Luyện tà pháp
Luyện tà pháp
Luyện tà pháp là gì? Có một số hình thức như thế này: có
một loại người chuyên luyện tà pháp, bởi vì những điều đó
[luôn] có người truyền trong các [thời] đại lịch sử. Tại sao lại
truyền những thứ ấy? Vì họ truy cầu những danh, lợi, phát tài
ở nơi người thường, họ giảng những thứ ấy. Tất nhiên tâm tính
của họ không cao, nên họ không đắc công. Họ đắc [được] gì?
[Đắc] nghiệp lực. Khi nghiệp lực của người ta lớn, thì cũng sẽ
hình thành một loại năng lượng. Nhưng họ không có tầng, họ so
với người luyện công thì không so được, nhưng so với người
thường thì lại có thể ước chế người thường. Bởi vì những thứ ấy
cũng là một loại thể hiện của năng lượng, khi mật độ tập trung
lại rất lớn, cũng có thể làm cho công năng trên thân [thể] người
ta mạnh lên, cũng có thể phát huy tác dụng như thế; do đó
trong lịch sử xưa nay cũng có một số người truyền những điều
này. Họ nói: 'Tôi làm điều xấu, [nhục] mạ người ta, thì tôi tăng
công'. Họ không hề tăng công, [trên] thực tế là làm mật độ vật
chất màu đen tăng lên; bởi vì làm điều xấu có thể đắc vật chất
màu đen, [tức là] nghiệp lực. Do vậy họ có thể khiến những
công năng nho nhỏ vốn mang trên thân thể {của họ} nhờ nghiệp
lực kia mà trở nên mạnh hơn; họ có thể sinh ra một ít công
năng nhỏ bé, nhưng không làm được điều gì to tát. Những
người này cho rằng, làm việc xấu thì cũng tăng công, [ấy là] họ
có cách nói như thế.
Có người giảng những thứ như: 'Đạo cao một thước, ma cao
một trượng'. Đó là tà thuyết nơi người thường; ma kia vĩnh
viễn không thể cao hơn Đạo được. Có một tình huống như thế
này; vũ trụ mà nhân loại chúng ta nhận thức được chỉ là một
tiểu vũ trụ trong vô số các vũ trụ; chúng ta gọi tắt [nó] là vũ
trụ. Vũ trụ ấy của chúng ta mỗi lần trải qua thời gian hết sức
lâu dài, thì đều phát sinh một đại tai nạn vũ trụ. Vụ tai nạn ấy
sẽ làm cho hết thảy [mọi thứ] trong vũ trụ, kể cả các tinh cầu
đều có thể [bị] huỷ diệt, hết thảy các sinh mệnh trong vũ trụ
đều có thể [bị] huỷ diệt. Sự vận động của vũ trụ cũng có quy
luật [của nó]; [tại] vũ trụ chúng ta lần này không chỉ có nhân
loại là đã biến chất trở nên xấu; có rất nhiều sinh mệnh đã thấy
được tình huống này, rằng hiện nay, trong không gian vũ trụ
này từ lâu đã phát sinh một vụ nổ lớn. Các nhà thiên văn học
hiện nay không nhìn thấy, là vì hiện nay khi chúng ta dùng kính
viễn vọng lớn nhất mà nhìn, thì quang cảnh nhìn được là những
sự việc 15 vạn năm ánh sáng trước đây. Nếu muốn nhìn thấy sự
biến hoá của thiên thể hiện nay, họ cần sau 15 vạn năm ánh
sáng nữa mới có thể nhìn thấy được, như vậy rất là lâu.
Toàn bộ vũ trụ hiện nay đã xuất hiện một biến đổi rất to lớn;
mỗi khi xuất hiện sự biến đổi như vậy, toàn bộ các sinh mệnh
của toàn vũ trụ đều [bị] xử [lý] huỷ diệt, toàn bộ đều [bị] đặt
vào trạng thái huỷ diệt. Mỗi một khi phát sinh tình huống như
vậy, thì đặc tính tồn tại từ trước trong vũ trụ và vật chất trong
đó đều cần phải [bị] làm cho nổ tung; thông thường đều bị nổ
chết hết; tuy nhiên qua mỗi lần nổ cũng không có sạch hết. Khi
vũ trụ mới được những Đại Giác Giả cực cao cực cao kiến tạo
lại mới xong rồi, trong đó vẫn có [còn tồn tại] một số không bị
nổ chết. Các Đại Giác Giả kiến tạo vũ trụ [mới] này là chiểu
theo đặc tính của bản thân mình, [theo] tiêu chuẩn của bản
thân mình mà kiến tạo vũ trụ ấy; do đó [so] với đặc tính vũ trụ
của thời kỳ trước đó có những chỗ bất đồng.
[Những sinh mệnh] không bị nổ chết, cứ ôm giữ đặc tính ban
đầu, [Pháp] lý ban đầu trong khi hành xử tại vũ trụ [mới] này.
Vũ trụ mới được kiến tạo ra là chiểu theo đặc tính vũ trụ mới,
theo [Pháp] lý này mà hành xử. Do đó [những gì] đã không bị
nổ chết trở thành ma can nhiễu đến [Pháp] lý của vũ trụ.
Nhưng họ không có xấu tệ đến thế, họ chẳng qua chỉ chiểu theo
đặc tính của vũ trụ chu kỳ trước mà hành xử; đó chính là cái
mà người ta gọi là 'thiên ma'. Nhưng đối với người thường họ
không có sự uy hiếp gì cả, họ hoàn toàn không hại người, họ chỉ
hành sự theo cái lý họ ôm giữ mà thôi. Trong quá khứ đây là
điều người thường không được phép biết đến; tôi nói rằng
những Phật ở cảnh giới rất cao siêu quá tầng Như Lai có rất
nhiều, những ma ấy đáng kể gì, so sánh thật quá ư nhỏ bé.
Lão, Bệnh, Tử cũng là một loại ma, nhưng được sinh ra để duy hộ
đặc tính vũ trụ.
Trong Phật giáo giảng lục đạo luân hồi, giảng về vấn đề [có]
một đạo [là] A Tu La; kỳ thực chính là [một] sinh vật của không
gian khác, nhưng không mang bản tính [con] người. Theo [góc
độ] Đại Giác Giả mà xét, chúng cực kỳ cực kỳ thấp, không hề
có khả năng gì; nhưng trong con mắt người thường thì [chúng]
thật đáng sợ; chúng có tồn tại năng lượng nhất định; chúng
xem người thường như thú vật, nên thích ăn người. Mấy năm
gần đây, chúng cũng chạy ra truyền công. Chúng được tính là
gì đây; [hình dáng] chúng trông có ra hình người [đâu]? Làm
người ta rất sợ; học những thứ của chúng rồi thì phải theo
chúng [thành] đồng loại của chúng. Có một số người khi luyện
công, tư tưởng không đúng đắn, khi phù hợp với cách nghĩ của
chúng, chúng liền đến dạy chư vị. Nhất chính áp bách tà, khi
chư vị không truy cầu, thì không ai dám động đến chư vị. Nếu
chư vị sinh ra tà niệm, truy cầu những thứ không tốt, chúng sẽ
đến giúp chư vị, chư vị sẽ tu theo ma đạo; sẽ xuất hiện vấn đề
này.
Còn có một tình huống nữa gọi là 'luyện tà pháp không tự
biết'. Tại sao gọi là luyện tà pháp không tự biết? Chính là vì
người ta không hiểu được rằng mình đang luyện tà pháp. Sự
việc này hết sức phổ biến, quả là có rất nhiều. Giống như tôi đã
giảng hôm vừa rồi, có nhiều người luyện công tư tưởng không
đúng đắn; chư vị thấy họ đang [luyện] trạm trang ở kia, tay
mỏi run cả lên, chân cũng mỏi run cả lên. Nhưng [đầu] não họ
vẫn không nghỉ, họ nghĩ: 'Vật giá leo thang, mình phải đi mua
mấy thứ; luyện công xong mình sẽ đi mua; nếu không giá lại
tăng lên'. Có người nghĩ: 'Đơn vị [công tác] hiện nay đang phân
nhà, phân nhà [lần này] không biết có mình trong ấy không
nhỉ? Người phụ trách phân nhà đối xử tệ với mình như thế như
thế'. Càng nghĩ càng bực mình: 'Hắn thể nào cũng không cấp
nhà cho mình, mình sẽ cho hắn biết tay như thế này này ...'
niệm đầu nào cũng có. Như tôi đã giảng, [họ] nói từ chuyện nhà
mình cho đến quốc gia đại sự; nói đến chỗ không vừa ý thì càng
nói càng bực mình.
Luyện công cần [coi] trọng đức; khi chúng ta luyện công,
chư vị không nghĩ việc tốt, thì cũng không thể nghĩ việc xấu;
tốt nhất là đừng nghĩ gì hết. Bởi vì khi luyện công tại tầng thấp cần
phải thiết lập một cơ sở; cơ sở ấy phát huy tác dụng hết sức
quan trọng, bởi vì ý niệm hoạt động của con người có một tác
dụng nhất định. Mọi người thử nghĩ xem, hỏi những gì được
thêm vào trong công của chư vị, những điều chư vị luyện xuất
ra được có thể là tốt không? Nó có thể không phải là đen đen
không? Hỏi có bao nhiêu người không ôm giữ cách nghĩ như
trên khi luyện công? Chư vị tại vì sao luyện công mãi mà không
hết bệnh? Tại nơi luyện công có một số người không có nghĩ
đến việc xấu như thế, tuy nhiên khi luyện [công] họ vẫn cứ ôm
giữ mãi [tâm] cầu công năng, cầu điều này cầu điều khác, các
loại tâm thái, [cũng như] các loại dục vọng mạnh mẽ. Kỳ thực,
[họ] đang luyện tà pháp [mà] không tự biết; nếu chư vị bảo
rằng họ luyện tà pháp, họ có thể không ưng ý: 'Tôi là có khí
công đại sư này nọ dạy tôi kia đấy'. Tuy nhiên khí công đại sư
ấy bảo chư vị [coi] trọng đức, chư vị có [coi] trọng không? Khi
chư vị luyện công, chư vị cứ thêm vào những ý niệm bất hảo,
chư vị thử nói xem chư vị có thể luyện xuất ra được gì tốt
không? Chính là vấn đề ấy, nó thuộc về luyện tà pháp không tự
biết, vô cùng phổ biến.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com