Chap 2
~~~~~~~~~~~
"Đồ- con- sâu- ham- ngủ !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"
- " Hả? "
Tôi khó khăn nhấc đôi mi nặng trịch lên.
- Ahahahaha! Nhìn vẻ mặt ngái ngủ, ngờ nghệch, ngơ ngáo của cậu kìa! Lau mặt đi cô nương, nước dãi chảy đầy cả ra rồi kìa ! Hahaha!!
Tôi liếc Ran, vô thức đưa tay lên chùi miệng, chỗ mà Ran nói " có nước dãi chảy ra".
Ran vẫn đang cười, rồi chợt " e hèm' một tiếng, ngó bộ tịch như trọng đại lắm.
- "Hè này tớ phân công cho cậu cổ vũ cho tớ !"
- Không được đâu... - Tôi uể oải nằm rạp ra bàn, ánh mắt lim dim mơ màng...- Hè này tớ còn phải đến đó.....
- Thôi mà, cậu cứ đến đó hoài không thấy ngán sao?
Ran giở giọng nài nỉ, vừa nói vừa lay lay ta tôi.
- Ngán chứ. Ngán lắm luôn. Nhưng tớ vẫn muốn đến đó....Tớ sẽ năn nỉ Shinichi đi với cậu. Coi nhưtác thành cho hai người nhá?
- Hứ, ai thèm hắn đi cùng. Nếu cậu muốn đến đó cũng được. Tìm được cậu ta rồi thì đem hắn về đây ! Tớ sẽ tác thành cho hai người!
- "Ừa"
Tôi lại uể oải đáp.
~~~~
Những ngày đầu của kì nghỉ hè đã đến.
Trong khi Ran tất bật luyện tập đi thi đấu ở Yokohama thì tôi lại khăn gói đến Izu. Hồi bé, tôi hay đến đây, vì tôi yêu biển. Bây giờ tôi đến đây không chỉ đơn thuần là vì yêu mến biển khơi, mà còn mong sẽ được gặp lại chàng trai ấy - một lần nữa.
Tôi bước chân trần trên bãi cát, cảm nhận vị mát lạnh dưới lòng bàn chân. Cảnh vật hôm nay giống ngày hôm đó một cách lạ kì. Mặt biển được hoàng hôn nhuộm màu vàng chóe, gió biển phả từng đợt, bài ca của biển cũng cất lên. Tôi cười, ngày hôm đó, tôi gặp cậu, nhanh chóng- nhưng khó phai mờ.
Bờ biển vắng, ngoài tôi, có thêm một người, một chàng thiếu niên cao ráo, cũng đang bước dạo như tôi, thỉnh thoảng vẫn nhặt vài chiếc vỏ sò hướng về phía mặt trời mà ngắm nghía. Những mùa hè trước, tôi không hề nhìn thấy cậu ta. Tôi giật mình, chẳng hiểu sao tôi lại nhớ đến những giấc mơ, nhớ mái tóc phất phơ trong gió, nhớ đôi mắt sáng, nhớ làn da ngăm ngăm mang vị nồng mặn của biển, nhớ cả vị môi...
Má tôi đột nhiên hồng lên. Đầu óc rối bời, loay hoay một suy nghĩ phải tìm một cái gì đấy. Một chiếc vỏ sò màu trắng sữa được cơn sóng mang tới, dưới ánh hoàng hôn, nó phát sáng lung linh.
Tôi nhanh chộp lấy rồi chạy lại về phía chàng thanh niên đó, vội dúi vào ta cậu ấy, thở hổn hển, nhưng tôi cười.
- Cậu vẫn giữ ở thích nhặt vỏ sò nhỉ ? Makoto!
Cậu ấy giật mình rồi thoáng nhìn tôi ngơ ngác. Tôi lại cười và cậu ấy cũng cười đáp lại tôi:
- Vì tớ muốn được gặp lại cậu mà, Sonoko !
" Tác thành. Là do ta hay là do duyên phận nhỉ? "
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com