(BHTT - EDIT HOÀN) Xuyên Thành Tra A Đánh Dấu Chị Đại Tuy Đẹp Mà Điên
Tác giả: Phúc Tạp Phúc PhúcEditor&Beta: Faye…

Tác giả: Phúc Tạp Phúc PhúcEditor&Beta: Faye…

Tổng hợp truyện ngắn đam mỹ mìn lượm đc trên mạng nha.…

Thể loại : Hành động, Hài, Lãng mạng , Ngược ( theo con tác giả nghĩ ),...Nội dung : Nếu Harry không được gia đình nhà dì dượng nuôi dưỡng, nếu Harry sống hạnh phúc, nếu Harry ' câm ', nếu Harry là một đứa trẻ im lặng nhưng hiếu kỳ...Nếu như thế có đủ để thay đổi những sự tình đáng tiếc hay số phận của chính cậu HOÀN :))))))P/s: Đang trong giai đoạn sửa chính tả.…
![[BTS/Hoàn] 100 Câu Chuyện Kinh Dị Ngắn (P1)](https://truyen2u.com/images/bts-hoan-100-cau-chuyen-kinh-di-ngan-p1-83316054.webp)
Complete √End: quên cmnr.…
![[Đồng nhân Harry Potter] Cách để trưởng thành](https://truyen2u.com/images/dong-nhan-harry-potter-cach-de-truong-thanh-172701448.webp)
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…
![[Hoàn]Ê! Thằng con nhà người ta!! - Trang Sơ](https://truyen2u.com/images/hoan-e-thang-con-nha-nguoi-ta-trang-so-75877957.webp)
Tác giả: Trang Sơ Thể loại: Vườn trường, 1x1, bựa, Băng lãnh bá đạo công x Ăn hại thê nô thụ, HE. Cp: Sở Vương Thư x Gia Phong Tâm Có 2 phần: Phần 1 - Giới thiệu truyện: - Tác giả lười viết văn án. Đọc trích đoạn tự luận ra: [Mà cũng có thể coi "thằng con nhà người ta' là một tri kỉ với tôi, nó gắn liền với tuổi thơ tôi từ lúc mặc tã đến khi mặc sịp. Chỉ là, tôi méo biết mặt mũi nó thế nào.] ____________ [Nghe đến "Sở Vương Thư". tôi câm nín. Tự giác tụt quần xuống, vô cùng uyển chuyển nằm sấp xuống đùi mẹ, chổng mông lên để chịu trận. Sao đó giờ tôi không nhận ra nó chính là hiện thân của "thằng con nhà người ta" nhỉ?] Phần 2: Giới thiệu truyện: Gia Phong Tâm sau khi về một nhà với Sở Vương Thư, tưởng đâu cuộc sống phía trước là một màu hường phấn chỉ chờ hưởng thụ. Thế nhưng ông trời năm lần bảy lượt muốn quật cậu ngã sml giữa dòng đời cay nghiệt. Hahaha đùa thôi! ╮(╯▽╰)╭ Đọc thì biết. _________________________ Đôi lời: Truyện thiên về hài hước theo đúng phong cách từ trước đến nay của Sơ. Mọi người có thể ủng hộ Sơ bằng cách đọc và bình luận nhé! Có thể follow Sơ trên wattpad: Trang_So để tiện theo dõi truyện. Cám ơn!…

"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…