Chương 4
Nói đến cũng khó hiểu, từ khi Học Nghĩa đi rồi, Gia Thụy cũng không có giống như dự tính thường xuyên bị Thừa Lỗi "giày vò" như vậy.
Chỉ là ngày hôm sau Học Nghĩa đi, bị ép buộc ở phòng tắm làm một lần, sau đó một thời gian ngắn cũng bình an vượt qua. Gia Thụy vui mừng vì Thừa Lỗi không có thú tính quá độ, nhưng trong lòng lại lo lắng hắn có phải thân thể không thoải mái hay không. Bởi vì vài ngày này trừ ăn cơm ra là có thể nhìn thấy Thừa Lỗi, thời gian khác Thừa Lỗi đều ở mãi trong phòng cho khách không ra ngoài.
"Lén lút đứng ở cạnh cửa làm gì thế?" Thừa Lỗi nhìn Gia Thụy ở cửa.
Lấy lại tinh thần Gia Thụy có chút mất tự nhiên trả lời "Tôi, tôi đâu có lén lút, tôi muốn lấy chút trái cây cho anh ăn." Đi đến bên cạnh cái bàn của Thừa Lỗi đem mâm đựng trái cây để xuống, "Mấy ngày nay anh đều ở đây cắm mặt vào máy tính chơi cái gì vậy?"
"Làm sao quan tâm tôi như vậy, không phải rất ghét tôi sao?"
"Anh chỗ nào nhìn ra tôi quan tâm anh, tôi là sợ anh ở trong phòng lâu quá sẽ ngốc luôn!" Gia Thụy không phát hiện mình càng ngày càng quan tâm Thừa Lỗi.
"Đúng vậy nha, xem ra là muốn tôi rồi đó, bảo bối." Đi tới bên cạnh Gia Thụy liền dùng tay nắm cằm cậu, "Nào, để ông xã hôn một cái." Nhìn thấy đôi môi đỏ au kia của Gia Thụy liền nhịn không được xúc động của mình.
Gia Thụy lại từ chối, bị Thừa Lỗi dùng sức giam vào trong ngực, hôn đến thở hồng hộc. "Làm sao còn phản ứng lớn như vậy a, không phải rất thích bị đối đãi như vậy sao." Thừa Lỗi cười xấu xa nhìn Gia Thụy nói.
Gia Thụy tức đến đỏ mặt, vừa vùng vẫy vừa thở hổn hển nói: "Anh! Nói cái gì đó Thừa Lỗi, anh tên vô lại này buông tôi ra, anh là đồ tồi!"
Thừa Lỗi nhìn thấy bảo bối nhỏ trong lòng thật đáng yêu, mở miệng liền ngậm vành tai cậu.
"Ưm ~~ Khốn nạn ~~Anh muốn làm gì?!"
"Anh muốn làm gì, bà xã à không phải em biết ư." Tay hạnh kiểm xấu vuốt thắt lưng mảnh khảnh của Gia Thụy, "Anh, muốn, làm, em, vợ à!" Nói xong lập tức lại hôn baby đang bị mình hôn đến môi có chút sưng đỏ.
Gia Thụy vội vàng lấy tay che miệng của Thừa Lỗi, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm ánh mắt Thừa Lỗi, hai mắt tròn tròn thật to như là nai con Bambi, thoạt nhìn moe muốn cho người ta chà đạp thiệt là đã ghiền.
Thừa Lỗi lấy tay đang che miệng mình ra, cúi đầu liền ngậm vành tai Gia Thụy, vừa liếm mút vừa nói: "Bảo bối, cho anh, anh muốn em!"
Gia Thụy cảm giác mình thật kỳ quái, Thừa Lỗi chạm mình một cái, cơ thể tựa như có lửa vậy. Tuy rằng bọn họ như vậy không tốt, thế nhưng thật sự, thật thoải mái.
Nghĩ như vậy, cảm giác tội ác tựa hồ cũng giảm bớt, Gia Thụy đưa tay ôm lấy cổ của Thừa Lỗi. Thừa Lỗi thấy biến hóa của cậu, càng ra sức dùng đầu lưỡi liếm mút đầu vú của Gia Thụy, thoải mái đến mức Gia Thụy không kìm lòng nổi mà rên rỉ lên.
Bị tình dục chiến thắng lý trí, cậu nửa híp mắt, vặn vẹo cơ thể, dường như đang thỉnh cầu Thừa Lỗi cũng chăm sóc bên kia một chút.
Thừa Lỗi đem bên kia của cậu ngậm vào miệng, dùng răng nanh nhẹ nhàng ma sát đầu vú, Gia Thụy lập tức rên rỉ ra tiếng "Ưm ~~ ha ~~" Khác với liếm mút của bên kia, dùng răng nanh ma sát đầu vú xem ra càng được Gia Thụy thích.
Hạ thể căng to không chịu nổi đối đãi như vậy, bắn ra chất lỏng.
"Ơ kìa, bảo bối làm sao nhanh như vậy thì ra rồi, anh vẫn còn chưa cắm vào đâu."
Thừa Lỗi vừa nói vừa cầm tinh dịch trên tay bôi đến trên mật huyệt của Gia Thụy, vốn tưởng rằng cắm vào hang nhỏ kia còn phải bỏ một phen công phu, thế nhưng ngón tay mới vừa hướng trong mật huyệt vói vào, đã bị vách tường thịt mềm mại hút lại.
Ngón tay Thừa Lỗi ra vào hòng nới ỏng mật huyệt, chỉ chốc lát ra vào liền trở nên dễ dàng. Rút ngón tay ra, trên ngón tay còn mang theo dâm dịch ẩm ướt, thấy hang nhỏ kia còn khép mở, dâm dịch cùng với tinh dịch trắng sữa vừa rồi Gia Thụy bắn ra có vẻ đặc biệt mê người, Thừa Lỗi nhất thời lại có chút xem đến ngây người.
Gia Thụy cảm thấy chưa đủ nhìn Thừa Lỗi, cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi thở gấp gáp: "Anh, anh nhanh lên một chút."
Thừa Lỗi nhếch khóe miệng cười, "Nhanh hơn một chút làm gì?"
Gia Thụy tức đến mặt hồng hồng, rõ ràng là hắn ép buộc cậu làm loại sự tình này, như thế nào bây giờ còn không cắm vào! Gia Thụy cam chịu nói: "Mau, mau vào." Mới vừa nói xong liền dùng hai tay che ở khuôn mặt chín đỏ ấy.
Thừa Lỗi nhìn thấy Gia Thụy ngượng ngùng cảm thấy đáng yêu cực kỳ, thế nhưng vẫn còn nhịn không được hứng thú xấu xa muốn trêu đùa cậu, "Kêu tiếng 'ông xã' cho anh nghe một chút, bảo bối!"
Gia Thụy nhìn Thừa Lỗi, dường như rất thẹn thùng. Nhưng mà cậu không gọi, Thừa Lỗi khẳng định còn có thể có phương pháp khác tra tấn cậu, mãi đến khi cậu gọi hắn ông xã mới thôi...
Ở thời điểm Gia Thụy còn thất thần nghĩ những thứ khác, Thừa Lỗi đã lấy cây gậy ra để ở cửa hang. Nhẹ nhàng dùng gậy đâm đâm, dâm dịch hang nhỏ chảy xuống liền dính ướt quy đầu.
"~~Ưm ~~ "
"Bà xã, có nghĩ là muốn chym to của ông xã không? Muốn thì kêu ông xã nào." Thừa Lỗi cười xấu xa trêu chọc Gia Thụy, còn không quên dùng gậy đâm chọc cửa hang khát khao kia.
"Ưm ~~ Ông xã, ông xã ~~ Nhanh lên một chút." Gia Thụy bụm khuôn mặt đỏ chín của mình, cái miệng nhỏ nhắn đỏ au phun ra lời nói tình dục như vậy.
Thừa Lỗi cười hôn cái trán Gia Thụy, "Bảo bối thật ngoan, ông xã sẽ đem em hầu hạ đến thoải mái tới bến luôn!"
Tiếp theo, từ trong phòng truyền ra từng đợt rên rỉ ngọt ngào...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com