Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5;

son siwoo đang nằm cạnh soohwan bấm điện thoại liền bị con mèo vỗ mông cái bốp đuổi sang giường khác, anh giật giật khoé miệng mắc chửi lắm rồi nhưng nhớ ra soohwan còn ở đây nên đành nhẫn nhịn nhường chỗ lại cho jeong jihoon.

chuyện là soohwan ra viện rồi nhưng vẫn chưa được tham gia lịch trình hay bất cứ buổi tập luyện nào để đảm bảo tình trạng sức khỏe của em tốt nhất có thể. các anh quyết định thay phiên nhau ở chung phòng với soohwan để chăm sóc cho em nhưng mà kim kiin, kim geonboo, son siwoo còn chưa kịp làm gì đã bị jeong jihoon giành lấy hết phần.

thay vì ngủ ở giường mình thì jihoon đem mền gối từ phòng nó chuyển sang hết phòng em, chiếm luôn cả giường của thầy mata. jihoon nói rằng cho tới khi soohwan đi lại được bình thường thì nó sẽ trả chỗ cho thầy, lần trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, hay nói đúng hơn thì thầy mata không có quyền được lựa chọn trước jeong jihoon. thế là con mèo trở thành bạn cùng phòng của soohwan, vừa có thể chăm sóc cho em, vừa có thể ở cạnh em.

siwoo qua chơi với soohwan cũng không yên với con mèo.

"mà đống gấu bông này là gì vậy?"

anh để ý thấy trên giường soohwan toàn là gấu bông không thôi, đầu giường hay cuối giường đều có đủ, giống như trẻ sơ sinh vừa mới chào đời sợ lăn té nên cần dùng cái gì đó để bảo vệ ấy.

jihoon không để siwoo có câu trả lời, nó đẩy anh ra khỏi phòng không cho anh vô nữa làm son siwoo hậm hực vô cùng. cái con mèo này suốt ngày giữ khư khư soohwan bên mình, siwoo muốn sang thăm em phải làm mình làm mẩy dữ lắm jihoon mới cho anh ở lâu thêm tí nhưng giờ thì khỏi, nó không thèm thương hoa tiếc ngọc đá đít anh nó đuổi đi vậy đó.

"nhưng mà lý do là gì thế jihoonie hiong?"

kim soohwan cũng thắc mắc tại sao jeong jihoon lại đem hết gấu bông trong phòng nó sang đây trải dài khắp giường em, mỗi lần jihoon ra ngoài đều phải chắc chắn rằng đám gấu bông sẽ bao quanh soohwan mới chịu rời đi nên đứa nhỏ họ kim không khỏi tò mò vì sao.

nếu là son siwoo thì còn lâu nó mới chịu nói, trời có sập cũng đừng hòng cạy được miệng mèo, huống chi vừa nãy jihoon còn kịch liệt đuổi siwoo đi càng nhanh càng tốt vì sợ anh sẽ nhân cơ hội có soohwan ở đây mà moi được thông tin bảo mật của nó.

nhưng cục cơm nắm muốn biết thì làm sao con mèo từ chối được, nó hơi lưỡng lự sắp xếp lại câu chữ để nghe trôi chảy một chút, jihoon đảo mắt hồi lâu rồi quyết định quay lưng lại với em, không để cho soohwan thấy mặt nó vì nó biết khi nó kể xong nó sẽ xấu hổ lắm.

jihoon không thích đâu, nó muốn mình thật ngầu trong mắt soohwan cơ.

"để khi không có anh ở đây thì chúng nó sẽ thay anh ở bên cạnh em"

nói đến đây đã thấy tai mèo ửng đỏ rồi, jihoon thẹn quá lấy hai tay bịt tai mình lại, đời nó chưa bao giờ lâm vào tình cảnh ngượng ngùng như vậy.

"còn có"

"còn có, bảo vệ cho em..."

aaaa! jeong jihoon gào thét trong lòng, nó nghĩ nó sắp nổ tung tới nơi rồi. con mèo nhảy tọt lên giường trùm chăn trốn đi, nó nằm lăn qua lăn lại, tự jihoon còn thấy nó trẻ con với cái lý do ngớ ngẩn này chứ đừng nói là soohwan. bây giờ có thể nào cho nó một cái lỗ chui xuống được không? hoặc phép thuật hãy vào cuộc cứu jihoon một mạng này đi? nếu không thì jeong jihoon không dám nhìn mặt đứa nhỏ họ kim đâu, nó ngại lắm rồi, thật sự là ngại lắm rồi!

kim soohwan từ nãy tới giờ vẫn đang ngồi ngoan nghe jihoon nói, em nhìn jihoon vừa dứt lời xong liền có hành động muốn bỏ trốn thì có chút buồn cười. soohwan không nghĩ rằng người anh hơn em bốn năm tuổi này lại cũng có lúc như vậy, nụ cười treo trên gương mặt em không thấy tắt, đứa nhỏ họ kim sớm đã bị jeong jihoon làm cho cảm động thật rồi.

"jihoonie hiong, lại đây đi"

em gọi jihoon, nó ở trong chăn lắc đầu nguầy nguậy không muốn ra.

"chân em đau, không đến chỗ anh được"

khoảng cách giữa hai giường chẳng xa, soohwan vẫn tự mình đi được nhưng em muốn con mèo đang trốn kia phải ra đây đối diện với em. jeong jihoon cắn môi đầu hàng, tuyệt chiêu này của em lúc nào cũng thành công vì em biết jihoon sẽ không để em một mình, kim soohwan hiểu nó chẳng kém ai đâu.

con mèo chậm rì rì gỡ chăn ra khỏi người, đem cái mặt đỏ bừng như quả cà chua bị nấu chín đi đến chỗ soohwan. nó không dám mở mắt ra nhìn em để rồi đột nhiên hai bên má nó cảm nhận được hơi ấm bao phủ, soohwan khẽ đưa tay lên ôm lấy gương mặt vẫn chưa thôi ngượng ngùng của jihoon.

"jihoonie hiong đừng ngại, dễ thương, dễ thương mà"

jeong jihoon nghe vậy mới chịu hé mắt mèo ra nhìn em, soohwan có bao nhiêu vui vẻ đều thể hiện ra mặt, jihoon thấy em không chê nó trẻ con thì mới thở phào nhẹ nhõm. con mèo dạo gần đây không có nhiều thời gian rảnh nên không phải lúc nào cũng ở bên cạnh em được, chỉ vì sợ em buồn chán mà đem những chú gấu bông ấy sang giường em để em không thấy cô đơn, để em cảm nhận được rằng sự hiện diện của nó luôn theo sát em không rời.

con mèo được em cưng nựng thì bản tính dựa dẫm bắt đầu trỗi dậy, cọ cọ mặt vào bàn tay mang hơi ấm của em. jeong jihoon thuận thế vươn tay ôm soohwan vào lòng, cả người nó dồn lực vừa đủ tì vào người em, jihoon rất thích được ở gần đứa nhỏ họ kim thế này.

soohwan vừa ngoan vừa hiểu chuyện, những phiền muộn của jeong jihoon luôn được em nhìn thấu dễ dàng chỉ bằng một ánh mắt, mỗi lần như vậy kim soohwan đều đem sự quan tâm của em đặt lên jihoon, mỗi lần như vậy jeong jihoon đều tìm đến soohwan mà tâm sự.

jihoon cứ việc kể, lắng nghe để em.

"ngốc soohwan"

"lý do đó của anh không phải trẻ con quá sao?"

con mèo nũng nịu trên vai em, soohwan bật cười dịu dàng đem tay đặt lên tấm lưng rộng lớn của jihoon vuốt nhẹ.

"em vẫn chưa lớn đến vậy"

ý em là, em thích lắm.

jeong jihoon cuối cùng cũng cười rồi, bao nhiêu ngại ngùng lúc nãy đều tan biến hết chỉ vì một câu nói của em. soohwan thấy jihoon cười thì yên tâm, dỗ con mèo đang ngượng không khó như em nghĩ, mà em cũng chẳng cất công nghĩ cách vì những gì em nói đều là thật lòng.

"không được dễ thương như vậy với ai khác ngoài anh đâu đấy"

con mèo hơi chu chu môi bẹo hai cái má phúng phính của cục cơm nắm, soohwan dễ thương và em chỉ được dễ thương với một mình jihoon thôi.

"thế thì có chút.."

"vậy em định dễ thương với ai ngoài anh? hửm?"

đứa nhỏ họ kim còn chưa nói xong thì jeong jihoon đã ngắt lời rồi, nó híp đôi mắt mèo nghi hoặc nhìn em, kim soohwan đối với loại áp lực vô hình này liền trốn tránh không đáp cũng không nhìn lấy jihoon.

"mới nhìn em ở khoảng cách này thôi mà em đã ngại rồi sao?"

con mèo được đà lấn tới trêu chọc em, giờ người ngại đến sắp biến thành quả cà chua là kim soohwan chứ không phải nó. cả hai không phải lần đầu ôm nhau nhưng việc jeong jihoon cúi đầu nhướn người về phía em, nhìn em ở cự li gần thế này thì là lần đầu tiên. cục cơm nắm ngại tới mức không dám thở mạnh né đi ánh mắt mang đậm ý cười của jihoon.

"không có cười em mà.."

khuôn mặt kim soohwan phiếm hồng lại còn có chút nóng, jihoon biết rõ em dễ ngại thế nào mà vẫn nhất quyết trêu em thôi, soohwan đẩy nhẹ nó ra vì không chịu nỗi sự ngượng ngùng này. jeong jihoon bị đẩy lui cũng không thấy khó chịu, ngược lại nó còn trông thích thú vô cùng khi chứng kiến đứa nhỏ họ kim đang xù lông phụng phịu dỗi nó.

"được rồi em nghỉ ngơi đi, anh đi nhé"

jihoon xoa đầu soohwan tạm biệt em vì tới giờ nó phải đi làm, em nhìn nó đeo balo chuẩn bị rời đi thì cắn môi lên tiếng muốn giữ nó lại thêm một lúc, và mong muốn ấy của em là một trong những minh chứng cho thấy kim soohwan bây giờ chủ động với jeong jihoon nhiều thế nào.

"jihoonie hiong"

"ôm ôm.."

tiếng gọi của soohwan khiến jihoon khựng lại vài giây, nó xoay người lại đã thấy em đứng vươn hai tay ra chờ nó, con mèo khẽ mỉm cười bước về phía soohwan ôm em vào lòng. jihoon vui tới nỗi vừa ôm vừa lắc lư đứa nhỏ họ kim, nếu là lúc trước sẽ không bao giờ có chuyện soohwan đòi ôm nó như vậy đâu, hiện tại mặc dù em còn ngại đôi chút nhưng vẫn muốn chủ động ôm jihoon và điều đó khiến nó vui chết đi được.

kim soohwan đương nhiên cảm nhận rõ được sự thay đổi này của mình sau khi em gặp gỡ jeong jihoon năm 17 tuổi ở quá khứ rồi trở về hiện tại, ngần ấy thời gian trôi qua làm em nhận ra trước đây mình thờ ơ thế nào với sự đối đãi của jihoon chỉ vì bản tính ngại ngùng của mình. soohwan không muốn như thế nữa, em muốn em mở lòng mình hơn, em muốn đón nhận sự quan tâm từ jeong jihoon và đáp lại nó như cái cách nó luôn yêu thương em, nuông chiều em từ đó tới giờ.

"ngốc soohwan"

"nếu em cứ dễ thương như vậy thì anh sẽ không còn tâm trí đi làm đâu.."

jeong jihoon thề là bây giờ nó chỉ muốn cúp làm ở kí túc xá chơi với cục cơm nắm cả ngày thôi.

tbc.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com