Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

11. "Đen"



"Cậu có sợ màn đêm không?"

"Không. Tôi yêu nó."

Lee Donghyuck thở dài. Tiếng thở dài của cậu như lượn lờ trong màn đêm, quấn lấy đôi vai đang vùi trong chiếc chăn ấm áp nhất mà cậu từng được chạm đến. Căn phòng của Mark Lee là thiên đường – Lee Donghyuck chỉ có thể kết luận ngắn gọn như thế. Xung quanh bao bọc nó bằng cái tĩnh mịch tuyệt đối, không có tiếng chửi rủa, không có tiếng xô xát, không có lời chua cay, không có mùi thối nồng của xác chết động vật và cũng không có một câu đay nghiến nào. Mọi thứ chỉ đơn giản là lặng yên, về cả không gian lẫn mùi hương. Mọi thứ lặng yên đến nỗi khiến Lee Donghyuck tưởng rằng tất cả là một giấc mộng, cậu nằm đây, trên chiếc giường êm ái nhưng cậu chẳng phải nàng công chúa đang ngủ một giấc tưởng chừng là ngàn thu nào cả. Cậu cũng chẳng cần chờ ai đánh thức mình, vì vốn Lee Donghyuck không cần ai tìm cậu, vì vốn cậu tự nguyện lạc đời trong giấc mộng này.

Mark Lee nằm bên cạnh cậu, cũng im lặng như thế. Đôi lúc thôi, hắn chẳng yên lặng tuyệt đối như không gian bao quanh cả hai. Lee Donghyuck thắc mắc về gia đình hắn, rằng tại sao trông mọi người trông có vẻ thờ ơ với hắn vậy? Suốt cả tối, không ai đến gõ cửa phòng hỏi thăm hay tìm tới hắn. Mark Lee gần như sống một cuộc đời mà cậu yêu thích, không phải ao ước mà là yêu thích, Lee Donghyuck cực ghét việc phải ao ước cuộc sống của một người nào đó. Mà dù sao thì, cậu cũng sẽ không thắc mắc đâu. Cậu muốn tách bạch mọi thứ, dầu rằng Mark Lee đã là gì đó trong những ngày thường trực của cậu đi nữa, Donghyuck cũng không muốn tò mò hay tọc mạch vào bất cứ chuyện gì của Mark Lee. Đó là sự riêng tư, bởi nếu muốn thì Mark Lee đã nói. Và nếu có nói, có lẽ hắn cũng sẽ lựa chọn không nói với cậu.

"Lạ nhỉ?" Mark Lee khẽ xoay người, hắn nghiêng mình nằm nhìn một bên sườn mặt của Donghyuck. Trong thứ ánh sáng ma mị của bóng đèn ngủ đang ở mức độ thấp nhất, Mark kê mặt lên cánh tay mình. Lee Donghyuck có góc nghiêng rất đẹp, góc chính diện rất ổn. Nói thẳng ra thì mọi thứ thuộc về ngoại hình của Lee Donghyuck đều khiến Mark Lee cảm thán hoàn hảo, trong vài mục tiêu chuẩn nhất thời mà hắn đưa ra vào lần đầu tiên nhìn thấy cậu. Mark Lee vốn đã chẳng bao giờ quan tâm đến dáng dấp của bất kì ai, cho tới khi hắn gặp được mùa hạ của lòng mình. "Thường thì người có cuộc sống mệt mỏi sẽ không thích bóng tối." Mark nói, và hắn dường như cảm nhận được hơi ấm của Lee Donghyuck quẩn quanh trên làn da mình. Nó nong nóng, âm ấm và nhẹ tênh, nó vô hình nhưng cũng hữu hình.

"Tại sao?" Donghyuck hỏi. Cậu đưa bàn tay mình ra khỏi chăn, giơ lên cao, ngắm nhìn những vết chai trên lòng lẫn mu bàn tay mình. Những vết chai cộm lên như những mỏm đá xám ngoài biển, chúng luôn hứng chịu mọi đợt tấn công của mấy làn sóng dữ dội. Chúng sinh ra vì tổn thương và tồn tại trong thương tổn, Lee Donghyuck nắm bàn tay lại thành quyền. "Tôi luôn thấy an yên mỗi khi tôi ở một mình, trên sân thượng và trong màn đêm. Không có ai tìm thấy tôi, không có ai bắt gặp tôi. Người ta sẽ mù trong bóng tối, sẽ làm lơ khi biết có người nào đó đang chui rúc trong cái xó hẻm tối tăm. Nếu là như thế, chẳng phải màn đêm là một thứ gì đó rất tuyệt vời sao?"

Giọng Lee Donghyuck khàn như một con dốc, nhỏ dần khi đôi chân người du hành bước xuống chân dốc đó. Mark Lee chợt đưa tay lên bao lấy nắm tay của cậu, hắn kéo nó xuống rồi đưa nó về trong chăn. Mark ủ nó giữa lòng bàn tay và ngực mình.

"Cậu nghĩ màn đêm có hình hài không?"

Lee Donghyuck không thích nghe tiếng tim đập.

Cậu không thích nghe âm thanh sự sống đang mãnh liệt trong lồng ngực một ai đó, kể cả bản thân cậu. Dù nghe nó có vẻ quái đản và kì quặc, vậy nhưng đấy mới chính là Donghyuck.

Chỉ là, cậu bắt đầu nhận ra Mark Lee đang khiến suy nghĩ đó biến hoá trong đầu cậu. Khi mà trái tim nơi ngực trái của hắn đập dồn dập như bị ai truy đuổi, nó tấn công vào năm ngón tay đang co lại của Donghyuck, để cậu biết rằng nó đang hiện diện, sâu trong lồng ngực của một người. Người nào đó, người xa lạ, người thân quen? Không, chẳng phải đáp án nào trong ba sự lựa chọn ấy cả. Đây chỉ là trái tim của Mark Lee thôi. Chỉ là Mark Lee, không phải ai khác hết.

"Ý anh là sao?"

Donghyuck hỏi, tiếng cậu tan trong hơi thở của Mark lúc hắn đột nhiên tiến lại gần. Khoảng cách giữa cả hai thu hẹp, đầu gối Mark Lee chạm vào bên hông đùi cậu. Lee Donghyuck hơi quay đầu nhìn Mark Lee chằm chằm. Chút dao động gợn lên trong đáy mắt cậu thăm thẳm, Mark Lee nhếch môi cười.

"Ý tôi là, cậu có bao giờ thử tìm kiếm một người nào đó có thể đem đến cảm giác đó cho cậu chưa?"

Cảm giác được che chở, được bảo bọc, được vùi mình vào thân nhiệt và vòng tay của một ai đó. Được nghe tiếng ai đó thì thầm rằng mình không hề cô đơn, được nghe họ gọi mình là Lee Donghyuck, Donghyuck hoặc Hyuck, một trong ba thứ đấy chứ không phải bất kì một danh xưng thối nát nào. Được nghe về sự tồn tại quý giá, được an ủi vào mùa đông, được tìm đến vào mùa hạ, được nắm tay vào mùa xuân và được săn sóc vào mùa thu. Liệu Lee Donghyuck có từng thử tìm kiếm một bóng hình nào như thế giữa hàng ngàn hàng vạn bóng hình chung quanh mình? Liệu Lee Donghyuck có từng khát khao, liệu Lee Donghyuck có từng thả mình? Liệu Lee Donghyuck có từng?

Dĩ nhiên không.

Dĩ nhiên, Lee Donghyuck chưa bao giờ nghĩ đến việc đó.

"Thế cậu có cần không?"

Mark Lee siết chặt hơn nắm tay cậu. Lee Donghyuck bất giác thả lỏng bàn tay mình, mấy khớp xương cậu đột nhiên mỏi nhừ. Mark Lee như tìm được cơ hội để luồn tay mình vào, một lần nữa như mọi lần. Những ngón tay ráo riết bắt lấy nhau, sự khắng khít như thứ gì đó của định mệnh. Gắn kết và kề bên. Và Lee Donghyuck xoay người nằm nghiêng lại. Cậu đối mặt với Mark Lee.

"Cần." Lee Donghyuck nghĩ mình điên rồi. Cậu không kiểm soát nổi bản thân mình nữa. Chỉ một từ duy nhất, ngắn gọn nhưng đủ để khiến bản thân cậu hoảng loạn. Cậu đã buông bỏ phòng bị trong một khoảnh khắc nào đấy, và chính khoảnh khắc cậu lơ là đó, hơi ấm và cảm giác an yên từ bàn tay người đối diện như cuỗm lấy tâm trí cậu. Rồi được thốt ra một cách trơn tuột. Cần. Cậu cần gì? Cần những thứ và một người như lời Mark Lee nói chăng?

Rồi cậu thấy Mark Lee cười. Nụ cười của hắn dâng cao ở cả hai khoé môi, tràn khỏi đuôi mắt và đâu đó trong đôi con người đen láy ấy như đang lấp lánh cả biển dạt dào sao trời. Hàng mi Lee Donghyuck khẽ rung, Mark Lee lại nhích gần tới để ôm lấy cậu. Cánh tay hắn vòng qua lưng Donghyuck, đặt bàn tay ở đó tựa một lời hứa hẹn, rằng hắn ở đây, mãi ở đây, bên cạnh cậu. Donghyuck thấy mình gần Mark Lee hơn bất cứ khoảng thời gian nào ở phía cũ của cuộc đời. Ngực cả hai ép sát vào nhau, Mark luồn cánh tay còn lại dưới cổ cậu, và Donghyuck được tì cằm lên bả vai hắn.

"Tôi cũng cần." Hắn nỉ non. "Tôi cũng cần cậu cần tôi."

Chưa từng ai mong cậu làm điều gì cho họ. Kể cả mẹ cậu, thứ duy nhất bà hy vọng cậu làm là đừng sống một cuộc đời bị chì chiết như bà ấy. Phần còn lại của thế giới, ngoài mong cậu biến đi thì chẳng còn lại gì. Mark Lee là người đầu tiên cần cậu. Không phải cần cậu cho bản thân, hắn cần cậu với mục đích khác. Hắn muốn ở bên cạnh cậu. Muốn trở thành màn đêm ôm lấy cậu, trộm lấy cậu khỏi sự nhơ nhuốt của mọi miệng lưỡi cay độc.

"Anh đang cho tôi hy vọng." Donghyuck nói chậm rãi. "Mark Lee, liệu đây có phải là sự lầm tưởng?"

"Không." Mark Lee đáp, một cách chắc nịch. "Cậu không lầm tưởng gì cả."

Lee Donghuyck nắm bàn tay lại một lần nữa, và cậu lại nghe thanh âm Mark Lee vang lên bên tai mình.

"Kể cả chuyện tôi bảo mình thích cậu, đó là sự thật. Này Donghyuck, cậu không hề lầm tưởng bất cứ chuyện gì."

Vì chỉ có tôi lạc lối, vào đôi mắt và tâm hồn của em.



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #markhyuck