Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

01. Lee Donghyuck


Mark Lee chưa từng nghĩ, một người hút thuốc lá có thể đẹp đến nhường thế.

Đó là một buổi tối muộn sau khi hắn từ lớp học thêm trở về, Mark Lee không đi bằng đường lớn, hắn đi lối đường nhỏ, qua những con hẻm vắng tanh chỉ vì muốn một chút yên tĩnh cho mình.

Hắn có thể đi bằng xe riêng của gia đình để về, nhưng hắn không muốn làm phiền đến ai. Khoảng cách từ lớp học thêm đến nhà không xa, có thể đi bộ chừng hai mươi phút. Mark Lee không ngại, hắn đeo tai nghe hai bên tai, bước đi với tiếng nhạc nhẹ vang lên trong đầu. Đôi bàn tay thi thoảng co lại vì nhiệt độ dường như đang ngày càng hạ xuống, Mark Lee thở ra cả làn khói trắng mờ mờ ảo ảo. Hắn rẽ vào một con hẻm nằm lách mình khỏi con đường lớn sau lưng vài cửa hàng đang dần đóng cửa, tiếng mấy con xe vút nhanh qua là thứ duy nhất còn sót lại sau khi hắn biến mất khỏi vỉa hè ngay sát con đường.

Bước vào một con hẻm nhỏ, ánh đèn từ thân cột đã bị tróc sơn đen chuyển từ trắng sang vàng, lại yếu ớt thi thoảng cứ chớp tắt. Mark Lee bắt đầu ngửi thấy thứ mùi khó chịu nhất trần đời. Trong con hẻm nhỏ tối không tối mà sáng cũng không sáng này, có rất nhiều thứ để Mark Lee phải đề phòng, một trong số đó là về mùi hương. Mũi Mark Lee khá thính, hắn có thể ngửi thấy mùi nếu nó không đan vào quá nhiều các thứ mùi khác, và nếu nó không ở cách hắn chừng hai mươi bước chân nhỏ. Hắn chau mày bởi đối với hắn, thứ mùi khó chịu nhất trần đời không phải là mùi rác bỏ chưa có ai mang đi, mùi xác chuột chết hay mùi từ cả đám mèo hoang đang đi tìm thức ăn, hay là bất cứ thứ mùi nào mà con hẻm này có thể có, mà là mùi của thuốc lá.

Với asen, một chất độc mà con người dùng để giết chuột, cộng thêm hơn hai trăm bốn lăm chất độc tố khác, thứ mùi kinh khủng đó đang ngày càng nồng hơn theo từng bước chân tiến của Mark Lee.

Cho đến khi đi qua mức một phần ba con hẻm, Mark Lee đoán vậy vì hắn đã đi qua đây khá nhiều lần nhưng cũng chỉ là nhắm chừng, hắn không bất ngờ mấy khi bắt gặp một người đang ngồi nhổm, sát bên bức tường đã nứt nẻ vài đường sơn. Điều khiến hắn ngạc nhiên là bộ đồng phục còn trên người cậu ta, với màu cổ áo, hắn biết người này thua hắn một tuổi. Hắn khựng chân lại, không bước qua nhanh như bình thường khi hắn nhấc mắt nhìn lên gương mặt đó.

Dường như quên mất mình đang khó chịu vì điều gì, nhận thức cuối cùng của hắn là một bên tai nghe vừa trượt ra, tiếng nhạc nhỏ đi nửa phần, hắn bắt đầu nghe loáng thoáng tiếng sột soạt trong khoảng hở giữa hai căn nhà bên cạnh, nơi chỉ đủ cho một con chuột có thể chạy qua.

Làn khói trắng từ điếu thuốc lá kẹp giữa hai ngón tay gầy như được đà mà tung lên giữa không trung, quyện vào nhau rồi lại tách thành hai đường sóng, cuối cùng tan biến dưới ánh đèn vàng hắt lên mặt người đó.

Mark Lee biết người này.

Hắn con mẹ nó biết người này, bằng một chút kí ức mơ hồ đang hiện về trong đầu. Xáo trộn vào nứt rời, không có gì rõ ràng, hắn chỉ nhớ hắn từng nghe mang máng về một đàn em mới vào trường với ngoại hình quá đỗi khác biệt. Điều vốn với người khác là một niềm tự hào khôn xiết, nhưng đối với cậu ta thì có lẽ nó không khác gì sự trừng phạt, khi mà mọi người trong trường bắt đầu tò mò về gia cảnh cậu ta, rồi bêu rếu giễu cợt khi biết rằng mẹ cậu ta là gái điếm. Đến tận bây giờ khi con trai đã lớn thế này, thỉnh thoảng bà vẫn rời khỏi nhà đến tối muộn mấy hôm sau mới trở về. Đôi lúc lành lặn, đôi lúc lại xuất hiện mấy vết bầm trên người. Còn ngoại hình đặc biệt đó chỉ như thứ nhấn mạnh thêm cho gia cảnh của cậu, một đứa con trai của người đàn ông nào đó trong nước đại hàn dân quốc này, cùng một người phụ nữ xinh đẹp, hẳn còn trẻ tuổi vì bà sinh cậu ra trước cả khi bà đến tuổi trưởng thành.

Nhưng Mark Lee không biết tên cậu ta.

Kẻ có;

Mái tóc đỏ như một mùa hạ nóng bức và bỏng rát, và điên cuồng. Nó dài chạm đến tai, tóc mái rũ loà xoà trước trán. Đôi mắt màu xanh da trời với đôi con ngươi hiếm khi chạm vào đáy mắt như ẩn hiện sau những sợi tóc mái dài hơn sự cho phép theo quy định trường học. Cặp kính có một bên tròng bị nứt dài đến tâm kính, gương mặt có vài vết thương nhưng lại trông chẳng hề được sơ cứu đang hoàng. Cậu ta mặc áo thun in hình bên trong áo sơ mi trắng không cài cúc, hai tay đút túi quần, balo chỉ đeo một bên vai và đôi giày đã trở nên cũ mèm, không còn giữ được màu sắc lẫn kiểu dáng ban đầu.

Vậy nên suy nghĩ đầu tiên hiện lên của hắn sau một hồi quan sát là, mẹ nó, mình chưa từng thấy người nào hút thuốc mà lại có thể đẹp đẽ đến ngần ấy.

Mark Lee liếc nhìn phù hiệu bị gỉ sét một góc đeo bên ngực trái người kia, trong đầu hắn - giữa những giai điệu của bài hát, hắn đã vô thức lẩm nhẩm cái tên:

"Lee Donghyuck."

Một kẻ mang ngoại hình bị người đời nguyền rủa, một kẻ sống bất cần nhưng chưa từng nghĩ đến cái chết. Một kẻ sẵn sàng đánh trả bất cứ tên khốn nạn nào dám đụng đến cậu ta, và cả mẹ cậu ta nữa dù bà luôn mang đến cho cậu quá quá nhiều phiền toái. Có lẽ đến cuối đời, sự bàn tán và những lời giễu cợt vẫn sẽ theo chân cậu ta đến cuối đời, nhưng Lee Donghyuck không quan tâm. Vì cậu ta biết, muốn sống thì phải giả điếc giả mù. Vì cậu ta biết, loại người ở tận cùng thế giới như cậu ta, dù có chết cũng sẽ chẳng ai thèm đoái hoài hay rủ lòng xót thương.

Lee Donghyuck ngồi nhổm ở phía bên này, tuy đang ngẩng cao mặt để nhìn trời cao, cậu vẫn có thể cảm nhận được.

Một ánh nhìn chằm chằm như muốn đâm thủng gương mặt mình. Lee Donghyuck liếc thấy bóng dáng kẻ lạ, kẻ đang đứng cứng ngắc cách cậu một khoảng tầm mười bước chân ngắn của cậu. Người đó không nói gì, chỉ lặng im như thể cả thế giới đều đã chết. Thật kì lạ khi lũ mèo hoang không cấu xé nhau như thường lệ chúng vẫn làm để giành chút đồ ăn thừa thãi trong thùng rác, hay đám chuột cống không thoăn thoắt sau mấy chiếc lon rỗng bị người ta vứt bừa đi. Những sự im lặng kì lạ đó khiến Lee Donghyuck cảm thấy rằng cả thế giới đều đã bị tắt tiếng, khiến cậu ta chẳng thể nghe được bất cứ âm thanh nào. Đúng, là bất-cứ-âm-thanh-nào.

Cậu đưa mắt di xuống để có thể nhìn ngang. Cánh tay đang cầm điếu thuốc lá đặt trên đầu gối, tay kia Donghyuck đưa lên vuốt ngược tóc ra sau để nhìn rõ hơn kẻ cũng đang nhìn chòng chọc vào mình.

Lee Donghyuck có thể cảm thấy được.

Có thể nhận ra vào cái khoảnh khắc cậu đưa mặt ngang tầm ánh mắt người đó, đôi mắt kia giống như cố mở to hết cỡ. Cậu khó chịu nhíu mày, sau khi dập tắt điếu thuốc xuống mặt đường, Lee Donghyuck quăng điếu thuốc vào thùng rác bên cạnh cách cậu vừa một cánh tay. Sau đó cậu đứng lên, phủi phủi quần, một tay vác balo, tay còn lại vùi vào túi quần toan đi thẳng một mạch rồi cứ thế bước luôn qua người kia dù con đường về nhà nằm ở phía ngược lại.

Nhưng mọi thứ không hề suôn sẻ thế.

"Tôi sờ tóc cậu có được không?", Không phải lời chào hay một câu giới thiệu, câu đầu tiên hắn nói với cậu là đưa ra một yêu cầu rất không-ra-gì. Thật ra Lee Donghyuck vốn đã quen với những yêu cầu, cuộc sống này không cho cậu được quyền yêu cầu người khác, Lee Donghyuck chỉ có thể đứng yên nghe người khác tỏ ra khinh thường mà đặt yêu cầu với mình. Điểm cộng đầu tiên cho kẻ vừa bất ngờ lên tiếng là không hề có chút gì tỏ ra coi thường cậu. Còn điểm trừ cho điểm cộng vừa rồi là cánh tay đang đưa ra chắn ngang không cho Lee Donghyuck bước qua mình.

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp trong chớp mắt sau những bước đi nhanh của Lee Donghyuck, Donghyuck nhíu mày nhìn người kia, gương mặt đẹp trai có vẻ vẫn còn chôn cứng ở chỗ cậu vừa ngồi. Nhưng rồi chỉ vài giây sau, hắn quay mặt, đôi mắt chớp liên tục khi mặt cả hai chỉ cách nhau đúng một gang tay. 

Lee Donghyuck không trả lời ngay. Cậu đưa tay lấy từ trong túi áo khoác đồng phục xám một bao thuốc lá đã bị xé bỏ nắp, tay còn lại đưa lên dùng hai ngón trỏ và giữa gắp lấy một điếu thuốc mới. Câu đầu tiên nói ra không phải lời chào cũng không phải lời giới thiệu, kì lạ hơn cả người kia, Lee Donghyuck không những không đáp lại, cậu còn chuyển hẳn sang một chủ đề khác.

"Hút thuốc không?", Lee Donghyuck thấp giọng mời.

Người kia lập tức lắc đầu, hắn nói chắc nịch.

"Tôi không hút thuốc."

Lee Donghyuck cười đến rạng rỡ. Đôi chân mày Mark Lee khẽ nhíu lại, dưới ánh đèn đường, không phải xe cộ hay khoảng đường đầy đất cát của con hẻm, mà là Lee Donghyuck, một Lee Donghyuck cười đẹp như ánh mặt trời. Mark Lee không thể nhìn thẳng - một cách quá mức gần vào đôi mắt màu xanh biếc kia được. Hắn không ngại, không sợ, chỉ là hắn không thể.

Lee Donghyuck tìm cách xưng hô khi liếc nhanh qua màu cổ áo trên bộ đồng phục cùng trường của người kia. Cậu nói giữa những tiếng cười sảng khoái.

"Vậy thì tôi cũng không cho anh sờ tóc."











Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #markhyuck