Đây là một câu chuyện về một cô gái, theo vòng quay của cuộc sống mà có thể tìm thấy được người thương mình cả cuộc đời. Sau đây là những mẫu truyện nhỏ hằng ngày của hai bạn nữ ấy. Thể loại: Nữ x nữ. Truyện không phân công thụ hay thuộc tính. Đây là câu truyện hoàn toàn thuộc về trí tưởng tượng. Không thích vui lòng click back.
Tác giả: Ngốc Ngốc Đích TiếuThể loại: bách hợp, xuyên không, 1x1, hoan hỉ oan gia, nữ giả nam trangNhân vật: Bạch Liêm, Tiêu Ảnh NguyệtTình trạng: 87 chươngEditor: là em =))) (editor nghiệp dư, lần đầu edit vì thích thôi)Link QT: https://yurikute.wordpress.com/2012/03/12/dtn…
Đêm tân hôn, chờ đợi cô không phải người chồng dịu dàng che chở, mà là một trò chơi đổi vợ tàn khốc. Thân là cô dâu, lại bị chồng mình tự tay đẩy vào vòng tay người đàn ông khác, hung hăng chà đạp tự ái của cô. Cô bị thuốc mê khống chế, bị buộc đón nhận hoan ái ở dưới thân thể của người đàn ông khác, ba ngày ba đêm, không ngủ không nghỉ. . . .Trước mặt mọi người, bọn họ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, người người yêu thích và ngưỡng mộ. Sau lưng người, cô chẳng qua là nữ đầy tớ làm ấm giường của anh, bị anh bừa bãi lăng nhục, "Cô chẳng qua chỉ là một phụ nữ dâm tiện, không có lệnh của tôi, cho dù cô muốn chết cũng không được!"...Một cuộc tai nạn xe cộ bất ngờ xảy ra, cô hoàn toàn biến mất trong thế giới của anh, anh mới phát hiện, thì ra là trong quá trình trả thù cô, tim của mình cũng chảy máu. Năm năm sau, cô mang theo hai đứa trẻ, một trai một gái, trở lại vùng đất này. Trong bữa tiệc thứ nhất, lại không ngờ đối mặt cùng đôi mắt kia."Mẹ, chú đó trông thật giống anh hai!" Tiếng kinh hô của con gái khiến cô theo bản năng kéo bé trai bên cạnh vào trong ngực."Cô trông rất giống vợ của tôi!" con ngươi sắc bén như chim ưng của anh khiến cho cô có cảm giác bị nhìn xuyên qua."Tiên sinh thật thích nói đùa, xin lỗi tiên sinh, xin lỗi tôi không tiếp ngài được, chồng tôi đang đợi tôi!" cô rời đi tựa như trốn, tầm mắt sau lưng lại bám chặt như bóng theo thân. . . .Ác ma tìm tới cửa lần nữa, lần này, vận mạng của cô sẽ như thế nào?…
Tác giả : Phấn Đào BáoThể loại : cổ trang - ân oán - giang hồ - 1×1- Giáo chủ bá đạo tuấn mỹ công - Thương nhân ngu ngơ tiểu mỹ thụ - Hài - H văn - HE (∩o∩) Tình trạng : Đã Hoàn Thành ( 20 Chương chính văn + 1 Phiên ngoại ) Tóm tắt : Hãy thử tưởng tượng 1 giáo chủ tà mị tuấn lãng võ công tuyệt thế bị đem nhầm thành 1 kỹ nam thấp hèn...Hãy thử hình dung 1 tên thương nhân mĩ mạo khôi ngô "ngây thơ" đến VÔ SỐ TỘI được người người bảo hộ, luôn tự nhận mình có ánh nhìn tinh đời ấy vậy mà lại ngu ngơ đem tên đại ma đầu yêu nghiệt bạo lực kia "bao" về nhà nghĩ muốn THƯỢNG hắn nhưng cuối cùng lại đổi thành chính bản thân bị "ăn" đến sạch sẽ...cùng hắn dây dưa không dứt...Y là ai...? Y đường đường 1 kinh thành đệ nhất phú thương gia phong lưu tiêu sái..! Bằng hữu nối khố của y 1 là trọng quyền vương gia, 1 là uy vũ đại tướng quân lại thêm 1 cung chủ võ công, lại từng "nếm" qua bao tuấn nam mỹ nữ...Cư nhiên bị 1 nam nhân thượng đến kêu la không còn mặt mũi...Nga đây rốt cuộc là cái loại tình huống gì a...? Y thật sự là không cam tâm...!!!Đôi Lời :PHẦN "TÓM TẮT" LÀ DO mình TỰ BIÊN SOẠN THEO NHỮNG GÌ mình ĐÃ ĐỌC RỒI CẢM NHẬN CHỨ KHÔNG PHẢI LẤY TỪ NƠI KHÁC... Do Không Tìm Được Phần Văn Án Nào Nên mình Tự Soạn Phần Tóm Tắt Vậy Nên Có Gì Sơ Suất Mong Mọi Người Bỏ Qua Cho mình Nha... :-)⇨ LƯU Ý : Truyện Đăng Với Mục Đích Lưu Trữ Và Chia Sẻ Dưới Hình Thức Phi Thương Mại ♡( By : Phong Nhi )…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Nhẹ nhàng, tình cảm, lãng mạn. Ngọt ngược lẫn lộn.Nghe có vẻ giống "Yêu em từ cái nhìn đầu tiên" nhưng mà hoàn toàn khác, không trong soáng như Cố Mạn đâu nha!.…