Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

PN 3

-o-

Mikey lãnh đạm như thế ... thật quá xa lạ! Cậu vốn đã quen hắn lúc nào cũng dây dưa, bây giờ lại như vậy thật khiến người ta sợ.

Chẳng lẽ cậu lại giống mấy đứa nhóc tiểu học thích bị ốm để có người ở bên sao?! Buồn cười a!

Trong lòng tự an ủi mình, nhưng nước mắt lại không thể kiềm chế, thấy hốc mắt đã hơi ươn ướt, cậu liền vùi ngay vào đống chăn nhắm mắt lại. Hình như khóc lúc bị bệnh tốt cho cơ thể a.

***

"Cha... ba ba bị bệnh sao?!" Kan chớp chớp hai con mắt, hướng Mikey hỏi.

"...Umh, cho nên mấy ngày nay con phải ngoan ngoãn! Cha sẽ chăm sóc cho con" Mikey lấy tay búng lên trán Kan nói.

"Đau nha! Cha thật hư!"

"Hư? Khoan đã..... hôm qua có phải con chạy đến phòng tắm nhìn lén phải không?" Mikey nhìn Kan.

Kan vừa nghe thấy, liền lộ ra biểu tình 'xong, bị phát hiện rồi'.

"Con chỉ là muốn đi tè nha.... đâu biết cha ở trong đó khi dễ ba Michi Michi a....với lại sau đó con liền về phòng, ba ba cũng đâu có phát hiện!" Kan đô đô cái miệng lên nói.

"Nói bừa, phòng con cũng có toilet riêng, không đi ở đó lại chạy đến phòng tắm làm gì? Hử?!" Mikey đương nhiên không tin, đứa nhóc này hắn chăm sóc từ nhỏ, nhìn thấy nó nói mà mắt cứ đưa lung tung đi chỗ khác liền biết có quỷ kế rồi.

"Đáng ghét nha! Là do con nghe có tiếng động nên mới chạy tới a"

Kan vặn vẹo thân mình nói: "Miễn là con không nói với ba Michi là được chứ gì."

"Cha không nói cái này.....khụ, đương nhiên là không được chạy đi nói lung tung! Nhưng mà từ khi nào con học được thói đi rình trộm thế hả?"

Mikey giáo huấn đứa nhỏ, tuy nó là con của hắn, nhưng mới tí tuổi đầu thế này đã như thế thì không được, tránh sau này khỏi...

"Cha nói Kan rình trộm sao?....Kan rõ ràng là đi từ cửa chính vào mà! Cha không tin con, con sẽ vào xin lỗi ba ba, từ nay con không dám như vậy nữa..." Nói xong liền nhấc chân chuẩn bị chạy vào phòng.

"Quay lại!" Mikey lập tức kéo nó lại, nếu việc hôm đó hắn không say bị bại lộ, thì chẳng phải đã long trời lở đất sao.

"Hắc hắc, con biết cha sẽ không giận Kan mà! Cha yên tâm đi, Kan cũng muốn cha ở cùng một chỗ với ba ba nha!"

Mikey đang rất lo lắng, chuyện bị đứa nhỏ thấy hai người đang làm tình với nhau cũng không phải là chuyện lớn gì, nhưng vẻ mặt cái gì cũng hiểu này của nó mới là lý do khiến hắn lo lắng!

Chẳng lẽ hắn giáo dục vỡ lòng cho con sai rồi sao?

"Ý của cha là hôm qua, cái con thấy là....là....." Mikey thật nghĩ không ra từ nào để nói với đứa nhỏ.

"Bác Emma nói cha cùng ba ba là vợ chồng! Không phải thầy giáo cũng nói, vợ chồng làm việc đó là chuyện bình thường hay sao?" Kan thẳng thắn trả lời câu hỏi của cha.

....Emma! Chị rốt cuộc đã nói với nó cái gì a. Mikey nhịn xuống khóe miệng đang muốn co quắp lên....nhưng, cũng phải bội phục khả năng liên tưởng của tên tiểu quỷ này.

"Cha yên tâm đi, tuy ba ba không phải là cha ruột của con nhưng mà con rất thích ba ba!"

Sau này Kan lớn lên sẽ hỏi mẹ nó là ai, mà hắn lại không có cách nào nói Takemichi chính là người đã sinh ra nó...

"Tiểu quỷ, sao con không hỏi cha có phải là cha ruột hay không?!" Mikey hiếu kỳ nói.

Kan trưng ra vẻ mặt như đang nhìn một thằng ngốc nói "Chuyện rõ ràng như thế còn phải hỏi sao! Cha đúng là già rồi nên hồ đồ nha"

...Thật là! Takemichi cùng tên cáo con này một điểm cũng không giống! Vừa nhớ tới Michi, Mikey không khỏi thở dài.

"Cha....cha....con hứa rồi mà, cha cứ yên tâm đi!....hắc hắc, cha, hôm qua cửa hàng đồ chơi vừa bán xe tăng kiểu mới đó, cha mua cho con đi!"

"...." nếu không phải nó là con ruột của mình, Mikey thật muốn đạp nó một phát dính vách tường!

***

Tuy rằng nhiệt độ tối hôm sau đã hạ bớt, nhưng cậu vẫn phải nằm hai ngày, cơ thể không chút sức lực mới cử động được.

"Em đỡ chút nào chưa?"

Dạo này Mikey đa phần đều ở nhà, so với thời gian bận rộn lúc trước thật khác hoàn toàn! Khiến cậu không khỏi tự hỏi.

"Công việc trước đó anh đã sắp xếp xong, cũng nên nghỉ ngơi mấy ngày, trợ lý nhiều như thế, cũng không phải là ngữ ăn không ngồi rồi. Hơn nữa em bị thế này là lỗi của anh, anh chăm sóc em thì có sao!" Nghe hắn nói, cậu cũng hiểu được sơ sơ, nhưng hình như vẫn có chỗ lạ lạ!

"A, đúng rồi, mấy ngày nữa sẽ quay về biệt thự ở, cũng không thể ở khách sạn mãi được!" Mikey nói.

"Oh" Cậu còn tưởng Mikey không có chỗ ở nên mới phải ở khách sạn : "Vậy sao anh lại ở đây?"

"Ở đây gần công ty, trước đó anh chỉ có một mình, ở nơi nào chẳng như nhau, về nhà chỉ thêm phiền phức. Giờ Kan đến rồi nên quay về nhà ở vẫn tốt hơn."

"Vậy tôi chuẩn bị để về, nhà anh dù sao cũng có người hầu!" Quả nhiên hắn là vì Kan đến...

"Không được, thân thể em không tốt, ở lại dưỡng sức thêm đi!"

"Đúng đó....ba ba đi mà, con muốn theo ba ba nha!.. nhưng mà con cũng muốn cha nữa...." Kan nhìn cậu đầy ủy khuất nói!

"...."

***

Tiến hành dọn nhà cũng thuận lợi, dù sao cũng chỉ là rời khách sạn. Biệt thự của Mikey mang phong cách thời trung cổ, vừa nhìn thấy cậu chỉ biết há hốc miệng ra ngơ ngác nhìn.

Kan lần đầu nhìn thấy biệt thự to như thế, cuống lên chạy nhảy lung tung, còn Takemichi lúc vừa mới nhìn thấy, liền nghĩ tòa nhà này mà kêu biệt thự thì hơi oan uổng, phải là nguyên một tòa lâu đài mới đúng.

"Thế nào? Cũng không tệ đúng không? Còn có thể nhìn thấy biển ở bên ngoài nữa..."

Mikey ở bên giới thiệu, bất quá cậu nghe cũng không vào, không ngờ hắn cũng có thể chọn mua được nơi thanh tịnh như thế.

Mikey cũng không hứng thú với phòng ốc, nên hắn không cùng cậu đi xem, mà cũng phải, nhà mình thì còn có gì xa lạ mà tham quan!

Chờ đến khi cậu mệt bở hơi tai đưa Kan đang vui vẻ quay về phòng, thì trời cũng đã tối, đèn cũng bật sáng trưng. Cơm nước đã sắp đặt đầy đủ trên chiếc bàn lớn.

"Ăn cơm thôi." Mikey đang ngồi, vừa thấy cậu cùng đứa nhỏ liền đứng lên nói, xem ra đang chờ bọn họ.

Bàn tuy lớn, nhưng lại chỉ có ba cái ghế, Takemichi giúp Kan ngồi lên cái ghế ở giữa, vậy là Kan ngồi giữa cậu và Mikey. Cơm rất ngon, chỉ là bầu không khí có phần trầm mặc.

"Ba ba, con muốn ngồi chỗ ba ba, con muốn xem biển a~~~"

Kan đột nhiên kéo tay áo Takemichi làm nũng, cậu nhìn theo ánh mắt nó, quả là chỗ ngồi của cậu có thể thấy rõ biển sau cánh cửa Michi tinh trong suốt. Có điều Kan nhỏ người, nên bị cậu che mất không thấy được.

"Được! tới đây, ba ba ôm con lên!"

Cậu chưa bao giờ cự tuyệt yêu cầu của Kan, bởi vì khi còn nhỏ Takemichi không bao giờ có thể hướng người khác làm nũng, nên khi nhìn thấy nó như vậy, ít nhiều cũng làm cậu hạnh phúc.

Nhưng khi cậu đổi chỗ với nó rồi, mới phát hiện mình đang ngồi cạnh Mikey, nhịn không được định đứng dậy bỏ đi.

Cậu cúi đầu ăn, cũng không còn tâm tư để ý Kan nữa, may mà nó cũng không nháo hay nghịch ngợm gì. Lén nhìn về phía Mikey, hắn ngay cả bộ dáng cầm chén đũa cũng rất ưu nhã!

"Nhìn anh làm gì.... ăn đi!"

Mikey vừa ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt cậu, Takemichi giống như là chột dạ, lúng túng cúi đầu xuống. Tiếp theo ăn cái gì cậu cũng không nhớ được, chỉ biết lúc ăn xong bụng đã căng tròn.

------

Buổi tối Mikey nói muốn ở trong thư phòng làm việc, cậu vừa nghe liền thả lỏng không ít, vui mừng ngồi ở phòng khách bồi Kan.

"Ba ba, ở đây đẹp quá a!"

"Umh" cậu đáp, nơi này quả thật rất đẹp.

"Ba ba, ba ba vĩnh viễn ở cạnh Kan được không?"

"Đương nhiên là được rồi!" Cậu cười cười sờ mặt nó, tuy rằng trước đây cậu đã từng ao ước nó không tồn tại trên đời này.

"Vậy Kan vĩnh viễn cũng có thể ở đây phải không?" Ngẩng mặt lên, Kan vẻ mặt chăm chú nhìn cậu nói.

Cái này cậu phải trả lời như thế nào đây! Bất quá Kan cũng đã thân thiết với Mikey, chắc có thể đi được rồi. "Đương nhiên, đây là nhà của cha con mà, Kan tất nhiên có thể ở đây, ở bao lâu cũng được !"

"Thật tốt quá, có ba ba vĩnh viễn ở đây bồi Kan, còn cả cha nữa~~~"

Khoan đã... Mình khi nào thì nói sẽ vĩnh viễn ở lại đây! "Chuyện đó....Kan, ba ba có chuyện muốn nói với con, ba ba không thể ở đây mãi được..con...."

Cậu còn chưa nói xong, mắt Kan liền ngập nước, chuẩn bị chảy ra ngoài, cậu đành im lặng.

"Gạt người, ba ba là người nói dối!"

"...."

"Ba ba nói sẽ bồi con, vậy mà còn nói không ở đây mãi được! Ba ba là người nói dối!"

".....Kan, có một số việc không đơn giản như vậy a! Ba ba không thể ở lại đây!"

"Tại sao không thể, cha có thể, Kan có thể, ba ba sao lại không thể.... ba ba không thích Kan...." nước mắt nước mũi đã bắt đầu dính tèm lem, cậu liền lấy khăn tay ra lau cho nó.

Takemichi im lặng một hồi không nói, "Được rồi, ngoan nào...ba ba không đi nữa.....nín đi đừng khóc nữa..." Cậu trấn an Kan.

***

Mikey ở lại biệt thự mấy ngày, sau đó lại bắt đầu đi làm việc lại, chỉ là lần này hắn bắt đầu đi làm đúng giờ, ngày nào cũng đúng giờ về ăn cơm.

Thỉnh thoảng khi nào phải đi xã giao cũng gọi điện về báo, giống như một người chồng mẫu mực, Mikey làm cho cậu thấy được một mặt khác của hắn.

Dần dần, hình ảnh Mikey tàn bạo, ích kỉ năm xưa từ từ biến mất trong mắt cậu, thay vào đó là một người trẻ tuổi thành công nho nhã.... Thỉnh thoảng cũng sẽ nói chuyện, thậm chí những tối gần đây còn chúc nhau ngủ ngon nữa.

Nháy mắt hai tháng đã trôi qua, thời tiết lạnh lên không ít.

Kan rất hoạt bát, ở trường cũng chơi với rất nhiều bạn. Lâu lâu lại lôi đám bạn về nhà chơi, nhìn bọn trẻ vô tư chơi đùa, tâm tình cậu rất vui vẻ.

"Kan, chia bánh kem cho bạn con ăn nè, nếu hết còn bánh pudding nha!" Cậu nhìn đám trẻ con đang ầm ĩ, căn dặn Kan.

"Dạ! Con muốn bánh vị chanh cơ!"

Kan tay không ngớt đem bày mấy thứ đồ chơi quý báu ra, bình thường thấy nó lúc nào cũng khư khư giữ đồ chơi như giữ bảo bối, thế mà giờ có thể lấy ra, trẻ con vẫn là trẻ con, có cái gì hay đều muốn đem khoe với bạn bè hết!

Nhìn bọn chúng chơi đùa, Takemichi cũng không làm phiền nữa, ngồi một bên xem TV. Nhìn mấy khối bánh xếp ngay ngắn trên bàn, cậu đưa tay lấy một khối cho vào miệng.

Ngọt quá, chua một chút thì tốt!
ô....vừa mới nghĩ xong cậu lại cảm thấy buồn nôn. Đè ngực lại, chạy nhanh đến WC liền nôn thốc nôn tháo!

Tối qua có bị gì đâu! Hay là do hải sản trưa nay ăn không sạch sẽ? Nhưng mà hai người kia có bị gì đâu a...

"Ba ba, ba ba làm sao vậy?"

Kan không biết từ lúc nào đã chạy đến chỗ cậu, giương hai con mắt to tròn vẻ quan tâm hỏi, trong lòng cậu tự nhiên thấy thật ấm áp.

"Không sao, ba ba chỉ hơi khó chịu thôi! Ngày mai sẽ tốt, con ra chơi với bạn đi" Cậu xoa xoa mớ tóc mềm mềm của nó, cười nói.

"Không cần, ba ba khó chịu bọn con sẽ không làm ồn nữa. Bọn con sẽ ra ngoài chơi đu quay!"

Kan nói xong liền lập tức lôi đám bạn nó ra ngoài, bên ngoài vốn lạnh, mà Takemichi lại không thắng nổi tính kiên trì của nó, đứa nhỏ này quả nhiên là cao thủ cố chấp a! Hơn nữa Kan cũng là lo lắng cho cậu, cậu đành giúp bọn nó quàng lại khăn cho thật ấm, căn dặn phải chơi cẩn thận.

Kan chơi đến khi trời hơi ngả chiều, mới chạy về, xem ra là chơi xong rồi.

"Kan, thay quần áo trước đã, coi chừng cảm lạnh đó!" Cậu vừa giúp nó thay quần áo vừa hỏi: "Bạn con đâu hết rồi?"

"Chú tài xế đưa bọn họ về rồi!"

Nhà của Mikey khá xa khu thành phố, nơi này cũng không có nhiều nhà dân. Nên mỗi lần đi thì rất lâu, vậy nên tài xế nhà Mikey cũng coi như khá bận rộn.

------

Trời đã hoàn toàn tối đen, nhưng cũng không muộn lắm, Mikey hôm nay lại tan tầm sớm, cơm tối cũng không phải chờ lâu thì hắn về.

Cơm nước lại được dọn sẵn như mọi khi, có điều không khí bình thản thường ngày lại đột nhiên bị Kan phá vỡ:

"Cha!.....ba ba hôm nay khó chịu nha. Vậy mà cha một chút cũng không phát hiện!"

"Không, không có, chỉ là hơi khó chịu một chút thôi, không có gì lớn đâu"

Takemichi vừa nghe xong liền buông đũa giải thích. Mikey đứng lên đi tới sờ sờ trán cậu, nói thầm: "Cũng không có nóng"

"Đúng thế, không sao đâu, Kan làm rộn lên thôi"

"Ngày mai mời bác sĩ đến khám!" Mikey bổ sung.

"Không cần, tôi không sao đâu...." Lời chưa kịp nói xong đã bị cái trừng mắt của Mikey thu vào bụng.

***

Mikey vẫn theo thường lệ ăn xong liền đi đến thư phòng.

Đang xem tư liệu, hắn bỗng nhớ tới lời Kan nói, chắc cũng không phải sinh bệnh đi. Cảm mạo có nhiều lúc cũng không nóng, nói chung một lúc nữa gọi điện cho bác sĩ bảo mai đến khám cho cậu ấy là được rồi.

Chính Mikey cũng không ngờ có thể ở chung với cậu lâu như vậy, tuy rằng vẫn không thể ngủ cùng nhau, nhưng lần kia cũng coi như là may mắn đi, vừa dịp uống không ít rượu nên cũng không lộ sơ hở.

Vả lại, dù sao trước đó cũng mơ mơ màng màng rồi mới tỉnh hẳn, chắc cũng không...cũng không đê tiện đi.....

Nghĩ vậy, Mikey liền yên tâm không ít, nếu tên tiểu quỷ kia không nói thì Michi cũng không có khả năng phát hiện .

"A....thật muốn giả say thêm một lần nữa!"

Dù biết kể cả có uống say thêm lần nữa vận khí cũng chưa chắc tốt như lần trước, nhưng mà Mikey vẫn có điểm chờ mong, đây là cảm giác gì a....

Mikey thở dài.. như bây giờ là sự dày vò của hạnh phúc sao. Tốt nhất cứ bất động, nóng vội sẽ không có hiệu quả.

"Aizzzzz....xem tư liệu thôi..."

Nhưng Mikey không ngờ, cục diện như thế lại bị tình huống ngày hôm sau phá vỡ.

Bác sĩ được gọi tới vốn là bác sĩ tư của Mikey, trước đây cũng từng làm việc ở Sano gia, do cũng lâu năm, nên khi xuất ngoại Mikey liền mang theo bên người.

Ngay lúc bác sĩ báo cáo kết quả cho Mikey, khuôn mặt Mikey chỉ có thể dùng cụm từ "đa màu đa đạng" để hình dung! Còn dưới con mắt của bác sĩ, khuôn mặt Mikey lúc này phải dùng hai từ "kinh khủng" mà hình dung, nụ cười nửa miệng trên khuôn mặt đó tuyệt đối không thể cho là đẹp.

Cái biểu tình cười mà không cười kia làm gì có ai dám khen tặng chứ.

"Ah....về chuyện kia....cậu chủ Sano......"

Mikey rốt cuộc cũng phục hồi sắc thái bình thường: "Chuyện hôm nay khoan hãy nói ra, tôi sẽ tự xử lý."

"Vâng, cậu chủ"

Chuyện vướng tay chân như thế tôi cũng không muốn nói làm gì, ai muốn đối diện với người có thân phận đặc thù như thế nói cậu đã mang thai chứ.... bác sĩ tự đáy lòng thầm nghĩ.

Thật tốt quá, thật tốt quá.... suy nghĩ đầu tiên Mikey nghĩ đến không phải vui mừng vì có thêm một đứa con, mà là hắn đã có cớ để tiếp cận Takemichi rồi.

Ha ha.....tuy rằng lúc nói cho cậu ấy biết phải cẩn thận, nhưng mà nhìn cậu đối với Kan thì đứa nhỏ mới này, đối với bọn họ chỉ có tốt lên mà thôi.

Sau đó Mikey suy nghĩ liên tục tìm cách, vừa nghĩ thầm: Số mình thật là may mắn mà..... chuyện mình vừa mới đau đầu liền giải quyết được ngay!

Bác sĩ sau khi xem bệnh xong cũng chỉ căn dặn Takemichi không nên ăn đồ lạ, nghỉ ngơi cho tốt sẽ không sao nữa. Xem ra đúng là cậu đa tâm quá rồi, ai chẳng có lúc khó chịu trong người chứ.

"ưm...." Cậu đè xuống cảm giác khó chịu, với tay lấy ly nước trái cây bên cạnh uống xuống.

Nhìn qua khung cửa thuỷ tinh, một cành hoa thoáng hiện lên, xem ra chuẩn bị đổi mùa.

Mikey hôm nay không đi làm, đưa Kan đi học xong, hắn ngồi xuống cạnh giường cậu. Takemichi tuy rất kinh ngạc nhưng cũng không hỏi gì.

"Cái kia.....em có thích Kan không?"

"...." Lẽ nào cậu thoạt nhìn không thích Kan sao? Bỗng nhớ đến lời đứa nhỏ nói lúc trước...

"Tôi đương nhiên là thích nó rồi, dù thế nào, dù thế nào thì tôi với nó vẫn là...." bốn chữ 'máu mủ tình thâm' dù cậu nghĩ nửa ngày vẫn không thể thốt ra ngoài miệng được.

Khuôn mặt Mikey liền lộ vẻ thả lỏng, nói "Ah....chuyện đêm hôm trước, em có thật là tha thứ cho anh không?"

Sao lại nhắc tới chuyện đêm đó, trong lòng cậu bỗng có điểm bất an: "Đương nhiên là tha thứ rồi, là do anh uống say... huống chi anh cũng đã xin lỗi, mọi chuyện đều đã qua!"

"Nếu anh nói vẫn chưa qua hết thì sao?"

Mikey nói "Ý gì?" cái gì mà chưa qua hết.

Mikey cắn răng nói: "Em không phải là khó chịu sao? Bác sĩ nói em không bệnh gì cả...chỉ là đang mang thai thôi...."

"Tôi biết là tôi không có bệnh a... khoan đã, anh vừa nói cái gì...?!"

"Em mang thai rồi!"

"....." Cậu cảm thấy trời đất đột nhiên đảo ngược! Tại sao lại như thế!?

Lần trước đúng là không sử dụng đồ bảo hộ, bản thân cũng mất hết sức lực để lấy thứ đó ra. Mà quan trọng là Mikey hắn.....hắn......

Tại sao lại không may như thế! Lúc còn chưa có Kan ngày nào cũng bị Mikey.... mà phải rất lâu sau mới hoài được nó. Lần này sao lại, sao lại như thế....

"Em không sao chứ?" Thấy cậu vẫn không có phản ứng, Mikey liền hỏi.
"....."

"Này, em không sao chứ?" Mikey đưa mặt đến trước mặt cậu hỏi.

"A.....lại gần như thế làm gì! Dọa chết người à!" Cậu hốt hoảng lui về phía sau.

".....là do gọi nãy giờ mà em không phản ứng gì a! Rốt cuộc.....em nghĩ thế nào...."

Cậu nghĩ thế nào... bộ dạng của Mikey lúc này cũng không đáng ghét, ít ra cũng không điên cuồng như ngày xưa.

Chẳng lẽ đi bệnh viện phá thai sao? Nhưng cậu cũng không muốn người khác biết được cơ thể mình! Hay sinh nó....

"Anh để tôi suy nghĩ đã!" Cậu đáp. Có lẽ phải suy nghĩ . Đáng lẽ cậu phải không do dự mà đi phá nó, nhưng chẳng hiểu sao lại nhớ đến Kan.

"Được rồi! anh sẽ không quấy rầy em nữa, nhớ phải cẩn thận....."

Biết nóng vội không được nên Mikey cũng không ép buộc, nếu cậu đã đồng ý suy nghĩ thì sự việc chắc sẽ không chuyển xấu rồi.

"Chuyện đó, anh vẫn mong Kan có thêm nhiều anh em hơn.... đương nhiên đó chỉ là suy nghĩ của anh thôi!"

Nói xong Mikey lấy áo khoác khoác lên người cậu, rồi bổ sung tiếp: "Tuy hệ thống sưởi ấm vẫn hoạt động tốt, nhưng nên mặc ấm thêm một chút thì tốt hơn!"

....Đây chẳng phải là câu cậu thường nói với Kan sao!

***

Mikey quay trở lại thư phòng, trên đường đi đều lén quan sát người đang ngồi ngơ ngác ở đằng kia.

Aizz... aizzz....tuy rằng đã nắm được khoảng 80%, nhưng chung quy thì người tính không bằng trời tính.

Lỡ như....chỉ là lỡ như, cậu ấy nói không muốn có đứa con đó thì làm sao bây giờ?! Không lẽ cười trừ rồi đưa cậu ấy đi phá thai sao!

Bất quá làm như thế có thể lưu lại ấn tượng tốt cho cậu ấy, nhưng mà quan hệ của hai người thì vẫn lạnh nhạt như trước a. Thật khó mà....

Sẽ không sao đâu, dù gì cũng là con của cậu ấy, cậu ấy nhất định sẽ để nó ra đời.

Tâm tình của Mikey lúc này phải nói là trầm đến mức đáng sợ! Hắn lắc lắc đầu, khôi phục bộ dáng tự tin lúc trước, sợ gì chứ, nhìn biểu hiện của Michi lúc này chắc chắn đã mềm lòng không ít rồi, huống chi còn có cả Kan, ông trời có muốn ngăn cản cũng không được!

"Hơ...." không có việc gì, không có việc gì!



__________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com