Chap 5 (End)
Sau một hồi im lặng, cốc sinh tố trên tay Tiffany đã vơi đi quá nửa, cô bắt đầu vào thẳng vấn đề.
– Sica, bạn biết Yoong thích bạn chứ? Thực ra Yoong thích bạn từ rất lâu rồi!
Tiết lộ động trời này khiến Jessica hơi thoảng thốt, như một màn pháo hoa nổ trong đầu cô, ban đầu thì tiếng nổ có thể khiến người khác giật mình, nhưng sau đó sẽ là một khung cảnh vô cùng xinh đẹp.
– Tớ biết tớ đến gặp cậu nói chuyện này nghe có vẻ hơi vô lý. Nhưng tớ nghĩ Yoong chắc chắn sẽ không bao giờ thổ lộ với cậu.
– Tại sao cậu có thể khẳng định vậy?
– Cậu ấy thích cậu từ lâu lắm rồi, cũng chỉ âm thầm quan tâm đến cậu, chăm sóc cho cậu. Cậu thử nghĩ xem, nếu không vì thế thì tại sao cậu ấy nhận lời giúp cậu một lời nhờ vả vô lý như thế? Lại nhiệt tình làm mà không một câu oán thán. Cậu nghĩ ai có thể kiên nhẫn được như thế nếu không phải người ấy yêu bạn?
Bước ra khỏi quán café, Tiffany thở mạnh rồi ngẩng đầu lên trời, những đám mây xám trôi nhè nhẹ, thi thoảng có vài đợt gió lay tán cây xào xạc. Mặc dù cô không biết kết quả thế nào, nhưng cô biết mình vừa làm một việc sáng suốt. Ít ra thì có thể giúp Yoona nói ra tình cảm của mình, ít ra cũng có thể giúp tên bạn thân cứng đầu cứng cổ có một cơ hội khác.
...
Jessica xoay xoay cốc trà đã nguội ngắt, cô không biết phải mở lời thế nào với uối cùng cô cũng chọn nói cho cậu nghe toàn bộ câu chuyện.
– Yoong, chuyện tớ và Kevil ngày xưa hóa ra là chuyện hiểu lầm. Mặc dù ban đầu anh ta có vì cá cược với bạn bè mà tán tỉnh tớ, nhưng anh ta nói về sau anh ta đã lỡ yêu tớ. Khi biết chuyện tớ đã không cho anh ta giải thích, tự động cắt đứt, không còn liên lạc với nhau nữa. Anh ta vì thế mới muốn thu hút sự chú ý của tớ bằng mọi cách.
Yoona chăm chú nghe Jessica kể chuyện, trái tim cậu cũng nguội ngắt theo ly trà. Dường như nhân viên pha chế quên bỏ đường vào ly trà của cậu, uống vào cổ họng thấy vị đắng ngắt xộc lên tận mũi.
Cậu ngẩng đầu tươi cười nhìn Jessica nhưng không thể giấu nổi tia thất vọng thấp thoáng trong ánh mắt, uống một ngụm trà rồi cất giọng nhẹ nhàng.
– Vậy thì tốt, dù sao thì cũng đã hết thời hạn 3 tháng rồi, tớ cũng phải kết toán lời hứa với cậu!
– Yoong, cảm ơn cậu. Thật sự cảm ơn cậu!
Khi Yoona định lấy xe về thì Jessica đứng phía sau đề nghị đi dạo một lát. Hai người bước dọc trên con phố đã nhuốm màu thu sang. Từng đợt gió lạo xạo lá cây khô dưới chân làm mọi âm thanh bỗng chốc trở nên chậm rãi.
– Yoong, tớ nên quay lại với Kevil chứ?
Yoona khựng chân lại một chút, sau đó lại tiếp tục bước đi. Dù sao thì người Jessica yêu trước sau gì vẫn là Kevil, người yêu "đồ giả" như cậu làm gì có tư cách xen vào chuyện tình cảm của hai người ấy. Như thể diễn viên phụ không bao giờ có cơ hội trở thành diễn viên chính, có lẽ Yoona sẽ không bao giờ được làm nam chính trong cuộc đời Jessica. Thở hắt ra một hơi, cậu tươi tỉnh quay sang cô bạn.
– Nên chứ, nếu hai người vì hiểu lầm mà chia tay, vẫn còn tình cảm cơ mà. Sao không thể quay lại được cơ chứ?
– Tớ nghĩ là không được!
– Tại sao?
– Yoong, cậu thích tớ? Hơn nữa còn thích tớ lâu lắm rồi?
– Ừ!
– Tại sao không nói với tớ? Tại sao không phủ nhận khi tớ hỏi có nên quay lại với Kevil không? Cậu là đồ ngốc đấy à?
-...
Giữa dòng người xuôi ngược, Kevil nhìn từ cửa kính xuống đường phố tấp nập, một cảm giác đau đớn dội lên từ tận đáy lòng. Cuối cùng thì cho dù anh dùng cách nào, có tìm mọi phương pháp, cũng không thể khiến Jessica quay trở về bên cạnh mình. Anh đã hạ mình, vứt hết lòng tự tôn của bản thân để níu kéo, xin cô cho anh một cơ hội, nhưng rồi câu trả lời của cô vẫn là không. Cô nói rằng kể cả có là hiểu lầm thì tình cảm đã hết, cô không thể về bên anh được nữa.
Có những chuyện quá khứ, qua rồi chính là qua rồi, có vớt vát thế nào cũng không thể làm lại. Hiểu lầm không phải nguyên nhân khiến người ta lạc mất nhau, chính sự thiếu lòng tin, sự tự tôn quá lớn mới khiến người ta buông tay nhau, để rồi sau này có hối hận cũng không còn kịp nữa.
Những làn gió khẽ đưa hương hoa thơm ngào ngạt, vị thu tràn về từng ngóc ngách, tiếng còi xe inh tai cũng không làm giảm đi cảm giác ngọt ngào trong lòng Yoona. Jessica nắm lấy tay anh, mỉm cười đầy rạng rỡ, chỉ có đi dạo phố thôi cũng khiến cô vui vẻ như vậy.
– Này, tự dưng "giả" thành "thật", lỡ yêu rồi thì tính sao?
Jessica nghiêng đầu, chớp chớp mắt nhìn Yoona, như thể đang làm khó cậu, cũng như thể chờ một cậu trả lời.
– Ừ thì "lỡ" rồi, phải yêu thôi chứ tính toàn gì nữa!
– Nói thế mà cũng nói à! Dỗi!
Trong tiếng xào xạc của gió, Yoona nhẹ nhàng ôm lấy Jessica, khẽ hôn lên bờ môi đang phụng phịu của cô, mỉm cười ấm áp.
– Sica! Cảm ơn em đã "lỡ" yêu anh!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com