấp máy, khoé miệng nhướng lên cao.

Ning và cô bé cùng nhau mỉm cười: "Mina ngủ lâu ơi là lâu, đem bọn mình sợ lắm luôn."

"Mẹ ơi." Mina nhìn Lingling rồi nhìn Orm.

Tay nắm chặt lấy ngón tay của mẹ, Mina nhớ rõ bản thân rơi vào bóng tối vô tận, cuối cùng thì cũng tóm được một sợi dây thừng, sau đó trước mắt lại có ánh sáng.

Cô bé lại nhìn Ronnadet Kornnaphat và Noon, sau một hồi mới nhớ bản thân vừa nhận ông bà ngoại, cũng gọi một tiếng.

Tim lơ lửng của Noon cuối cùng cũng hạ xuống, chứ nếu không lại đi trách Ronnadet Kornnaphat nữa.

"Mẹ ơi, con muốn về nhà." Mina biết ở đây mẹ là người quyết định, cuối cùng vẫn nhìn về phía Lingling,

"Mina vẫn phải ở đây chữa bệnh, đợi hết bệnh rồi về nha."

Lingling vừa mới nói xong, thì thấy Mina hít mũi, khoé mắt chảy xuống hai hàng nước mắt, cô nhất thời không biết phải làm sao, thế là nhìn Orm cầu cứu.

Thế là đổi thành Orm đi dỗ con gái, Mina trước giờ luôn hiểu chuyện, tự kiềm nén, không ầm ĩ với người lớn.

Nhân viên y tế đi vào, xác định tình trạng ổn định, bảo các cô yên tâm.

Sau khi được bác sĩ khẳng định, dì Winny mới bưng cháo tới.

Orm muốn cầm lấy thì Lingling đã giành trước: " Để chị, em với Ning và chú dì ăn trước đi."

"Chị ăn trước đi, bao tử chị không tốt, bây giờ lại...." Orm nói tới đây liếc mắt nhìn ba mẹ, sau đó im lặng.

Lingling hiểu, cười trấn an: "Chị không sao hết."

Cháo để nguội một lát, Lingling mới đút từng muỗng cho Mina, chuyện đút ăn này cô đã làm quen tay rồi.

Noon và Ronnadet Kornnaphat cũng vừa mới ăn rồi, thấy cháu gái đã tỉnh cũng an tâm, ở lại đây cũng không giúp được gì, thế là ra ngoài đi dạo, sau đó quay lại nói Orm hai người muốn đi về.

Đi ra bệnh viện, Noon cả buổi không nói chuyện với Ronnadet Kornnaphat, đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào ông.

"Cháu đã không sao rồi, bà đừng nói nữa." Ronnadet Kornnaphat tưởng đâu vợ lại muốn tính sổ với ông.

Noon lại nói: "Tôi không quản nữa."

Ronnadet Kornnaphat tự nhiên hiểu ý vợ, im lặng một lát rồi nói: "Vốn dĩ có quản được đâu."

"Tôi nhìn ra được Orm rất thích cô ấy."

Ronnadet Kornnaphat nghĩ đến khi hai người ở bên cạnh nhau, lại nói: "Hai đứa nhỏ cũng thích hai đứa nó."

Noon nói: "Tôi sợ tên họ Kwong kia sẽ bắt nạt, đối xử không tốt với Orm."

"Bà nói gì thế...." Ronnadet Kornnaphat sau khi nghe xong lắc đầu, "Mấy năm qua, người bắt nạt Orm chẳng phải bà à?"

Không cho con gái về nhà, cũng không cho ông liên lạc, đời này thiếu điều muốn cắt đứt quan hệ.

Noon không hé răng, vẫn cố chấp như vậy, không thừa nhận là bản thân có vấn đề.

Ronnadet Kornnaphat kéo bà đi đến một quán ăn gần bệnh viện, lúc này ăn miếng cháo, vẫn còn đói.

Qua giờ ăn tối, nên trong quán cũng ít khách, Ronnadet Kornnaphat đưa thực đơn hỏi bà muốn ăn gì, thấy bà không trả lời, sau đó mới thấy hốc mắt Noon đỏ.

"Sao nhà chúng ta lại gặp phải chuyện này." Noon cảm khái, xoa đôi mắt ướt.

Sao lại có một đứa con gái đồng tính? Sao lại gặp phải chuyện sinh sai con? Đứa trẻ ngoan ngoãn sao lại mắc bệnh nan y?

"Orm không mấy dễ dàng." Ronnadet Kornnaphat trầm giọng nói.

Noon cuối cùng quyết định: "Mấy ngày nữa thì về đi, chúng ta ở đây chỉ càng thêm phiền cho con gái."

Ronnadet Kornnaphat cũng đồng ý, sau đó gọi vài món, qua một lúc, Noon như vẫn còn lẩn quẩn với mấy vấn đề đó.

Giọng của bà giống như cầu nguyện: "Là phúc hay là hoạ, phải tự xem bản thân con bé thế nào."

Hơn 9 giờ tối, Enjoy gửi tin nhắn, báo cho Lingling biết ba mẹ sắp về nhà, bảo cô mau mang Mina về, Enjoy vẫn chưa biết Lingling nhập viện, Lingling cũng không nói, định chờ đến khi ba mẹ về không thấy Mina thì hỏi.

Mặc dù cô nói Khóc Nhè đừng lo lắng, nhưng cô không nghĩ đối mặt sự chỉ trích của hai người, nên kéo dài được bao lâu thì hay bấy lâu.

Lingling thì thầm với Ning, hai đứa giống như có rất nhiều chuyện nói mãi không hết.

Lúc sắp đi về, Orm kéo tay Lingling, hai người tự hiểu mà không cần nói, đi đến thang thoát hiểm của tầng này.

Orm còn chưa mở miệng, Lingling đang dang hai tay, đem cô ôm vào trong lòng.

"Kwong Móng Heo...." Orm thấy thời gian cũng gấp rồi, các cô không có dư thời gian ở đây mà âu yếm nhau.

Ai ngờ Lingling cười khẽ, ôm cô chặt hơn: "Nghe em gọi chị thế, chị càng kiên định hơn."

Orm cười, bất đắc dĩ ôm đáp lại: "Chúng ta ôm nhau đến thiên hoang địa lão à?"

Lingling thật ra nghĩ cả đời này muốn dính lên người cô: "Có thể chứ?"

Orm không giỡn với Lingling, nói chuyện chính: "Em muốn nói, nếu sau này có chuyện gì, chúng ta phải cùng nhau đối mặt."

Giống như biết Lingling đang lo chuyện gì, giọng Orm nhẹ nhàng cười nói: "So với việc xử lý chuyện khiến bản thân bực tức, thì em càng sợ đối mặt với không biết gì mà lo sợ, cho nên đừng giấu em chuyện gì hết. Cũng không cho phép chị muốn mình gánh hết, em có thể cùng chị."

Nghe Lingling ừ một tiếng, Orm buông cô ra, trên mặt mang theo nụ cười nhạt, giống như con mèo xù lông, nhẹ nhàng vỗ đầu Lingling: "Kwong Móng Heo phải ngoan, nếu em không thể tới thăm hai người, chị cũng phải chăm sóc bản thân và cả Mina nữa."

"Ngày mai em đến đi, chị sẽ tìm cách để ba chị rời đi."

Đang nói thì Lingling nhận được điện thoại của mẹ, đón lấy ánh mắt quan tâm của Orm, cô nghe máy, giọng điệu bình tĩnh: "Mẹ, con đưa Mina nhập viện, không có gì hết."

Nghe mẹ trong điện thoại oán trách, sau đó cô nói: "Vậy ba mẹ đến đây đi, lầu 5 khu bắc phòng bệnh số 1."

Cúp điện thoại, Orm lên tiếng trước: "Em đưa Ning về nhà, ba mẹ em vẫn còn chờ em đi đón."

Lingling cùng cô đi về phòng bệnh đón Ning, nói: "Nếu em muốn thăm Mina, thì nói với chị, chị sắp xếp được."

"Được, em sẽ trang điểm đậm mà tới." Orm thấy Lingling khẩn trương, thế là vui đùa, sau đó đổi chủ đề: "Mấy ngày nữa em phải đi Seoul."

"Đi chơi hả?"

"Chị quên rồi hả? Em đã đồng ý với biên tập đi tham gia lễ kỷ niệm của web rồi, mà chính chị động viên em đi mà?"

Lingling nhớ ra rồi, bận rộn một cái là quên, sau đó đột nhiên phấn khởi: "Chị sẽ gọi điện thoại vì em!"

"Tại sao?" Gọi điện thoại làm gì?

"Đánh call không phải là gọi điện thoại sao?" Lingling nghiêm túc giải thích, "Chị thấy fans của em bình luận, gì mà phải gọi điện thoại cho em, ủa vậy tại sao phải điện thoại?"

"Hahaha... gọi điện thoại." Orm phát hiện trong cuộc sống phiền não, Lingling chính là sạc dự phòng của cô, "Sửa hay lắm, lần sau có từ nào mà chị không biết thì đi hỏi Enjoy đi."

Lingling tưởng đâu được khen, biểu cảm thả lỏng cũng vui vẻ hơn, sau khi vào phòng bệnh đón Ning và Mina đang bịn rịn với nhau, hôn Ning một cái rồi cho Khóc Nhè một cái hôn nữa.

Trước khi đi Orm dặn dò: "Bên chị xử lý xong thì nhớ báo cho em biết, tối nay em sẽ gõ chữ đến khuya."

Lingling nói được, sau đó làm động tác gọi điện thoại: "Sẽ đánh call cho em."

Orm cười rộ lên, Kwong Móng Heo sao cứ phát hiện ra từ mới là dùng loạn thế?

Nhìn hiểu nhưng không nói thẳng ra, gật đầu: "Ok, đánh call nhé."

Mint đến phòng trực của bảo vệ ở khu nhà Orm, sau đó đi vào phòng giám sát, tìm đoạn ghi hình Mina bị người khác bắt nạt, rồi lưu vào trong điện thoại. Đã lấy được thứ mình cần, nhưng lúc xem thấy Mina ngất xỉu, lòng cũng thắt theo, quan tâm đến tình trạng của Mina thế nên tiếp tục xem tiếp, xem hết các góc camera ở trong khu dân cư theo dõi hướng đi của ba ông cháu.

Chỉ xem qua mấy cái ghi hình đều có thể cảm nhận được tình hình lúc đó rất vội vàng. Mint nhìn hình ảnh trên màn hình, còn cho rằng sếp hù dọa cậu bé kia với phụ huynh của cậu bé, cũng còn quá hiền rồi.

Ngay lúc định nhắn tin cho sếp hỏi thăm tình trạng của Mina, lại thấy hình ảnh ba ông cháu đứng ở cửa khu dân cư sốt ruột chờ xe cấp cứu, Mint vừa gõ chữ vừa liếc mắt nhìn màn hình mấy lần.

Camera giám sát được lắp đặt ở vị trí tương đối cao, ngoài người đi bộ và các phương tiện ra vào khu dân cư, còn có ghi hình vành đai xanh bên hông khu dân cư.

Mint ban đầu không chú ý đến cái bóng ở phía dưới bên phải màn hình, sau mấy lần liếc mắt nhìn, thì thấy cái bóng kia có chút bất thường, sau khi gửi tin nhắn xong thì nhìn kỹ lại thì phát hiện có một cái bóng đứng bất động, từ xa nhìn đám người Ning.

Người kia quay lưng về phía màn hình, chỉ lộ ra một nửa cơ thể.

Con số bị đánh ở góc dưới cho thấy hai phút đã trôi qua, người đàn ông cuối cùng có động tĩnh.

Chỉ thấy người đàn ông tiến về phía trước vài bước, cả người xuất hiện trên màn hình, mặc một chiếc áo khoác quân đội màu đen cũ nát, nửa xách nửa kéo một chiếc bao tải màu trắng, trông như một kẻ vô gia cư đi nhặt rác.

Đám người Ning vẫn đợi xe, dường như không để ý đến người này, mà lúc người vô gia cư khom lưng nhặt chai nhựa, vẫn giữ khoảng cách từ đầu đến cuối.

Điện thoại reo lên, Mint nhận được câu trả lời từ sếp lớn —- [Không sao rồi.]

Chỉ ba chữ đã khiến cô hoàn toàn thả lỏng, nhìn màn hình lần nữa, người nhặt rác cúi đầu bỏ đi.

Có chút quái lạ nhưng mà trông mọi thứ vẫn như bình thường.

Nhìn thấy xe cấp cứu đến, đám người lên xe, Mint tắt ghi hình.

Tóm lại, Mina không có việc gì là tốt rồi.

Sau khi rời bệnh viện, Orm đi đón ba mẹ, trên đường về nhà mỗi người một tâm sự, mấy người lớn không ai nói chuyện, đến cả người nói nhiều như Ning cũng im lặng ghé vào cửa sổ xe nhìn khung cảnh bên ngoài.

Đến nhà, Orm bảo ba mẹ đi tắm rửa trước, cô nhường chiếc giường lớn trong phòng ngủ chính, trải ga trải giường và chăn bông sạch sẽ. Sau đó đi vào phòng làm việc dọn dẹp sofa giường, không quên đặt con búp bê Peppa Pig yêu thích của Ning bên cạnh gối.

Ning ngồi xổm ở cửa, nhìn mẹ bận rộn, trên tay cầm chiếc đồng hồ điện thoại của trẻ em chỉ có thể liên lạc với Mina.

Nhớ tới hôm nay Mina ra ngoài không có đeo đồng hồ, Orm biết chờ mong của Ning sẽ thất bại, nhưng cũng không nỡ đi vạch trần, dọn dẹp xong, đi đến bên cạnh con gái, xoa đầu cô nhóc.

Ning ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, trong mắt tựa hồ có trăm ngàn câu hỏi tại sao: "Mẹ ơi, Mina sẽ ổn phải không mẹ?"

"Đúng rồi." Orm lập tức gật đầu, không cho mình thời gian do dự.

"Nhưng Mina lại chảy máu còn ngất xỉu."

Hôm nay Ning sợ hãi, lúc ở bệnh viện thấy Mina đã tỉnh, chạm được vào mặt của cô bé, có thể nói đôi câu với nhau, khiến cô nhóc an tâm hơn. Nhưng về đến nhà, chạm không được, không thấy được, nhóc con nắm chặt mặt đồng hồ, ngồi cũng không xong đứng cũng không yên, ngược lại ngồi xổm trên mặt đất lại thoải mái hơn.

Nói xong lời an ủi, Orm chỉ cảm thấy bất lực: "Mina sẽ cần thời gian để khôi phục."

"Nhưng..." Ning còn muốn nói cái gì khác.

"Lát nữa mẹ sẽ tắm cho Ning, sau đó Ning ngủ trước, mẹ còn phải làm việc...." Orm né tránh chủ đề này, chuẩn bị ra ban công thu dọn quần áo.

Ning đi theo mẹ, bầu trời ngoài cửa sổ tối đen, trên đường về nhà cô nhóc đã ngắm nhìn rất lâu, bầu trời đêm nay dường như không có một ngôi sao nào.

"Mẹ ơi, Mina kể lại với con, cậu ấy năm mơ ạ."

Orm gấp quần áo, tùy ý hỏi: "Cái gì?"

"Mina nói bản thân biến thành ngôi sao."

Orm dừng lại, một chiếc tất cô vừa lấy rơi xuống đất, cô cúi xuống nhặt lên, nhưng khi cô đứng dậy, chiếc tất lại tuột ra.

Trong lúc nhất thời, đầu óc cô trống rỗng, Orm cảm thấy có thứ gì đó giống như chiếc tất này, dù có nắm chặt đến đâu cô cũng không thể bắt được.

Ning nhìn mẹ, sau đó ngồi xổm xuống nhặt tất, kiễng chân đặt lên bộ quần áo đã gấp của mẹ.

"Chỉ là mơ thôi." Orm phục hồi tinh thần.

"Mina nói chỗ đó rất tối." Ning nhìn chằm chằm vào một nơi nào đó trên bầu trời, đoán rằng rất có thể chính là nơi mà Mina đã nói.

"Mina đang ở bệnh viện!" Orm vội vàng phủ nhận lời nói của Ning, không khỏi tăng giọng, nói xong bắt đầu tự trách mình, trẻ con thì biết gì? Sao cô lại đi so với Ning chứ?

"Mina sẽ không biến thành sao" Orm cúi người, ngang tầm mắt nhìn Ning, cô nhẹ giọng nói, là dáng vẻ của một người mẹ mà Ning quen thuộc và yêu nhất.

Cô nói thêm: "Đó chỉ là mơ, Mina tỉnh lại rồi, sẽ cùng chúng ta ở bên nhau."

"Vậy nếu Mina không tỉnh lại thì sẽ biến thành ngôi sao hả mẹ?"

Orm thở dài, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

"Ông bà ngoại của Mina đáng sợ lắm sao ạ? Sẽ đuổi trẻ con ra ngoài hả mẹ?" Ning hỏi vấn đề tiếp theo, vỗ vỗ ngực mình, "Nhưng mà Ning đáng yêu thế này, bọn họ nhìn thấy con cũng sẽ đuổi con sao ạ?"

Orm không nói nên lời, nửa quỳ trên mặt đất, ôm lấy thân thể nhỏ bé, tựa đầu nặng nề lên vai Ning.

Ning rất hợp tác, vỗ nhẹ vào lưng mẹ như bà cụ non.

Rất tự luyến giống Kwong Móng Heo, còn khéo ăn khéo nói, mà còn giống ở chỗ... biết dỗ dành cô.

Orm cảm thấy buồn cười, nhưng tim lại đau nhói, con gái còn nhỏ thế này sao lại có thể suy nghĩ nhiều chuyện như thế?

"Mẹ ơi, con muốn ở bên cạnh Mina."

Orm không nói chuyện, ba mẹ Lingling đến, cô hết cách rồi.

Ning còn nói tiếp: "Con ở bên cạnh Mina, cậu ấy sẽ vui lên, con muốn Mina vui vẻ."

"Mẹ biết rồi." Cho nên biết Ning quấn lấy ba cô, đòi dẫn Mina đi xuống lầu, Orm không tức giận cũng không trách móc.

Sau khi dẫn Ning đến phòng tắm, Orm cởi quần áo cho con gái, nhóc con nhảy lên ghế đẩu nhỏ, đứng soi gương.

Sợ Ning không mặc gì sẽ bị cảm lạnh, Orm hối: "Biết rồi, Ning đáng yêu, mau xuống đi tắm."

Ning nhìn hai bím tóc trên đầu, động tác vụng về cởi dây thun, mái tóc mềm mại hơi xoăn xõa xuống vai, cô nhóc nắm lấy một nắm tóc định kéo, rồi bị ăn đau tới mức nhe răng trợn mắt a một tiếng.

"Con làm gì thế?" Orm quấn khăn tắm vào người cô nhóc, buộc lại mái tóc rối bù của Ning, để tránh bị ướt khi tắm.

"Con không muốn có tóc." Ning quay lại nhìn mẹ.

"Con đang nói gì vậy? Lần trước mẹ bảo con cắt đi một chút, con khóc như trời sập, bây giờ sao lại không muốn có tóc?" Orm tưởng đâu con gái nói bậy nên không để trong lòng, bế con gái lên đặt vào bồn tắm chứa đầy nước nóng.

"Mẹ Kwong nói thiểu số và đa số..." Ning nói được nửa câu sau đó bĩu môi không nói nữa.

"Cái gì?"

"Con quên rồi." Ning nhớ Mẹ Kwong nói rất nhiều, mặc dù không nhớ nổi, nhưng tóm tắt là lại: "Con muốn cạo đầu, một cái đầu trọc."

"Cạo trọc a, đầu trọc a, đầu trọc khỏe khoắn"

Thế nên, nghe trẻ con nói rồi bỏ ngoài tai là tốt nhất, chứ chuyện chẳng đi vào đâu.

Đêm khuya, sau khi ba mẹ và Ning đã ngủ say, Orm ôm laptop ngồi dựa trên sô pha gõ chữ, nhưng không có tâm trạng viết, viết được vài đoạn thì cầm điện thoại xem một cái.

Cho đến khi cô vô thức gõ tên Lingling Kwong, Orm nhìn hai chữ trên màn hình mới sững sờ, cô đơn giản thoát khỏi phần mềm gõ chữ, lướt X để giết thời gian.

Có một tác giả là đối thủ của cô, nhưng tất nhiên cô không nghĩ vậy, tất cả đều do độc giả của cô ấy nói thế, mỗi khi ra truyện cùng thời gian, cả hai cạnh tranh gay gắt trên bảng xếp hạng, mà cô cũng không siêng năng đăng cần mẫn như người ta, độc giả của cô nhiều nhưng không thống nhất, nên số liệu không bằng người ta, nhưng mà bản quyền của cô thì bán được một đống.

Fans bên kia châm chọc bảo cô cập nhật chậm, không đạt tiêu chuẩn, hết thời, chỉ còn lại cái tiếng.

Fans của cô dỗi lại, thế là liệt kê một đống tác phẩm tiêu biểu của Kornnaphat Sethratanapong, là cây gạo cội trong làng ngôn tình của web, Kiwi TV có mấy IP cấp S. Nhà mấy người tính là gì?

Rồi fans bên kia đăng mấy tấm ảnh chụp xinh đẹp của bên đó —- gì mà tác giả nhà tôi vừa viết truyện hay vừa xinh đẹp, còn tác giả nhà mấy người 10 năm nay không dám lộ mặt, chắc chắn là xấu đau xấu đớn nên không dám gặp ai.

Orm ghim cái ID này, không thích thì thôi đi, sao còn đi xỉ vả bề ngoài của người ta?

Nhưng đến vấn đề này fans của cô hết dỗi lại được, khí thế yếu đi một nửa, chỉ trả lời hai chữ - nông cạn.

Orm thấy fans mình thật đáng thương, tốn công tốn sức đi bùm chát giúp cô, cuối cùng vì không có ảnh chụp của cô mà câm nín không phản bác lại được, bị người ta chê cười một hồi.

Haizz... cô thật sự không xấu mà.

Chiếc điện thoại được đặt ở chế độ im lặng rung lên, Orm gần như nhảy khỏi ghế sofa, cô nhìn tên Lingling trên màn hình, tim đập thình thịch.

Chạy vài bước ra ban công, đóng cửa kính lại, nhấc điện thoại lên, lo lắng nói: "Mina có sao không?"

"Không sao, đang ngủ say rồi."

Đầu bên kia điện thoại không nghe được cảm xúc của Lingling, khiến Orm có chút khẩn trương.

"Còn chị thì sao?"

"Chị..." Lingling dừng một chút, nói: "Không ổn."

"Xảy ra chuyện gì thế?" Orm quấn áo bông, đi tới đi lui trên ban công, cảm thấy vừa lạnh vừa lo lắng.

"Không được nhìn thấy em, nên mới không ổn."

Orm sửng sốt, bản thân lo lắng vậy mà đổi lại cái cợt nhả, tức đến bật cười: "Lingling, chị cợt nhả thì cũng phải phân biệt lúc chứ."

Lingling hắng giọng, nghiêm túc nói: "Do không chăm tốt cho Mina nên bị nói mấy câu, không sao rồi."

"Ba mẹ chị tức giận với chị à?"

"Có tức nhưng sẽ không đánh người."

Orm cảm giác như mình được hiểu: "Cái này đáng để khoe à?"

Lingling cười nhẹ, thản nhiên nói: "Sau năm mới chị phải đích thân giải quyết một số việc ở công ty, không có nhiều thời gian dành cho Mina như vậy. Hơn nữa, ba chị ở nhà giám sát chị nên không thể đẩy được."

Ba cô đã nhiều năm không điều hành công ty, nếu tiếp quản lại thì không nắm bắt được thị trường hiện tại, nếu thật sự nhắc đến sẽ chỉ bị mắng không phải là người vĩ đại.

Lingling nghĩ cô rất giống ba cô, bản thân chỉ lo công việc bỏ bê gia đình.

Orm lo lắng: "Vậy Mina...."

"Mẹ chị định ở lại bệnh viện với Mina, cho nên..."

"Vậy là sau này khó được gặp Mina sao?" Orm cảm thấy chán nản.

"Không đến mức đó đâu, Khóc Nhè muốn gặp lúc nào thì nói chị biết, chị sẽ đem bà ấy đi chỗ khác." Lingling an ủi, "Em nghĩ cái khác đi, nếu em nhớ chị thì lúc nào cũng có thể đến công ty gặp chị."

"Em không thèm nhớ chị." Orm khẩu thị tâm phi, nhưng vẫn buồn, tự giễu: "Rõ ràng là con của chúng ta, gặp con thôi mà cũng phải lén lút như đi ăn trộm."

"Sau này...."

Lingling vừa mở miệng, Orm đã nghe thấy trong điện thoại có một giọng nói xa xa gọi nhũ danh của cô ấy.

"Ling, sao lại đi ra ngoài? Đang gọi điện thoại à?"

"Mẹ, mẹ ngủ đi."

Đối phương dùng giọng điệu trêu chọc nói: "Với tác giả nhà con à?"

Lingling: "Vâng."

Orm chỉ nghe, không dám nói một lời.

Tác giả nhà con? Ai chứ?

Cái tác giả này là đang nói cô sao?

Khoan đã, Kwong Móng Heo comeout hồi nào thế? Sao cô lại không biết?

"Mẹ có thể nói chuyện với người ta được không?" Mẹ Lingling nói.

Orm đơ người, chuông báo động vang lên.

Cứu mạng a, không... đừng đến đây.

Hoàn toàn quên mất bản thân chỉ đang nói chuyện điện thoại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #lingorm