Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

15

Chương 15:

Mỗi khi Hứa Tắc bị sốt, cậu sẽ mơ rất nhiều giấc mơ, đều là những giấc mơ giống nhau, có tốt cũng có xấu.

Cậu được dắt tay dẫn vào một khu dân cư xa lạ, có một giọng nói nói với cậu: "Con ngoan, không cần nói chuyện, gặp người khác chỉ cần cười thôi, biết chưa." Hứa Tắc ngẩng đầu lên nhưng không thể nhìn rõ khuôn mặt của người đối diện.

Trong mơ thật sự rất nóng, Hứa Tắc hơi khó thở, cậu đột nhiên bị nước lạnh dội xuống đầu, tầm mắt mơ hồ, bên tai truyền đến tiếng một đứa trẻ hét lên với cậu "Đáng đời mày". Hứa Tắc đưa tay lên lau mặt, nhưng lau thế nào cũng không khô được, nước không ngừng chảy xuống.

Xung quanh trong nháy mắt lại trở nên yên tĩnh, có người lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau mặt cho cậu, nói với cậu: "Không sao cả, tôi cùng cậu phơi nắng cho khô."

Hứa Tắc mở miệng ra, muốn trả lời "Ừm" nhưng cổ họng lại không phát ra âm thanh nào.

Cậu khó khăn mở mắt ra, nhìn thấy một chút ánh sáng từ ngoài bức màn chiếu vào. Đầu óc nặng trĩu, Hứa Tắc chậm chạp nửa phút mới nhớ ra mình đang ở đâu, lập tức quay đầu nhìn sang giường bên cạnh, nơi đó trống không.

"Dậy rồi à?"

Hứa Tắc ngẩng đầu nhìn lên theo tiếng nói, Lục Hách Dương đang dựa vào một cái bàn cách đó mấy mét, không nhìn rõ mặt. Hứa Tắc ngồi dậy, hỏi: "Có phải sắp muộn rồi không?"

Cậu phát hiện giọng mình hơi khàn, mũi thì nghẹt, đầu óc choáng váng, tuyến thể đang hơi nóng lên.

"Không có." Lục Hách Dương đi tới kéo rèm ra một chút, nói: "Sáng sớm nay cậu lên cơn sốt."

Sự khó chịu trên cơ thể đã có lời giải thích, nhưng trọng điểm của Hứa Tắc hoàn toàn đặt ở một nơi khác, cậu hỏi: "Tôi làm ồn đến cậu sao?"

Vì bị nghẹt mũi nên lúc Hứa Tắc nói chuyện có mang theo chút giọng mũi. Lục Hách Dương đứng trong tia nắng lọt vào từ cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, đêm qua mưa to, hôm nay thời tiết rất đẹp. Anh trả lời: "Ừm, làm ồn đến tôi."

Hứa Tắc nắm thật chặt ga trải giường màu trắng, vừa định nói xin lỗi thì nghe thấy Lục Hách Dương nói: "Tôi đo nhiệt độ cho cậu, đút cậu uống thuốc hạ sốt."

Không có ký ức, hoàn toàn không có chút ấn tượng nào, hình ảnh duy nhất mà Hứa Tắc có thể nhớ lại là dưới ngọn đèn tường mờ ảo, cậu khép hờ mắt, trước mặt mơ hồ có một bóng người, trong miệng mình hình như có thứ gì đó, cậu tưởng rằng đó là một giấc mơ.

"Cảm......"

Lục Hách Dương thờ ơ ngắt lời cậu: "Lúc tôi đo nhiệt độ cho cậu, cậu liếm ngón tay tôi."

Hứa Tắc sững người ngay tại chỗ.

"Dậy tắm rửa đi, thu dọn đồ đạc rồi trả phòng, sau đó đi ăn sáng." Lục Hách Dương giơ tay vén rèm cửa ra một nửa, trong phòng lập tức trở nên sáng sủa.

Hứa Tắc đã hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ, chỉ có thể vô thức nói một tiếng "Được".

Mãi cho đến khi bữa ăn sáng kết thúc và ngồi lên xe đến căn cứ, Hứa Tắc vẫn chưa tập trung lại tinh thần.

Cậu hoàn toàn không định ép mình nhớ lại những chi tiết của buổi sáng sớm, liếm ngón tay, liếm như thế nào, liếm bao lâu đều không quan trọng. Lục Hách Dương nói liếm nghĩa là đã liếm rồi, Hứa Tắc tin điều đó vô điều kiện.

Bữa trưa đã được dọn sẵn tại nhà ăn của căn cứ, ăn xong sẽ lên xe trở lại trường dự bị. Lúc Hứa Tắc rời khỏi nhà ăn, cậu mới nhận ra cuốn sổ ghi chép cỡ lòng bàn tay trong túi quần mình đã biến mất, có lẽ là đã rơi ra khỏi túi trong lúc ăn cơm. Cậu lập tức quay lại tìm thì tình cờ gặp Lục Hách Dương đang đứng một mình ở lối vào nhà ăn, còn Hạ Uý và Cố Quân Trì đang đứng trước máy bán đồ uống trong sảnh lớn.

Hứa Tắc cúi đầu đi ngang qua Lục Hách Dương nhưng lại bị gọi lại: "Tìm đồ hả?"

Cậu dừng bước, ngẩng đầu lên, trong tay Lục Hách Dương là một quyển sổ ghi chép nhỏ, anh nói: "Có một omega tìm được, bên trong viết tên cậu."

"Cảm ơn." Hứa Tắc đưa tay ra nhận quyển sổ.

Thế nhưng Lục Hách Dương lại rụt tay về một chút, khiến cho Hứa Tắc chụp phải khoảng không. Biểu cảm của Hứa Tắc trông hơi ngơ ngác khó hiểu, Lục Hách Dương nhìn cậu, hỏi: "Hết sốt chưa?"

Lẽ ra đã ổn rồi, nhưng anh đột nhiên nhắc đến như vậy lại khiến sau lưng Hứa Tắc lập tức đổ mồ hôi và nóng lên, dáng vẻ lúng túng không dám đối mặt. Cậu hơi rời mắt đi, không nhìn tay Lục Hách Dương nữa mà trả lời: "Ổn rồi."

Lúc này Lục Hách Dương mới đưa cuốn sổ lại cho Hứa Tắc.

Hứa Tắc nhận lấy cuốn sổ, dừng lại một lát, cậu nói: "Xin lỗi."

"Tại sao lại xin lỗi?" Lục Hách Dương hỏi, trông có vẻ rất nghiêm túc.

Anh không cười, thế nhưng Hứa Tắc lại cảm thấy trong mắt anh có ý cười khó mà nắm bắt được.

"Tôi không nên, liếm...." Hứa Tắc nói, cậu liếc mắt nhìn Lục Hách Dương, sau đó vội vàng quay đầu đi, nói tiếp: "Ngón tay cậu. Lúc đó tôi không biết gì hết, xin lỗi."

Đối với cậu mà nói, đây là một chuyện vô cùng bất lịch sự, không kể là alpha hay omega, đều như nhau cả.

"Đúng là cậu không biết gì thật." Lục Hách Dương nói: "Không sao đâu, đừng để trong lòng."

Hứa Tắc ngước mắt lên nhìn anh, biểu cảm của Lục Hách Dương trông có vẻ rất tự nhiên, không giống người sẽ để bụng nghĩ nhiều. Hứa Tắc mím môi gật đầu, may mà anh không để bụng chuyện này.

Lúc trở lại trường dự bị đã là hơn bốn giờ chiều, Hạ Uý vừa xuống xe đã phàn nàn rằng bị đau cổ, muốn về nhà đi ngủ ngay lập tức.

Hắn xách túi du lịch đi về phía bãi đậu xe, chưa đi được vài bước đã dừng lại, xoay người lại nhìn Lục Hách Dương và Cố Quân Trì đang đứng cạnh nhau, không tin nổi hỏi: "Đừng bảo là các cậu định quay lại lớp học tiết cuối đấy nhé?"

"Không." Lục Hách Dương nói: "Hôm nay là thứ sáu."

Hạ Uý hoang mang: "Cho nên?"

"Bọn tôi định đi phía Tây thành phố." Cố Quân Trì vừa gõ điện thoại vừa trả lời: "Đã đặt chỗ rồi, cho cậu ba giây quyết định xem có đi hay không."

Cố Quân Trì nói xong, Lục Hách Dương lập tức bắt đầu bình tĩnh đếm ngược từng giây: "3, 2..."

Hạ Uý bị bọn họ hội đồng đến bất lực: "Đi đi đi đi, tôi đi!"

Sau đó, hắn nhìn xuyên qua vai Lục Hách Dương, đột nhiên nói: "Hứa Tắc, cậu còn quay về lớp học sao?"

Lục Hách Dương và Cố Quân Trì quay lại, Hứa Tắc đang đi về phía cổng trường với cặp sách trên lưng. Nghe Hạ Uý gọi, Hứa Tắc quay đầu lại, ánh chiều tà mạnh mẽ chiếu lên gương mặt cậu, đột nhiên lại mang đến cho người khác cảm giác vừa sạch sẽ vừa mát lạnh. Lần này Hứa Tắc không nhìn Lục Hách Dương mà chỉ gật đầu với Hạ Uý: "Còn một tiết."

"Cố gắng thật đấy." Hạ Uý cảm thán: "Nếu cậu là con trai của ba tôi, ông ấy sẽ vui đến mức nào chứ."

Chỉ là một câu nói đùa không có ý gì nhưng vẻ mặt Hứa Tắc lại nghiêm túc mất nửa giây, sau đó cậu nói: "Tôi đi trước đây."

"Bye bye!" Hạ Uý vẫy tay với cậu.

Hứa Tắc đi về phía trước chưa đầy hai mét đã nghe thấy Hạ Uý hỏi Lục Hách Dương đầy nham hiểm: "Omega lần trước cậu gọi điện là ai? Hôm nay hẹn ra cho bọn tôi gặp tí nào?"

"Muốn gặp chị ấy thật không?" Lục Hách Dương hỏi.

Hứa Tắc nhìn xuống đất, tăng tốc thêm vài bước, rất nhanh sau đó đã không thể nghe rõ cuộc trò chuyện tiếp theo của bọn họ nữa.

"Ừ ừ, muốn gặp!" Hạ Uý gật đầu điên cuồng.

"Nhưng cậu đã gặp chị ấy từ lâu rồi." Lục Hách Dương nói.

Hạ Uý mở to mắt, Lục Hách Dương tiếp tục nói: "Cũng thường thấy trên tin tức."

Khóe miệng Hạ Uý bắt đầu co giật, cuối cùng Lục Hách Dương nói: "Chị ấy tên Lục Thanh Mặc."

"Ồ... thì ra là chị Lục xinh đẹp nhà ngoại giao của chúng ta." Hạ Uý cười không nổi: "Tôi bảo mà, sao cậu có thể... Quên đi, là tại tôi quá ngây thơ, người ngây thơ thì luôn dễ bị tổn thương."

"Đúng là có vấn đề." Cố Quân Trì nói.

Ba người ăn tối xong thì đổi xe lái về phía Tây thành phố. Lúc xuống thang máy và đi vào câu lạc bộ, Lục Hách Dương bị một alpha cao lớn mạnh mẽ đụng phải, người này thậm chí còn không thèm nói xin lỗi, tiếp tục đi về phía trước mà không quay đầu lại.

"Cố tình hả?" Hạ Uý nhỏ giọng hỏi.

"Không đâu." Lục Hách Dương hơi quay đầu lại, nhìn thấy alpha đã đi vào trong góc. Trong góc có vài người đang đứng, một trong số đó là một alpha mặc áo sơ mi đen quay lưng về phía họ, một tay đặt trên máy chơi game bên cạnh, giữa ngón tay kẹp một điếu xì gà.

"Người đụng phải cậu là một tên vệ sĩ." Hạ Uý khá nhạy cảm với vấn đề này: "Chắc là có người nào đó đến đây, đêm nay phải cẩn thận chút."

Sau khi vào sàn đấu, chỗ ngồi đã kín hết, Cố Quân Trì đặt chỗ ở hàng đầu tiên. Sau khi ba người ngồi xuống vài phút, trận đấu đầu tiên bắt đầu, Lục Hách Dương nhận ra một ghế VIP vẫn luôn bỏ trống.

Không lâu sau khi trận thứ hai bắt đầu, bốn alpha bước ra từ một lối đi nhỏ và đi về phía hàng ghế VIP. Alpha ở giữa mặc một chiếc áo sơ mi đen, ngồi xuống ghế sofa, trong khi ba người còn lại thì đứng canh phía sau ghế. Đèn trong đấu trường đã tối đi, không thể nhìn rõ diện mạo của người đó.

"Đường Phi Dịch." Cố Quân Trì uống một ngụm nước, thờ ơ nói: "Thì ra là gã."

Lục Hách Dương không xa lạ với cái tên này, cha của Đường Phi Dịch từng là một tay xã hội đen buôn bán vũ khí và ma túy, sau này lấy kinh doanh để rửa tiền, từng cạnh tranh với gia đình Cố Quân Trì trong lĩnh vực kinh doanh, tuy nhiên thực lực nhà họ Cố đủ vững mạnh nên không hề bị ảnh hưởng. Bây giờ Đường Phi Dịch đã tiếp quản hầu hết công việc kinh doanh, một mặt xây dựng hình tượng một doanh nhân, một mặt thì làm nghề chính của cha mình, đi lại giữa hai giới hợp pháp lẫn phi pháp, thuộc dạng người khó mà động vào.

"Dưa (*) đến đây." Hạ Uý cầm điện thoại di động, cậu em bán vé đã phổ cập kiến thức chi tiết cho hắn.

(*) Bên Trung dùng chữ dưa để chỉ tin đồn hay drama.

"Đường Phi Dịch có tham gia đầu tư câu lạc bộ dưới lòng đất này, võ đài quyền anh này do một mình gã bao hết, được xem là sếp lớn. Hơn nữa mỗi lần đến cũng sẽ đặt cược, tiền đặt cược nhất định phải lớn nhất đêm đó."

"Mấy tháng nay lần nào gã cũng chỉ cược cho một người." Hạ Uý ngẩng đầu lên: "Các cậu đoán xem là ai?"

Giọng nói vừa dứt thì một hồi còi vang lên, trận thứ hai kết thúc, trên màn hình lớn hiển thị tên của hai võ sĩ sẽ đấu trận tiếp theo.

Một trong số đó là Số 17.

Đèn sáng lên một chút, Lục Hách Dương nghiêng đầu sang, nhìn thấy khuôn mặt của Đường Phi Dịch.

Đó là một khuôn mặt còn rất trẻ, khóe miệng nhếch lên, đôi mắt hẹp dài, lộ ra một tia bệnh hoạn đầy gian tà.

Đường Phi Dịch bắt tréo chân dựa vào ghế sofa, chậm rãi xoay chiếc nhẫn mã não trên ngón áp út bên phải, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào tên võ sĩ trên màn hình lớn.

"Không phải chứ, ai mà không biết Đường Phi Dịch thích chơi alpha." Hạ Uý đau đớn tột cùng: "Gã chơi nát bấy bao nhiêu người rồi, bây giờ còn định hại Số 17 nữa à!"

Lục Hách Dương rời mắt khỏi mặt Đường Phi Dịch, cũng nhìn vào màn hình lớn, trên màn hình ngoài tên võ sĩ ra còn có người đặt cược lớn nhất trong trò chơi -- Tang.

(Pic này do studio Ma Thiết làm, chữ "Tang" là họ Đường, dòng màu đỏ bên dưới là "cao nhất hiện tại" nhé)

"Số 17 thân hình vừa đẹp, tuổi vừa trẻ, vừa biết đánh đấm của tôi, hu hu." Hạ Uý còn đang ở bên cạnh thương tiếc thì ánh đèn đã mờ đi, trận thứ ba sắp bắt đầu. Lục Hách Dương chưa kịp quay sang nhìn lối đi của võ sĩ thì Hạ Uý đã chửi tục, hét lên: "Đệt! Cái gì thế này! Cái gì thế này!"

Ngay sau đó, bên tai Lục Hách Dương vang lên những tiếng cổ vũ chói tai và to nhất mà anh từng được nghe. Anh nhìn thấy Đường Phi Dịch đặt chân xuống, nghiêng người về trước, nhìn về phía các võ sĩ đang đi qua, trên mặt nở một nụ cười khó tả.

-

Lục Hách Dương, tỉnh lại đi, tình địch tới kìa.

Gin: Đoán xem điều gì làm Hạ bảo bảo phải chửi thề lên thế này =)))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #☁️