Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 14.2

"James!"

Juhoon lập tức đứng bật dậy.

Nhưng ngay khi cậu định chạy tới, một bức tường ánh sáng đã chắn ngang giữa hai người.

Người bảo hộ bước ra trước.

"Ngươi không nên tới đây"

James lạnh lùng nhìn hắn.

"Tránh ra"

Không khí xung quanh bắt đầu rung động dữ dội.

Những dây leo mọc lên từ dưới chân James, lan khắp mặt đất như những con rắn sống.

Người bảo hộ khẽ nâng tay.

Hàng loạt ký tự bạc lập tức xuất hiện giữa không trung rồi đâm xuống như mưa.

"ẦM"

Ma lực va chạm khiến cả không gian nứt vỡ. Juhoon hoảng hốt nhìn mọi thứ trước mắt.

James chưa từng giống như hiện tại.

Đôi mắt anh lạnh đến đáng sợ.

Những cánh hoa đỏ bay quanh cơ thể anh như lửa cháy giữa màn đêm.

"Dừng lại đi!!"

Juhoon hét lên nhưng không ai nghe cậu.

Người bảo hộ nhìn James rồi chậm rãi lên tiếng:

"Ngươi biết rõ kết quả nhưng ngươi vẫn thực hiện"

"Tình cảm của ngươi chỉ khiến cân bằng bị phá hủy"

James siết tay.

"Ít nhất ta không sống như một cái xác"

Đồng tử người kia khẽ dao động.

Và ngay khoảnh khắc ấy, Juhoon nhìn thấy trên ngực hắn...có một dấu ấn giống hệt mình.

Người bảo hộ khẽ cười nhạt.

"Ta...cũng đã từng giống ngươi"

"Hàng trăm năm trước, ta cũng cố giữ lại người mình yêu..."

"Và rồi ta đã mất tất cả!"

Không gian chợt im lặng vài giây.

Nhưng James vẫn bước tiếp.

"Ta không phải ngươi"

Chỉ trong tích tắc, nguồn ma lực khủng khiếp bất ngờ tràn ra như cơn sóng dữ, bao phủ toàn bộ chiến trường trong chớp mắt.

Juhoon ôm đầu khụy xuống.

Những ký ức cuối cùng bắt đầu hiện ra rõ ràng.

Một cánh đồng hoa.

Một tinh linh luôn đứng chờ mình.

Và chính cậu là người đã rời đi trước.

Ngày ấy, Juhoon biết bản thân là lõi phong ấn của cánh cổng.

Nếu tiếp tục ở lại bên James, cánh cổng sẽ dần thức tỉnh.

Vì thế cậu đã tự tay xóa ký ức của mình rồi bước vào thế giới loài người.

"Có lẽ...người bỏ anh lại..."

Nước mắt Juhoon rơi xuống.

"...là em"

James đứng khựng lại.

Đôi mắt anh dao động lần đầu tiên kể từ khi bước vào nơi này.

Juhoon bật khóc.

"E-em xin lỗi..."

"Em chỉ là không muốn anh biến mất"

Không gian im lặng.

Rồi James chậm rãi bước tới ôm lấy cậu.

"Nhưng người đi tìm em"

Anh tựa trán lên vai cậu.

"...vẫn luôn là ta"

Ngay khoảnh khắc ấy cánh cổng phía sau bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Hàng loạt vết nứt xuất hiện khắp bầu trời.

Người bảo hộ chậm rãi ngẩng đầu lên.

"...Quá muộn rồi"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com