Chương 1
Ánh nắng buổi sớm của Seoul tháng Chín không gắt, nó chỉ đủ để làm bừng sáng những hạt bụi li ti nhảy múa trong căn phòng nhỏ của Park SaeJin. Cô gái mười tám tuổi đứng trước gương, tỉ mẩn vuốt lại vạt áo sơ mi trắng.
SaeJin có một khuôn mặt không quá sắc sảo nhưng lại cực kỳ dễ mến. Đôi mắt cô hơi cong lại mỗi khi cười, tạo nên một vẻ ngoài tràn đầy sức sống như nhành cỏ non sau cơn mưa. Cô cầm lấy chiếc balo, không quên kiểm tra lại túi giấy nhỏ đựng bánh mì kẹp và hộp sữa dâu lạnh.
– Con đi học đây mẹ! – Cô gọi với vào bếp, âm thanh lanh lảnh lẫn trong tiếng lạch cạch của bát đĩa.
Trong gian bếp thơm mùi bánh mì nướng, mẹ cô đang dọn nốt bữa sáng. Người phụ nữ ấy mỉm cười, ánh mắt dịu dàng như ánh nắng ban mai:
– Đi cẩn thận nhé, con gái.
Tiếng cửa khép lại, để lại sau lưng căn nhà ấm áp, SaeJin bước ra đường. Sáng nay, trời đẹp đến lạ. Bầu trời xanh cao, vài cụm mây trắng lững thững trôi, nắng nhạt len qua những tán lá non, in bóng lung linh trên mặt đường. Gió nhẹ mang theo hương hoa sữa, thoảng qua từng hơi thở. Mỗi bước chân cô như nhẹ hơn, nhanh hơn, bởi trong lòng đang ấm lên một niềm háo hức khó tả.
Cổng trường Đại học Seoul đông đúc sinh viên qua lại. Giữa biển người sinh viên đang hối hả bước vào giảng đường, SaeJin dừng lại một nhịp. Cô không cần tìm kiếm quá lâu. Kim Taehyung luôn là điểm hội tụ của mọi ánh nhìn, dù anh có muốn hay không.
Anh đang đứng cạnh bồn hoa lớn phía trước tòa nhà khoa Quản trị Kinh doanh, tay cầm một tập tài liệu, dáng người cao ráo và hơi gầy được tôn lên bởi chiếc áo khoác ghi xám tối giản. Gương mặt Taehyung mang một vẻ đẹp lạnh lùng, gần như là vô cảm. Đôi mắt anh sâu thẳm nhưng luôn giữ một khoảng cách nhất định với vạn vật xung quanh.
SaeJin hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm bước tới.
– Học trưởng Kim! – Cô gọi, giọng hơi run nhưng cố giữ sự tươi tắn.
Taehyung khựng lại, đôi mắt hờ hững lướt qua cô như nhìn một cái tên lạ lẫm trong danh sách điểm danh.
– Có chuyện gì không?
SaeJin vội vã lấy túi bánh mì ra, chìa về phía trước:
– Em có mua đồ ăn sáng cho anh nè!
Taehyung nhìn túi bánh, rồi nhìn cô. Không có sự cảm động nào, chỉ có một chút phiền muộn thoáng qua chân mày.
– Cảm ơn, nhưng tôi không có thói quen nhận đồ của người lạ. Em nên dành thời gian đó để lên lớp đúng giờ hơn.
Kim Taehyung vốn nổi tiếng trong trường: tài giỏi, xuất thân danh giá, tính tình lạnh nhạt. Là người thừa kế tương lai của tập đoàn Kim Thị – một trong những tập đoàn kinh tế lớn nhất cả nước. Những lời đồn về anh vừa là ngưỡng mộ, vừa là khoảng cách vô hình.
Nhưng với SaeJin, mọi rào cản ấy chỉ khiến cô muốn bước gần hơn. Cô đã thích anh từ lâu, lâu đến mức không nhớ rõ từ khi nào. Có thể là buổi lễ khai giảng năm ngoái, khi anh đứng trên bục phát biểu với giọng nói trầm ấm. Cũng có thể là lần đầu cô thấy anh ngồi một mình bên thư viện, ánh sáng hắt qua khung cửa sổ tạo nên một khung cảnh đẹp như tranh.
– Học trưởng lấy đi mà... – Cô khẽ nghiêng người, cố nài nỉ, giọng nhỏ hơn nhưng đầy hy vọng.
– Đã nói là không rồi. Phiền thật. – Anh cau mày, rồi quay lưng bỏ đi.
Cô đứng chôn chân, bàn tay vẫn cầm túi đồ ăn chưa kịp thu lại.
– Vâng... em xin lỗi... – Giọng lí nhí trôi vào khoảng không.
Anh quay lưng đi, dứt khoát đến mức vạt áo khoác cũng không chạm vào tay cô. SaeJin đứng lặng giữa dòng người qua lại, cánh tay vẫn giữ nguyên tư thế cũ. Một cảm giác hụt hẫng lan tỏa, tê tái hơn cả cái lạnh của gió mùa.
– Đã bảo rồi mà, "tảng băng" đó không tan chảy bằng bánh mì đâu.
Haeun, cô bạn thân, đi tới từ phía sau, thở dài cầm lấy túi bánh từ tay SaeJin và cắn một miếng: – Ngon thế này mà anh ta chê. SaeJin à, cậu thích anh ta vì cái gì chứ? Cái vẻ mặt như cả thế giới nợ tiền anh ta đó sao?
SaeJin cười nhẹ, ánh mắt vẫn đuổi theo bóng dáng cao gầy vừa khuất sau dãy hành lang: – Chắc là vì... anh ấy giống một vì sao. Rất sáng, nhưng cũng rất xa
Buổi chiều hôm đó, khi đang đi lấy tài liệu ở văn phòng khoa.
– Này Taehyung, con bé khóa dưới ban sáng... SaeJin đúng không? Kiên trì thật đấy, hình như theo đuổi mày từ hồi năm ngoái rồi. – Đó là giọng của Jungkook, người bạn thân duy nhất có thể đùa giỡn với Taehyung.
– Tao không rảnh để để tâm mấy chuyện đó. Nếu mày thấy phiền cho tao thì bảo cô ta dừng lại đi. Mấy trò tặng quà này thực sự rất mất thời gian.
SaeJin không biết mình đã nghe hết câu chuyện ấy từ khi nào. Chỉ cảm thấy tim mình như bị siết chặt, hơi thở trở nên nặng nề.
Tiếng bước chân vang lên kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. Jungkook quay lại lấy đồ bỏ quên, bất ngờ bắt gặp cô.
– Ồ, cô bé thích Taehyung hả? – Anh cười nhẹ, giọng nửa trêu chọc. – Anh là Jungkook, bạn của cậu ấy.
– À... em biết ạ. – Cô bối rối, mắt nhìn xuống sàn.
– Ừ, thôi anh đi đây. Gặp lại nhé, cô bé xinh đẹp.
– Dạ... tạm biệt anh. – Cô cúi đầu, mặt nóng bừng, không biết vì ngượng hay vì tủi thân.
Ngày hôm đó trôi qua với những tiết học dài lê thê. SaeJin không tập trung nổi, những câu nói của Taehyung và Jungkook cứ vang lên như một bản ghi lặp mãi trong đầu.
Chiều muộn, khi mặt trời đã nhuộm vàng cả sân trường, cô mới về đến nhà. Nhưng chưa kịp thay giày, cô đã khựng lại trên bậc cầu thang.
"SaeJin về rồi đấy à? Vào đây đi con!" – Ba cô, ông Park hồ hở gọi.
SaeJin bước vào, và thế giới của cô như sụp đổ lần thứ hai trong ngày. Ngồi trên ghế sofa nhà cô, đối diện với ba cô, không ai khác chính là Kim Taehyung. Anh đã thay bộ đồ đi học bằng một chiếc sơ mi đen thanh lịch, trông còn cao sang và khó gần hơn gấp bội. Ngồi cạnh anh là một người đàn ông trung niên uy nghi – chủ tịch tập đoàn Kim Thị.
"Đây là bác Kim, bạn làm ăn lâu năm của ba. Còn đây là Taehyung, con trai bác ấy." – Ba cô giới thiệu với vẻ tự hào – "Hôm nay hai gia đình ký kết được hợp đồng quan trọng, nên bác ấy ghé chơi dùng bữa cơm thân mật."
– Dạ... – Cô lí nhí đáp, tay vô thức siết chặt vạt áo.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí mà SaeJin cảm thấy ngột ngạt nhất trong đời. Ba cô và chủ tịch Kim nói về những dự án bất động sản, về thị trường chứng khoán. Mẹ cô thì không ngừng gắp thức ăn cho Taehyung, khen anh vừa đẹp trai vừa tài giỏi.
"Taehyung à, nghe nói con và SaeJin học cùng trường. Sau này có gì, con chỉ bảo em với nhé. Con bé nhà bác còn khờ khạo lắm." – Mẹ cô cười nói.
SaeJin cảm thấy thế giới như đang xoay chuyển. Sự sụp đổ của lòng tự trọng ban chiều và sự hy vọng của hiện tại đan xen vào nhau. Bữa cơm tối diễn ra trong không khí mà cô thấy ngạt thở nhất đời mình. Trong khi ba mẹ cô không ngớt lời khen ngợi Taehyung, thì cô chỉ im lặng, thỉnh thoảng mới dám lén nhìn anh.
Mỗi khi ánh mắt chạm nhau, cô lại vội vã quay đi, tim đập rộn ràng xen lẫn nỗi đau. "Có lẽ... ông trời thật sự thương mình, cho mình một cơ hội ở gần anh hơn?" – Một tia hy vọng nhỏ nhoi lại nhen nhóm.
Thế nhưng, SaeJin không biết rằng, ánh đèn ấm áp của bữa tối hôm nay chỉ là lớp màn che đậy cho những sóng gió sắp tới. Taehyung vẫn ngồi đó, lịch sự và hoàn hảo, nhưng đôi mắt anh khi nhìn cô vẫn phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, báo hiệu rằng sự gần gũi này chẳng hề dễ dàng như cô tưởng.
Và khi tiếng cười nói của người lớn vẫn còn vang vọng, một cuộc đối thoại bí mật giữa cô và anh khi tiễn khách sẽ là thứ thay đổi hoàn toàn cục diện của mối quan hệ này....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com