Chương 14
-o-
Cẩn thận đặt sách vở xuống, tìm hết trong các ngăn kéo... Không tìm thấy!
Takemichi tiếp tục mở ngăn quần áo. Vẫn không có... Chỉ còn lại hành lý của hắn, cậu đi đến gần, đưa tay lục tìm, bên trong chỉ có một ít quần áo cùng vật dụng cá nhân...
Không có thứ cậu muốn tìm...
"Cậu đang làm cái gì vậy !"
Thanh âm không lớn, nhưng đủ khiến cậu sợ hãi ngồi bệt xuống đất, cửa mở, Mikey đang đứng ở cửa nhìn cậu.
Takemichi đứng lên, khiếp sợ nhìn hắn, nhìn hắn đóng cửa, sau đó, hắn đưa mắt nhìn cậu.
"Cậu tìm cái gì?... Tìm được chưa?" Hắn mỉm cười.
Đôi mắt hẹp dài tinh tế của hắn nhíu lại như đang cười, cậu cảm thấy toàn thân vô lực..
"Không... không có... Tôi chỉ là muốn giúp anh dọn dẹp hành lý.. Thực sự..." Cậu biết...lý do này không thuyết phục.
"Vậy sao?...Thế thì tôi phải cảm ơn cậu rồi."
Hắn chậm rãi tới gần... Cậu run sợ lùi lại.
"Cậu thử lùi một chút nữa xem!" Hắn uy hiếp, cậu lập tức dừng lại người như bị đóng băng.
"A a..." Hắn càng lúc càng tới gần, Cậu không chịu nổi áp lực mà hắn đem lại, thất thanh kêu lên.
"Tiện nhân!"
Mikey túm lấy cậu, ném vào tường, lưng va một cái thật mạnh , cậu đau đớn không chịu nổi.
Hắn lạnh lùng nhìn cậu từ trên tường trượt xuống, nắm tóc kéo cậu đến WC, cậu hoảng sợ phản kháng lại, nhưng tóc vẫn bị hắn nắm lấy kéo đi.
Từ phòng đến WC tuy rất gần, nhưng da đầu bị nắm đến phát đau, cậu chỉ có thể cam chịu nhìn hắn mở vòi sen, thô bạo phun nước vào mặt mình.
"Muốn tìm cái gì?... Nói thật đi !" Nhìn cậu vô lực quỳ trên mặt đất, hắn quỷ dị cười hỏi.
"Không... Không..."
"Đau... A..." Không kịp nhìn hành động của hắn, đã thấy cảm giác đau đớn truyền đến từ bắp đùi, hắn đá cậu một cước... Sau đó, dùng giày giẫm lên chân cậu...
"Không nói sao?..." Hắn vừa nói vừa gia tăng lực ở chân.
Không phải hắn đã biết rồi sao? Còn hỏi làm gì... cậu cắn răng không nói.
Mikey đột nhiên cười lớn, sau đó ngồi xổm xuống đối diện. Khuôn mặt tuấn mỹ của hắn từ từ kề sát cậu, sau đó, môi hắn tiến gần, đầu lưỡi ma mị dò xét khắp vòm miệng của cậu, chỉ một lúc, cậu đã thở dốc chờ hắn buông ra.
"Không muốn nói cũng chẳng sao..." Thanh âm hoàn toàn thay đổi, lạnh đến thấu xương.
"Cậu sẽ phải cầu xin tôi đã không cho cậu nói!"
Đang mơ hồ, hắn đã dùng khăn nhét vào miệng cậu. "Ô...Ô.." Cậu lắc đầu, hắn đang làm cái gì vậy a!
Thấy biểu tình vừa nghi hoặc vừa sợ hãi của cậu, hắn nhanh nhẹn đem vòi sen phun vào cậu, nước lạnh làm cậu ướt đẫm từ đầu đến chân...
"Ai nha, quần áo ướt hết rồi, có khó chịu được không?... Tôi giúp cậu cởi được chứ?"
Cậu điên cuồng lắc đầu!
"Im lặng nghĩa là đồng ý... Đến, bảo bối, tôi giúp cậu cởi a !"
Hắn ném quần áo sang một bên, cơ thể của cậu lập tức bị áp sát sàn nhà, hắn lại dùng lực nắm tóc cậu kéo lên, đưa vòi sen áp sát mặt cậu, nước bắn vào mặt, khiến cậu hô hấp cũng càng lúc khó khăn...
"Thoải mái không... Tôi đối với cậu tốt chứ? Xem, tôi tự mình phục vụ cho cậu nè..."
Hắn nhỏ giọng nói, vươn lưỡi liếm mặt cậu, cảm giác như bị sâu bò lên, theo phản xạ cậu lùi lại, không ngờ động tác này lại chọc tức hắn.
Mikey hung hăng cắn vai cậu, đau đớn chưa từng có, gần như muốn cắn nát thịt cậu, nước trên sàn cũng hóa thành màu hồng, có thể tưởng tượng được, vết cắn của hắn trên vai cậu hung hiểm đến mức nào...
Hết lần này đến lần khác hắn cứ thế cắn vết thương đang chảy máu của cậu, da thịt đau đớn. Mỗi lần mở mắt, lại thấy tơ máu tràn từ vai xuống xương quai xanh. Những sợi tóc đen của hắn đong đưa trước mặt, hắn cứ từng chút từng chút vừa cắn vừa liếm ...
Nếu cậu giãy dụa, hắn sẽ di dời răng đến những nơi non mềm nhất trên cơ thể cậu mà điên cuồng cắn xé.
Takemichi run rẩy giơ tay lên, hướng đến khuôn mặt hắn, nhắm mắt lại, dùng hết sức đẩy hắn ra, đem cơ thể thoát khỏi hắn...
Im lặng, sợ hãi nhìn hắn.
Hắn bởi vì đau đớn mà ngẩng đầu lên nhìn cậu, khuôn mặt tuấn mỹ càng lúc càng âm u, từ khóe môi hắn, tơ máu chầm chậm chảy dài xuống, trong hết sức quỷ dị.
Cậu giãy dụa, cố đẩy hắn ra, mặc dù tay hoàn toàn run rẩy.
Hắn mỉm cười, biểu tình khinh miệt, sau đó cúi xuống, dùng lưỡi còn đang dính máu, liếm khuôn mặt cậu, mùi tanh xộc lên khiến cậu choáng váng...Khuôn mặt cậu loang lổ vết máu, thật sự kinh tởm...
Takemichi cố quay đầu, tránh xa đầu lưỡi quỷ mị của hắn, hắn bóp hàm cậu, xoay lại khuôn mặt. Cậu dùng lực đẩy mạnh hơn, hắn cũng chỉ cười hừ một tiếng.
Kinh sợ, liều mạng nắm tóc hắn, đẩy hắn đi, thấy hắn tức giận, cậu run rẩy buông tay xuống..
"Lá gan cậu thật lớn nha... Dám phản kháng tôi đấy?"
Hắn nhìn những sợi tóc trong tay cậu, cậu vội vàng buông ra. Lá gan cậu rất nhỏ... Nếu không đã chẳng bị hắn ức hiếp đến mức này..
Hắn lạnh lùng nhìn cậu. Sau đó dùng vòi sen tẩy sạch đi vết máu... Vết cắn trên vai chạm phải nước lạnh, đau đến mức khiến cậu cảm thấy da thịt mình như bị cắt ra thành từng mảng...
Một lúc lâu, hắn mới ngừng lại... Nắm lấy tóc cậu. Cơ thể cậu vì lạnh, run lên từng cơn, vô lực mặc hắn kéo ra ngoài. Hắn ném cậu xuống giường, cậu vội vàng đem chăn quấn lên người.
"Muốn thoải mái sao?.... Không được đâu..." Hắn kéo chăn trên người cậu, vứt ra ngoài.
Takemichi vô lực nằm yên, tuy không bị hắn chế trụ nữa, nhưng thân thể lạnh run khiến cậu không thể nói nên lời. Cậu lặng lẽ cuộn tròn cơ thể, ôm lấy đầu gối.
Mikey cúi xuống xem xét chân cậu, chỗ bị đạp đã sưng lên một mảng, thân thể cậu lạnh run đã không còn cảm thấy đau nữa, nhưng từ bàn tay hắn lại truyền đến một cảm giác vô cùng ấm áp.
Hắn dùng tay xoa nhẹ lên chân cậu, thân thể cậu vì nhiệt độ của cơ thể hắn mà bớt run.
"Lạnh lắm sao?"
Hoảng loạn nhìn hắn, tuy thời tiết tháng chín có chút mát mẻ, nhưng cơ thể ngâm lâu trong nước lạnh như vậy, đã không còn khả năng chịu đựng.
Hai hàm răng đánh vào nhau, miệng cứng ngắt không thể khép lại. Cậu kể cả nói, cũng nói không được.
Cõ lẽ thấy bộ dạng của cậu rất đáng thương, hắn mới đem quần áo ném trên giường cho cậu, cậu run rẩy đem quần áo khoác vào người.
"Tôi có nói cho cậu dùng sao?"
Hắn đột nhiên mở miệng. Cậu còn đang ngơ ngác, hắn đã ném quần áo đi.
Hắn cười nhạo " Phản ứng thật thú vị..." lại đem chăn đắp lên người cậu.
"Biết lỗi chưa?...Muốn tìm điện thoại? Muốn chạy trốn? Đúng không?... Sau này bỏ ý niệm này trong đầu đi, nếu không...Hừ... Thủ đoạn của tôi không đơn giản thế này đâu, đây chỉ là bắt đầu thôi.."
Dứt lời, hắn cởi quần áo, chui vào trong chăn. "Lạnh..."
Hắn chạm vào da thịt cậu "Bất quá rất thoải mái... Cảm giác rất dễ chịu.."
Tay hắn vuốt ve khắp người cậu, cơ thể cậu cũng không còn run nữa.
"A a.. Anh làm cái gì vậy..." Tay hắn vuốt ve mông cậu.
"Kêu cái gì...Muốn tôi chạm vào huyệt động của cậu sao?" Hắn châm chọc đùa giỡn cậu.
"..." Nơi đó là nơi... lẽ nào hắn muốn...cậu càng lúc càng sợ hãi.
Quả nhiên, tay hắn đầu tiên là ôn nhu cọ xát, sau đó thì chậm rãi tiến vào, một ngón tuy không gây cho cậu cảm giác đau đớn, nhưng hết sức khó chịu.
Một lát sau, hắn rút ngón tay ra, đưa đến trước mặt cậu
"Ngậm nó "
"..." Ngón tay vừa ở chỗ đó. Cậu lắc đầu, không muốn..
"Không muốn sao...Được thôi, tôi sẽ trực tiếp vào"
Trực tiếp vào... Cậu nhớ đến phân thân to lớn của hắn, toàn thân run rẩy. Nhẹ giọng nói :
"Không... không... Tôi ngậm..."
Ngón tay hắn khuấy lộng trong khoang miệng cậu, sau đó đem ngón tay còn ẩm ướt đó đặt vào giữa khe mông. Có chất bôi trơn nên ngón tay ra vào rất dễ dàng, hắn nghiêng người đem cậu đặt dưới thân.
Cậu cố gắng giãy dụa..
Cảm thấy có vật gì đặt giữa hai chân, Takemichi nuốt nước miếng, đau đớn như thủy triều truyền khắp cơ thể.
"A a..." Mặc dù đã trải qua cái loại cảm giác này, nhưng vẫn thống khổ vô cùng.
Bạch dịch tràn ra, ngập khắp huyệt động, cảm giác hết sức khó chịu, cậu chỉ có thể im lặng cam chịu tất cả...
"A, đúng rồi...Cậu hôm nay rất xuất sắc, tôi phải thưởng cho cậu!" Hắn lấy ra một cái hộp được chạm trổ rất tinh xảo.
"Tôi vốn không định dùng nó sớm như thế đâu...Nhưng mà..."
Hắn mở hộp ra, một thứ gì đó to bằng cánh tay trẻ con hiện ra trước mắt , thứ kia, giống như là... Cậu cắn răng nhìn hắn, hắn cười nhạt.
"Phía trước có phải rất khó chịu đúng không? Đáng tiếc tôi lại không có khả năng cùng một lúc thỏa mãn cậu ... Đành phải nhờ thứ này vậy..."
Nói xong, hắn đặt thứ kia vào hạ bộ phía trước, cậu run rẩy, huyệt động đã bị phân thân hắn xuyên đến te tua, hắn còn muốn làm gì nữa chứ...
"A a..." Huyệt khẩu mỏng manh bị xuyên qua. Phía trước là dị vật, phía sau là phân thân cực đại, khiến cậu đau đến mức không chịu nổi...
Thứ băng lãnh kia càng lúc càng tiến sâu, không ngừng dằn vặt cậu.
"Chặt quá !" Hắn gầm lên, động tác càng lúc càng thô bạo, cậu mở to hai mắt, gục trên giường, cảm giác khoang bụng như đang bị thứ gì đó càn phá bên trong.
"A A .... a....a" cậu gào lên. Hắn tàn nhẫn đem thứ kia tiến sâu vào, mồ hôi lạnh ướt đẫm người , tràn vào mắt cay xè.
"Thích lắm sao?...Muốn kêu người đến nhìn à?"
Nghe hắn nói, cậu gắng gượng kìm nén thanh âm đau đớn. Không nhìn thấy khóe miệng hắn đang nhếch lên.
Còn chưa kịp chuẩn bị, hắn đã đem phân thân cứng như thép đâm vào thật sâu, còn dùng tay đem dị vật kia vào trong huyệt khẩu của cậu, cậu
càng lúc càng thống khổ, động tác hắn hết sức thô bạo, như muốn đâm nát cơ thể cậu.
Lúc này, cậu mới biết, cơn thịnh nộ của hắn thật đáng sợ, việc cậu tìm điện thoại đã chọc hắn điên lên...
Đúng vậy, hắn coi mình là trung tâm của mọi chuyện, muốn là gì thì làm cái đó, không thích cái gì, cái đó sẽ biến mất, tính cách hết sức cuồng bạo, vui buồn thất thường...
Cậu sao có thể để bản thân mình bị hắn dày vò trong tay, sẽ phát điên mất... Bản chất hắn chính là điên loạn và ích kỷ...
"Thích không?... Muốn trốn khỏi tôi sao? Cậu là người của tôi, vĩnh viễn đừng nghĩ trốn khỏi tôi... Tôi có thể nuôi dưỡng cậu cả đời...Đem cậu nhốt trong nhà... Không bao giờ thả ra.."
Hắn cuồng loạn nói, cậu không biết hắn nói đùa, hay là nói thật, nhưng cậu biết, hắn có đủ khả năng làm được...
Lời nói của hắn vừa khiến cậu sợ hãi, vừa khiến cậu thêm quyết tâm... Không thể không thoát khỏi hắn..Hắn chắc chắn sẽ không buông tha cậu!
Chờ hắn chán rồi, cậu chỉ sợ mình đã không còn sống nổi nữa ...
________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com