17.
Thật không ngờ, ngày cuối cùng trong năm, người đầu tiên Lisa gặp lại là Jimin.
Khi đó cô đã là bạn với Jimin, nếu là lúc bình thường, cô nhất định sẽ rất vui.
Nhưng lúc đó cô đang tức giận vì Jungkook nên mới giận cá chém thớt sang người khác, nhìn thấy Jimin ngoài cửa thì tâm trạng tụt dốc, nghiêm mặt lạnh lùng lên tiếng: "Anh tới làm gì vậy?"
Jimin biết Lisa đang giận Jungkook, cũng không để trong lòng, vội vàng trấn an cô, "Được rồi, đừng tức giận. Là Tổng giám đốc Jeon bảo anh đến đón em."
Lisa nghe vậy thì thấy lạ, hỏi anh, "Có ý gì? "
Jimin cười, nói: "Em đi thay quần áo trước đi, trên đường đi anh sẽ nói cho em biết."
Lisa nghi ngờ liếc mắt nhìn Jimin một cái, lo lắng, còn cảnh cáo anh một câu, "Tốt nhất anh không nên lừa em."
"Anh nào dám chứ."
Lisa không biết Jimin muốn dẫn cô đi đâu, trở về phòng thay quần áo, lấy chiếc áo khoác màu đen, mang đôi bốt cao màu đen, trước khi ra ngoài còn tiện tay lấy chiếc mũ vành màu trắng sữa treo ở cửa.
Trong thang máy, Jimin nhìn Lisa, thật sự không nhịn được, chân thành khen một câu, "Em có biết mình trông rất đẹp không?"
Anh chưa bao giờ thấy một cô gái như vậy, phóng khoáng và rực rỡ.
Không có ai không thích nghe người khác khen mình, tâm trạng tệ hại của Lisa nhờ vậy mà tốt hơn một chút, "Đương nhiên là biết. Mỗi lần ra ngoài em đều được người ta tới bắt chuyện đấy."
Lisa cũng không phải loại người không biết mình đẹp, cô quá rõ mình lớn lên xinh đẹp cỡ nào.
Nhưng xinh đẹp thì có ích gì, vẫn không có được người mình yêu.
Ra khỏi thang máy, đi đến hầm giữ xe dưới lòng đất.
Jimin tiến lên giúp cô mở cửa xe.
Lisa vừa ngồi vào vừa hỏi: "Rốt cuộc anh muốn đưa em đi đâu?"
Cô tuyệt đối không tin đây là bất ngờ Jungkook dành cho mình. Anh chỉ biết khiến cô thất vọng, sao có thể vì cô mà hao phí tâm tư.
Jimin ngồi lên xe, lái xe ra khỏi gara dưới lòng đất, lên đến đường lớn mới nói: "Hôm nay Tổng giám đốc Jeon có một hạng mục cần bàn bạc, vốn bảo anh tới đây đón em, kết quả em lại nổi giận, khiến tâm trạng Tổng giám đốc Jeon cũng không tốt."
Nói đến đây, Jimin tỏ vẻ ngưỡng mộ Lisa: "Lisa, nói thật, anh thật sự bội phục em đấy, cho tới bây giờ chưa từng thấy có người nào dám nổi giận với Tổng giám đốc Jeon đâu, còn cúp điện thoại của anh ấy nữa."
Lisa nói, "Đó là do em có lý. Em đã không sai, vậy tại sao không thể nổi giận?"
Jimin cười nói: "Nhưng Tổng giám đốc Jeon thật sự bị em chọc tức nhiều lắm đó. Lúc nãy nói chuyện với người khác mà anh ấy đen mặt suốt cả buổi, trông đáng sợ tới mức đối phương còn tưởng mình nói sai, mùa đông mà không ngừng lau mồ hôi."
"Phải vậy không?" Lisa một chút biểu cảm cũng không có: "Thật đáng để suy ngẫm."
Jimin nói: "Chiều nay Tổng giám đốc Jeon còn có một buổi xã giao, chỉ sợ không thể đi cùng em được. Tuy nhiên khu nghỉ dưỡng có rất nhiều nơi để giải trí, em có thể giết thời gian ở đó."
Lisa biết Jungkook chịu đón cô qua đã là nhượng bộ lắm rồi, nếu cô còn không chịu buông tha mà nổi giận thì đúng là quá không hiểu chuyện.
Dù sao Jungkook còn phải làm việc, so với cô thì mệt hơn nhiều.
Hôm nay cô tiêu tiền Jungkook nhưng vẫn không dám quá tay, vẫn nên hiểu chuyện một chút, ít nhất không nên khiến anh quá phiền lòng.
Đến khu nghỉ dưỡng, Jimin dẫn Lisa lên phòng trước.
"Phòng Tổng giám đốc Jeon ở bên cạnh nhưng bây giờ anh ấy không có ở đây, có lẽ phải làm việc xong mới có thể trở về."
Lisa đi vào phòng, đó là một căn phòng lớn, gian ngoài là khu vực đa chức năng, phòng ngủ nằm bên trong.
Jimin đưa cho Lisa một chiếc iPad, nói: "Nếu em đói bụng, có thể gọi thức ăn bằng cái này, tay nghề đầu bếp ở đây rất cao, hầu như món nào cũng rất ngon, cam đoan không có sai sót gì đâu."
Lisa nhận lấy chiếc iPad: "Chỗ này hẳn là mời anh làm đại sứ thương hiệu."
Jimin bật cười, "Có cần anh đi cùng em không?"
Lisa từ chối, "Không cần, em muốn tự mình đi dạo xung quanh."
"Được." Jimin nói: "Có chuyện gì thì cứ gọi cho anh."
"Biết rồi."
Sau khi Jimin rời đi, Lisa mới quan sát căn phòng kỹ lưỡng, bỏ túi xách xuống, cởi áo khoác ra.
Ngồi xuống sofa gọi món.
Đúng thật là hơi đói bụng, điểm tâm cũng không có để ăn, biết vậy đã sớm ra ngoài mua đồ ăn rồi, vốn tưởng rằng có thể cùng Jungkook ăn cơm tất niên, ai ngờ anh lại thất hẹn, làm cô phí công.
Không biết ăn gì, Lisa quyết định gọi hai đầu bếp được đề cử nhiều nhất.
Sự thật đã được chứng minh, Jimin đúng là không nói quá lên, quả thật đồ ăn rất ngon.
Sau khi lấp đầy bụng, Lisa mới mặc áo khoác vào, ra khỏi phòng, định dạo quanh bốn phía trước.
Không biết Jungkook đang ở đâu, muốn gặp anh một chút.
Đáng tiếc cô quá coi thường chỗ này, chỉ là một khu nghỉ dưỡng mà rộng như vậy, cô đi mỏi rã chân cũng không gặp được Jungkook.
Tệ nhất là cô phát hiện ra mình bị lạc.
Không biết làm sao để trở về, cũng không muốn tìm Jimin cầu cứu.
Vậy nên cô chọn đại một hướng để đi. Bắt gặp ao cá nên đi lấy một chút thức ăn cho cá rồi ngồi ở bên cầu gỗ nghỉ chân bên cạnh cho cá ăn.
Cô nhoài người ra ngoài lan can gỗ của đình, thỉnh thoảng lại ném một ít thức ăn vào ao cá.
Không biết qua bao lâu, phía sau chợt truyền đến tiếng cười của một người đàn ông, "Nếu cô cứ tiếp tục thả thức ăn xuống như vậy thì rất nhanh chúng nó sẽ bị no chết đấy."
Lisa quay đầu lại, nhìn người đàn ông vừa mới nói chuyện với cô.
Bề ngoài mới hai mươi mấy tuổi, ngoại hình cũng không tồi, nhưng so với Jungkook thì kém xa.
Đúng là tệ thật, bây giờ hễ nhìn thấy là nam giới thì cô đều vô thức so sánh với Jungkook.
Vậy mà đến giờ vẫn chưa có ai thắng được Jungkook.
Cô quay lại tiếp tục ngắm những con cá vàng bơi lội tung tăng trong ao: "Cách làm quen của anh đã cũ rồi."
Đối phương bị vạch trần nhưng vẫn rất thản nhiên.
Người đó mỉm cười, đi đến bên cạnh Lisa, tự giới thiệu: "Tôi là Oh Sehun, vừa mới về nước không lâu. Nhiều năm không về, không biết Seoul từ khi nào lại có thêm một mỹ nhân rồi."
Khu vực này của khu nghỉ dưỡng không phải ai cũng có thể vào, có thể ra vào tự do ở đây, nghiễm nhiên không phải người bình thường.
Chỉ là không biết đây là tiểu thư nhà ai, trước kia chưa từng gặp qua.
Người kia tò mò hỏi: "Họ của cô là gì?"
Lisa vẫn ngắm cá trong ao, "Sao tôi phải nói cho anh biết?"
Oh Sehun nghe vậy thì không hề tức giận, ngược lại đã hoàn toàn bị Lisa hấp dẫn, chưa bao giờ thấy một cô gái đặc biệt như vậy.
Anh ta cười nói: "Không muốn nói cũng không sao, vậy tối nay có thể mời cô đây xem phim không?"
"Tôi không rảnh." Lisa không muốn dây dưa với anh ta, ra khỏi đình nghỉ chân, đi thẳng về phía trước.
Oh Sehun không đuổi theo, nhìn bóng dáng Lisa đi xa, càng tò mò không biết cô là ai.
Nhưng chuyện này cũng không khó điều tra, hôm nay trong khu nghỉ dưỡng cũng không có nhiều người lắm, đến quầy lễ tân hỏi một chút là biết ngay.
Lisa bỏ Oh Sehun ở lại, một mình dạo quanh khu nghỉ dưỡng trong vô định.
Cô không biết đường, nhưng cũng không hỏi người khác. Dù sao đường nào cũng nối với nhau, kiểu gì cũng có thể trở về thôi.
Không biết đã đi qua bao nhiêu con đường, rốt cuộc lúc bốn giờ chiều cũng về tới khách sạn.
Jungkook vẫn không tới tìm cô, cô cũng không có một chút tin tức gì của anh.
Đơn phương chính là đáng thương như thế, không có quyền chủ động bất kỳ việc gì hết trừ chờ đợi.
Không biết còn phải đợi đến khi nào mới có thể khiến Jungkook chịu để cô vào trong mắt.
Quay về phòng, cô đột nhiên thấy buồn ngủ. Nhất định là do đi quá nhiều nên mệt mỏi.
Lisa dứt khoát tắm rửa, thay đồ ngủ bò lên giường, chui vào trong ổ chăn mềm mại.
Có nằm mơ cũng không ngờ là ngày cuối cùng của năm cô sẽ đi ngủ sớm như vậy.
Một giấc ngủ đến không biết trời đất gì, lúc tỉnh lại mới phát hiện bầu trời bên ngoài đã tối đen, mở điện thoại lên xem mới phát hiện đã chín giờ tối.
Lisa hoảng sợ thét chói tai một tiếng, gần như ngay lập tức từ trên giường bật dậy.
Sao lại ngủ lâu như vậy, cái gì cũng chưa làm, đã vậy còn sắp hết đêm giao thừa rồi.
Cô chân trần từ trong phòng chạy ra ngoài, vì quá hoảng hốt nên không chú ý tới vali dưới chân, vấp phải nó suýt té ngã.
May mắn có một bàn tay từ phía sau túm lấy cánh tay cô, giọng nói trách cứ quen thuộc vang lên, "Vẫn cứ vội vàng như vậy, tới khi nào em mới có thể khiến người khác bớt lo lắng đây?"
Lisa đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Jungkook, trong nháy mắt vừa mừng vừa sợ, hoàn toàn quên mất chuyện bị anh bỏ lại cả ngày, nở nụ cười tươi rói, "Anh trở về lúc nào vậy? Em thậm chí còn không biết."
Jungkook buông tay cô ra, khom người xách vali chắn giữa đường đặt sát tường: "Là do em ngủ quá sâu."
Lisa nói, "Nhất định là do buổi chiều đi quá nhiều rồi. Nơi này lớn thật đó, giống như mê cung vậy, hại em cứ phải đi lòng vòng."
Jungkook ngồi xuống sofa, rút một điếu thuốc từ hộp thuốc trên bàn trà ra: "Không biết hỏi đường à?"
Lisa đáp, "Em không muốn hỏi. Dù sao anh cũng đang bận, cũng không có ai đi với em, chi bằng đi bộ giết thời gian."
Lời nói của Lisa đầy ỷ lại vào Jungkook, khiến anh vô cùng lo lắng: "Chỉ cần em đồng ý, sẽ có rất nhiều người tình nguyện đi với em."
Lisa không muốn cùng Jungkook nói về chuyện này, không muốn nghe anh thuyết phục cô đi với người khác.
Cô ngồi xuống cạnh Jungkook, hỏi: "Anh đã ăn cơm tối chưa? Hôm nay chúng ta vẫn chưa ăn bữa cơm đoàn viên đâu."
Jungkook cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn cô: "Vậy em muốn ăn gì?"
Lisa đưa iPad cho anh: "Cứ gọi đến phòng ăn luôn đi."
Khó khăn lắm mới có thời gian ở riêng với Jungkook, cô không muốn có người ngoài chen vào.
Lisa mở thực đơn cho Jungkook xem, ngón tay chỉ vào mấy món buổi trưa đã ăn, "Trưa nay em gọi món ăn này, rất ngon đó."
Jungkook không kén chọn trong việc ăn uống, lúc bận rộn thì cái gì cũng có thể lấp bụng, nhìn Lisa vui vẻ như vậy thì nói: "Thích ăn gì thì cứ gọi."
Lisa nói, "Nhưng giá cũng không rẻ."
Jungkook nói, "Cứ gọi, coi như quà năm mới anh tặng em."
Lisa vừa nghe qua là quà năm mới thì không chịu: "Làm gì có món quà Tết nào có lệ như vậy chứ. Bạn trai bạn cùng phòng của em còn tặng cô ấy một chiếc nhẫn kim cương nữa kìa."
Jungkook đáp: "Em cũng biết đó là bạn trai. Nếu em thích nhẫn kim cương, có thể tự mua rồi gửi hóa đơn đến công ty."
Jungkook sao có thể không nghe ra ám chỉ của Lisa chứ. Thật không biết nên làm gì với cô nữa, đến tận bây giờ vẫn chưa hết hy vọng, vẫn cố thăm dò anh.
Lisa nói, "Làm gì có ai lại tự mua nhẫn kim cương cho mình chứ."
"Vậy thì có bạn trai đi. Con trai nhà hào môn rất nhiều, em có thể từ từ lựa chọn."
Lisa mím môi, không nói gì nữa.
Qua một lúc lâu lại không nhịn được mà hỏi một câu, "Có phải anh rất muốn gả em ra ngoài không?"
Jungkook trả lời: "Em cũng đã đến tuổi có thể đính hôn rồi, nếu có người thích thì có thể lên kế hoạch trước."
Lisa quay sang nhìn Jungkook, "Anh biết rõ người em thích là anh."
Jungkook không nhìn cô, gẩy tàn thuốc vào gạt tàn, giọng nói vô cùng lạnh lùng: "Lisa, mấy lời này sau này đừng nói nữa."
Lisa nhìn Jungkook, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng khổ tâm.
Cô cố gắng lắm mới không bật khóc.
Jungkook cũng không an ủi cô, chỉ nhìn chốc lát rồi nói: "Lisa, em hiểu biết về anh rất ít nên mới cho rằng mình thích anh. Chờ đến khi em hiểu anh nhiều hơn sẽ biết, anh cũng chỉ là một người bình thường, không có chỗ nào đáng để nhớ mãi không quên."
Lisa không muốn nghe tiếp, cũng không muốn nói chuyện, chợt cảm thấy cực kỳ cực kỳ đau lòng.
Cô nằm sấp trên bàn trà, nhắm mắt lại không để ý tới Jungkook nữa.
Nhưng Jungkook vẫn tiếp tục nói: "Năm sau có rất nhiều cuộc gặp mặt đáng giá, em có thể nhân cơ hội này làm quen thêm vài chàng trai. Mẹ em dặn anh quyết định thay em, sợ em còn trẻ dễ tin người, bị người ta lừa gạt. Nhưng anh thấy em thông minh hơn bất cứ ai, có lẽ không cần phải lo lắng."
"Anh có thể đừng nói nữa không?" Lisa thật sự không muốn nghe nữa.
Jungkook gật đầu, không nói nữa.
Dụi điếu thuốc vào gạt tàn rồi ra ban công gọi điện thoại.
Khi trở về thì thấy Lisa đang ngồi trên thảm, bình tĩnh nhìn mình chằm chằm, hỏi: "Có phải là nữ không?"
Jungkook không nói cho cô biết: "Em không cần quan tâm."
Bữa cơm này rất im lặng, Lisa không ăn được bao nhiêu nhưng uống rất nhiều rượu, đáng tiếc tửu lượng thật sự quá tốt, không thể say được.
Nhưng sau khi uống rượu sẽ rất nhanh thiếp đi, cô nằm sấp trên bàn trà, hai má đối diện cửa sổ, ánh trăng bên ngoài chiếu vào, vừa lúc chiếu lên người Lisa.
Cả người cô như đang tắm trong ánh trăng trong vắt, vô cùng mê người.
Jungkook nhìn cô thật lâu. Kỳ thật rất hiểu vì sao lại có nhiều người đàn ông chấp nhận vì Lisa mà bỏ ra rất nhiều tiền. Đúng là gương mặt hồng nhan họa thủy, không biết sẽ khiến bao nhiêu người phải tranh giành tình cảm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com