Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 23

"Các ngươi muốn tới núi Bạch Lộ?"

Người đàn ông râu ria vác bó gỗ lớn trên vai hỏi

"Chỗ đó tà khí nhiều, lại là vùng tranh chấp, không nên đến đâu"

Thượng Thanh Hoa :"Tà khí?"

Vô Thanh Trần :"Đương nhiên tà khí nhiều, nghe nói năm ngoái có một ma đầu bị cả đám tiên môn lừa nên bị giam ngay đó, chả biết là đại ma vật như thế nào mà khiến cả một đám người loạn hết cả lên"

Thượng Thanh Hoa ngẫm nghĩ, đó còn không phải máu mủ của Lạc Băng Hà sao, gã cũng đã từng nghĩ qua lúc này Lạc Băng Hà mới có một tuổi, nếu bây giờ gã đi tìm hắn rồi bóp mũi hắn chết luôn có được không?

Người đàn ông lại hỏi :"Các ngươi muốn tìm gì ở đó?"

"Nhật Nguyệt Lộ Chi Hoa? Cái đó thì hiếm gì, tới lầu đấu giá, bỏ ra vài vạn tinh thạch còn sợ không có người kiếm cho ngươi sao?"

Vài vạn tinh thạch đương nhiên không nhỏ, đừng nói tiểu bối như bọn họ, chỉ sợ làm phong chủ rồi, muốn nhiêu đó cũng phải tích khá lâu, nhưng để mạo hiểm thì không nên

Thượng Thanh Hoa nghe xong liền xoay lưng đi về, tất nhiên là đi về, còn ở lại làm gì, dù đắt thế nào, thứ đồ bỏ tiền ra mua được cần gì phải nhọc công đi kiếm.

Mộc Thanh Phương :" Ngươi dư dả tinh thạch lắm sao?"

Thượng Thanh Hoa :"Ta không dư, nhưng An Định Phong cũng không thiếu đâu"

Sau này hắn làm phong chủ còn sợ không có tinh thạch sao?

Mộc Thanh Phương :"Từ khi nào An Định Phong lại giàu như vậy?"

Thượng Thanh Hoa :"Tiền đút lót cả đấy"

Hậu cần cả một phái đều nằm trong tay An Định Phong , hắn là kẻ điều lệnh chi tiền, tính đến thời điểm này cũng nhận đút lót không ít

Mộc Thanh Phương :"Thế này có hơi... "

Thượng Thanh Hoa :"Hơi gì chứ, các phong khác có cực khổ như An Định Phong sao?"

Bọn họ đến các lầu đấu giá hỏi mua Nhật Nguyệt Lộ Chi Hoa, rốt cuộc hỏi cả một ngày trời cuối cùng cũng có nơi có hàng

Thượng Thanh Hoa sửng sốt hỏi:"Ngươi nói... Cái bông hoa này bao lâu mới nở cơ?"

Thượng Thanh Hoa :"Hai mươi ...mốt năm?"

Mộc Thanh Phương nhún vai :"Hết cách, ở các lầu đấu giá không có cái lớn hơn đâu, lại nói đây là kỳ hoa ngàn năm mới nở , hai mươi mốt năm có là gì"

Vô Thanh Trần "Ngươi tu tiên, hai mươi mốt năm cũng chỉ bằng vài lần bế quan mà"

Thượng Thanh Hoa thở dài :"Ta chỉ sợ tới lúc đó bản thân không còn sống để mà dùng thôi"

Mộc Thanh Phương :"Đừng bi quan"

.
.
.
Tuy nhiên cho đến lúc đi về, thì có một vấn đề xảy ra, chỉ có Mộc Thanh Phương và Thượng Thanh Hoa trở về

Vô Thanh Trần đã rẽ ngã khác, gã đã tìm thấy lối đi của bản thân, ngay giữa ngã ba, gã đã dừng lại từ biệt

Đối với loại chuyện đột ngột này Mộc Thanh Phương cũng rất bất ngờ, nhưng cũng không thể ngăn gã lại

Thượng Thanh Hoa cũng chỉ có thể đứng một bên, đây rõ ràng không phải chuyện của hắn, hắn không có tư cách xen vào. Cũng như nếu như xen vào cũng không có lợi gì cho hắn

Sau cùng chỉ là người qua đường mà thôi

Thượng Thanh Hoa :"Ngươi tiếc nuối ?"

Mộc Thanh Phương :"Trước lọai tình huống này ta nên tiếc nuối hay không nên tiếc nuối ?"

Thượng Thanh Hoa: "Tiếc nuối là loại cảm giác bản thân có thể quyết định được sao?"

Mộc Thanh Phương :"Không quyết định được nhưng có thể quyết định được nên biểu lộ nó ra hay không"

Thượng Thanh Hoa :"Ngươi cảm thấy có lợi khi để lộ bộ dạng yếu đuối đó thì cứ tiếp tục, dù sao cũng sẽ không ai thương cảm cho ngươi"

Mộc Thanh Phương :"Ta không cần người thương cảm"

Thượng Thanh Hoa :"Nếu đã không cần thì cũng không nhất thiết phải biểu lộ, chỉ khiến kẻ khác cười chê"

Mộc Thanh Phương :"Thượng Thanh Hoa, ta tự hỏi, ngươi tại sao lại có thể ở bất kỳ thời điểm nào cũng có thể nói lời khó nghe như vậy"

Thượng Thanh Hoa :"Nếu như ngươi là thủ đồ An Định Phong, nhất định sẽ không cần thiết hỏi loại câu hỏi ngu xuẩn này"

Bây giờ đến lúc nên trở về tìm cách sống sót trong thời gian tới rồi

Mạc Bắc Quân :"Ngươi đi cũng lâu thật, mất tích tận ba tháng trời"

Thượng Thanh Hoa cười :"Đại vương nhớ ta sao?"

Thượng Thanh Hoa :"Phải rồi, lần này ta có quà cho Đại Vương"

"Là trà"

Thượng Thanh Hoa lôi ra một cái hũ sứ

Mạc Bắc Quân :"Ngươi cảm thấy ta đối với thứ này có hứng thú?"

Thượng Thanh Hoa :"Ha ha đúng là không hứng thú, nhưng hương vị của nó không tệ"

Mạc Bắc Quân :"Pha thử một chút"

Thượng Thanh Hoa không dùng nước nóng, mà dùng nước lạnh, còn có dùng đến một ít đá lạnh

Hương trà tươi mát, nhiệt độ cũng mát, lúc uống nơi đầu lưỡi vẫn giữ được một hương vị mát lạnh, bên trong thì ra còn bỏ thêm chút bạc hà

Mạc Bắc Quân :"Đúng là không tệ"

Thượng Thanh Hoa vẫn luôn là một bộ dạng như thế trước mặt y, lúc thì xa cách vô cùng, lúc thì gần gũi như bằng hữu, lúc thì đê tiện thấp hèn, lúc thì cao ngạo vô song. Mạc Bắc Quân sống rất lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên y tự hỏi, rốt cuộc đâu mới là hắn

Lúc này gã mới chợt nhận ra, thấm thoát cả hai đời đã qua nhiều năm đến như vậy, người duy nhất ở cạnh gã lại là hắn, Thượng Thanh Hoa hắn vẫn luôn như vậy, vẫn tỉ mỉ chăm chút và khéo léo, nhìn còn tưởng giữa bọn họ chưa từng thay đổi, nhưng giữa cả hai lại đã có quá nhiều sự thay đổi

Mạc Bắc Quân nhìn chén trà nói:"Thượng Thanh Hoa, ngươi không cần ở lại Thương Khung Sơn đó làm gì nữa, thiếu ngươi nó cũng đâu có chết, ngày mai trực tiếp về ma giới đi"

Chẳng biết tại sao Mạc Bắc Quân lại nói ra yêu cầu này, gã nên chướng mắt hắn mới đúng, Cớ gì mọi nơi mọi lúc gã đều muốn biết hắn đang làm gì, đang toan tính điều gì để mà cười nhạo, để mà thương hại , để mà chà đạp, cũng để mà... cứu vớt

Phải, gã đã luôn muốn như vậy , muốn Thượng Thanh Hoa sức cùng lực kiệt ở dưới chân gã hèn mọn cầu sinh. Tiếc là cả hai đời, gã chỉ thấy được một lần, là lần đầu tiên gã gặp hắn. Lúc đó Thượng Thanh Hoa thảm hại cực điểm, đối lập với bộ dáng cao cao tại thượng của gã, nghĩ tới đây lại có chút hoài niệm.

Thượng Thanh Hoa đáp:

"Ngài đây là cần ta nâng khăn sửa túi sao, ta không có việc gì về đó làm gì"

Mạc Bắc Quân :"Ngươi bây giờ về còn có thể quen đường, sau này về chỉ sợ khó mà thích nghi"

Thượng Thanh Hoa :"Đa tạ Đại vương quan tâm, ta vốn học nhanh sẽ không làm lỡ việc, cho nên dù sớm hay muộn cũng vậy thôi"

Thượng Thanh Hoa thầm thở dài. Còn thứ gì hắn chưa thích nghi được nữa chứ? Hắn đã sớm quen rồi

Mạc Bắc Quân, lần này ta với ngươi đánh cược, một ván cược hai mươi mốt năm, đổi lấy một thời điểm. Thời điểm mà ta rũ sạch mọi thứ, rũ sạch và trốn chạy, sống một kiếp bình thường, không còn liên quan gì đến tiên ma, cũng không lo sợ cái chết

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com