Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 17


-o-

Không thể... Không thể mở cửa!

Tuyệt đối không thể! Cậu phải tìm cách ra ngoài!
Rõ ràng cách nhau một cánh cửa, tại sao thanh âm hắn như sát bên tai vậy. Thanh âm hắn càng lúc càng lớn, cậu càng lúc càng khẩn trương..

Lời nói uy hiếp vang lên thật rõ ràng.

"Bảo bối, mở cửa nhanh lên, cậu biết kiên trì của tôi chỉ có giới hạn."

Hắn gõ cửa "Tôi đếm đến 10, cậu nếu không mở cửa, tôi sẽ phá! Đến lúc đó, cậu đừng hối hận..."

1, 2 , 3... Hắn lạnh lùng đếm, cậu hoảng loạn đến run rẩy cả người... Được rồi, có cầu thang!

Đây là tầng 2, để ngừa hỏa hoạn, có một cái thang xếp... Cậu vội vàng mở cửa sổ, đem cầu thang đặt xuống, rồi nhanh chóng bò xuống, nhanh, nhanh lên, càng nhanh càng tốt, " Ầm " một tiếng, hắn phá cửa xông vào, cùng lúc bà Matsu đi ra, nghi hoặc hỏi hắn.

Xin lỗi ông bà là lỗi của con ...

Vừa đặt chân xuống đất, cậu lập tức lao đi, chạy đến mức không còn sức lực để chạy nữa. Ngồi bệt dưới đất, cảm thấy những vết thương mà hắn gây ra lại cuồn cuộn trào lên, cậu biết, đó chỉ là ảo giác.

Cậu chưa quen thuộc đường phố, lại ít ra ngoài, nên cũng không rõ mình đang ở đâu. Căng thẳng nhìn xung quanh, trong người chỉ mang có một ít tiền. Nên cậu ghé tạm vào một quán nhỏ ăn tạm thứ gì đó, nghĩ, hôm nay không thể về rồi.

Sau khi ăn no, cậu chỉ còn cách là gọi điện cho cha đến giúp. Khi cha biết được Mikey đã phát hiện ra chỗ của cậu, cha cậu thật sự kinh ngạc, lập tức tới giúp cậu, vì tài khoản của cậu bây giờ không thể dùng được nữa.

Cha đáp máy bay xuống, cũng phải mất một đêm, cậu cũng đợi cha suốt đêm trong quán cafe.

Tâm tình đang rất bất an, nhìn thấy cha , cậu không còn lo lắng nữa. Cậu ôm chặt lấy cha, vùi mặt vào lòng cha, không kìm nổi nước mắt, đem mọi ủy khuất từ trước đến nay nói ra.

"Michi, chúng ta dọn nhà đi!" Cha như già hơn 10 tuổi, nhẹ nhàng nói

"Mẹ con đã dọn phòng rồi, ngày mai chúng ta đến Kyoto, mẹ con đã thu xếp ổn thỏa rồi!" Cha nhìn cậu.

***
Hôm sau cậu đã ở Kyoto.

"Michi, chúng ta ăn sáng xong rồi về! Mẹ đã trang trí lại nhà rồi!"

" Vâng"

Vẫn theo thói quen cậu mua một tờ báo, lật tờ báo ra, tay cậu run lên.
Phía trên có một dòng chữ rất lớn tìm người, viết :

Bảo bối, bà của cậu đang "bệnh" nặng, còn có Naoto đáng yêu của cậu nữa, cậu nếu như không trở lại, tôi sẽ nghiêm túc. Trò chơi nên kết thúc – hãy tưởng niệm những người đã giúp đỡ cậu!

Đây là ý gì.. Đây là ý gì...

Hắn vì cái gì không để cho cậu yên! Đọc báo, cha lập tức vứt nó đi.

"Không có chuyện gì, nó chỉ uy hiếp thôi! Đây là một xã hội có pháp luật! Con đừng lo lắng, Michi!" Ba nắm tay cậu, rồi bắt taxi.

Mikey có làm gì không? Cậu càng lúc càng lo sợ.. Nếu như vì cậu mà làm hại đến họ? Sẽ không, Mikey chỉ là một học sinh cao đẳng, hắn không đủ khả năng! Cậu liên tục tự trấn an mình.

"Michi, tới rồi, con xuống xe đi."

Nghe cha nói, cậu giật mình, cúi đầu, xin lỗi, bà và Naoto, con không thể trở lại... Cậu sợ hắn, cậu biết mình hèn nhát, nhưng, cậu thực sự không thể chịu được sự đối đãi không khác gì phế vật mà hắn dành cho cậu.

Cậu đi theo cha về nhà, nhìn xa rất thanh nhã, còn thấy mẹ đang đứng trước cửa, là nhà mới của cậu a!

"Mau vào nhà, anh đi tắm đi, chắc là mệt lắm rồi!... Michi, con thay đồ đi, ba tắm xong rồi đến con!"

Cậu gật đầu, nhìn mẹ.
Kỹ lưỡng quan sát căn nhà, bố trí cũng không khác gì nhà cũ, cũng kiểu kiến trúc vừa đơn giản vừa nhã nhặn này. Ngồi trên xe cả ngày, cậu cũng bắt đầu mệt mỏi, cảm thấy buồn ngủ.

"Michi, con cầm quần áo, chuẩn bị đi tắm đi."

Mẹ ôn nhu cười, cậu nhìn thấy sự mệt mỏi phía sau nụ cười đó, một vành thâm đen quanh mắt mẹ, dù mẹ là người luôn chú ý chăm sóc bản thân.

Tay cầm quần áo, vô tình chạm vào tay mẹ... Nhưng ngay lập tức tay mẹ tách ra, quần áo rơi xuống, cậu cảm thấy khó chịu, tại sao.. Mà mẹ hình như cũng giật mình bởi hành động của mình.

"...À.. Là mẹ không cẩn thận" Mẹ phá vỡ im lặng, miễn cưỡng cười, nhặt quần áo lên.

Trong lòng một cỗ nghèn nghẹn, cậu cố kìm không cho nước mắt rơi xuống, Takemichi khan giọng nói

"...Không, là tại con..."

"Mẹ làm cơm xong rồi! Con đừng suy nghĩ nhiều nữa.." Mẹ xoay người đi vào nhà bếp.

Ngâm mình trong nước nóng, tỉ mỉ chà xát cơ thể. Ký ức đột nhiên trở về, cậu nhớ lại, khi hắn kéo tóc cậu, lôi vào nhà tắm, cậu che mắt, tay càng chà xát mạnh hơn, chà cho sạch ký ức dơ bẩn, cơ thể dơ bẩn...

Da đau rát, nước nóng như lửa thiêu ! Nhưng hạ thể khiếm khuyết vẫn còn, cậu hận nó, hận là mình đã có nó...

Tiếng nước rơi chạm vào mặt sàn, tất cả trở nên mờ mịt, cậu không rõ là nước đang rơi, hay là nước mắt rơi...

***

"Michi, con ăn nhiều một chút! Con xem, toàn món con thích thôi... Con gầy đi nhiều rồi!" Trong chén cậu toàn thức ăn do cha mẹ gắp vào, hết sức ân cần.

Câu gật đầu cắm cúi ăn.
Cha luôn cố gắng tìm chuyện để nói... nhưng không khí vẫn hết sức miễn cưỡng...

"Cha... Con tạm thời không đến trường đâu..."

"Umh, con cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, khi nào bình phục rồi tính tiếp, cha đi làm ở bệnh viện gần đó, mẹ cũng chuyển công tác đến đây, tất cả rồi sẽ ổn thôi!"

Cha mẹ bỏ đi công việc quen thuộc, đột ngột chuyển đến đây, đều là vì cậu...

Tưởng rằng thời gian sẽ làm thay đổi tất cả, nhưng vừa ăn cơm xong, đã có tiếng chuông cửa vang lên, mẹ nhìn qua camera, vội vàng kéo cậu lên lầu, cất chén đũa cậu đang ăn, rồi mới mở cửa.

"Chào hai bác, Takemichi đã về rồi sao?" Tuy rằng lời hỏi rất lễ phép, nhưng bên trong tràn ngập sự khẳng định.

"Mikey, cháu nói gì... Michi đã mất tích lâu như vậy..." Cha đứng lên, cậu áp sát người vào tường nghe lén.

Không có tiếng trả lời, Mikey đi vào trong phòng, cậu cuống cuồng lùi lại, chỉ sợ hắn nhìn thấy.

"Thưa bác, đây là thuốc bổ cháu mua cho Takemichi, cậu ấy ở bên ngoài lâu như vậy, chắc cơ thể sẽ rất mệt mỏi!"

Hắn đặt thứ gì đó lên bàn, cười cười rồi ngồi xuống.

"Bác không hiểu cháu đang nói gì.. Con bác đã mất tích lâu rồi, bác cũng vì quá thương tâm, nên mới chuyển đến nơi này... Cháu không đi học sao, tìm Michi là chuyện của gia đình bác!"

"Ha ha ..." Tiếng cười của Mikey trầm thấp vang vọng khắp nhà,

"Hai bác không phải vì tìm được Takemichi nên mới chuyển đến đây sao?"

"Đương nhiên không phải... Mikey, cháu trở về trường đi." Cha vừa nói, vừa đưa thứ hắn mang đến trả lại.

"Xem ra, hai bác không muốn nói chuyện với cháu rồi." Mikey đứng lên, không nói gì nữa, đi thẳng ra cửa, đến cửa, hắn bỗng quên đầu lại.

"Chào hai bác! Nếu Michi không trở về, hai bác hãy cố nén đau thương, bảo trọng thân thể."

Dứt lời, hắn sảng khoái rời đi. Đến lúc bóng hắn khuất hẳn, cả nhà cậu mới khẽ thở phào, cảm giác áp bức mà Mikey mang đến, quả thật, vô cùng khó chịu...

___________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com