Chapter 4
"Sói đồng cỏ."
Haechan giật mình, lấy tay che mũi khi thứ mùi kinh khủng của xác chết vừa bóc lên và xộc thẳng ra toàn căn phòng. Gần đó, Jeno ho sặc sụa và muốn bỏ chạy ngay lập tức khi cậu nhìn thấy từng đàn ruồi bay điên đảo, chúng vừa thoát ra cùng thứ mùi tanh tưởi nọ và đang muốn chạy trốn khỏi bầu không gian đầy hoảng loạn. Mặt khác, Jaemin vẫn ngồi vững vàng như thể cậu đã chuẩn bị trước cho hoàn cảnh này.
"Thắt nó lại. Ngay lập tức, Renjun, thắt nút bao tải lại ngay."
Haechan ra lệnh, giọng nam cao đanh lại trong hốt hoảng và rùng rợn. Renjun giật mình theo tiếng gọi của cậu bạn, ngay lập tức nhặt bao tải lên và đắp lên người xác con sói. Jaemin từ lúc nào đã đến ngay bên cạnh Renjun với vòng dây thừng lớn, sẵn sàng trói chặt cái xác trở lại bên trong chiếc bao vải đanh. Sự hỗn loạn trong không gian bởi thứ mùi tanh tưởi của máu và mục rửa, tiếng ruồi vo ve bay khắp nơi trong sự điên cuồng và bụi bặm rơi rớt mãi trong căn phòng câu lạc bộ không chính thống dấy lên cảm giác cuồng cuộng trong lòng bốn đứa trẻ. Tay chân chúng run rẩy, ánh mắt chúng xáo động và bờ môi mấp máy khác hẳn với sự tĩnh lặng tiêu điều của màn đêm đang bao bọc lấy vùng đất nơi thành phố Brea.
Mãi cho đến khi Renjun và Jaemin đã buột chặt lại được miệng bao tải thì những đàn ruồi lớn cũng đã biến mất khỏi căn phòng. Tất cả còn lại chỉ là sự phờ phạc và bần thần của bốn đứa trẻ, chúng ngồi bệch hết xuống sàn nhà, ánh mắt vô định nhìn chằm chằm vào chiếc túi đã trở về trạng thái ban đầu của nó.
"Tại sao lại là sói đồng cỏ?"
"Chúng có nhiều ở Brea không phải sao?"
Jeno đáp lại lời Haechan, nhưng dường như cậu chàng không hề thỏa mãn với câu trả lời của cậu ta vì cậu vừa đánh mắt sang Jaemin và lặp lại câu hỏi một lần nữa.
Na Jaemin vừa bận xem xét lại lần cuối chiếc bao tải vừa vuốt lưng Renjun - người đã hoàn toàn bị hoảng hồn bởi trận bạo loạn khi nãy, cậu chép miệng nhìn Haechan.
"Bọn tớ không ngẫu nhiên chạy vào rừng và mang về một con sói chết đâu . Đây chỉ là một trong số chúng thôi."
"Một trong số? Vậy cậu đã tìm được cái gì, một vài con hay một đàn sói đồng cỏ đột nhiên chết tập thể à?"
Haechan nhếch môi, sự nghi hoặc hiện lên rõ ràng trong ánh mắt sắc lẹm. Bên cạnh cậu, Jeno cũng đắn đo nhìn Jaemin nơi phía bên kia bàn , cả hai muốn cậu có một câu trả lời mà họ muốn xem là logic. Nhưng ngược lại với sự mong đợi của họ, câu trả lời từ Jaemin giống như một nhát búa lớn đánh thẳng vào đại não của hội trưởng và chàng cầu thủ.
"Không phải một vài hay một đàn, là tất cả bọn chúng. Bọn tớ tìm thấy ở phía đông nam rừng Maldevine cùng với rất nhiều bao tải xác động vật, mà tớ nghĩ chỉ là phần còn lại của chúng ở khu vực tây nam."
Nhát búa lớn từ Na Jaemin như thể vừa đánh sập tất cả ý nghĩ logic trong đầu Haechan và Jeno. Cả hai ngã người, ánh mắt lại dán vào bao tải lớn. Nó vẫn chẳng hề động đậy, vẫn lặng lẽ và lạnh lùng đến vô thực. Nó thật sự chứa một xác chết, từ một trong tất cả sói đồng cỏ sinh sống ở khu vực Brea.
"Sao chuyện này lại có thể xảy ra?"
Jeno lầm bầm, giọng nam Ohio đặc quánh. Tiếng cảm thán nhỏ đến mức tưởng như một làn gió lạnh xoẹt qua tai rồi mất hút trong không gian đang dần tối sầm đi ngoài kia. Nhưng dường như Renjun nghe được câu nói nhuộm tràn cảm giác không tin nổi của Lee Jeno, vì cậu liền chậm chạp giải thích.
"Bọn chúng bị bẻ gãy hết tất cả các đốt xương, ánh mắt rất hoảng sợ và lưỡi cũng biến mất. Tất cả sói đồng cỏ đã chết trong đêm nay, cùng một địa điểm và một cách thức."
"Có lẽ chúng nó đã tấn công lẫn nhau."
Haechan đưa ra một giả thiết nhưng Renjun ngay lặp tức lắc đầu. Một cách kịch liệt âm thầm, cậu tiếp tục khi nhận thấy ánh mắt Haechan nhìn mình lại tăng thêm một phần hoang dại.
"Bọn chúng đã tự sát tập thể. Chúng tự cắn lưỡi mình, chúng đã tự va người vào những tảng đá và mặt đất để bẻ gãy hết xương. Tất cả những gì còn lại trong đôi mắt chúng là sự sợ hãi và kinh hoàng. Như thể chúng đã thấy một thứ gì đó rất khủng khiếp."
"Chuyện đó không thể nào xảy ra được. Nó bất khả thi."
"Trừ khi nó có liên quan đến những vụ động vật chết tập thể gần đây."
Jaemin trở về chiếc ghế của mình, cậu gãi cằm, ánh mắt nâu đờ đẫn nhìn vào tụ điểm nơi tất cả mọi người đều đang tập trung vào. Tông giọng nam trầm nhẹ nhàng đưa ra giả thuyết rồi ngừng lại, cậu không hoàn thành điều cậu muốn nói và thay vào đó, cậu nhìn đến Haechan.
"Tớ khá chắc rằng cậu đang có nhiều giả thuyết thú vị trong đầu về chủ đề này nhỉ? Đã lâu lắm rồi từ khi chúng ta tham gia câu lạc bộ này chưa có chuyện gì đáng giá như chuyện này đúng chứ?"
"Chúng ta sẽ bắt đầu với tin tức sáng hôm nay."
Haechan lặp tức bật dậy khỏi tường - nơi từ nãy giờ cậu vẫn dán chắc lưng vào – ngay sau khi Jaemin dứt lời, ánh mắt sắc sảo nhìn đến bao tải một lần nữa rồi tự tay gạt phắt nó qua phía ngoài chiếc bàn thiếc. Haechan moi từ túi vải cá nhân ra một quyển sổ nhỏ, chiếc điện thoại yêu quý của cậu và một túi vải nhỏ xíu được thắt nút cẩn thận bằng dây thừng. Chiếc túi vải ngay lập tức thu hút sự chú ý của Jeno, người vẫn đứng bên cạnh Haechan từ ban đầu. Cậu đưa tay như muốn chạm vào chiếc túi rồi mở nó ra nhưng Haechan ngay lập tức quay ngoắt sang và dừng động tác của cậu bạn lại với ánh mắt lạ lùng.
"Đừng chạm vào nó, Jeno. Chưa đến lúc đâu."
"Thứ gì vậy?"
Jeno thắc mắc nhưng Haechan lắc đầu. Cậu quay lại với những thứ dang dở trên bàn, sắp xếp nó lại một chút rồi mở quyển sổ tay ra.
"Xem ra cậu thật sự đã có vài giả thuyết, như Jaem đã nói."
Renjun vòng qua đầu bàn, cố ý né xa chiếc bao tải rồi tiến về phía Haechan đang mở quyển sổ nhỏ - thứ bị buột chặt bằng một sợi dây ruy băng, đánh giá một câu rồi im lìm đứng tại đó quan sát. Ngược lại với cậu, Haechan vẫn tất bật làm những chuyện mà cậu đang dở tay, sẵn giọng bình phẩm.
"Xem ra các cậu còn khá nhiều điều chưa nói đấy."
"Trước tiên cho bọn tớ biết cậu đã có giả thuyết gì đi."
Jaemin hối thúc, đôi mày nhăn nhúm trong sự tò mò lấp ló sau lớp tóc mai bù xù rối rắm. Haechan liếc đôi mắt sắc sảo của mình qua ba người bạn, hắng giọng.
"Chúng ta biết được nhờ tin tức vừa sáng nay. Nhiều xác động vật được tìm thấy trong khu vực tây nam rừng Maldevine. Đó là một nơi rất xa, hoàn toàn nằm ngoài khu dân cư."
Ngắt đoạn, Haechan khõ nhẹ vào điện thoại mình rồi tiếp tục.
"Và vào ngày đầu tiên trở lại trường, mẩu tin sáng hôm đó có đề cập đến hàng loạt chim rừng đã chết."
"Cũng được tìm thấy ở Maldevine."
"Phải. Cũng ở phía tây nam, nếu tớ nhớ rõ. Nhưng điều trùng hợp không chỉ có thế."
Khẽ thở dài, Haechan nhìn Jeno rồi nhìn sang hai người còn lại.
"Nó vẫn xảy ra tại khu vực ngoài khu dân cư. Và hôm nay chúng ta biết được thêm-"
"Tất cả sói đồng cỏ đã tự sát tập thể bởi một thứ gì đó khiến chúng kinh hoàng. Vẫn nằm ngoài khu dân cư, nhưng lại ở phía đông nam."
Jaemin tiếp lời, cậu trai cuối cùng cũng rời khỏi cái ghế yêu quý của mình để nhập hội cùng ba người đang đứng vây quanh chiếc bàn thiếc. Tất cả mọi thông tin đều đã được ghi vào quyển sổ của Haechan. Với nét mực nghiêng nghiêng đầy vội vã, những chỗ quan trọng được khoanh tròn lớn, nhiều vòng và những chỗ nghi ngờ thì đệm những dấu hỏi khổng lồ. Jaemin nhìn chúng một lượt rồi lấy từ trong túi ra một mẩu báo giấy có vẻ cũ kĩ.
"Cái gì đấy?"
Renjun hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc rọi thẳng vào khuôn mặt trắng bệch dưới ánh đèn huỳnh quang của Na Jaemin.
"Thông tin của vụ án Lost Boys xảy ra hồi đầu tháng. Tớ đã giữ nó từ ngày vụ án xảy ra để nghiên cứu."
Jaemin nói, từ tốn và lãnh đạm. Song, cậu đặt mẩu báo lên bàn, chìa ra nơi ánh sáng mạnh nhất để Haechan cùng Jeno có thể thấy rõ. Haechan nhìn vào tiêu đề được in lớn với thái độ thập phần hờ hững trong khi Jeno lại mang đầy vẻ tò mò, nhưng rốt cuộc, biểu cảm sau cùng của cả hai chỉ có một. Cảm giác không thốt thành lời ngập ngụa cả không gian, Jaemin nhìn thấy trong ánh mắt họ, sự hoài nghi đang le lói như ngọn lửa ma trời vừa được thắp sáng.
Maldevine, lập lòe từ mẩu báo cũ in vào mắt họ, thầm lặng như điềm báo của cái chết.
"Quả nhiên chúng ta nên thử nói chuyện với George."
Jeno bình luận, đôi mày thẳng nhướng cao, cậu hết nhìn Haechan, đến Renjun rồi Jaemin và ngay lập tức nhận được cái nhìn đầy hoài nghi của họ. Chợt, Jaemin lên tiếng, tông giọng thắc mắc hướng đến Lee Jeno.
"George Wilson?"
"Phải, George Wilson."
Jeno gật đầu, song cậu nghe Renjun hỏi.
"Anh ta thì liên quan gì đến chuyện này?"
Gãi đầu, đôi mắt nâu đậm của chàng cầu thủ láo liên như thể đang suy nghĩ gì đấy, Jeno thấy ba người bạn của mình thở dài. Song, cậu nghe Jaemin nói.
"Cậu đừng bảo anh bạn đồng đội của cậu có liên quan gì đến Maldevine đấy."
Câu nói đầy nghi ngờ của Jaemin đổ vào tai Jeno khiến cậu càng thêm đắn đo. Đưa tay vò đầu, chàng cầu thủ khẽ thở dài thừa nhận.
"Ngày đầu tiên trở lại trường không suôn sẻ lắm nhỉ?"
"Ý cậu là sao?"
Một câu hỏi gãy gọn thoát ra từ Haechan khiến Jeno khựng lại, cậu nửa muốn nói nửa lại thôi. Giấu đi sự phân vân trong ánh mắt nâu ngọt ngào, Lee Jeno lại bật ra một tiếng thở dài.
"George Wilson là một trong những nạn nhân của vụ án Lost Boys. Đó là vì sao tin đồn anh ta sẽ nghỉ dài hạn phất lên ngay ngày đầu trở lại trường. Người ta nghĩ rằng anh ta vẫn chưa hồi phục đủ sau chấn động của vụ án đó, dẫu cho ngày đến trường cách vụ án đến tận nửa tháng hơn."
"George Wilson là nạn nhân?"
Renjun ngay lặp tức hỏi, cậu đưa mắt nhìn Haechan bên cạnh và Jaemin ở phía đối diện. Đánh mắt một lần nữa đến vẻ đắn đo kì quặc của Jeno, cậu thấy chàng cầu thủ gật đầu. Song, Renjun hít một hơi thật sâu.
"Chấn động của vụ án – ý cậu là sao hả Jeno?"
Ngòi bút trên tay Haechan khẽ động, cậu ta nhanh chóng lật qua một trang sổ mới để sẵn sàng ghi lại những điều mà Jeno sẽ kể. Những điều mà chàng cầu thủ muốn đề cập từ lúc đầu nhưng bị ngắt quãng bởi Jaemin và Renjun ùa về với một trận thắc mắc bủa vây đầy tâm trí cậu.
Mái tóc nâu động đậy trong không khí khi Jeno bắt đầu hết đi xuôi lại lùi về, đổi hướng rồi lại trở về như cũ. Cậu trai siết chặt hai bàn tay với nhau, đầu ngón tay đỏ ửng lên do cậu cứ liên tục bấu móng tay vào. Ánh mắt dao động liên tục khi Jeno suy nghĩ, từng đợt không khí cứ vào rồi ra như chẳng hề lưu lại một ít nào. Jeno cuối cùng dừng lại khi đã quyết định xong những gì cậu sẽ nói, trước sự chờ đời kiên nhẫn của ba người bạn từ nãy giờ vẫn dõi mắt theo, chàng cầu thủ nhìn họ, đầu hơi ngẩng cao.
"George vốn được cho là sẽ không trở về trường sớm nhưng anh ta đã đến buổi tập chiều ngày hôm đó. Tất cả mọi người trong đội đều rất bất ngờ, kể cả tớ. Anh ta trông có vẻ khỏe khoắn và vui vẻ, khác hẳn với tin mà huấn luyện viên đã thông báo. Rằng George vẫn chưa hồi phục."
"Và sau đó?"
Haechan cắt ngang lời Jeno, cậu tựa một bên cánh tay vào bàn khi đang ngồi nghiêng người, ánh mắt sắc lẻm đầy sự ngờ vực. Jeno, ngay phía bên cạnh, chăm chăm nhìn cậu bạn của mình, khẽ lắc đầu.
"Huấn luyện viên đã hỏi thăm, và những người khác cũng vậy. Anh ta chỉ nói rằng bản thân cảm thấy khỏe và muốn nhanh chóng trở lại trường. Mọi chuyện trông có vẻ ổn. Nhưng ở cuối buổi tập, George Wilson đột nhiên bắt chuyện với tớ khi cả đội gần như đã về hết."
Sự chú ý ngay lập tức hướng về câu nói cuối của Jeno, người đã lại ngồi xuống và đung đưa trên chiếc ghế cũ kĩ của mình khi những ánh mắt bất ngờ của hội bạn khiến cậu không thoải mái. Nhưng Jeno chẳng buồn chú ý, cậu chỉ thở dài rồi tiếp tục.
"Anh ta hỏi tớ muốn mua thuốc không."
"Thuốc?"
Haechan tiếp lời, cậu đăm chiêu nhìn Jeno và cậu thấy chàng cầu thủ hất đầu về mẩu báo cũ mà Jaemin đã mang đến. Chàng trai hội trưởng đưa chiếc bút thép lên miệng, hàm răng trắng sứ cắn vào đuôi bút liên tục như đang suy nghĩ. Mắt cậu ta đảo vòng rồi đột ngột, Haechan đứng phắt dậy khi tay đã chộp lấy mẩu báo vẫn yên vị tại chỗ của nó từ những phút ban đầu.
"Có gì không ổn sao?"
Jaemin đứng bật dậy hỏi – khi Haechan bày ra vẻ mặt như không thể tin được vào mắt mình.
"Quả nhiên."
Jaemin gãi đầu, hệt như hai người còn lại, cả ba đưa biểu tình vô cùng khó hiểu nhìn Haechan nhưng cậu chàng hội trưởng chỉ bình tĩnh đặt mẩu báo xuống. Cậu im lặng nhấn vài cái vào thái dương đang giật bưng, liên tục và dữ dội. Song, khẽ thở dài.
"Tất cả những nạn nhân của Lost Boys đều có kết quả xét nghiệm liên quan đến thuốc phiện, đều nhìn thấy ảo ảnh.
"Loại ảo ảnh nào?"
Jaemin hỏi, Haechan liếc mắt đến Jeno.
"Tất cả đều nhìn thấy sương mù và nghe thấy giọng nói."
Ánh mắt nương theo lời nói ngay lập tức đổ dồn về Lee Jeno từ nãy giờ vẫn do dự theo dõi mọi chuyện đang diễn ra trước mắt cậu. Chàng cầu thủ ngước lên nhìn mọi người, song nhìn mẩu báo đã lại nằm trên mặt bàn sắt, nuốt nước bọt.
"Và nơi họ tìm thấy tất cả nạn nhân là tại rừng Maldevine, về hướng tây nam."
"Là nơi mà lũ chim được tìm thấy mấy hôm trước."
"Nơi mà bọn động vật được tìm thấy hôm nay."
"Nơi tớ đã nghe thấy giọng nói và gần như bị dẫn vào."
Jeno đệm vào một câu, lời nói từ cậu mỏng manh đến mức khó nghe rõ.
"Jeno, cậu có mua thuốc không?"
Jaemin đột nhiên hỏi, cả bọn nhìn thấy Jeno do dự gật đầu. Ngay lặp tức một tiếng thở hắt vang lên, họ đã rõ nguyên nhân vì sao Jeno bị dẫn vào rừng ngay ngày hôm sau khi George trở lại.
"Cậu đã sử dụng thuốc và bị ảo giác, hệt như những nạn nhân của vụ án Lost Boys."
Renjun xác định lại, Jeno gật đầu. Cậu vò rối tóc mình.
"Tớ mua thuốc từ George, nhưng George là nạn nhân. Tớ nghĩ sau anh ta còn một người khác nên mới đề nghị nói chuyện với anh ta, có thể chúng ta sẽ biết được gì đó còn bất ngờ hơn những chuyện đã biết."
"Các cậu sẽ còn bất ngờ hơn nữa đây."
Haechan khoác tay, sau khi ném mẩu báo cho Jaemin – người vẫn đang mông lung với lượng thông tin mình vừa nghe được, cậu quay lại với quyển sổ của mình.
"Còn một điều nữa, một thứ liên quan đến Maldevine mà chúng ta chưa nhắc đến, một điều không thể bỏ sót."
Đưa tay gạch vội vài đường tại một điểm mốc mà cậu cho là quan trọng, Haechan nói với giọng vững vàng và nghiêm chỉnh ngược lại hoàn toàn với vẻ ngoài u tối của cậu. Song ngước mắt lên nhìn ba người nọ. Jaemin vẫn trầm ngâm ngồi trên ghế nhìn mẩu báo, Renjun cứ mãi thẩn thờ và Jeno đang siết chặt lấy thành ghế mà cậu đang ngồi.
"Raychel Lahey được chôn tại Maldevine, biến mất tại Maldevine và trở lại ở ngôi nhà trong Maldevine – nơi mà tình cờ hay hữu ý, Nono ngây ngô của chúng ta đã chạy bán mạng đến mấy ngày trước. Và tớ đã làm một số nghiên cứu mấy hôm nay."
Lời cuối cùng của Haechan thu hút lấy ba người nọ. Cậu nhìn thấy ba người bạn ngước lên nhìn mình – ngay lập tức giơ cao quyển sổ trong tay, Haechan hoàn thành giả thuyết của mình với thông tin còn sót lại – thứ mà cậu chắc chắn không thể nào trùng hợp hơn nữa sau khi liên kết những mẩu tin vụn vặt từ cuộc hội thoại căng thẳng từ nãy giờ.
"Mộ của Lahey nằm ở phía nam, ngay trung tâm phía nam. Dấu vết hài cốt của bà ta biến mất ở phía tây nam và tìm được ở phía đông nam. Và căn nhà mà Nono yêu dấu của chúng ta chạy đến mấy hôm trước, nằm ngay ranh giới của phía nam."
Haechan ngừng lại, Jaemin nhìn qua những thông tin trên quyển sổ của cậu ta, mắt lóe lên.
Cảnh trời bên ngoài đã hoàn toàn trở tối, không còn nhìn thấy hoàng hôn hay bất kì mảnh mây đỏ rực ban chiều nào nữa. Ngoài phía xa xa, nhìn từ căn phòng câu lạc bộ trên tháp Tây, bầu trời đen đặc và tối tăm đến mức không rõ đâu là trời đâu là đất. Mấy ngôi nhà của bọn giàu có trên đỉnh đồi Brea đã lên đèn sáng rực, bóng rừng thông lấp ló nơi rừng Maldevine đập vào mắt Haechan một cảm giác âm u kì dị. Cậu khẽ lắc đầu để rũ xuống hình ảnh kì quái của nó, ánh mắt đen tuyền nhìn vào màn hình điện thoại, bảy giờ kém mười lăm.
Không gian lại ám một màu im lặng sau mảnh thông tin cuối cùng Haechan vừa cung cấp. Bốn người thiếu niên cảm thấy họ như bị bóp nghẽn, có điều gì đó đang xảy ra. Một thứ gì đó ma quái và kì dị đang trườn đến trong im lặng, thứ mà trực giác của cả bọn đang điên cuồng cảnh báo trong từng thớ thần kinh. Chưa bao giờ im lặng lại phát ra âm thanh lớn khủng khiếp đến thế. Căn phòng như trũng xuống, chỉ mỗi tiếng thở của bốn thành viên câu lạc bộ còn tồn tại.
Song, ngay khi im lặng gần như đã chiến thắng, chàng cầu thủ lên tiếng đập tan nó khỏi không gian.
"Tớ vẫn nghĩ chúng ta nên nói chuyện với George. Có lẽ anh ta sẽ biết được gì đó, có lẽ anh ta sẽ biết vì sao tớ bị dẫn vào Maldevine hay vì sao Renjun nghe thấy giọng nói từ nơi đó."
Jeno đề xuất, song cậu đánh mắt nhìn một lượt những người bạn của mình. Jaemin đang vò đầu nhìn chằm chằm vào mẩu báo khi hai người còn lại đăm chiêu nhìn nhau. Chợt, không gian rơi vào khoảng im lặng lúc nào không hay.
Xác sói đồng cỏ trong bao tải vẫn nằm im lim từ nãy giờ không nhúc nhích, như thể nó đang chiêm ngưỡng sự im lặng lạnh lùng của căn phòng câu lạc bộ không chính thống. Tĩnh lặng rồi tình lặng, kéo dài qua thời gian. Jaemin cuối cùng thở hắt, cậu là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng đang lớn dần trong không gian.
"Các cậu có nhận ra mọi thứ đều trở về Maldevine không?"
"Bọn tớ đã nói về điều đó trước khi hai cậu đến đây. Và sự trùng hợp đó không khiến tớ vui đâu."
Haechan chép miệng, cậu tiếp tục.
"Nhưng tớ nghĩ đây có lẽ là cơ hội để khiến câu lạc bộ chết tiệt của chúng ta được hoạt động chính thức. Tớ sẽ tìm George vào ngày mai."
"Hoặc chúng ta không nên làm gì hết."
Renjun nói, Haechan nhíu mày khó hiểu nhìn chàng trai tóc nâu thay cho câu hỏi của mình. Nhưng ngược lại với vẻ thắc mắc xen lẫn bực dọc của Haechan, Renjun chỉ thở dài.
"Tớ không nghĩ chúng ta nên liên quan gì đến chuyện này. Tớ có linh cảm xấu."
"Ôi, vứt ngay cái linh cảm của cậu."
Haechan tặc lưỡi, ánh mắt sắc lẻm nhìn đến Renjun, nửa như đe dọa nửa như chế giễu.
"Cậu có thể bỏ cuộc. Cậu và Jaemin, từ khi câu lạc bộ này hoạt động, hai cậu vốn chẳng có tí đam mê nào với huyền bí cả. Điểm và điểm, cậu có thể tham gia đội cổ vũ đấy Renjun, cùng với Jaemin ở đội hợp xướng."
"Haechan, cậu đang không hiểu tình hì-"
"Mặc kệ tình hình. Tớ sẽ gặp George ngày mai, Jeno, cậu giúp tớ. Anh ta có thể là người đứng sau vụ Lost Boys hoặc một ai đó khác. Tớ sẽ tra ra bằng được cái quái gì đang xảy ra xung quanh Maldevine. Lão McCall sẽ lác mắt với bài báo cáo cho xem."
Trỏ ngón tay vào Jeno, Haechan nhìn thấy chàng cầu thủ gật đầu lia lịa. Song, cậu khẽ nhếch môi cười, ánh mắt bừng lên một khao khát muốn mang bằng được mọi thứ ra ánh sáng. Chợt,đôi mắt lướt qua màn hình điện thoại của mình, Haechan ngay lập tức thả ra một tiếng rít khi nhìn thấy đồng hồ điện tử đã qua phân nửa của bảy giờ.
"Chết tiệt. Mẹ sẽ giết tớ mất."
Hoảng hốt thét lên một tiếng, Haechan thu dọn vội đồ đạc trên bàn rồi kéo tay Jeno chạy vội ra cửa mà quên mất Jaemin và Renjun vẫn đang đứng đờ ra đó không nhúc nhích. Tặc lưỡi bực dọc, Haechan xoay đầu nhìn về phía hai người bạn khi cậu cùng cầu bạn cầu thủ đã qua khỏi cửa câu lạc bộ.
"Chiếc Jeep yêu quý của hai cậu sẽ bị bê đi mất nếu cả hai còn lưu luyến căn phòng chết dẫm này đấy. Mà này, được thì xử lí cái xác của con sói đó đi. Rắc rối sẽ kéo đến nếu lão McCall đột nhiên nổi hứng muốn kiểm tra phòng câu lạc bộ đấy."
Dứt lời, Haechan kéo theo Jeno bỏ đi. Trong căn phòng còn lại mỗi Jaemin và Renjun cùng chiếc bao tải, cả hai nhìn nhau rồi nhìn nó, rốt cuộc quyết định mang xác sói đồng cỏ đáng thương cùng rời đi. Sau khi khóa chặt cửa phòng câu lạc bộ, khi tiếng lách cách của chìa khóa đã trở về khớp kim loại của nó, họ chạy vội trên hành lang và trở về nhà trên chiếc Jeep đã phủ một tầng lá khô.
Chẳng mấy chốc đêm đã kéo xuống, vội vã và không hề chần chừ. Tiếng động cơ xe Jeep rít trên con đường tráng nhựa với hai cánh rừng hai bên, vượt qua vài con phố và dừng lại điểm xuất phát của nó khi sáng sau khi cả hai vứt chiếc bao tải đâu đó ở bãi rác trung tâm thành phố.
"Tớ nghĩ tớ phải làm một thứ."
Na Jaemin nói, khi cậu vừa vặn chìa khóa khóa lại động cơ Jeep. Âm thanh động cơ vụt tắt ngay sau khi cậu dứt lời, Renjun đang muốn rời khỏi xe ngay lặp tức dừng lại, song xoay sang nhìn Jaemin với vẻ thắc mắc. Jaemin nhìn cậu, ánh mắt nâu run lên như có điều muốn nói nhưng cậu chỉ thở dài.
"Cậu vào nhà đi, tớ sẽ báo cho cậu ngay khi tớ tìm ra."
"Jaem, có gì không ổn sao?"
"Tớ sẽ gọi cậu sau."
Song, Jaemin chào tạm biệt và nhìn Renjun bước vào nhà, dáng dấp chàng trai mệt nhoài và đầy vẻ kinh hoàng - thứ mà cuối cùng cậu không thể giấu đi nữa khiến Jaemin lại muốn bước xuống và trấn an. Nhưng cậu còn chưa kịp mở cửa xe thì Renjun đã khuất sau cánh cửa gỗ sồi với vòng hoa chuông cũ kĩ, Jaemin nhìn vào ngôi nhà số 23 lần cuối cùng trước khi mở chìa khóa, vặn động cơ lên và rời đi.
Gió lùa qua một trận lớn, Renjun nghe thấy tiếng chiếc Jeep dần rời xa ngôi nhà yêu quý của cậu sau cánh cửa chính đóng sầm. Cậu cứ đứng tò tò ở đó, nửa muốn bước về phòng nửa chỉ muốn đứng lặng ở đó để ngẫm nghĩ lại mọi chuyện vừa xảy ra chỉ trong một ngày duy nhất. Nhưng dòng suy nghĩ của Renjun chưa kịp bắt đầu thì cậu đã giật bắn khi nghe thấy một tiếng bịch, như thể có gì đó vừa rớt xuống, phát ra từ nhà bếp.
"Bố đấy à?"
Chắc mẫm bố cậu lại vừa làm rơi gì đấy khi đang định nấu một bữa ăn thịnh soạn, Renjun đưa tay vò rối tóc rồi lại vuốt nó về nếp ban đầu. Song, cậu cởi bỏ giày rồi từ từ tiếng vào bếp ở phía tít sâu dưới tầng trệt ngôi nhà.
"Hôm nay bố lại định làm món ăn tuyệt vời nào đấy? Cá hồi, hay thịt thăn bò?"
Dừng lại và ném chiếc ba lô trên ghế đệm tại phòng khách, Renjun đánh mắt qua thùng bìa cứng dán chặt băng dính ở trên bàn vừa hỏi bố mình. Nhưng chẳng có ai đáp lại lời cậu, thay vào đó, một tiếng bõm xuất hiện. Tiếng động một lần nữa khiến Renjun giật mình, cậu nhíu chặt hàng chân mày mỏng, lại cất giọng.
"Hôm nay bố làm rơi nhiều thứ quá nhỉ?"
Chân đã đặt đến cửa bếp, Renjun kì quái nhìn cánh cửa đóng im lìm. Cậu dời mắt xuống kẻ hở giữa bên ngoài hành lang và bên trong phòng bếp, không có ánh sáng thoát ra. Tim giật thót một tiếng, Renjun lùi lại một bước, cổ họng khô khốc như thể cậu đang đứng giữa sa mạc. Cơn đau trong ruột gan lại nhói lên, gần đây mỗi khi cậu căng thẳng nó đều xuất hiện. Ánh mắt dao động lên rồi xuống, những luồng suy nghĩ kinh khủng liên tục xuất hiện trong dòng chảy thần kinh khiến cậu khiếp đảm chính mình. Renjun cảm thấy máu trong cơ thể ngừng lưu thông khi cậu lùi thêm bước thứ ba và âm thanh đinh tai nứt óc của vật gì đó dộng xuống sàn vang lên từ phòng bếp. Ngay lập tức rít lên một tiếng hét kéo dài, Renjun xoay người bỏ chạy khỏi hành lang rồi cứ thế bước chân đưa cậu đến cửa ngoài vì não cậu đã nẩy tung lên và muốn thoát khỏi căn nhà càng nhanh càng tốt. Nhưng chỉ khi cậu vừa đưa tay cầm vào nắm đấm cửa thì một bàn tay thô ráp chạm ngay lên vai cậu khiến Renjun hét lên một tiếng thảm khốc. Cậu ngồi thụp xuống, đưa tay ôm lấy đầu và đầu gối, liên tục rền rĩ như đang khóc.
"Làm ơn, làm ơn, làm ơn!"
Renjun lầm bầm, chợt một giọng nói vang lên cắt ngang lời cậu.
"Renjun? Con làm sao vậy?"
Âm thanh ấm nồng của phụ nữ miền Nam California khiến mọi động tác khiếp đảm của Renjun ngưng lại. Chàng trai bỏ tay xuống rồi chậm rãi ngước mắt lên nhìn trong sự hoảng hốt vẫn còn đọng lại ít nhiều trong hốc mắt. Khi đôi đồng tử vừa chạm vào khuôn mặt hồng hào của mẹ mình, Renjun thở phào rồi thả lỏng cả người. Cậu tựa lưng vào vách tường cạnh bên tủ giày, đôi mắt đầy nước như sắp khóc đến nơi.
"Ôi Chúa ơi."
Renjun cảm thán, và cậu nhìn thấy mẹ mình đưa đến cho cậu một chiếc khăn tay.
"Con làm mẹ khiếp vía. Đột nhiên nghe tiếng con hét ngoài hành lang, mẹ cứ tưởng có tên khủng bố nào vừa đột nhập vào nhà ta đấy chứ."
Vươn tay nhận lấy chiếc khăn rồi nhanh chóng lau mặt, Renjun khựng lại khi nghe mẹ cậu nói hết câu. Ánh mắt lại trở nên xáo động, Sonya lắp bắp.
"Mẹ...mẹ đã ở đâu từ nãy giờ?"
"Mẹ ở đâu á? Tất nhiên là phòng mẹ rồi, mẹ đang đọc dở dang một quyển kinh tế thì nghe tiếng con hét ngoài hành lang."
"Vậy là mẹ không ở phòng bếp."
"Phải. Sao con lại nghĩ mẹ ở phòng bếp?"
"Vậy bố đang ở trong bếp đúng không?"
"Hôm nay bố con tăng ca nên giờ này ông ấy chưa về đâu. Renjun, con ổn không?"
Renjun nín lặng. Tay đưa trả lại chiếc khăn rồi cậu đứng bật dậy, đưa tay vuốt lại mái tóc rối bù rồi hướng mũi chân về phía hành lang. Từng bước một cậu lách qua người mẹ mình khi bà đang hỏi liệu cậu có muốn ăn tối không, sau đó bước như chạy, bước chân ngày một nhanh hơn rồi Renjun nhận thấy bản thân đang thật sự bỏ chạy khỏi phòng khách. Cậu gấp rút mở cửa phòng mình rồi đóng sầm cửa lại, khóa chặt nó rồi lấy thêm một cái ghế chặn dưới chốt. Mái tóc nâu rối bù lại chuyển động khi Renjun quay lưng về phía giường, mắt đăm đăm nhìn vào cánh cửa phòng im lìm không nhúc nhích như thể đang dè chừng bất cứ thứ gì có thể xông tới và phá cửa. Nhưng cứ thế thời gian liên tục trôi qua, sau năm sáu phút hơn đứng nhìn cánh cửa không chớp mắt thì Renjun cũng bỏ cuộc. Chàng trai thả người xuống giường, đôi đồng tử nâu mật nhìn lên trần nhà nơi bộ đèn chùm đắt tiền tắt ngóm, sự khiếp đảm ban nãy vẫn ở yên trong trí nhớ mà chẳng vơi đi phần nào.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com