4
Em bước xuống xe bus rồi lê thê bước chân mệt mỏi trở về nhà. Vừa bước vào cổng khu chung cư đã thấy dì cũng vừa ở công ty về. Nhìn dáng vẻ tiều tụy của dì em không khỏi đau lòng. Dì của lúc trước trong mắt em là một người rất xinh đẹp, em vẫn còn nhớ hình ảnh dì mặc chiếc váy cưới trắng tinh khôi bước vào lễ đường cùng với chú. Lúc ấy chính chú nói đã yêu dì ngay từ lần đầu gặp mặt, vậy mà giờ đây chính em, chính em đã khiến dì mất đi dáng vẻ xinh đẹp ấy.
" May quá vừa kịp lúc con về ". Dì mỉm cười đi lại chỗ em
Park Ami bước đến khoác tay dì.
" Sao hôm nay dì về trễ vậy? " -
" Dì làm thêm một số việc ở công ty thôi. "
" Hôm nay chúng ta ăn ở ngoài nhé "
" Sao lại ăn ở ngoài ạ ?". Em thắc mắc
" Dì vừa nhận tiền lương, cũng coi như tiệc chúc mừng con có được công việc đầu tiên. "
Dì mỉm cười, không đợi em phản ứng dì đã kéo em đi, em và dì đến một quán ăn nhỏ gần chung cư, khá cũ kĩ. Em và dì cũng rất hay đến đây, bà chủ ở đây là một người rất thân thiện, từ lúc lên Seoul đến giờ bà ấy luôn giúp đỡ em và dì rất nhiều.
" Aigoo, làm gì mà cả mấy tuần nay không thấy mặt 2 dì cháu vậy?". Bà ấy tay đang bận rộn làm đồ ăn thấy em và dì đến cũng không quên hỏi thăm.
Dì nhìn em rồi hướng mắt đến bà ấy: " Vốn không có thời gian ạ "
" Cũng phải, ở Seoul này làm gì chỉ ở yên một chỗ mà vẫn sống được cơ chứ. ". Bà ấy lắc đầu thở dài.
Đồ ăn được bà ấy dọn ra ngay sau đó.
" Ăn nhiều một chút, nhỏ nhắn như con thì ai mà tin đã là học sinh cấp 3 chứ ?"
Từ nãy giờ dì cứ gắp thịt cho em mãi.
" Con biết rồi, dì cũng phải ăn nhiều vào, dì đã ốm hơn rất nhiều. " .Em cũng gắp thịt lại cho dì.
Đến sáu giờ tối em đã có mặt ở cửa hàng, bộ đồ học sinh còn chưa được thay, sau khi ăn xong với dì em liền chạy đến. Thay chiếc áo nhân viên vào rồi em tranh thủ lôi cuốn tập Hóa ra để xem lại bài.
Hôm nay cũng có thể là buổi làm việc thứ hai rất nhẹ nhàng của em, vì từ đầu đến cuối không ai gây khó dễ cho em cả, chính là vì hắn không xuất hiện.
Cuối cùng cũng tan ca, em thu dọn đống sách vở mà mình đã bày ra rồi đứng dậy ra về. Vừa bước ra đến cửa em đã thấy có một đám người kéo nhau chạy ngang qua, nhóm người đó khá đông ước chừng phải hơn chục người, trên tay thì còn cầm vài cây gậy bóng chày, em loáng thoáng còn nghe bọn họ chửi thề.
Hình như họ chạy vào con hẻm gần khu chung cư em thì phải, chỗ đó là một con hẻm không quá rộng cũng khá tối lại hay ít người qua lại, dì cũng hay căn dặn phải cẩn thận một chút.
Trong lòng em bây giờ lại dấy lên một nỗi bất an. Em đi một đoạn đến con hẻm, quả thật bọn họ đang tụ tập ở đó. Đường về nhà vốn chỉ có thể đi qua con hẻm này thôi.
Bây giờ em phải làm gì đây, em can đảm bước vào con hẻm, thầm nghĩ trong lòng chỉ cần đi qua thật nhanh là được, dù sao thì em cũng đâu có đắc tội với bọn họ.
" Park Ami, sẽ không sao đâu! ". Em vừa đi vừa lẩm bẩm tự trấn an mình.
Em bước gần đến chỗ đám người đó, lúc sắp đi qua bỗng một tên trong đám bọn họ đã di đến chạm vào người em.
" Đã khuya vậy rồi còn đi đâu vậy cô em?"
Tay em nắm chặt quai balo trên vai lùi ra xa anh ta vài bước. Thấy phản ứng của em anh ta cười đểu rồi tiếp tục lấn đến chỗ em lấy tay sờ lên mặt em.
" Anh muốn làm gì ? ". Em gạt tay anh ta ra.
" Sao lại sợ vậy, anh có làm gì em đâu chứ? "
Miệng thì bảo không làm gì nhưng tay anh vẫn đang đưa ra vuốt ve gương mặt của em, anh ta làm em rùng mình cảm thấy thật ghê tởm. Cả đám bọn họ vẫn đang cười khoái chí nhìn em.
Em run rẩy co ro người, em phải làm gì đây? Ai đó hãy giúp em với.
" Thôi đi ". Sau lưng anh ta có tiếng truyền đến.
Nghe vậy anh ta liền bỏ tay ra khỏi em rồi quay lại chỗ người vừa nói ấy.
Đó hình như là tên cầm đầu của bọn họ, anh ta lưng dựa vào tường trong tay cầm cây gậy bóng chày chống xuống đất.
Anh ta là Jung Hae In, là tên cầm đầu của băng đảng chuyên đánh nhau ở gần khu vực quận Seongdong. Và đặc biệt từ trước đến giờ anh ta luôn xem Jeon Jungkook là kẻ thù không đội trời chung của mình, từ trước đến giờ anh ta và Jungkook đã xảy ra không biết bao nhiêu là vụ đánh nhau, thương tích có mà chết người cũng có.
Tại sao cái tên Jung Hae In này lại xuất hiện ở đây, em nhớ không nhầm thì nơi này cũng không phải địa bàn của anh ta, nơi này vốn là của Jeon Jungkook.
Anh ta đứng thẳng dậy nhìn vào em rồi bước đến.
Đúng là trong những giây phút cấp bách như thế này con người thường chỉ biết chết lặng một chỗ, giống như em hay xem phim vậy.
Chân em hoàn toàn tê cứng, em muốn chạy đi thật nhanh để rời khỏi đây nhưng chân của em vốn không thể dời đi nổi.
Ngay lúc anh ta sắp bước đến trước mặt em thì ở đầu con hẻm đã có âm thanh của động cơ xe máy. Có ba bốn chiếc xe moto phân khối lớn đang chạy đến chỗ em và anh ta, ánh đèn xe rọi thẳng vào chỗ em, lúc này em mới thấy rõ được khuôn mặt của tên Jung Hae In này, khuôn mặt với những vết sẹo lớn nhỏ, nhìn rất dữ tợn.
Chiếc moto đi đầu phanh lại ngay chỗ em và anh ta tạo ra âm thanh khá chói tai, đám người của Jung Hae In đã đi ra sau anh ta, trên tay đã cầm sẵn những cây gậy bóng chày kia.
Ánh đèn xe vẫn còn đó, khi em nhìn sang đã thấy dáng người con trai cao ráo bước xuống xe và đi đến phía này.
Phải, chính là hắn Jeon Jungkook.
Jeon Jungkook mặc một chiếc áo phông ở ngoài khoác một cái áo da cùng với chiếc quần tây đen tuyền làm tôn lên dáng người cao ráo của hắn. Hắn bước xuống xe đút tay vào túi thản nhiên đi lại phía này, phía sau có Jimin và Taehyung và cả Jeongyeon
Hắn liếc nhìn em một cái, Jeongyeon đã kéo em ra phía sau lưng hắn.
" Sao lại ở đây? "
Em ngơ ngác từ nãy đến giờ, đến khi cô ấy kéo em mới giật mình hoàn hồn lại.
" Mình.. "
Em vốn không biết trả lời như thế nào nhưng sự thật thì trong đầu hoàn toàn mông lung trống rỗng không có một chữ nào.
Jeon Jungkook cười khẩy một cái: " Chỉ mới một tháng thôi mà đã không kiềm được chạy đến đây kiếm tao rồi à? "
Cả một tháng kể từ vụ việc hắn và Jung Hae In đánh nhau ở quán bar, đám người của Jung Hae In mất mát nhiều hơn. Cả hai người bọn họ làm náo loạn cả quán bar. Lúc đó vụ việc được coi là một chấn động với phía cảnh sát, ai cũng biết từ trước đến giờ Jungkook hắn giải quyết việc riêng đều rất kín đáo, nhưng lần đó có lẽ hắn và Jung Hae In hoàn toàn mất kiểm soát mà đánh nhau. Cũng nhờ vụ đó mà bọn cảnh sát hời được cả núi tiền hối lộ.
Jung Hae In nhìn hắn khóe môi lộ ra nụ cười khá dữ tợn, anh ta nghiêng đầu nhìn ra sau lưng Jeon Jungkook rồi đảo mắt nhìn hắn.
" Một tháng đã quá đủ cho mày rồi đó "
" Mày và lũ chó ngoan của mày vẫn còn khá cứng đầu nhỉ? " .Jungkook thở ra một hơi ung dung nhìn Jung Hae In.
Jungkook vừa dứt câu đã thấy đám đàn em của Jung Hae In muốn lao lên đánh hắn, Jung Hae In đưa tay ra hiệu cho bọn họ.
" Ngoan phết nhỉ "
Hắn bật cười, nụ cười ấy chứa đầy sự châm biếm.
Jung Hae In vung cho hắn một cú đấm, đầu hắn thuận theo cú đấm mà nghiêng sang một bên.
" Mày nghĩ hôm nay mày sẽ sống chứ?".Anh ta hỏi hắn.
Jungkook đá lưỡi sang bên má vừa bị đánh, khoé miệng hắn vì cú đấm lúc nãy mà rỉ máu.
" Xem ra mày vẫn còn sung sức đấy "
Hắn trả lại cú đấm cho Jung Hae In.
Jung Hae In hoàn toàn không chút phòng bị lùi về sau vài bước vì cú đấm của hắn.
Giọng của Jeon Jungkook trầm xuống: " Đến đây đi thằng khốn. "
Em chỉ kịp nghe Jeon Jungkook hắn chửi một câu rồi cả đám bọn họ lao vào đánh nhau.
Jeongyeon kéo em ra xa, tiếng đánh nhau làm em choáng hết cả đầu. Đám người của Jung Hae In đông như thế, còn hắn chỉ vỏn vẹn ba người.
Trước mắt em là một khung cảnh hỗn loạn, thoáng đã thấy một số người ôm bụng nằm la liệt dưới đất, là đám đàn em của Jung Hae In. Còn Jeon Jungkook hắn cứ như một cỗ máy vậy, hết túm cổ người này lại vung một cú đấm mạnh mẽ khiến cho người kia cứ thế ngã khuỵu xuống.
Lúc sau đã thấy hắn và Jung Hae In đánh nhau.
Vừa lúc đó đã có xe cảnh sát chạy đến, khoảng bốn năm người chạy đến trên tay cầm gậy cảnh sát.
" Mau dừng lại "
Đám người của Jung Hae In hốt hoảng bỏ chạy, chỉ còn vài người bị đánh nằm dưới đất, còn Jung Hae In thì đang bị Jungkook nắm cổ áo.
Sau đó tất cả đã bị bắt về đồn cảnh sát gần đó, trong đó có cả em. Nếu lúc nãy nhân cơ hội bọn họ đang đánh nhau toán loạn em mà chạy về thì tốt quá rồi, ai bảo em nhiều chuyện ở lại xem làm gì chứ.
Ngồi ở đồn cảnh sát em hồi hộp lo lắng, nếu phải báo về cho gia đình thì em biết làm sao, giờ này thì dì em đang nghỉ ngơi vì phải làm việc cả ngày rồi, em không muốn làm cho dì lo lắng.
Còn Jeon Jungkook hắn vẫn thản nhiên ngồi gác chân trên ghế, còn cả tên Jung Hae In kia nữa.
Hai người bọn họ đánh nhau từ đầu đến cuối vẫn không một chút thương tích nào ngoài vết thương từ lúc cả hai trao nhau cú đấm mở màn kia.
TaeHyung và cả Jimin thì không bị nặng như mấy người đàn em của Jung Hae In.
Từ cửa có một người đàn ông khoác trên người bộ đồ cảnh sát hơi khác với những người trong đây.
" Cảnh sát trưởng ". Bọn họ cuối đầu nghiêm trang chào ông ấy, Na Jong-Won.
" Bố " . Jeongyeon ngồi cạnh em đứng lên.
Ông ấy không trả lời, nét mặt nghiêm nghị đảo mắt một vòng nhìn cả đám người bọn em đang ngồi.
Ngay sau đó có một nữ cảnh sát đưa cho cho ông ấy một tệp hồ sơ, ông ấy mở ra xem.
Em hồi hộp tay vô thức siết chặt áo của mình.
" Các cô các cậu rảnh rỗi không có việc gì làm à? "
Ông ấy hỏi, giọng nghiêm ngặt của một người cảnh sát.
" Bọn nó gây sự trước đó bố " .Jeongyeon ngồi bên em lên tiếng.
Ông ấy đảo mắt qua Jeongyeon rồi lườm cô ấy một cái: " Không phải bảo đi học thêm với bạn à?"
" Con là đang..."
" Một lát về tính với con sau ". Ông ấy tay cầm tệp hồ sơ chỉ vào Jeongyeon.
Na Jeongyeon uất ức cũng không nói thêm. Nhìn thấy cảnh này lại khiến em nhớ đến ba mình, ông ấy cũng luôn nghiêm nghị như vậy nhưng thực chất trong lòng rất yêu thương, chỉ là không thể hiện ra mà thôi.
Ông đưa mắt nhìn Taehyung, Jimin và cả hắn.
" Từ khi nào đã trở thành như vậy rồi? "
Ông ấy quay sang Jeon Jungkook hỏi hắn.
Cả ba người họ không trả lời chỉ cúi đầu với ông ấy. Xem bộ dạng cúi đầu của hắn, Jimin và Taehyung cứ như ba chú cún con vậy, ngoan ngoãn cuối đầu nghe lời mà chịu trận, thì ra một tên côn đồ như hắn cũng có lúc nhìn như thế này.
Jungkook hắn xem ông ấy như là người bố thứ hai của mình vậy, còn Jeongyeon thì là em gái hắn.
Thấy hắn không trả lời ông ấy chỉ nhẹ thở dài, chỉ chuyển công tác lên Seoul mới hai ngày ông còn chưa có cơ hội gặp ba hắn nói chuyện.
Ngồi kế hắn là một cô gái nhỏ nhắn mặc đồng phục, trên vai còn mang balo, nhìn có vẻ rất ngoan ngoãn, nghiêm túc. Còn hắn thì nhởn nhơ gác chân.
" Đã có bạn gái rồi mà còn đi đánh nhau à? " . Ông ấy hỏi hắn rồi nhìn sang em.
Hắn vừa nghe đã thấy khá bất ngờ rồi quay đầu nhìn em, còn em không khỏi bối rối khi nghe ông ấy bảo, quay sang thì thấy hắn đang nhìn mình. Em vội xua tay với ông ấy.
" Không..không phải đâu ạ "
Em đâu phải bạn gái của hắn chứ, hắn vốn không phải kiểu người mà em thích, có điên mới đi làm bạn gái một tên côn đồ như hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com