Chương 26
-o-
Takemichi nhẹ nhàng lùi về phía sau.
"Đừng đi... Ở lại đây..."
Để làm gì... Cậu không muốn làm phiền hắn a!
Tay Mikey vẫn giữ nguyên trước mặt hắn, hắn chỉ gọi cậu đừng đi, sau đó cũng không nói gì, cứ như thế im lặng quỳ giữa nghĩa trang tĩnh mịch... Chân cậu tê cứng, cũng không muốn đi, lặng lẽ nhìn bóng lưng Mikey đổ dài trên mặt đất.
Một lúc sau, khi cậu sắp té ngã, một đôi bàn tay bỗng nhẹ nhàng đỡ lấy cậu.
Mikey không biết từ lúc nào đã đứng lên, biểu tình lãnh đạm không sắc thái.
"Đi!" Hắn không nói nhiều, chỉ ngắn gọn ra lệnh, đỡ cậu về trong xe. Tuy rằng cậu không muốn hắn đỡ, nhưng chân đã tê cứng không cách nào cử động.
Đến lúc xe rời khỏi nghĩa trang, đến khu vực thành phố, Mikey lập tức xuống xe, nhưng bảo tài xế chở cậu về biệt thự.
Takemichi càng lúc càng bối rối, thái độ của hắn gần đây thật sự rất kỳ lạ, cậu không thể hiểu nổi nữa.. Nhưng nhìn hắn quỳ gối thật lâu trước mộ, có cảm giác, hắn giống như một thiếu niên, bi thương quật cường, vùng vẫy trong nỗi cô độc của bản thân.
Đến tận ngày hôm sau Mikey mới về. Khi cậu ngồi trên bàn cơm, bất ngờ nhìn thấy hắn.
Hắn ưu nhã, như bình thường dùng bữa. Thấy Takemichi ngạc nhiên nhìn hắn, hắn bình tĩnh ra lệnh bảo cậu ngồi xuống. Cậu lặng lẽ nhìn hắn, càng lúc càng mờ mịt.
"Sao vậy... Từ nãy đến giờ em cứ chằm chằm nhìn tôi !" Thanh âm trầm thấp dễ nghe của hắn vang lên.
A.. Mình có sao? "Không, không có.."
"Đừng nói dối !" Hắn bỗng nhiên vươn người, kề mặt thật sát vào cậu, làm cậu giật mình
"Chẳng lẽ, em thích tôi sao? Cảm thấy tôi rất đẹp trai.."
Thật quá vô sỉ, "Nói bậy, tôi như thế nào có thể thích anh chứ !"
"..." Khuôn mặt Mikey trong nháy mắt cứng đờ, sau đó cười lạnh một tiếng ngồi trở lại ghế.
"Mặc kệ em thích hay không, tôi vẫn là người đàn ông của em."
Cậu cắn môi, cố kiềm chế không tranh cãi với Mikey. Nuốt xuống lửa giận, cậu phẫn hận nhìn hắn, hắn quăng đĩa lên, đứng lên rời khỏi bàn ăn.
Buổi tối, hắn trở về, ôm cậu ngủ, giống như chuyện gì cũng chưa hề phát sinh. Bởi vì bụng rất khó chịu, Takemichi nhắm mắt thật lâu vẫn không thể ngủ.
Cảm nhận được hô hấp bình ổn của Mikey, trong lòng dâng lên cảm giác là lạ, cậu thân là một đứa con trai, lại cần một người con trai khác ở bên mới có thể an giấc!
Ngón tay Mikey vuốt ve môi cậu, cậu mặc kệ hắn. "Em đang ngủ à!"
Takemichi không trả lời, vì câu hỏi của Mikey thực chất là khẳng định.
Có thứ gì mềm mại nhè nhẹ chạm vào môi cậu, sau đó lập tức rời đi. Cậu không thể khắc chế sự run rẩy của bản thân.
Mikey một lần nữa lại ôm chặt cậu, từ từ khép mắt lại, Mikey hắn..lẽ nào...
Làm sao thái độ của hắn đối với cậu lại có thể thay đổi đột ngột như thế chứ?
Cậu hơi mở mắt, lén nhìn Mikey, hắn vẫn đang nhắm mắt, cơ thể hô hấp bình ổn, khuôn mặt tuấn mỹ có chỗ sáng chỗ tối, nhưng vẫn rất thu hút.
" Này, tại sao lén hôn tôi..." Cậu bối rối hỏi hắn.
Không có tiếng trả lời... Ngủ say rồi sao.
"Câu hỏi hôm nay tôi trả lại anh, anh thích tôi sao?" Cậu vui vẻ đùa hắn.
"A !" Cậu giật mình, lùi về phía sau. Đôi mắt Mikey, đen thăm thẳm như màn đêm đang nhìn cậu, hắn chưa ngủ... Chắc là thanh âm của cậu đánh thức hắn!
"..."
"..."
Trong nhất thời, Takemichi vô cùng xấu hổ. Mikey luôn coi thường cậu, nghe cậu hỏi, có lẽ cảm thấy buồn cười lắm.
"..Đúng, thì sao!" Sau một lúc , Mikey khẽ trả lời.
Cậu ngây ra như phỗng nhìn hắn, cậu nghe nhầm không! Đầu óc một trận hỗn loạn, cậu nhẹ giọng trả lời
"Tôi muốn ngủ!" Sau đó xoay lưng về phía hắn.
------
Hôm nay là đêm thất tịch, Takemichi cũng chẳng quan tâm, nhưng vì Mikey cứ liên tục nhắc đi nhắc lại.
Đêm thất tịch cũng không có gì khác biệt, cậu cúi đầu đọc sách, tuy rằng không đến trường , nhưng cậu rất thích học, lại không thể theo lời Mikey mời người đến dạy, cậu không muốn dọa người nha !
Cậu cắn môi.. Bài này... Giải không ra...
Mikey bỗng nhiên kề cằm lên vai cậu, sát bên tai thì thầm
"Bài này giải theo công thức." Hắn vừa nói vừa cầm bút, viết cách làm lên giấy nháp.
A, ra thế.. Có thể giải rồi...
"Đừng học nữa, hôm nay là ngày đặc biệt, cũng phải làm gì khác lạ chứ!"
Mikey bế cậu lên giường, thì thầm
"Nếu là trước đây, không biết bao nhiêu người hẹn rồi."
Cậu cúi đầu trả lời "Có gì đặc biệt đâu!"
"Đi chơi... nhưng Pub hay KTV em không thể đi a! Hay là đi xem phim!" Hắn tự nói tự trả lời.
"Tôi không đi!"
"Tại sao?" Hắn trơ tráo hỏi cậu.
"Anh nói tôi có thể ra ngoài sao?" Cậu cắn môi.
"Có xe mà, vào phòng VIP là xong!" Hắn nói như dễ lắm, cậu tức giận.
"Không đi, anh đi một mình đi ! Tôi nói không đi là không đi!"
Takemichi quyết liệt nói, lại bổ sung: "Dù sao anh cũng không hiểu nỗi khổ của tôi ! Đều tại anh hết ..."
Sắc mặt Mikey hơi thay đổi, sau lại cười hiền "Không đi thì không đi, chúng ta ở nhà xem phim cũng được! Không có ai làm phiền a!" Nói xong, liền xuống lầu căn dặn hạ nhân chuẩn bị.
Hắn đi rồi, cậu cũng không muốn học nữa, đứng lên đi qua lại. Dưới lầu bỗng truyền đến âm thanh ầm ĩ! Cậu nghe thấy tiếng cười châm chọc của Mikey vang lên.
"Thật không biết xấu hổ, cậu đến nhà tôi làm gì!"
"Cậu nghĩ tôi muốn đến nhà cậu lắm sao, tôi hỏi cậu có biết Takemichi ở đâu không."
Là Chifuyu!.. Cậu chỉ cần xuống dưới, hoặc gọi một tiếng , Chifuyu sẽ biết cậu đang ở đây, nhưng tất cả đều là hão huyền, Chifuyu không thể làm gì Mikey, mà cậu cũng không thể để anh thấy cơ thể hiện tại của cậu... chỉ khiến mọi chuyện thêm rắc rối!
"Cậu hỏi Takemichi làm gì! Cậu ấy đang học ở Anh!" Mikey cao giọng, âm thanh lạnh như băng.
"Cậu... Cậu..." Chifuyu bối rối không biết nói gì.
Mikey trịnh trượng nói tiếp "Hơn nữa, tôi cũng không hoan nghênh gì cậu, nhưng nhà tôi vốn hiếu khách, một ly nước cũng chẳng có gì..."
"Vô lại! Nếu không phải ba mẹ Takemichi gọi cho tôi, tôi cũng không đến nhà cậu! Uống nước của cậu, tôi sợ mình chịu không nổi dơ bẩn..."
Nói xong, tiếng bước chân vội vã vang lên, lại có tiếng Mikey châm chọc "Tiễn khách."
Sau đó, là tràng cười sảng khoái của Mikey vang lên, trầm thấp vang vọng khắp nhà...
Cậu giả vờ không biết, lặng lẽ xuống lầu "Có chuyện gì sao? Ai tới vậy, anh cười có vẻ rất hài lòng .."
"Không có gì, mấy kẻ dở hơi thôi!"
Mikey hời hợt trả lời, khóe mắt lộ ra tia đắc ý, tâm tình không khác gì một đứa trẻ hiếu thắng.
Cậu "À" một tiếng, cũng không hỏi lại.
Tâm tình Mikey hết sức cao hứng, khóe miệng cứ liên tục nhếch lên.
Dùng bữa xong, hắn lập tức kéo cậu đến một căn phòng nhỏ, bật công tắc, tấm màn lập tức được kéo xuống, cả phòng sáng lên, thành một rạp chiếu phim mini. Hai bên có tủ sách, xếp đầy băng đĩa.
"Chọn đĩa đi, em muốn xem phim gì! Đều là phim thịnh hành a." Mikey kéo tay cậu đến kệ đĩa.
"Không, tôi không muốn xem!" Cậu rất ít xem phim, cũng không thích xem.
"Vậy cho em chọn, lên giường hay xem phim... Ah, tôi đùa thôi, đừng nhăn mặt, xem kìa, xấu chưa!" Hắn nhìn cậu cười nhẹ nhàng, tự chọn lấy đĩa.
"Umh, phim này không tệ."
Lát sau, Mikey chọn được đĩa, hắn tắt hết đèn cùng cậu ngồi trên ghế sofa. Nói là sofa cũng không hẳn, kỳ thật là nằm trên giường, nằm cạnh nhau.
Không phải phim về tình yêu, cũng không phải phim hành động, mà là phim kinh dị – Hải Thần Hào gặp nạn. Phim thật sự thu hút cậu!
Thấy nhân vật chính gặp nạn, đối mặt sinh tử, cậu căng thẳng xem. Mikey ôm lấy Takemichi, mơn trớn da thịt cậu. Cậu bị nội dung bộ phim hấp dẫn, cũng không để ý đến hắn, ai biết hắn càng lúc càng quá đáng, tay cũng mò vào lớp y phục.
Cậu một bên nhìn màn hình, một bên ngăn cản động tác của Mikey, đến lần thứ n cậu hất tay hắn ra, hắn càu nhàu, cậu quay đầu lại, thấy hắn bày ra bộ dạng ủy khuất, khuôn mặt lạnh lùng lại có vẻ trẻ con – rất buồn cười!
Takemichi làm như vô tình nhìn hắn, Mikey bất mãn thì thầm bên tai "Lãnh đạm nha, đều tại tôi chọn đĩa này, biết thế chọn phim nào chán chán cho rồi."
"Xem phim phải tập trung!" Cậu cúi đầu.
Hắn hừ một tiếng, ôm lấy eo cậu, cằm gác vào vai, tiếp tục xem. Đến lúc hết phim, cậu cũng thiếp đi...
Khi Takemichi tỉnh giấc, vẫn đang trong phòng chiếu phim, ngủ rất thoải mái, cũng không phải là ghế sofa thô cứng, mà được thay bằng chiếc giường mềm mại. Bên cạnh cậu là Mikey, hắn vẫn đang ngủ, cậu cảm thấy rất quen thuộc, sống cùng hắn đã quen, sáng cùng hắn ăn, tối cùng hắn ngủ, lúc nghỉ ngơi cũng cùng hắn, bị hắn ôm, thân mật...
Rên rỉ một tiếng, cậu đi vào nhà vệ sinh, vừa mới cử động, đã nghe tiếng thì thầm của Mikey. Xem ra đã tỉnh rồi, có lẽ tại cậu làm ồn hắn.
"Dậy sớm hơn tôi nha!" Hắn ngồi dậy, nhẹ nhàng nói.
"Vì anh ngủ muộn hơn tôi." Cậu nhẹ nhàng nói.
Nhìn vào gương.. Cậu bỗng nhiên nhớ đến câu nói ngày hôm qua của Mikey "Da em khô quá"
Trước đây cậu cũng biết mình không đẹp đẽ gì, nhưng cậu đưa tay chạm vào mặt mình. Ai nói phụ nữ khi mang thai sẽ xinh đẹp hơn. Cậu không phải phụ nữ, để ý làm gì, ước gì xấu thật là xấu để Mikey ghét bỏ luôn đi...
Vừa quay lại, đã thấy Mikey đứng tựa cửa nhìn: " Anh nhìn gì thế? " Cậu lên tiếng
"Không có gì, ngây người ra thôi." Mikey cầm khăn mặt đến gần cậu.
"Kia là của tôi, anh lấy nhầm rồi."
"Ta thích dùng của em" Hắn mặc kệ, tiếp tục lau "Lẽ nào em còn bệnh khiết phích sao?"
Nghe lời trêu chọc của Mikey, mặt cậu cứng lại. Cậu nhớ đến lần đầu tiên gặp hắn, nhớ đến viễn cảnh bi thương trước đây. Cắn môi đến phát đau, rồi quay lưng đi ra ngoài.
Đến trưa, cậu tùy tiện ăn bánh quy, uống chút sữa. Mikey đi ra, nhìn thấy cậu đang cắn bánh, hắn nhíu mày
"Đang ăn cái gì vậy, bảo đầu bếp làm thức ăn nóng a"
"Không cần, cũng sắp ăn trưa rồi, đến lúc đó lại ăn không được."
"Phiền phức!" Miệng nói vậy, nhưng Mikey cũng ngồi xuống.
"Cảm ơn tôi đi" Hắn kỳ quái nói, cậu nghi hoặc nhìn hắn, hắn nói tiếp "Nếu tôi không gọi em, mắt em sợ rằng thâm quầng hết rồi!"
Cái này thì tốt đẹp gì, hắn cũng dậy trễ vậy a. Cậu ngạc nhiên nhìn Mikey, thái độ của hắn càng lúc càng kỳ lạ ...
__________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com