7
"Cậu nghe gì chưa?"
"Một vị thần đã bị trục xuất khỏi thần giới vì cứu một đứa bé lai đấy."
Hoseok xuất hiện với vẻ mặt cười cợt. Hắn ta cười nụ cười, "Bất ngờ hơn nữa, chúng ngửi thấy mùi của quỷ vương trên người họ."
"Chúng quỷ đang đồn đại về quỷ hậu tương lai đấy, quý ngài quỷ vương của tôi."
...
"Cố gắng chịu đựng, anh sẽ tìm cách cứu hai đứa.", Jin thì thẩm thật nhỏ trước khi họ bị đẩy ra khỏi ranh giới hai thế giới.
"Ngoan, đừng sợ.", Jimin ôm lấy cậu nhóc đang run rẩy, vỗ vai trấn an nó.
Kì lạ làm sao, những quỷ sai không đeo bám theo họ giống như lần đầu nhóc ta bị đẩy vào địa ngục. Cậu nhóc nhìn chằm chằm Jimin đầy thắc mắc, thần hoa vuốt tóc cậu thật nhẹ, bọn họ băng qua những thung lũng cằn cõi, những mầm cây bắt đầu nhú lên theo bước chân vị thần đẹp đẽ này.
Nó thấy Jimin cúi đầu đầy bất lực nhìn vào sự sống cỏn con nảy mầm trên mảnh đất chết chóc này héo úa nhanh trong chớp mắt, nhưng vị thần vẫn vỗ nhẹ vào lưng nó an ủi, "Không sao, không sao rồi."
Chính Jimin cũng chẳng biết tại sao, em đã sẵn sàng dùng chút sức mạnh ít ỏi của mình để giữ an toàn cho cậu nhóc trước ác quỷ và tìm một nơi ẩn náu, nơi mà Jin dễ dàng tìm đến bọn họ. Tuy nhiên, ngoài dự đoán, chẳng có gì xảy ra cả, bọn họ đi một mạch khỏi cánh rừng chết, tâm trạng lo lắng ban đầu đã vơi đi mất một nửa.
Bước chân ra khỏi cánh rừng, Jimin chỉ biết thở dài, đúng, họ không bị truy lùng, một đội quân ác quỷ đang chờ đợi họ ngoài bìa rừng.
"Xin chào ngài, thần hoa.", ác quỷ cầm đầu cười lễ độ với em, "Quỷ vương muốn mời ngài đến cung điện một chuyến."
Tất nhiên, một thần hoa nhỏ bé sẽ chẳng là gì trước một đám ác quỷ đói khát, Jimin gật đầu, ôm chặt cậu bé trong lòng ngực mình.
"Cung điện hôm nay trông rực rỡ hơn mọi ngày, có lẽ là vì ngài.", kẻ cầm đầu cảm thán.
Nói như thế, nhưng Jimin chẳng cảm thấy nó rực rỡ chỗ nào, lãnh địa của ác quỷ bị bao trùm bởi bóng tối, sắc trời đỏ rực phủ kín không gian, dòng sông đục ngầu sôi sùng sục tựa như đang thèm khát mạng sống của những kẻ bất cẩn, không có bất kì thảm cỏ nào, vườn hoa héo úa nằm một góc đầy buồn tẻ.
Những ác quỷ phục vụ trong cung điện nhìn vị thần mới đến bằng ánh mắt kì lạ, như thứ châu báu quý giá vốn chúng chẳng bao giờ có thể nhìn thấy được. Bọn chúng sắp xếp cho Jimin một bàn ăn đầy ắp những món ăn của con người, vươn những đôi mắt đầy tò mò để xem vị thần xinh đẹp này sẽ làm điều gì tiếp theo.
"Quỷ vương chỉ yêu cầu một vị khách, nếu ngài không phiền.", Nghe đến đây, cậu nhóc trong lòng Jimin khẩn trương, ôm lấy vị thần càng chặt, sợ hãi níu lấy hơi ấm duy nhất của mình.
"Em ấy phải ở bên cạnh tôi."
"Rất tiếc, ngài ấy sẽ không hoan nghênh cậu ta, chúng ta đều biết sinh vật nhỏ này sẽ hứng chịu điều gì khi chuyện đó xảy ra mà.", hắn ta lại bắt đầu đưa ra nụ cười giả dối, hắn phẩy tay, cậu nhóc đang run sợ trong lòng Jimin gục xuống, thở đều ngủ say. "Tôi lấy danh nghĩa ngài ấy ra đảm bảo, không ai động đến ngón tay của nó."
Jimin do dự, bất lực về sức mạnh bị hạn chế của mình, cam chịu đưa cậu nhóc cho hắn ta.
"Mong ngài kiên nhẫn chờ.", kẻ cầm đầu nói với Jimin, "Ngài ấy sẽ không vui nếu khách của mình chạy lung tung."
Cánh cửa đóng lại, Jimin ngồi thật lâu, em nhàm chán ngắm nhìn bàn đồ ăn đầy ắp được miễn cưỡng trang trí bởi những khóm hoa đen đang dần mất đi sự sống, Jimin vươn tay chạm vào, chúng khép cánh hoa rồi bung nở đầy xinh đẹp, nhưng rồi cũng từ từ héo úa, buồn rầu đến lạ thường.
"Không cần cố gắng làm gì.", một giọng nói trầm ấm vang lên, Jimin ngẩn đầu lên nhìn, đối diện xuất hiện một người mang chiếc mặt nạ che đi nửa khuôn mặt mình, gã ta gõ lên trên bàn, "Mời dùng bữa."
Là vị thần sinh ra từ cây cỏ, Jimin vốn không cần ăn uống gì, em chăm chú nhìn người trước mặt, tuy khá xa, nhưng em vẫn cảm thấy được sự chết chóc đến từ sức mạnh của quỷ vương. Người ta thường đồn đại rằng, đó là sức mạnh đến thần cũng phải sợ hãi.
Đến cuối cùng, gã đang muốn làm gì?
"Không ăn?", Namjoon lại tiếp tục hỏi, thần hoa nhỏ đã nhìn gã rất lâu, bọn họ vẫn chẳng có động tác gì.
"Tôi không ăn đồ ăn của con người.", Jimin đánh liều đáp lại, "Tôi chỉ có một thắc mắc.", thấy quỷ vương vẫn lẳng lặng nghe mình, em nói tiếp, "Ngài cần gì ở tôi?"
"Nói đơn giản hơn là ngài cần gì ở một vị thần?", em đã nghe rất nhiều về việc những thiên thần bị trục xuất, ác quỷ có thể cắn xé họ ngay lập tức hoặc sử dụng bọn họ như một món đồ chơi để mua vui cho mình. Đằng này trước khi tất cả chuyện đó xảy ra, quỷ vương lại mời họ làm khách, thay vì bắt họ lại.
"Quỷ hậu.", gã nói.
Hàng ngàn câu tự hỏi chạy tán loạn trong đầu Jimin, "Thưa ngài?"
"Tôi cần một quỷ hậu.", gã ta nói, "Tôi rất vui lòng nếu quỷ hậu của mình là một vị thần."
"Cậu có ba ngày để cân nhắc, sự lựa chọn của cậu là điều quyết định cho sinh mệnh của sinh vật nhỏ kia đấy.", nói rồi gã ta đứng dậy, từ từ biến mất.
"Chúng tôi đã chuẩn bị phòng cho ngài.", một kẻ hầu nói, bọn họ đưa Jimin đến phòng của mình, bên cạnh là phòng cậu nhóc đang ngủ say chưa có dấu hiệu tỉnh lại, em nhìn thằng nhóc một lúc, rồi trở về phòng mình, nằm trên chiếc giường êm ái Jimin bắt đầu suy nghĩ.
Em vô thức sờ vào người mình, nhưng vẫn không tìm thấy thứ mình cần tìm, Jimin lên dùng sức mạnh để tìm kiếm nhưng vẫn không thể tìm ra nó, "Namjoon.", chẳng biết quà tặng của ác quỷ kia đã biến đâu mất, Jimin ban đầu không muốn tìm nó vì sợ liên luỵ gã nhưng bây giờ tìm không thấy nó em lại càng thấy hoảng hơn.
Đồng thời ở bên kia lâu đài, Namjoon đang dùng đôi mắt thần nhìn chằm chằm vào vẻ mặt hoảng loạn của Jimin, cười một cách bất lực. Vị thần hoa nhỏ không hề biết rằng, một người có thể sử dụng sức mạnh từ đôi mắt của quỷ vương mang ý nghĩa là người đó đã được gã chấp nhận, là người thân thiết nhất của gã, là người yêu, và hơn hết là quỷ hậu của gã. Chỉ có quỷ hậu mới có thể nắm giữ đôi mắt đó, nó sẽ dung nhập vào cơ thể quỷ hậu để biểu hiện rằng bọn họ mãi mãi không xa rời.
Ban đầu, Namjoon chỉ tặng nó như một món quà không đáng kể, một món quà để dỗ dành, nhưng khi đó gã chưa hoàn toàn hiểu được tình cảm của mình dành do em.
Namjoon xoa một bên hốc mắt của mình "Jimin.", những chuyện vừa xảy ra với em cũng là điều duy nhất chứng minh rằng, gã đã thật sự yêu phải vị thần hoa này rồi.
Và vị thần này bắt buộc phải trở thành quỷ hậu của gã.
Trớ trêu làm sao.
Namjoon không đủ can đảm để gặp em, để vạch trần lời nói dối trước đó của mình, gã vụng về học theo những thứ mà loài người cho là lãng mạn nhưng có lẽ nó không thành công cho lắm. Gã đưa ra lời cầu hôn kèm theo lời đe doạ một cách ngu ngốc và hiện tại gã nhìn lén người thương của mình, vừa thầm hạnh phúc vì em ấy đang tìm kiếm món quà của mình vừa bất lực trước hiện tại.
Cho dù mong manh, nhưng gã vẫn hi vọng rằng vị thần xinh đẹp ấy cũng có tình cảm với gã.
....
Xin chào, tôi trở lại rồi nèee
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com