1
minho nằm dài trên giường, vắt tay lên trán suy tư. hắn nhớ bé yêu của hắn, nhớ han jisung. lịch trình cuối năm bận rộn điên cả người, ai cũng mệt mỏi. hắn biết thế, nên cũng chỉ dám mơ tưởng đến cảnh sau khi kết thúc lịch trình về nhà, sau khi tắm rửa xong xuôi, hai bọn họ sẽ quấn lấy nhau dưới lớp chăn trong cái tiết trời giá rét cuối năm của seoul, cảm nhận hơi ấm của nhau, cùng nhau chìm sâu vào giấc ngủ. rồi buổi sáng, khi những cành cây ngoài cửa sổ bắt đầu đưa đẩy với những cơn gió lạnh, ánh nắng chiếu qua những tán lá lao xao ấy, chiếu vào căn phòng, chiếu vào hai thân ảnh dính chặt lấy nhau không một kẽ hở, hắn sẽ nhẹ nhàng đánh thức bé yêu dậy, cười đùa với nhau vào sáng sớm.
nhưng han jisung không cho phép lee minho thực hiện những mơ tưởng đó.
nói đúng hơn, bé yêu của hắn hoàn toàn mất hút mỗi khi kết thúc lịch trình, còn chẳng cho hắn cơ hội để thực hiện chúng.
vậy cậu trai mất hút ở đâu? còn đâu ngoài cái studio sinh ra hàng ngàn giai điệu tẩm đá nữa. không chỉ sau khi kết thúc lịch trình, em còn mất hút ngay cả trong những ngày nghỉ. hắn biết em bận, hắn biết nếu em có ý tưởng là phải thực hiện ngay, nếu không sẽ mất hứng. hắn biết thế, nên nhiều khi cũng không dám làm phiền em, chỉ có thể cách một tiếng lại nhắn câu nhớ bé một lần.
hắn nhớ bé cưng lắm, nhớ jisung lắm, muốn đến studio với em, muốn ở cạnh em 25/8. nhưng mà nào có được, em sẽ phân tâm, em sẽ không làm việc được. thế thì minho lại thật ích kỉ rồi.
-----
minho sải bước bước dọc hành lang, nhìn thấy điểm đến trước mắt mà lòng vui như mở hội. hôm nay hắn mang cho em ít đồ ăn vặt mà mẹ lee gửi.
hắn vừa cầm vào tay nắm cửa thì - giống như vô vàn câu chuyện máu chó khác - hắn nghe thấy giọng nói của bé yêu hắn trong phòng, có vẻ như đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
- lino-hyung á? thì phải tránh mặt chứ, lần trước tao kể mày rồi còn gì, ảnh giã tao như giã gạo chưa xong, còn đòi cách hai ngày làm một lần. trâu như trâu.
minho đứng ngoài nắm bắt tình hình, bàn tay chạm lên tay nắm cửa cũng buông thõng. hắn đặt túi đồ xuống trước cửa, quay gót rời đi.
-----
jisung mở cửa phòng. minho thấy bé yêu về, nhảy vội khỏi giường, lao tới chỗ em, bế xốc người nhỏ hơn lên.
ji thả túi xách xuống đất, tay chân cũng thuận theo người kia mà ôm chặt như koala.
- chào buổi tối, quý ngài lino. anh ăn gì chưa?
- anh ăn rồi. à mà, kể cưng nghe tin này.
- gì thế?
chàng trai to con không giấu nổi vẻ mừng rỡ trên khuôn mặt, đôi mắt đầy ấm áp nhìn em.
- anh có job mới. đóng phim.
jisung nở nụ cười lớn khi nghe tin, rồi lại túm chặt lấy minho, quẫy đạp ành ạch, tay vỗ chân đạp, tưởng đâu là tin vui của em không bằng.
- ilino của em giỏi cáaa!!!
minho cao hứng ôm chặt jisung đến hết cả đường thở, phải đến khi ji đấm thùm thụp vào lưng, hắn mới chịu để cả hai ngã ra giường.
- à han-ah, anh nhờ em chút nhé?
-----
- tức là, trong kịch bản có cảnh nóng, và anh muốn em thị phạm cho anh ấy hả? - jisung tóm tắt lại.
- đúng rồi đó người đẹp. - minho chỉ tay, nháy mắt.
- nhưng sao lại là em?
minho bắt đầu suy xét, "tại vì em hay xem phim, mà với cái tính của em thì không thể nào em chỉ chú tâm vào mỗi cốt truyện hay mỗi mấy cảnh đánh nhau thôi được đúng không? nói không chừng em bây giờ còn diễn tốt hơn anh ấy chứ."
mấy lời khen đột ngột của minho bao giờ cũng thành công làm cậu trai đỏ mặt cả. đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của jisung kêu lên.
em lôi điện thoại ra. không phải ai gọi, mà là báo thức giờ đi ngủ. báo thức này là do minho đặt cho em từ hồi mới yêu, dù rõ ràng không làm theo nhưng em cũng chẳng gỡ nó đi.
- hình như anh làm phiền em rồi. - đương nhiên đối với jisung là không hề, nhưng cái miệng nói lia lịa của hắn không cho phép em nói. - mau đi tắm đi, rồi còn đi ngủ nữa.
hắn dựng em dậy, đẩy đẩy em vào nhà vệ sinh, trước khi đóng cửa còn không quên vỗ mông em một cái thật kêu.
- ừ, hàng của anh vẫn to vẫn mềm, tốt.
-----
jisung bước ra khỏi phòng tắm, lắc lắc cái đầu vẫn còn hơi ẩm.
- hyung?
- ơi? - người con trai nằm dài trên giường lên tiếng.
- em mượn kịch bản. làm luôn đi cho xong, chứ mấy ngày tới em sẽ bận lắm.
-----
- s-sao nó hot quá vậy...
minho cố giấu nụ cười khi nhìn thấy vẻ mặt đớ đờ của jisung chỉ vì phần cảnh nóng trong kịch bản nóng bỏng hơn những gì em nghĩ.
- anh cũng không biết nữa. thế nên anh mới cần bé thị phạm cho một tẹo.
- thôi được rồi. nào, lại đây.
ji bắt đầu bằng cách vừa nhìn kịch bản trên điện thoại hắn, vừa chỉ đạo. em nằm xuống giường, chỉ trỏ bảo hắn quỳ trước mặt, rồi em ngang nhiên vắt chân qua cặp đùi cứng cáp kia.
- rồi, giờ diễn lại y như kịch bản đi em xem.
jisung bảo hắn làm theo kịch bản. và kịch bản ghi rằng bọn họ sẽ make out. hắn chẳng ngần ngại lui người lên, kéo sát khoảng cách giữa cả hai, làm cho phía dưới không một kẽ hở. hành động này đương nhiên làm cho em hoảng một chút, bắt đầu canh cánh trong lòng mấy câu hỏi liệu đây có phải là cái bẫy hay không.
- sao thế? tai em đỏ lên rồi này.
minho lúc này đã hạ thân trên xuống, mặt đối mặt với ji. nhưng em nhất quyết không chịu nhìn hắn, quay hẳn mặt sang một bên, mặt đảo lia lịa như rang lạc.
- em không sao. anh cứ làm đi.
định là sẽ hôn cho em thở không nổi, nhưng với tình hình như này, khi mà bé yêu của hắn cứ cứng đầu cứng cổ không chịu nhìn hắn lấy một cái, thì đành vậy, hắn chỉ có thể đốt cháy giai đoạn.
minho cúi đầu, thả những cái hôn phớt lên cổ em. hắn biết rõ là em sẽ rụt người lại khi bị tấn công, và đúng là như vậy. điều đó kích thích lino, kích thích hắn làm những điều táo bạo hơn, nhưng phải bắt đầu bằng những cái hickey trước đã.
những cái hôn phớt dần trở nên mạnh hơn, dồn dập hơn, ẩm ướt hơn. thấy tình hình đã bắt đầu thay đổi, jisung bắt đầu vùng vẫy.
- hyung, khoan đã, anh đang-
minho rời môi, đưa ánh mắt vô tội vạ nhìn em.
- em đau à? anh xin lỗi, anh tưởng em muốn xem thử...
không đúng, bình thường là minho sẽ vồ vập tới ji khi bị đánh hơi ra cơ, chứ không phải ngoan ngoãn dừng lại thế này.
mình trách nhầm anh ấy rồi.
...
bé yêu trông ngon miệng vãi.
chứng kiến tình hình này là đủ hiểu tại sao đạo diễn phim chọn ilino.
- k-không... em không đau, chỉ hơi... bất ngờ chút...
- cứ thế này thì anh sợ anh sẽ tụt hết hứng mất...
nghe vậy, jisung bắt đầu rơi vào trầm tư. mất một lúc để em lên tiếng:
- vậy giờ, nếu chút nữa em có phản kháng thì cứ kệ đi nha, vì nhiều khi em chỉ làm trong vô thức thôi.
- thế anh trói em lại được không?
- dạ? - em bối rối. - được thì cũng được, nhưng mà...
- em khó chịu ư?
vẻ mặt minho bây giờ y chang cái icon mắt lấp la lấp lánh vô tội, ai không biết thì thấy đáng yêu, biết rồi thì nhìn ngứa cả mắt. nhưng jisung thì có biết gì đâu.
- không sao ạ. - jisung sẽ coi như đây là hi sinh vì nghệ thuật. - anh cứ làm đi hyung.
hắn không giấu nổi vẻ vui mừng, bộ não bắt đầu hoạt động hết công suất để tìm xem vật gì có thể trói em vừa chắc chắn mà vừa không làm đau người nhỏ. đôi mắt hắn đảo lia lịa để tìm vật thích hợp, rồi nhận ra trên người mình đã sẵn có nó.
không mất tới một phút để minho nhanh tay cởi chiếc áo sweater trên người ra và trói chặt hai tay em lại, buộc chúng vào giường để cố định.
- đau ở đâu thì bảo anh nhé.
ji ngập ngừng "vâng" một tiếng. rõ ràng hàm ý câu đó là nếu hắn có làm gì khiến tay em bị ma sát mạnh với chiếc áo quá thì hãy bảo hắn một tiếng, em cũng cố nghĩ theo hướng đó rồi, nhưng mà nó lạ lắm...
cuộc vui bây giờ mới bắt đầu.
minho cúi người, để thân trên ma sát với thân thể em qua lớp áo. hắn tiếp tục mút mát những vết hôn khi nãy, nhưng lần này mạnh mẽ hơn nhiều. hắn biết bây giờ em không còn chống cự được nữa, nên cứ thế trêu đùa em thật lực. bàn tay mon men từ hông người nằm dưới, dọc theo mạn sườn, tiếp xúc trực tiếp với làn da mịn.
- thế này có đúng không, jisung?
làm sao mà em trả lời được khi hắn cứ lộng hành ầm ầm trên cơ thể em như thế này?
- hay thế này nhỉ?
hắn vừa nói vừa lui dần xuống dưới, đôi bàn tay xoa dọc theo đường cong eo em dần xuống dưới. hắn để ý rất kĩ, rất rõ rằng nãy giờ ji đã kìm chế, giữ lại mọi âm thanh trong cổ họng. hắn cũng biết rằng em chẳng giữ được lâu nữa đâu, vì lee minho này biết rõ đâu là giới hạn của han jisung.
người nhỏ hơn lúc này đã nhận ra tình hình, nhưng có vẻ hơi muộn mất rồi. em nằm dài trên giường, nhếch nhác hít thở thật nhanh trước khi tên gian xảo kia lại muốn đẩy cho em cao hứng hơn nữa. chỉ bị kích thích một chút đã làm ji gần như kiệt sức, đôi mắt nhắm nghiền, liệu có phải do lâu ngày không làm không nhỉ?
đột nhiên em cảm thấy gió lạnh lùa vào vật nhỏ, chưa kịp ngẩng đầu suy xét tình hình đã lại bị khoái cảm đánh úp cho một nhát vào đại não. minho đang ngậm nó. cú tấn công bất ngờ làm em cứng người lại, cuối cùng cũng bật ra một tiếng rên khẽ.
không mất nhiều thời gian để minho đẩy jisung đến bờ vực của khoái cảm. tay chân em quắp lại, thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, cơ thể dường như đang kiềm chế vặn vẹo hết mức có thể.
- anh làm... hah... gì thế...
rõ ràng là minho cũng đã chẳng thèm diễn tiếp nữa rồi. hắn cật lực bú mút vật nhỏ, nâng niu, mò mẫm toàn thân em như đồ quý, mắt chỉ tập trung vào thứ trong miệng, đôi khi đá mắt lên quan sát người nhỏ hơn. hắn hưng phấn khi thấy em chật vật vì hắn.
- ah hyung... hyung...
chắc chắn là minho sẽ không cho em ra ngay như vậy rồi.
minho rời ra, mò mẫm dưới gầm giường. một lọ gel xuất hiện trong tay.
- em muốn thế nào? xong chậm hay không xong luôn?
-----
04.36 am
jan 22, 2023
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com