79
Cũng đã bốn giờ chiều, từ nhà chạy đến đến núi Namsan cũng phải mất đến gần một tiếng đồng hồ, sợ đến đó sẽ trễ muộn giờ cho nên Jimin quyết định sẽ dẫn Yoongi đi sớm một chút. Một phần lí do rời nhà sớm, là gã muốn đưa em ra ngoài ăn tối trước sau đó thì mới đi lên tháp
-Anh xã ơi em thay quần áo xong rồi ạ!
Yoongi từ trong nhà tắm lon ton chạy đến đứng trước mặt Jimin, tông giọng thanh thoát gọi gã. Park Jimin mỉm cười, lấy chiếc áo khoác phi bóng màu trắng, tỉ mỉ giúp em mặc nó vào người
-Trời trở về đêm sẽ rất lạnh, em nhớ không được cởi áo khoác ra nghe không?
Jimin dịu dàng xoa má em, rồi lại hạ vào trán em nụ hôn yêu thương, thấp giọng nhắc nhở
-Dạ em nhớ ạ~
Em áp mặt vào lồng ngực ấm áp của Jimin, nũng nịu cọ cọ vào đó vài cái để lấy lòng, vòng tay manh khảnh ôm chặt eo gã
-Nào chúng ta đi, tôi đưa em ra ngoài ăn tối luôn nhé?
Yoongi ngước mặt lên cao, đôi mắt long lanh chớp nhoáng nhìn gã, mím môi rồi lại lí nhí hỏi
-Anh xã ơi, có thể cho em ở nhà ăn cơm với mẹ và cô có được không ạ?
Thật thì Yoongi chỉ muốn được ăn cơm ở nhà, vì có mẹ và cô Hari, cả gia đình quay quần bên nhau để cùng dùng bữa, vừa trò chuyện vui vẻ vừa thấu hiểu nhau hơn. Jimin xoa lưng omega, nhẹ giọng an ủi người thương trong lòng
-Ngoan hôm nay chúng ta tạm thời ăn bên ngoài một bữa, giờ mẹ em và cô Hari đã đi ra khỏi nhà rồi chắc chưa thể về kịp bữa tối đâu!
Nghe nói mẹ không có ở nhà, Yoongi khó hiểu nhìn Jimin, vì em không biết giờ này mẹ lại đi đâu mà vắng nhà như thế
-Mẹ và cô đi đâu sao ạ, lúc nãy em còn thấy mẹ với cô ở nhà mà?
-Mẹ em với cô đi ra ngoài có việc rồi, lúc nãy họ có nói với tôi trước, nãy giờ bận việc nên tôi quên nói với em!
Em gật đầu như hiểu ý, không hỏi nữa cứ vậy mà để Jimin nắm tay, ôm eo dìu dắt xuống lầu. Bên ngoài Miso thấy gã và em bước ra thì vội mở cửa xe, rồi đứng sang một bên cúi đầu chào. Park Jimin chắn tay lên mu xe tránh Yoongi sẽ bị cụng đầu vào đó, tay kia thì đỡ eo em ngồi vào ghế. Đóng cửa xe lại, gã quay sang nhìn Miso thấp giọng hỏi
-Bên phía Belle sao rồi?
-Thưa ông chủ cô Belle đã đưa họ đến nơi rồi!
Được câu trả lời vừa ý, Jimin cũng không mở miệng nói gì thêm, vòng qua kia để leo lên xe. Thấy Jimin đã ngồi bên cạnh, Yoongi gục đầu dựa vào vai gã, hai cánh tay thon thả ôm chặt lấy bắp tay lực lưỡng của gã
-Em bé có mệt thì nói tôi nhé, đừng im lặng sẽ không tốt!
Ôm eo Yoongi từ tốn đỡ ngồi lên đùi mình, bàn tay to lớn thô ráp đặt vào má em nhẹ nhàng vuốt ve, tay kia thì đưa xuống xoa thắt lưng em
-Vâng ạ!
Yoongi gật nhẹ đầu, sau thì đem gương mặt vùi vào hõm cổ Park Jimin, mũi xinh khẽ hít lấy mùi hương tuyết tùng đang dần dần được gã phóng ra bao bọc quanh cơ thể em
-Anh xã bao lâu sẽ đến chỗ ăn tối ạ?
Jimin cưng chiều hôn nhẹ vào cái má hồng hào của em, rồi mới chịu nhẹ giọng đáp lời
-Một lát là đến rồi, nếu em bé muốn ngủ thêm thì em cứ ngủ, bao giờ đến tôi gọi em!
Em không trả lời, chỉ cọ sát mái tóc vào cổ Jimin, hai bàn tay nhỏ thì được gã nắm lấy mà trìu mến xoa bóp, mắt xinh chầm chầm nhắm lại. Và hơn nữa được mùi hương tiết dục tố của gã quấn quanh, dần dần như thế em cũng dìu dịu chìm vào giấc ngủ ngon
Kang Min-Hee và Park Hari được Belle chở đến khu chung cư N nằm ngoài vùng ngoại ô, đậu xe vào bãi đỗ rồi cô mới leo xuống xe trước, nhanh chân chạy ra sau mở cửa để hai bà bước ra
-Đến nơi rồi thưa hai bà, giờ tôi sẽ dẫn hai người lên tầng 7!
Park Hari và Kang Min-Hee đồng loạt gật đầu, cả hai bà cũng nhanh chóng đi theo Belle vào bên trong. Một phần là tránh gây sự chú ý với người ở ngoài, phần còn lại Kang Min-Hee đang rất mong chờ được gặp lại em trai
Tầng 7 của khu chung cư, trên đây gồm 2 căn hộ, một căn là của em gái Belle, thật ra là người phụ trách bảo vệ Kang Hyeon Woo tránh khỏi sự truy lùng của Joe Jonas, căn còn lại là của Kang Hyeon Woo đang ở em trai của Kang Min-Hee
-Min-Hee em vào trong đi chị và Belle sẽ ở ngoài này!
Kang Min-Hee nhìn Park Hari một lúc thì cũng mở cửa đi vào trong căn hộ 379. Ở trong này không gian khá rộng rãi và thoáng mát, Kang Min-Hee rất hài lòng với sự sắp xếp này của Park Jimin. Bao năm qua hiểu lầm gã, Kang Min-Hee thấy rất có lỗi, vì tin tưởng lời nói của lão Joe Jonas nên mới gây ra biết bao nhiêu phiền tối cho gã như vậy
-Ai đó!?
Kang Hyeon Woo trong bếp đi ra, trên tay còn cầm theo một con dao để phòng bị, nếu có kẻ đột nhập còn có cái để chống lại. Nhưng khi ra đến phòng khách, cậu đã ngạc nhiên khi trông thấy chị gái, không tin vào mắt mình cậu tự đưa tay lên nhéo một cái thật đau vào má. Xác định không phải là mơ lúc này Kang Hyeon Woo không kìm được nước mắt, chạy ào vào ôm Kang Min-Hee
-Chị ơi!
Kang Min-Hee xúc động không kém gì Kang Hyeon Woo, nước mắt rơi dọc xuống hai má, hai tay run rẩy ôm chầm lấy cậu
-Hyeon Woo chị nhớ em lắm!
Kang Hyeon Woo nghẹn ngào bày tỏ, lòng vui sướng khôn siết khi được gặp lại chị gái mà mình cách xa bao năm
-Em...cũng rất nhớ chị nữa!
Lúc bị Joe Jonas giam cầm trong căn nhà của ông ta, cậu nhớ Kang Min-Hee lắm, cũng ao ước rằng sẽ được giải cứu khỏi chốn địa ngục tủi nhục đó. Biết không khi được Namjoon và Taehyung đến cứu, cậu mừng vô cùng vì sắp được thoát khỏi cái con người ác quỷ đó
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com