Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 12

-o-

Cổ tay dính đầy nước miếng, hắn thỏa mãn nhìn cậu.

"Chỉ là sờ một chút, cậu đã phản ứng quá đáng rồi...Ngủ đi..."

"..."

"Ngủ mau!"

Hắn ôm cậu, đem mặt cậu kề sát ngực hắn.
Ngơ ngác một hồi, rốt cuộc cơn buồn ngủ kéo đến, cậu từ từ chìm vào giấc ngủ!

Ngày thứ hai, hết sốt! Mikey cũng không ngủ bên cạnh nữa, cậu lê tấm thân mệt mỏi rã rời đến phòng học.

———

Phòng học đang ầm ĩ phút chốc trở nên yên tĩnh, cậu nghi hoặc đi về chỗ ngồi.

"Cậu không sao chứ? Sao ngày hôm qua nghỉ học a..." Một đám nữ sinh xông tới hỏi han.

"Đúng vậy, đúng vậy, hôm nay còn mệt không..."

"Takemichi, cậu uống thuốc chưa? Tớ có mang theo thuốc nè."

Nhìn bọn họ ồn ào, đầu lại bắt đầu đau. Takemichi cảm kích nói với bọn họ

"Cảm ơn, tớ không sao..."

Bọn họ vẫn cứ vây lấy cậu, Chifuyu không nhịn được quát lớn:

"Các cậu thật là... Ồn chết đi được, Takemichi còn chưa hết bệnh nha!"

Anh làm cậu ngạc nhiên, Chifuyu luôn tao nhã hữu lễ, thậm chí trong mắt nữ sinh còn là "Bạch mã hoàng tử", bọn họ bị anh dọa cho sợ, nói thầm "Sao vậy nhỉ " rồi tự trở về chỗ của mình.

Không nghĩ anh cũng có lúc như vậy, tuy là xuất phát từ hảo tâm, nhưng ôn nhu như anh cũng có thể trở nên thô bạo, cậu bất an cúi đầu.

"Không sao chứ?... Tớ thất thố rồi!" Anh đỏ mặt, đưa tay sờ trán cậu.

Takemichi cứng ngắt quay đầu đi, thấy cậu quay đầu tránh né, anh ngượng ngùng nói

"Tớ chỉ muốn biết cậu còn sốt nữa không thôi."

Cậu thấy mình hình như đã làm anh tổn thương, Chifuyu về chỗ mở sách vở, chỉ là thi thoảng lại nhìn cậu, cậu làm như không biết tiếp tục ghi bài.

Tan học, cậu muốn mượn tập để chép bài, nhưng trừ Chifuyu ra, thì cậu không biết ai nữa...

Cắn môi, làm sao bây giờ, có nên mở miệng không... Đang lúc còn do dự, một cuốn tập đã đặt trước mặt cậu.

"Đây, bài ngày hôm qua."

Chifuyu cười nhìn cậu. Biểu tình của anh hết sức thân thiện, cậu cúi đầu, tiếp nhận cuốn tập của anh. Anh còn giảng bài cho cậu, cậu vừa nghe, vừa chép lại...

Đột nhiên, các nữ sinh trong lớp hét ầm lên, cậu không quan tâm tiếp tục cùng Chifuyu thảo luận.

Đến lúc nghe được tiếng la hét của bọn họ càng lúc càng lớn, cậu ngẩng đầu lên, hô hấp như đình trệ, Mikey!

Thấy cậu chú ý đến mình, hắn đi nhanh đến , Takemichi theo phản xạ đứng lên, viết trên tay rơi xuống mặt đất.

Chifuyu nhìn Mikey, lại nhìn sang cậu

"Sao vậy ? Takemichi ? Đây là...?"

"..A...là bạn tớ!" Cậu run run, miễn cưỡng giải thích với Chifuyu.

"Cậu không sao chứ!"

Chifuyu nhìn thấy cậu run rẩy, có lẽ bộ dáng kiêu ngạo của Mikey khiến anh khó chịu, anh nhìn Mikey với ánh mắt dò xét, ngược lại Mikey không chú ý tới anh, nắm tay cậu, kéo ra bên ngoài.

"Anh buông... tôi còn đang học..." Cậu nhỏ giọng nói.

"Câm miệng! Theo tôi ra ngoài!"

Hắn chặn ngang lời nói của cậu, tiếp tục kéo tay, lôi cậu ra ngoài. Chifuyu lập tức ngăn hắn lại, chắn phía trước người hắn.

"Buông Takemichi ra!"

Chifuyu kéo tay còn lại của cậu, không cho cậu ra ngoài. Lúc này, lớp học yên tĩnh dị thường, tất cả mọi người đều nhìn về hướng bọn họ.

Chifuyu không chút sợ hãi cùng Mikey đối mặt,... mà cậu đứng giữa bọn họ, thực sự rất khó thở. Ánh mắt mọi người xung quanh càng khiến cậu có cảm giác như bị kim châm!

"Buông!" Cậu hoảng loạn rút tay ra, bọn họ đang làm cái gì vậy chứ!

Nhưng hai người kia căn bản không để ý đến.

"Buông cậu ta ra!" Thanh âm Mikey lãnh khốc lạnh lùng. Cậu càng lúc càng hoảng hốt.

Chifuyu cũng không thua kém " Anh buông cậu ấy ra thì có!"

"Hai người đều buông ra cho tôi !"

Nhìn ánh mắt xung quanh vừa hiếu kỳ vừa nghi hoặc, cậu giống như bị dao đâm, hô to " Nơi này là phòng học nha..."

Hai người cũng ý thức được tình cảnh hiện tại, bình tĩnh lại, Mikey lôi cậu ra ngoài hành lang, Chifuyu cùng hắn giằng co, tiếng chuông bỗng vang lên, cậu quay lại nhìn Chifuyu:

"Không sao đâu, cậu về lớp đi."

"Không được, tớ rất lo lắng!" Anh cự tuyệt.

Tuy Takemichi rất cảm kích hảo tâm của hắn, nhưng sẽ làm Mikey tức giận!

"Cậu dựa vào cái gì mà lo lắng? Cậu là gì của cậu ta a..." Mikey vuốt tóc cậu, khinh thường nói.

" Anh nói cái gì, việc học anh còn không quan tâm, anh có tư cách gì mà nói tôi !"

Chifuyu tức giận, cậu trong lòng cầu khẩn hắn đừng nói thêm gì nữa, Mikey chuyện gì hắn cũng dám làm a!

Ngay cả cường bạo, uy hiếp bạn học hắn còn dám nữa là...

"Cậu !" Quả nhiên, Mikey đã tức giận.

Hắn quay đầu cậu, lạnh lùng "Tôi không nói lời vô ích nữa, nói, cậu đi với ai!" ánh mắt hắn tràn đầy uy hiếp.

"Takemichi, đừng sợ, đã có tớ!"

Chifuyu nói, anh đại khái cho rằng cậu đang bị Mikey uy hiếp.

"...Không có chuyện gì đâu, Chifuyu. Chúng tớ chỉ là có chuyện cần nói, cậu về lớp đi."

Takemichi nhỏ giọng đáp. Xin lỗi, cậu nhanh đi đi, việc này cậu không giúp tớ được đâu.

Mikey lập tức đắc ý, châm chọc : "Nghe chưa, còn không cút đi !"

"Anh...anh dám làm gì Takemichi, tôi nhất định không tha cho anh đâu!"

Chifuyu không biết tại sao cậu lại cự tuyệt sự giúp đỡ của mình, vừa cảnh cáo Mikey, vừa nhìn Takemichi thật lâu, sau đó quay người đi về lớp, mà cậu chỉ biết nhìn anh mỉm cười ý bảo anh yên tâm.

"Ba!!"

Khuôn mặt đang mỉm cười của cậu bị Mikey giáng xuống một cái tát, mặt nghiêng đi, cậu im lặng không nói.

"Không tồi ... Lại còn có bảo hộ! Câu dẫn nam nhân a! Dám lừa dối tôi sao!" Hắn dùng lực áp vào chỗ vừa bị đánh, nhìn cậu run rẩy, nói tiếp

"Tôi ghét nhất là bị người khác phản bội, đặc biệt là người của tôi lại câu dẫn nam nhân khác..."

Takemichi kinh ngạc nhìn hắn, Chifuyu chỉ là có ý tốt muốn giúp cậu mà thôi,

"Không phải! Chúng tôi là bạn học, cái gì cũng không có..."

"Hừ, không được nói chuyện với hắn nữa, bằng không, tôi không chỉ tiết lộ bí mật của cậu. Còn phế đi hắn nữa !" Hắn ác độc nói, cậu liên tục gật đầu sợ hãi.

Sau đó, Mikey uy hiếp cậu, bắt cậu phải đến phòng hiệu trưởng, hủy bỏ yêu cầu không cho hắn ở chung ký túc xá nữa, còn bắt cậu phải nói "Sau này cũng không cần thay đổi nữa, sẽ cùng hắn ở chung".

Đến khi hiệu trưởng cung kính nói sẽ chuẩn bị một phòng riêng cho hắn, thì hắn cười nói nguyện ý cùng cậu ở chung một phòng.

Cứ như vậy, chuyện này coi như xong, cái gì cũng không thay đổi, chỉ cần hắn còn giữ bí mật của cậu, thì cho dù cậu có trốn cũng không thoát.

———

Buổi tối, cơ thể còn hơi sốt, đã bị Mikey lột sạch sẽ, đặt trên giường. Hắn chỉ dùng nước miếng bôi trơn một chút, đã dùng lực mạnh mẽ tiến vào bên trong cậu.

"Tiểu nhân đê tiện.... Dám dụ dỗ nam nhân..." Hắn thô bạo nói, mỗi lần lại đâm vào chỗ sâu nhất bên trong.

"..." Cậu chỉ có thể khuất nhục cảm nhận nỗi đau đến tận xương tủy, tinh thần, cũng bị hắn vũ nhục đến không thôi.

Bạch dịch nóng hổi bắn vào cơ thể, hắn thở dốc nằm sấp trên người cậu.

"Rất thoải mái... Yêu tinh... Rất chặt... Cậu, chỉ có thể là của tôi, nếu như cậu dám ở bên ngoài cùng kẻ khác... tôi sẽ không tha cho cậu !"

Hắn uy hiếp lần nữa. Tóc dài chạm vào ngực, khiến cơ thể cậu nổi lên một trận ngứa ngáy đến tê dại.

"Yêu tinh... Yêu tinh của ta, bảo bối của ta..." Hắn ôm cậu như một món đồ chơi bằng sứ.

"Thân thể của cậu ôm rất chặt, có phải bời vì là song tính nhân hay không, quả thật thích hợp làm sủng vật của tôi!"

"..." Nước mắt lại chảy xuống, nếu đánh đổi sự vũ nhục dày vò của hắn, để giữ lấy bí mật. Như vậy thực sự đáng giá sao?

Nếu cứ tiếp tục như thế, sớm muộn gì cậu cũng điên mất... Nhất định phải tìm điện thoại có mấy tấm ảnh kia, sau đó chuyển trường trốn khỏi hắn...

________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com