Phần tiếp theo của truyện Tổng tài hỏi vợ, bánh bao làm mai nha mọi người. Từ chương 201 ạTác giả: Tịch Bảo NhiDịch giả: SayaEditor: Trang cùng một số editor khácBìa truyện : Nhây's Xưởng (@NhayLaMotXuThe)…
Tags: Đam mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, H văn, Trọng sinh, Niên hạ, Song // tính, Cung đấu, Cường cường, Cung đình hầu tước, Con của ông trời, Vả mặt, 1v1Độ dài: 65 chương chính truyện - 35 chương ngoại truỵện______________________Tóm tắt nội dung:Quân vương lập quốc khi sống lại bỗng trở thành sủng phi của hôn quân mất nước.Trần Chấp, vị kiêu hùng thời loạn, bình định bốn phương, dẹp yên ngoại bang, sáng lập nghiệp lớn muôn đời, công lao sánh ngang Tần Hoàng, Hán Vũ.Thiên hạ thái bình, tám phương ổn định, tựa như một giấc chiêm bao.Thế mà khi mở mắt ra, lại thấy con cháu đang ấn đầu hắn bắt liếm chỗ đó của y.Trần Liễm Vụ, từ khi Thái Tổ khai sáng cơ nghiệp, trải qua năm đời cũng truyền đến y, cuối cùng trở thành hôn quân mất nước. Đế nghiệp trăm năm tiêu tan, còn nhụ.c nhã hơn cả Hạ Kiệt, Thương Trụ.Thật sự bất tài vô dụng đến cùng cực!"Trời ban cho ta hai kiếp sống, ắt hẳn chưa quên Trần Bang ta." Trần Chấp nằm trên giường, như Bàn Long vừa mới thức tỉnh.Gánh vác cơ đồ, xoay chuyển càn khôn, cứu vớt giang sơn của hắn...Muốn vậy thì trước tiên hãy học làm Bao Tự của U Vương, Đát Kỷ của Trụ Vương đi đã.Vì đứa cháu trai của hắn mặc dù ngang ngược hồ đồ bất tuân đạo lý, nhưng lại rất nghe lời hắn nha.…
Thể loại : Hành động, Hài, Lãng mạng , Ngược ( theo con tác giả nghĩ ),...Nội dung : Nếu Harry không được gia đình nhà dì dượng nuôi dưỡng, nếu Harry sống hạnh phúc, nếu Harry ' câm ', nếu Harry là một đứa trẻ im lặng nhưng hiếu kỳ...Nếu như thế có đủ để thay đổi những sự tình đáng tiếc hay số phận của chính cậu HOÀN :))))))P/s: Đang trong giai đoạn sửa chính tả.…
Hán Việt: Cổn, lão tử bất yếu nhĩ liễuTác giả: Diệp Ức LạcEditor: luftmensch05Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, trọng sinh, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, vườn trường, tra công tiện thụ, tiểu bạch, ngược tra, sinh tử văn, 1x1, HE.Độ dài: 166 chương + 11 phiên ngoại✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽Văn ánSản nghiệp gia tộc bị bạn trai cướp đi, cậu thì bị vô tình vứt bỏ.Nhìn bạn trai bước vào lễ đường kết hôn với người khác, cuối cùng cậu cũng học được từ bỏ.Tỉnh lại sau giấc ngủ, phát hiện mình trở lại 5 năm trước.Đợi đã, cậu nhớ hôm nay là ngày người kia nói chia tay với cậu.Cậu còn muốn dính chặt lấy, một khóc hai nháo ba thắt cổ nữa sao?Vẫn là nên chiếm trước thời cơ nói: "Cút, ông đây không cần anh nữa."✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽Đôi lời của mình:1. TRA CÔNG TIỆN THỤ, TRA CÔNG TIỆN THỤ, TRA CÔNG TIỆN THỤ, điều quan trọng xin phép nói 3 lần, công trong truyện có tính cách cực kỳ cực kỳ tệ. Và có vài chi tiết trong truyện rất ảo ma, nên hãy cân nhắc trước khi lọt hố.2. Mình hoàn toàn không biết tiếng trung gì cả và đây còn là bộ đầu tay của mình, nên bản edit này chỉ có thể truyền tải được nội dung của truyện khoảng 70%-80% thôi. Vì thế sẽ có vài chỗ vẫn còn sai sót, mong các cậu thông cảm hoặc có thể góp ý để bản edit này hoàn thiện hơn nữa nha ~( ̄▽ ̄~)3. Truyện edit phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả, nên mong mọi người đừng chuyển ver và mang đi nơi khác nhé.…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…