1
Hôm nay Tấn Tài lại trốn tiết văn.
Điều đấy đã trở thành thói quen của anh rồi. Cứ đến tiết văn, anh ngồi trong lớp khoảng 30 phút rồi xin giáo viên đi vệ sinh để trốn đi. Anh thuộc hết mọi ngóc ngách của trường, biết đi qua dãy nào, hành lang nào để không bị giám thị bắt.
Đối với anh, ngữ văn thật buồn chán. Cứ đọc mấy văn bản là Tài lại ngáp ngắn ngáp dài, thơ thì thuộc không ra hồn, viết văn cũng không có một tí cảm xúc nào.
Mà anh quan tâm làm gì, chỉ cần toán, văn hoặc ngoại ngữ trung bình trên 8 là đủ, với cả anh cũng chuyên toán sẵn rồi mà.
Sau một hồi lén lút băng qua các dãy hành lang, anh cũng đến chỗ trốn của mình.
Trường anh có 2 cái sân, một trước một sau. Nhưng không rõ vì lí do gì mà học sinh lại không được ra sân sau chơi. Tấn Tài dù có mè nheo đến mấy cũng không được giáo viên chủ nhiệm trả lời.
Vậy nên đầu năm lớp 11, anh đã quyết định tự đi xem. Vì cấp 3 không bị bắt ngủ trưa nên anh đã tận dụng giờ trưa của mình mà trốn đi ra sân sau.
Sân sau không có gì ngoài một cái cây hoa sữa lớn và những mảng tường bị nứt.
Và cũng từ đó, cái sân đấy trở thành nơi ẩn náu của anh trong mỗi tiết văn. Anh thường ra đây chỉ để nhìn trời, nhìn đất, nhìn mây hay đơn giản hơn là ngủ. Vì ngoài anh ra, đâu có học sinh nào dám ra đây đâu?
Hoặc anh nghĩ là vậy.
Tấn Tài dựa vào một bức tường mà nhìn về phía gốc cây hoa. Anh nheo mắt, cố nhìn rõ bóng hình dưới tán cây ấy.
Là một cậu học sinh khác và một con mèo.
Mèo ở trong khuôn viên trường thì anh đã quen rồi. Chúng nó hay tụ tập ở sân sau, chỉ dám ló mặt ra sân trước vào lúc hoàng hôn. Ăn may lắm thì sẽ bắt gặp vài đứa ở các dãy phòng học vào ban ngày.
Còn một đứa học sinh khác ở sân sau trong giờ học thì anh mới thấy lần đầu.
Trong suốt cả một năm học vừa qua, mỗi ngày anh đều một thân một mình ra đây để trốn tiết hoặc nghỉ trưa. Dù anh có nài nỉ mấy đứa trong lớp đến mấy, có chỉ cho nhóm bạn đường đi kĩ đến mấy cũng chẳng ai ra. Tất cả đều chung một lí do: sợ bị giám thị bắt và trừ điểm hạnh kiểm.
Nên anh cũng chẳng buồn mong chờ gặp ai nữa, quyết định giữ sân sau của trường cho riêng mình.
Cho tới ngày hôm nay.
Cậu học sinh kia chỉ quan tâm đến con mèo, không màng để ý đến sự xuất hiện của người thứ 3. Nhân cơ hội đó, Tài từ từ tiến lại gần cây hoa sữa, cố gắng không gây tiếng động nào để không làm người kia sợ.
Nhưng có lẽ người kia đã nghe thấy hơi thở của Tài, cậu ấy ngước lên, đưa mắt nhìn về phía anh.
_ Cậu làm gì ở đây thế? Giờ đang là giờ học mà?
Người kia cất tiếng hỏi, Tấn Tài chỉ muốn bật cười.
_ Chẳng phải giờ đáng lẽ cậu phải ở trong lớp sao?
Anh hỏi ngược lại, cố làm nhẹ bầu không khí cuộc trò chuyện. Nhưng người kia chẳng thấy vui tí nào cả, thay vào đó ôm chặt con mèo vào lòng mình hơn.
Tấn Tài lặng lẽ lắc đầu rồi ngồi xuống kế bên, cách cậu một cái rễ cây. Anh nhìn lên tán cây, ngắm nhìn những tia nắng len lỏi qua những chiếc lá, đếm nhẩm trong đầu số hoa sữa anh thấy được. Thi thoảng anh lướt mắt nhìn qua người kế bên.
Nhưng người kế bên lại chẳng để ý gì. Cậu chỉ biết ngồi đấy mà vuốt ve con mèo nhỏ trong lòng. Thi thoảng cậu đưa tay lên dụi mắt.
Cậu không nói một lời, cả sân chỉ có tiếng loạt xoạt của lá cây và tiếng kêu rừ rừ của con mèo. Và Tấn Tài lại không thích điều đó.
_ Cậu học lớp nào vậy?
Câu hỏi của Tấn Tài có lẽ đã kéo người kia trở về thực tại. Cậu nhìn các dãy hành lang, tay vẫn vuốt ve con mèo.
_ 12A, không chuyên gì cả.
À, thì ra cả hai bằng tuổi nhau.
Tấn Tài không thuộc dạng người cởi mở, quan hệ rộng nhưng anh vẫn quen kha khá người ngoài lớp. Chủ yếu là do từng học chung trường hay cũng tham gia câu lạc bộ của trường.
Và người kế bên thuộc vô số người ngoài lớp anh không quen. Điều đó cũng không đồng nghĩa với chưa từng gặp nhau lần nào, nhưng Tài thật sự chưa gặp cậu ấy trong trường bao giờ, ngay cả khi đó chỉ là tình cờ lướt qua trong sân trường.
Chắc cậu mới chuyển đến, anh thầm nghĩ.
_ Động lực của cậu để trốn giám thị ra đây trong giờ học?
_ Không có điều gì cả, trống tiết nên tôi ra đây thôi.
Anh ngạc nhiên nhìn cậu. Lớp 12 mà trống tiết? Trường luôn đảm bảo lớp 12 học đủ 9 tiết mỗi ngày để cuối năm thi đại học, làm sao có thể trống tiết được. Nhưng rồi anh nghĩ lại, chắc hôm nay giáo viên bộ môn nghỉ nên lớp cậu mới trống.
Cả hai rơi vào im lặng. Anh tiếp tục ngắm nhìn trời đất, cậu tiếp tục vuốt ve con mèo. Lá cây khẽ rung rinh, nắng bắt đầu lên cao.
Tấn Tài nheo mắt nhìn lên trời, cũng sắp trưa rồi. Ngồi thêm 45 phút nữa là phải về lớp học toán. Anh lại đưa mắt nhìn người kia, cậu vẫn bình thản ngồi với con mèo, mặc kệ trời đất, mặc kệ thời gian.
Mặc kệ sự hiện diện của anh.
Nhưng trong mớ hỗn độn mang tên lớp 12, sự hiện diện của cậu kế bên làm lòng anh bình yên đến lạ. Trong khi cả khối ai cũng vù đầu vào sách vở, đau đầu với các nguyện vọng đại học thì cậu lại trốn ra sân sau ngồi chơi với một con mèo hoang trong trường.
Anh cười trừ, giá như anh có thể thoải mái sống qua năm học lớp 12 mà không phải trốn tránh khỏi trách nhiệm học tập ở sân sau của trường.
_ Sao ra đây?
Đến lượt cậu hỏi. Tấn Tài đắng đo nghĩ ngợi, người ta trống tiết nên mới ra đây, còn mình thì lại ra đây để trốn tiết, đã vậy còn là một trong ba môn chính. Ấn tượng đầu tiên như thế được không nhỉ?
_ Trốn tiết văn ấy mà.
Người kia nhép mép cười khinh bỉ. Ấn tượng đầu tiên vậy là xấu rồi.
_ Chuyên toán nên ỷ lại môn chuyên chứ gì? Tôi ghét kiểu người đó nhất trường.
Tấn Tài thẫn thờ nhìn cậu. Anh chưa bao giờ gặp cậu trong trường, nhưng cậu lại biết anh học lớp chuyên toán.
_ Ngạc nhiên gì? Bảng tên cậu cũng đề lớp đấy?
À, thì ra là nhìn bảng tên.
Nói về bảng tên thì giờ Tài mới để ý, đồng phục cậu kia không dán bảng tên. Bây giờ là học kì 2 rồi, cả trường ai cũng đã dán bảng tên, cùng lắm thì chưa thay bảng tên của năm học trước thôi.
Đằng này cậu không lấy một cái bảng tên, áo đồng phục trống trơn. Vừa trốn ra sân sau, vừa không có bảng tên, giám thị mà bắt được thì chỉ có nêu tên trước toàn trường.
Vì nếu có bảng tên, Tấn Tài đã biết tên cậu mà gọi.
Anh cắn môi mà nghĩ, có nên hỏi tên luôn không nhỉ? Dù gì cũng ngồi với nhau ở sân sau đến hết 2 tiết văn, không biết tên cũng khá ngượng.
Mà hỏi làm chi? Cả hai chỉ tình cờ gặp nhau tiết này thôi, hết tiết anh về lớp của anh, cậu về lớp của cậu, hai người sẽ không gặp nhau nữa.
_ Này, đang nghĩ gì đấy?
_ Không có gì đâu, đang ôn lại mấy công thức tính toán ấy mà.
Anh vội trả lời, không lấy một chút suy nghĩ. Cậu gật đầu hiểu chuyện rồi quay lại với con mèo, giờ đã nằm ngủ trong lòng cậu.
Trong khoảng không im lặng của sân sau, liệu cậu có nghe được tiếng tim đập nhanh từ trong lòng anh?
Tấn Tài nhìn cậu ôm con mèo trong lòng, miệng cậu lẩm bẩm lời bài ru nào đấy. Cậu cưng con mèo như cưng đứa em ruột, dù nó chỉ là con mèo hoang đi loanh quanh trong trường.
Mấy con mèo cứ thấy học sinh hay giáo viên là nó chạy. Nhưng con này lại khác. Nó cứ rúc vào lòng cậu, dụi đầu vào ngực cậu mà đòi vuốt ve. Nó cũng chẳng kêu ca, cào cấu gì khi anh đến.
Nó chỉ nằm trong lòng cậu, để cậu vuốt ve, ôm ấp và rồi thiếp đi.
Cả tiết anh chỉ ngồi đấy ngắm nhìn cậu trong im lặng. Anh thầm chửi rủa bản thân, nếu biết hôm nay gặp được cậu thì anh đã mang theo giấy bút để vẽ cậu.
Vì anh chỉ thích vẽ khung cảnh đẹp một cách nhẹ nhàng.
_ 5 phút nữa reng chuông rồi kìa.
Một lần nữa, cậu lại phá vỡ sự im lặng của sân sau. Lúc này đây Tấn Tài mới hoàng hồn lại mà nhìn đồng hồ.
10 giờ 55 phút rồi.
_ Tiết 5 cậu có học không đấy?
_ Có, tiết 5 là tiết toán. Cảm ơn đã nhắc tôi nhé!
Anh vội đứng dậy chỉnh trang lại đồng phục rồi ba chân bốn cẳng chạy về lớp. Khu khối 12 học ở ngay sát cổng trường lận, anh phải luôn lên lớp trước giáo viên chủ nhiệm.
Do vội vàng nên anh cũng chẳng thể nói một câu tạm biệt đàng hoàng. Anh chỉ vẫy tay chào cậu rồi chạy về lớp, biến mất qua các dãy hành lang.
Vì thế, anh đã bỏ lỡ cái vẫy tay của cậu, nụ cười của cậu.
Và quên bén luôn việc hỏi tên cậu nữa.
Dưới cái nắng buổi trưa của tháng 3, Tấn Tài lần đầu tiên biết thế nào là cảm nắng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com