Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

1.




concert day 2 của anh trai say hi chính thức diễn ra, hàng nghìn người hâm mộ từ khắp nơi đều đổ xô về ủng hộ thần tượng của mình, có thể nói đây là một buổi biểu diễn vô cùng hoành tráng. trần đăng dương đứng ở một góc khuất chăm chú quan sát sân khấu đang bùng cháy. team i'm thinking about you đang diễn hết mình, ai nếu đều vô cùng tỏa sáng, ánh mắt đăng dương cũng từ đó mà chăm chú dõi theo một bóng hình.

sơ mi đỏ mở ba hàng cúc để lộ lồng ngực trắng trẻo mịn màng, trần đăng dương híp mắt nhìn lại mím môi thật chặt chẳng biết đang suy nghĩ gì. lúc này trường sinh từ phía sau chạy lên vỗ vai hắn nói mau đi chuẩn bị cho tiết mục tiếp theo, rhyder cùng thành viên đội mình cũng chạy ra sau cánh gà đặc biệt là hoàng hùng phải nhanh chóng đi thay đồ cho bài tiếp theo. hoàng hùng lướt qua đăng dương nhanh như một cơn gió nhưng hắn vẫn có thể ngửi được mùi thơm thoang thoảng trên người anh, tâm trí dương giống như đã bay về một nơi xa vời. ở nơi ấy chỉ có mỹ cảnh và rượu ngon khiến loài người mê loạn.

"dương ơi staff gọi"

đăng dương giật mình thoát khỏi hư cảnh vội tháo in ear cúi xuống nghe thật rõ staff bên cạnh đang nói gì, rất nhanh gã đã nhíu mày toan mở miệng từ chối nhưng tâm trí lại bị ồn ào bên kia kéo lại.

hoàng hùng loay hoay với cái áo mãi không thể kéo được vội vàng ló đầu ra khỏi phòng thay đồ liếc mắt thấy bên ngoài mọi người thật bận rộn đành gọi với sang người đang có vẻ là nhàn rỗi nhất ở đây

"anh wean ơi giúp em"

"đợi anh xíu nha vợ"

lê thượng long cất vội cái điện thoại vào túi quần rồi vén bạt chạy vào, trần đăng dương nhìn theo bóng lưng người kia không biết nghĩ gì, chị staff bên cạnh thấy hắn bỗng siết chặt cái mic trong tay thì lo lắng vỗ nhẹ lên vai dương

"d..dương ơi"

đăng dương giật mình vội xin lỗi chị staff rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu mọi chuyện, cô nàng rất vui vẻ rời đi. giữa không gian ồn ào chỉ còn mình đăng dương là đang chơi vơi giữa cảm xúc của mình, hắn hít một hơi thật sâu cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc.

"chuyên nghiệp lên nào đăng dương"


---

kết thúc concert ai nấy đều hài lòng mà hòa mình vào với bầu không khí chung, để cho bản thân được buông thả theo nhưng điệu nhạc xập xình. huỳnh hoàng hùng cũng không ngoại lệ, anh cầm cây quạt trong tay chạy tới chạy lui trên sân khấu chọc ghẹo người này người kia trông đến là vui vẻ. chợt anh thấy bên kia sân khấu là tiếng hò reo vô cùng lớn liền tò mò liếc qua.

trần đăng dương cõng nguyễn thanh pháp trên lưng chạy xé gió trên sân khấu, cả hai nở nụ cười thật tươi giống như một cặp hạnh phúc trong ngày cưới của chính mình.

hoàng hùng mỉm cười nhìn cánh tay rắn chắc của đăng dương siết lấy người kia, trông đến là hài hòa. anh rời tầm nhìn khỏi bên kia, nhanh chóng bị thu hút bởi người khác.

"đăng ơi anh cũng muốn"

đỗ hải đăng liếc sang bên kia sân khấu lại nhìn người anh đang mè nheo trước mặt rất dịu dàng mà hạ thấp người để anh leo lên, gì chứ người đẹp cần thì hải đăng luôn có mặt. cả hai tạo nên một cơn sốt khắp mặt trận, hoàng hùng vòng tay qua cổ hải đăng kéo sắt gã về phía mình. nở nụ cười thật xinh đẹp

ở một góc không ai để ý, trần đăng dương dẵm nát đóa hoa dưới chân, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.

---

hoàng hùng nhìn chiếc GLB 200 AMG trước mắt, không có ý định bước lên. điện thoại trên tay anh vẫn đang kết nối cuộc gọi với lê thượng long, người kia chỉ tắt máy khi đảm bảo anh lên xe an toàn. bên trong xe có vẻ hết kiên nhẫn liền mở cửa tiến đến trước mặt anh

"em sẽ đưa anh hùng về cẩn thận anh đừng lo"

đăng dương nói với cái điện thoại rồi không để bên kia kịp nói thêm lập tức tắt máy nhét vào túi áo mình. hoàng hùng không có vẻ gì là bất ngờ, anh nhướn mày nhìn đăng dương, hắn cũng nhìn anh. cả hai ăn ý không ai chịu lên tiếng trước.

lúc này chợt một cô gái mặc váy đen từ phía trong đi ra, vừa nhìn thấy đăng dương cô lập tức nở nụ cười tiến về phía hắn.

"anh dương đây rồi, sếp bảo em gọi anh đi tiệc, nghe nói có cả con gái sếp nữa"

câu cuối dù chỉ là nói nhỏ nhưng vẫn đủ cho hoàng hùng nghe thấy, đăng dương nhíu mày nhưng chưa kịp lên tiếng thì hoàng hùng đã bỏ lên xe, nhất quyết ngồi ghế sau. hắn cảm thấy đầu mình bỗng đau như búa bổ vội vàng xua tay bảo cô trợ lý nhỏ nói sáng mai hắn có lịch quay sớm không thể uống đồ uống có cồn nên tìm cách từ chối đi. cô trợ lý rõ ràng là không thích chuyện này nhưng cũng đành nghe theo, bỏ chạy vào trong.

đăng dương nới lỏng cà vạt trên cổ mình, mở cúc tay áo, lên xe rời đi. cả quãng đường cả hai không nói với nhau câu nào, không khí trên xe u ám đến cực độ. cuối cùng xe dừng lại một căn nhà lớn ở ngoại ô, đăng dương dùng điều khiển mở cổng rồi lái xe vào trong. hoàng hùng chung thủy nhìn ra cửa sổ, không thèm để ý đến ánh nhìn đăng dương dành cho mình. khi chiếc xe đã nằm yên trong gara, đăng dương bật đèn trong xe, mở cửa ghế sau, ngồi xuống cạnh hoàng hùng.

mùi bạc hà tươi mát trên người đăng dương len lỏi trong khứu giác của anh nhưng xen vào đó là một chút mùi kẹo ngọt, mùi hoa, mùi mỹ phẩm. hoàng hùng chán ghét nhích xa hắn một chút, toàn bộ bị thu vào mắt.

"giải thích đi hùng, anh còn đang rất bình tĩnh"

giọng đăng dương lạnh nhạt vang lên trong không khí khiến anh bất giác run nhẹ. trần đăng dương và huỳnh hoàng hùng là người yêu, hẹn hò đã được ba năm và hùng hoàn toàn hiểu rõ cái thú tính chiếm hữu cao ngút trời của người yêu mình, chỉ là...

"chẳng có gì để giải thích, em chỉ làm những gì mình muốn làm"

"em chắc là em muốn làm không hùng?"

"vậy còn anh thì sao? giải thích đi dương, em không bình tĩnh đâu"

hoàng hùng là một người nhạy cảm và nóng tính, rất nhiều hành động của đăng dương hôm nay chạm vào giới hạn của anh, hoàng hùng thật sự đã tức giận.

"công ty yêu cầu anh tạo nhiệt, anh không thể từ chối"

"nín đi dương, em biết rõ chẳng ai có thể ép anh làm gì được cả"

"anh chỉ không từ chối em"

"đừng có mà quanh co với em"

đăng dương càng nghe càng nhức đầu, rất lâu rồi anh và hắn mới có một cuộc cãi vã. nhưng biết sao được, hoàng hùng quá mức ngon miệng đến mức hắn chỉ muốn xăm tên mình lên anh để đánh dấu con người này. hình ảnh của anh hôm nay quá mức hấp dẫn khiến dương hận đến mức ê cả răng. phải biết tính chiếm hữu của dương vô cùng cao, người của mình là người của mình, không có chuyện chia sẻ. còn về phía hắn, dương hứa với danh dự của mình rằng hắn chẳng làm gì cả, những chuyện xung quanh tự tìm đến hắn chứ đăng dương nào có thời gian để ý mấy chuyện vặt vãnh ấy, cuộc sống của dương lúc này chỉ xoay quanh hai thứ hoàng hùng và làm nhạc, còn lại chẳng có điều gì làm hắn để tâm nữa.

"còn em thì sao hùng, wean, jsol, hải đăng doo thậm chí là cả hiếu, em nghĩ anh vui lắm à"

"chẳng có gì cả, bạn bè bình thường trêu nhau thôi"

"em chắc chưa"

hoàng hùng nhíu mày nhìn hắn, anh bỗng chẳng muốn giải thích thêm. tính chiếm hữu của đăng dương đôi khi cao đến mức khiến hùng cảm thấy sợ hãi nhưng nhìn lại xem xung quanh hắn ong bướm nhiều như thế, là người của công chúng đôi khi cả anh và hắn đều phải diễn xuất một chút để chiều lòng số đông. nhưng hùng lại lo lắng, chẳng biết trong đống video kia mấy phần là diễn còn mấy phần là thật. dương thường hay hỏi anh về những mối quan hệ khác nhưng khi anh giải thích dường như chẳng thấm được mấy phần, hoàng hùng có phần nản rồi.

"anh nói vậy là không tin em? ok thôi thế em thua, không tin tưởng nhau còn yêu làm gì"

hoàng hùng dứt lời liền muốn xuống xe nhưng dương đã nhanh hơn một bước. hắn nắm lấy tay em siết chặt trong lồng ngực mình, có trời mới biết cơn bão trong lòng dương lúc này lớn thế nào. hoàng hùng muốn chia tay hắn, đây là chuyện hoàn toàn không thể xảy ra.

"em nói lại thử xem"

giọng nói lành lạnh của trai bắc thổi vào tim hoàng hùng khiến anh chợt cảm thấy lạnh lẽo, ánh mắt đăng dương ghim chặt vào anh giống như muốn khóa anh lại trong tâm trí mình. hoàng hùng giống như muốn buông hoàn toàn phòng ngự, anh mệt mỏi tựa vào kính xe nhắm mắt lại.

"dương ơi em cũng biết ghen mà"

hoàng hùng run rẩy lên tiếng khiến mọi ngọn lửa bên trong dương bỗng chốc bị thổi bay, hắn nhìn hàng mi dài đang rung lên của người kia, thở dài kéo tay anh ôm lấy hắn. hùng xinh, lỗi dương.

"anh xin lỗi, là anh không tốt. làm hùng buồn rồi"

hoàng hùng không trả lời chỉ nhắm mắt hờ hững, anh cảm nhận được dương đã mở cửa xe, bế anh lên. nhưng hùng không muốn nghĩ gì hết nữa, mọi chuyện nên kết thúc rồi. lúc này anh chỉ cần dương, duy nhất trần đăng dương.

"hôm nay em đẹp lắm hùng, khiến anh như muốn phát điên mà lao lên sân khấu chơi em ngay tại chỗ"

đăng dương thì thầm khi đặt hùng trên giường, liên tục rải những nụ hôn trên cổ anh. hoàng hùng bĩu môi vò tóc hắn. ai cũng nói là bống khờ, ăn nói không lưu loát nhưng chỉ có quỷ mới biết trên giường cái miệng của dương hoạt động cỡ nào. hôm nay anh ăn mặc táo bạo như vậy xem chừng sẽ bị dằn vặt khá lâu. hoàng hùng khá thích đăng dương của hiện tại. điên cuồng, si mê, mất kiểm soát đều là vì anh.

áo sơ mi vốn đã không cài cúc tử tế, lại bị dương dày vò đầu ngực hùng nhanh chóng bị dương ngậm lấy trêu đùa. cả người hùng nhanh chóng bị dương thao túng, trở nên nhạy cảm vô cùng, thậm chí hùng còn cảm nhận được rõ ràng bản thân đã ướt sũng. khoái cảm không ngừng khiến anh chỉ có thể ôm lấy người đang làm loạn trên ngực mình, nắm chặt lấy tóc hắn.

"dương ơi...a...đừng cắn em"

đăng dương hoàn toàn không chú ý đến cầu xin của hoàng hùng, tập trung lột sạch anh để rồi nhanh chóng nhận ra sự ướt át của người kia. dứt môi khỏi điểm ngọt ngào trước ngực, đăng dương nhếch môi siết lấy cổ anh

"ga bị em làm ướt rồi, đêm nay ngủ kiểu gì đây"

hoàng hùng đỏ mặt cắn lên vai gã, đăng dương phì cười cúi đầu hôn anh. đầu lưỡi nhỏ xinh rụt rè bị dương bắt lấy cùng nhau hòa quyện. rất nhanh hùng đã vì thiếu oxy mà vỗ vào vai gã, môi anh trở nên đỏ hồng vì sự dày vò hai má cũng nóng lên.

"hùng đẹp quá, không biết sao hồi đó anh cưa nổi hùng nhỉ"

"lại còn ngon nữa, làm ướt hết giường anh rồi"

hoàng hùng rên lên một tiếng nức nở khi tay dương chạm đến điểm nhạy cảm của anh. đăng dương lập tức cởi khóa quần, dùng vật to lớn của mình ma sát lên cái bụng mịn màng của anh để lại vệt nước óng ánh. mông hùng vừa lớn vừa trắng khiến dương thích thú không thôi, đưa tay nhào nặn.

"dương ơi dương sờ em"

môi anh lấp lánh nước, vành mắt cùng hồng hồng cố gắng nâng người về phía đăng dương. lập tức khiến dương không thể kiềm chế thêm, vội vàng dùng tay nới rộng cho anh. có thèm đến mấy dương cũng không cho phép mình làm hùng bị thương

"hùng nghe thấy tiếng nước của em không"

bên trong hùng vừa ướt vừa ấm hút chặt lấy ngón tay dương, nhiều nước đến mức chảy cả xuống tay hắn mà rơi ra đệm vương vãi. đăng dương liếm môi thầm cảm ơn thượng đế đã mang thiên thần này đến cho mình. hoàng hùng vừa sướng vừa ngại chỉ có thể rên lớn.

cảm thấy đã đủ, hắn rút tay ra rồi ngay lập tức thay dương vật to lớn của mình vào. hoàng hùng cắn chặt môi cảm nhận cảm giác bị nhồi đầy, dù có bao nhiêu lần anh cũng không thể quen được với sự to lớn này của dương.

anh ôm chặt lấy đăng dương, để người kia nắc thật mạnh. căn phòng chỉ có duy nhất nguồn sáng từ chiếc đèn bàn khiến vẻ đẹp của hùng lại càng hư ảo hơn, chiếc giường được kê sát bức tường được làm bằng kính, phóng mắt ra bên ngoài là thành phố nhộn nhịp. ở bên trong hoàng hùng mở rộng chân để đăng dương mạnh mẽ ra vào bên trong mình, ánh trăng qua lớp kính chiếu lên làn da trắng mịn của anh, làm sáng rõ ga giường lộn xộn ướt sũng nước.

"dương...chậm lại..sướng quá"

"em không chịu được..a.."

"chặt thế này làm sao mà chậm được"

dương vừa nói vừa tăng nhanh tốc độ, bên trong hùng ướt sũng lại nóng ấm khiến hắn đê mê trong đầu chỉ còn suy nghĩ dày vò đối phương. người này là của hắn, chỉ hắn được chạm vào.

đăng dương vươn tay siết lấy cổ hoàng hùng, gầm gừ bên tai anh.

"nói đi, em là của ai"

"em là của dương..a...xin anh"

nhận được câu trả lời thỏa mãn, đăng dương mỉm cười siết lấy eo anh đâm mạnh. điểm nhạy cảm bị dày vò khiến hùng không nhịn được bắn ra, vương vãi trên nệm.

đăng dương nhíu mày cảm nhận khoái cảm ập tới mình, đâm thêm vài lần nữa rồi rút ra bắn trên ngực anh. dù rất muốn đánh dấu hoàng hùng nhưng hắn sẽ không bao giờ bắn vào bên trong anh nếu không dùng bao, hùng sẽ khó chịu lắm.

cả hai thở dốc sau cuộc làm tình, hoàng hùng biết đây chỉ là nghỉ giữa hiệp thôi. ngày mai cả hai không có lịch trình vì vậy dương chắc chắn sẽ không tha cho anh.

"anh yêu em"

"em cũng yêu dương"

"hùng là của anh"

"mình là của nhau mà dương"

hoàng hùng nở nụ cười xinh đẹp cảm nhận người yêu một lần nữa cương cứng. anh quá hiểu dương, anh biết rõ dương không bao giờ có thể từ chối anh, anh cũng biết rõ dương sẽ phát điên khi thấy anh thân thiết với ai khác ngoài hắn. biết sao được, chỉ là hùng muốn dạy dỗ lại người nhà một chút thôi.

"hôm nào chắc phải mời cơm anh wean để cảm ơn thôi"

hoàng hùng nghĩ thầm trong đầu khi đang bị dương đè chặt trên bàn làm việc. trần đăng dương, không biết ai là gà ai là thóc đâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com