286
Jean's blog
Góc nhỏ của Jean
Home Góc nhỏ của Jean Đam mỹ ▼
Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017
Nông gia 286
Sinh nhật Chương Vân Chi
Lục Giang Viễn cũng bị câu nói bất ngờ này của Mạo Mạo mà kinh ngạc hai giây, tiếp đó cười to, thấy Trần An Tu đưa tay muốn đánh người liền vội vàng ôm bé con vào lòng, “Con đánh nó làm gì, nó nhỏ như vậy biết gì đâu”.
Chu Tố Thu cũng ở bên cạnh giải vây, “Trẻ con là như vậy đó, chính là đang trong thời gian bắt chước thôi”.
Mạo Mạo còn chưa biết mình gây họa a, bé đại khái chỉ cảm thấy mới rồi làm ra một chuyện rất thú vị, giờ phút này liền vùi trong ngực ông nội vui vẻ cười ha ha, không hề ý thức được nguy cơ.
Lục Giang Viễn bẹo bẹo cái má béo phì của bé, chẳng biết sao cười nói, “Kêu con đi nhận lỗi một chút, con lại đi chọc tức thêm, không sợ ba con sẽ đánh con sao?”.
“Càng lớn càng nghịch ngợm”, ngay trước mặt Lục Giang Viễn, Trần An Tu cũng chẳng làm khó bé, chỉ cầm móng vuốt nhỏ bóp bóp hai cái.
Chờ tới khi trở lại phòng, cửa phòng vừa đóng, chẳng còn ai cả, tình huống lập tức thay đổi. Trần An Tu đi tới ngồi xuống đất, lại đem Mạo Mạo mập ú kéo đến bên cạnh mình, chuẩn bị cùng thằng nhãi này tính sổ một chút.
Mạo Mạo tới tận lúc này vẫn chưa lĩnh hội được ý đồ của ba bé, thấy ba vừa ngồi xuống liền chu chu mông béo muốn ngồi vào trong ngực ba thân thân a, nhưng ảo tưởng tốt đẹp của bé con rất nhanh liền bị ba đập vỡ. Trần An Tu xách tà áo sau dựng cả người cu cậu lên, “Đứng thẳng, ba bây giờ muốn nghe con nói thử, con hôm nay đã làm chuyện gì tốt”.
Mạo Mạo vặn vẹo quẫy quẫy mấy lần nhưng không thoát ra được, bị buộc đứng thẳng người, không rõ nội tình ưỡn cái bụng trắng mềm ra gọi, “Ba ba”.
“Con đây còn biết ba là ba con hả, mới vừa rồi con kêu ba là gì? Đem cái bụng bia thu hồi lại! Nghiêm! Đứng thẳng!”, thấy cu cậu không hiểu, Trần An Tu chọt chọt bụng bia ra hiệu. Bất quá yêu cầu này quả thực làm khó người ghê a, béo phì thì bụng sẽ to ra, đâu phải nói thu về là nó tóp lại được đâu. Trần An Tu chọt mấy cái phát hiện không hiệu quả, bèn không xoắn xuýt việc này nữa, chuyển tới vấn đề trọng tâm hôm nay, “Con hôm nay đi tới nhà Phương gia gia, tại sao lại nhổ hết hoa của ông?”.
Mạo Mạo đâu phải cái gì cũng không hiểu đâu, chuyện này hiển nhiên vẫn nhớ, liền há miệng nói, “Bà nội a”.
Trần An Tu vỗ mông bé một cái, “Chớ có chuyện gì cũng đổ thừa bà nội con, bà nội là nhổ cỏ trong đất, không phải là nhổ hoa trong sân nhà người ta”.
Mạo Mạo đưa ra một đầu ngón tay út ngắn ngủn còn nói, “Hoa a”.
“Chưa có nở hoa nhưng cũng là hoa, không phải cỏ”, lúc này nếu giải thích cho bé con hoa và cỏ khác nhau chỗ nào hiển nhiên là quá khó rồi. Trần An Tu đổi phương hướng nói, “Miễn là đồ trong nhà người khác, con không được phép nhổ lên, con nếu còn nhổ lên nữa, trở về ba liền đánh mông con, có nghe hay không?”.
Mạo Mạo trợn to hai mắt, tỉnh tỉnh mê mê gật đầu một cái. Trần An Tu cũng chẳng trông cậy thằng nhãi này sẽ làm theo, từ đây về sau trở thành một cục cưng ngoan ngoãn biết nghe lời đâu a. Chỉ hy vọng cu cậu có thể nghe lọt tai được một hai phần, dù mỗi ngày chỉ bớt được một ít chuyện, hắn cũng đủ hài lòng rồi.
Lúc này Lục Giang Viễn còn ở trong phòng khách gọi điện cho Lâm Trường Ninh ở Mỹ. NewYork bên kia bây giờ đang là buổi sáng, Lâm Trường Ninh mới vừa vào phòng làm việc một lúc, Emma đưa ly cà phê vào, ông gật đầu ra hiệu một cái, nghe kể tới đoạn Mạo Mạo béo kêu ba là Tráng Tráng, nhất thời không nhịn được cười to, “Nó còn chưa tới hai tuổi đâu, sao lại nghịch ngợm vậy nhỉ?”
“Không chỉ vậy đâu, còn nhỏ mà rất thông minh nhé, mới tới đây có mấy bữa mà đã nhớ đường tới siêu thị. Hôm nay sau bữa cơm chiều, anh mang nó ra ngoài tản bộ, ban đầu căn bản không định đi siêu thị đâu, kết quả nó đi phía trước dẫn đường liền trực tiếp rẽ qua đó. Sau khi vào trong liền kêu anh ôm nó lên để nhìn mấy kệ hàng, sau đó tự mình chọn một cái phi cơ nhỏ”.
“Còn biết dẫn người lớn đi mua đồ cho nó à?”, hai người đều chưa từng chăm sóc đứa trẻ lần nào, nói tới trẻ con hết thảy đều cảm thấy mới lạ vô cùng.
“Tinh quái lắm đấy, chọn xong cũng không đòi anh mua cho đâu, nó chỉ chỉ vào đồ chơi cho anh nhìn, ông nội a, phi phi a. Anh làm bộ không nghe được, nó tiếp tục chỉ chỉ tay cho anh xem. An Tu kêu anh đừng mua đồ chơi nữa, nhưng em chưa thấy dáng vẻ kia của nó đâu, quả thật khó có ai mà chống cự nỗi, được cái là cũng không đòi đủ thứ, cầm phi cơ thôi, hỏi lại cũng không cần cái khác, đại khái chắc là do chị Lâm ở nhà đã cảnh cáo qua”.
“Tính tình của Mạo Mạo không giống Tấn Tấn chút nào. Chị em kể Tấn Tấn hồi nhỏ lúc bế nó ra cửa, cái gì nõ cũng không muốn, luôn nói đợi ba trở về mua cho, cho đến bây giờ chị vẫn nói hễ nghĩ tới liền thấy đau lòng”.
Lục Giang Viễn đi tới cầu thang nhìn thử lên trên, “Chuyện này không thể đổ lỗi hết cho một mình An Tu được, nó khi đó cũng chỉ là một thằng nhóc tuổi ăn tuổi lớn, nhưng Chương Thời Niên lại là người đã trưởng thành”. Nhớ tới An Tu và Tấn Tấn những năm trước chịu khổ sở, ông liền không cách nào sinh ra nhiều hảo cảm với Chương Thời Niên được. Ông nếu như sớm một chút biết được sự tồn tại của An Tu, ông tuyệt đối không để cho tên kia đến gần con trai và cháu trai mình một bước. Đáng tiếc ông biết ở thời điểm quá muộn, có nói thêm nữa cũng chẳng được gì, “Em thì sao? Gần đây bận lắm à?”.
“Vẫn như trước thôi, tháng trước đại học Tel Aviv có một hoạt động, mới vừa từ Israel trở về hai hôm. Bây giờ trên tay còn có một hạng mục, chắc trong thời gian ngắn không thể nào về nước rồi. An Tu bên kia, anh ở trong nước thì trông nom nó nhé, còn có Tình Tình, con bé cũng một thân một mình ở Bắc Kinh”.
“Anh đều biết, anh kêu Ngô Đông điều chỉnh lịch trình một chút, nếu được thì giữa tháng tám anh sẽ qua với em”.
“Được, tới đó sẽ tính”.
Lục Giang Viễn nhỏ giọng than phiền, “Em sao mà phản ứng lãnh đạm như thế a?”.
Lâm Trường Ninh bên này điện thoại cũng có thể tưởng tượng ra biểu tình ai oán của đối phương lúc này, theo thói quen hạ giọng nhẹ nhàng hơn, “Lục Giang Viễn, anh bằng tuổi Mạo Mạo hả, còn cần người khác dỗ dành anh à?”.
“Nhưng em chẳng nói được câu nào dễ nghe chút để dỗ anh một chút, đã hơn ba tháng rồi chưa được gặp mà”.
Lâm Trường Ninh chịu không nổi người này dây dưa, “Anh còn việc gì không? Không có thì tôi cúp đây, tôi bên này bận lu bù lắm”. Đối với người như Lục Giang Viễn không nên nhượng bộ, bạn lui một bước hắn sẽ lấn tới một bước, còn tiếp tục nữa không chừng lại nói tới cái vấn đề mà không có cách nào nghe tới luôn.
Lục Giang Viễn hấp tấp nói, “Khoan cúp, khoan cúp, còn có một việc khác, Quý gia lão thái thái mấy ngày nữa tới sinh nhật, lần trước Chương Thời Niên tặng cho mẹ mình tượng phật Quan Âm…”.
Hai mươi phút trôi qua, Emma phỏng chừng thời gian không sai biệt lắm chắc đã gọi xong rồi, liền ôm hai xấp tài liệu gõ cửa đi vào, thấy điện thoại vẫn chưa có dấu hiệu ngắt máy, chị cười lắc đầu, lịch sự khép nhẹ cửa đi ra ngoài. Những tài liệu này cũng chẳng phải quá gấp, tiếng Trung của chị tuy không tính là tinh thông, nhưng cùng người đàn ông này làm việc với nhau nhiều năm, chị vẫn có thể nghe hiểu một ít, biết đại khái bên kia là ai.
Chị biết người này gần hai mươi năm. Ở lĩnh vực học thuật, y vẫn luôn là một học giả nghiêm cẩn, sáng suốt và có thành tựu, ôn hòa cơ trí, được mọi người kính trọng, nhưng ở đời sống riêng thì không quá suôn sẻ. Những năm gần đây có không ít nam nam nữ nữ xuất hiện ở bên cạnh y, tuy nhiên y giống như tự khép kín mình vậy, cự tuyệt bất kỳ người nào bước vào phạm vi riêng tư của mình. Cho dù là chị, đi theo đã nhiều năm, cũng chưa từng bước vào được cánh cửa kia. Chị không biết nguyên nhân, nhưng vẫn biết đây không phải là một hiện tượng bình thường. Bất quá mấy năm sau này chị rõ ràng cảm giác được người này dần thay đổi, đã buông xuống được gánh nặng nhiều năm. Bắt đầu từ khi nào nhỉ, hình như là từ ba năm trước y về nước thăm người thân, nói là đã tìm được con trai thất lạc nhiều năm, hễ nhắc tới chuyện kia liền có thể thấy được cảm giác hạnh phúc vui sướng bộc lộ ra từ lời nói, bạn bè bên cạnh cũng đều cao hứng dùm y.
Sau đó chính là Lục Giang Viễn. Thời gian ở Lục đảo công tác, chị không chỉ một lần bắt gặp người nọ đến tìm giáo sư Lâm. Mới đầu nhìn hai người giống như bạn bè bình thường, giáo sư Lâm thậm chí còn không thèm để ý tới Lục Giang Viễn, gặp mặt đều là khách sáo. Tuy nhiên chẳng biết từ lúc nào, mối quan hệ này bắt đầu biến hóa một cách vi diệu, ánh mắt Lục Giang Viễn càng ngày càng lộ liễu, kỳ quái nhất chính là người luôn luôn quả quyết cự tuyệt như giáo sư Lâm rõ ràng cũng bắt đầu do dự. Bước ngoặt lớn nhất xuất hiện vào mùa hè năm ngoái, giáo sư vô hình biến mất một đoạn thời gian, lúc trở lại lần nữa chính là cùng một chỗ với Lục Giang Viễn.
Lục Giang Viễn trò chuyện điện thoại xong thì muốn trở về phòng nghỉ ngơi. Phi cơ nhỏ mới mua cho Mạo Mạo còn đặt ở phòng khách, nhìn đồng hồ xem ra bé con chắc là chưa ngủ, bèn cầm lên định đưa cho bé. Lúc ngang qua phòng Trần An Tu thì gõ cửa một cái hỏi, “Tráng Tráng, các con ngủ chưa?”.
Trong phòng Trần An Tu còn chưa trả lời, ngược lại là âm thanh của Mạo Mạo ở gần cửa, “Ông nội ơi”.
Lục Giang Viễn nghi ngờ trong lòng, thử vặn tay cầm thì thấy cửa không khóa, liền trực tiếp đẩy cửa tiến vào. Trong phòng tắm có tiếng nước chảy, ông đoán An Tu đang ở trong đó, nhưng Mạo Mạo đâu nhỉ? Ông đảo mắt khắp phòng một vòng vẫn không tìm được, lúc này lại nghe Mạo Mạo kêu lần nữa, “Ông nội ơi”
Ông men theo âm thanh nhìn lại, chỉ thấy Mạo Mạo đang giang rộng chân ngồi trên băng ghế nơi góc phòng, ôm bàn chân mập mạp chẳng biết đang làm gì. Bé con vốn nhỏ xíu, ngồi xuống thì trông càng nhỏ hơn, khó trách nhìn lướt qua liền không thấy được. Ông đi qua đem người nâng dậy, “Mạo Mạo, sao con lại ở chỗ này một mình?”.
“1, 2,3…”, Mạo Mạo vừa xòe ra đầu ngón tay ngắn ngủn vừa đếm.
Lục Giang Viễn vừa thấy liền cười bé, “Ba con phạt con ở chỗ này đếm số sao?”. Ông đã sớm đã nghe kể lại, nhóc con này mặc dù mặt chữ chỉ mới nhận biết được mỗi số một, nhưng xòe đầu ngón tay cùng đầu ngón chân đã có thể đếm được tới hơn ba mươi, chính là có lúc hàm hàm hồ hồ nói không rõ ràng.
Điểm này Lục Giang Viễn ngược lại đoán chẳng sai, bất quá Trần An Tu phạt Mạo Mạo đứng ở góc tường đếm số, nhưng nếu biết nghe lời như vậy thì không phải là đại gia Mạo Mạo rồi. Ba vừa đi bé liền không muốn làm, nhưng bé con đối với ba ít nhiều vẫn biết sợ nên không dám bỏ chạy thật, liền thành thật ngồi xuống góc tường lầm bà lầm bầm đếm đếm một tẹo, cho tới khi ông nội gõ cửa đi vào.
Trần An Tu mới tắm được một nữa, nghe bên ngoài có động tĩnh bèn đi ra, liền thấy Mạo Mạo nhoài người vào trong ngực ông nội làm nũng. Hắn cho là chuyện này coi như qua, nhưng đâu nghĩ tới qua hôm sau nhãi con này lại có chiêu trò mới chờ hắn.
Hôm sau Lục Giang Viễn có chuyện ra cửa, Trần An Tu ở chỗ này đợi cũng chán nên mang Mạo Mạo trở lại Quý gia. Chắc là hôm qua bị gõ, Mạo Mạo hôm nay vô cùng ngoan ngoãn, không chạy loạn cũng không làm hư đồ đạc, chỉ kéo một con gấu bông cao cỡ bằng cu cậu đi tới đi lui, nhưng với điều kiện tiên quyết là Trần An Tu không ngó tới bé. Hễ Trần An Tu đưa mắt nhìn bé một cái, cu cậu liền lắc la lắc lư đi tới góc tường ngồi xuống, nếu không chú ý nhìn kỹ, còn tưởng rằng ở đó đặt hai con gấu con béo mập đô đô ấy.
Ban đầu lão gia tử chỉ cảm thấy Mạo Mạo hôm quá yên tĩnh đi, nhưng hơn nữa ngày quan sát ông liền hiểu, gọi Trần An Tu tới bên cạnh hỏi, “Con ngày hôm qua trở về có phải đã phạt Mạo Mạo hay không?”.
Trần An Tu sáng giờ bị con gấu con này chọc cho dở khóc dở cười, “Nó ra ngoài chỉ toàn gây chuyện thôi ạ”.
Lão gia tử còn phê bình hắn, “Nó làm sai, con nói qua với nó là được rồi, trẻ con nào mà chẳng nghịch ngợm, con phạt nó làm gì? Hoa mẫu đơn của Phương lão đầu kia muốn nhổ thì nhổ đi, năm trước lúc cháu trai của ông ta tới chơi còn làm vỡ một cái đồ rửa bút bằng gốm Sài Diêu đấy, Mạo Mạo nhổ có mấy cây hoa coi như tiện nghi cho hắn lắm rồi. Lại nói bình sứ kia của lão Trịnh, từ đời Minh triều tới giờ cũng đã mấy trăm năm, ai biết người nào đã dùng qua, lại đem để ở chỗ nào, chưa chắc so với Mạo Mạo đi tiểu sạch hơn bao nhiêu đâu. Hắn cũng đâu dùng nó làm bình chứa nước uống, chỉ cần rửa lại cho sạch rồi tiếp tục ngắm nghía tiếp thôi”
Cuối cùng hôm nay Trần An Tu mới hiểu biết được cái gọi là bao che cùng thiên vị, thì ra hắn lo lắng sợ hãi lâu như vậy, nhưng lão gia tử căn bản chẳng coi chuyện này ra gì. Hắn lập tức bế Mạo Mạo tới giao cho ông cụ, “Mạo Mạo, đây là ông nội của con, ông nội ruột, mau mau cùng ông nội ruột ra ngoài chơi phá hoại thỏa thích đi”.
Lão gia tử bị hắn chọc phùng mang trợn mắt, giả vờ muốn đánh nhưng bị hắn linh hoạt tránh thoát, ngược lại là Mạo Mạo thấy ba ba bị đánh liền rất cao hứng a, kéo gấu bông nhảy nhót tung tăng cười ha ha. Chương Vân Chi ở phòng bếp làm chút điểm tâm, từ xa đã nghe được ba ông cháu bọn họ đùa giỡn ầm ĩ, “Lão Quý đã bao nhiêu tuổi rồi mà còn cùng bọn nhỏ càn quấy như vậy”.
Chị Ngọc đang trợ giúp bà ở bên cạnh liền nói, “Lão gia tử đây là thân thể khỏe mạnh, mỗi lần mấy cha con An Tu về đây trong nhà liền sôi nổi hẳn”.
“Ông ấy rất thích náo nhiệt, An Tu và Mạo Mạo coi như rất hợp với tính tình ông ấy”. Đã ở cái tuổi này, con cháu sum vầy đầy đàn liền cảm thấy thỏa mãn, trước khi ngủ còn không quên nhắc đôi câu tới Mạo Mạo tên nhóc ngu ngốc kia.
Ngày bảy tháng sáu là sinh nhật Chương Vân Chi, Trần An Tu trước đó liền tặng bà cụ một bộ trang sức làm bằng hồng ngọc, bao gồm một cái trâm cài ngực, một sợi dây chuyền. Lễ vật là chú Lục chuẩn bị giúp, hắn chọn rất lâu cũng chẳng thấy cái gì hợp ý, vẫn là chú ấy nhãn lực tốt, ra tay một cái liền xong ngay. Thời điểm bà cụ nhận quà rất vui vẻ, bất quá cũng dặn dò hắn sau này không nên xài nhiều tiền như vậy.
Một tấm thẻ ngân hàng suýt chút nữa bị cà bạo, lúc Trần An Tu biết giá cả cũng có chút đau lòng a, nhưng hiện tại thấy bà cụ thích như vậy hắn cũng chẳng hề hối tiếc.
Sinh nhật này Chương Vân Chi mặc dù không muốn làm rình rang nhưng mấy người Quý gia ở Bắc Kinh vẫn hẹn nhau cùng tới ăn bữa cơm. Hôm nay chạng vạng tối Chương Thời Niên cũng từ Lục đảo chạy về, sau khi ở phòng khách nhỏ chào hỏi lão gia tử rồi trở về phòng thay quần áo, Trần An Tu rảnh rỗi cũng thí điên thí điên chạy theo.
Chương Thời Niên vào cửa liền cởi áo khoác ra, nới lỏng cổ áo hỏi hắn, “Trâm cài ngực của mẹ là em tặng à?”.
Trần An Tu tên này hễ có cơ hội liền không quên khoe khoang công lao, “Đúng vậy, đẹp không nào? Có phải thấy em cũng có mắt nhìn lắm không? Còn có một dây chuyền, cùng với trâm cài ngực là một bộ, là toàn bộ anh đào năm nay của em đó”
Chương Thời Niên khẽ nhíu mày, “Chỉ có anh đào năm nay?”. Chưa tính dây chuyền, chỉ một cái trâm cài áo thôi, An Tu chắc là bán năm năm anh đào mới mua được, thấy dáng vẻ ngơ ngác liền biết nhóc này căn bản không biết gì, “Là Lục tiên sinh chuẩn bị giúp à?”.
Trọng điểm không đúng rồi, “Tại sao không thể là tự mình em chọn chứ”.
Chương Thời Niên cởi áo sơ mi ra ném lên đầu hắn, “Bởi vì sáu năm trước anh có thấy qua bộ trang sức này trong hội đấu giá Sotheby’s”. Trang sức châu báu của vương thất nước Pháp thế kỷ mười chín đem ra đấu giá, y đối với bộ trang sức hồng ngọc phối với kim cương này có ấn tượng. Năm đó giá sau cùng đã không hề thấp, những năm này hồng ngọc cao cấp càng ngày càng hiếm, sợ rằng hiện tại giá cả đã vượt qua rất nhiều, cho dù muốn An Tu ở trước mặt Quý gia không bị mất mặt, nhưng một bút này hạ xuống cũng có phần quá lớn.
Trần An Tu sửng sốt kéo áo sơ mi che trên đầu xuống, đi theo Chương Thời Niên tới cửa phòng tắm hỏi, “Rất mắc sao?. Hắn đâu biết giá cả mấy thứ này, cảm thấy nhìn đẹp hơn so với mấy mặt hàng ở cửa tiệm, cũng đắt hơn một chút, hắn liền không suy nghĩ nhiều.
“Ừ, rất mắc”.
Tên này nói rất mắc, thì thật sự là rất mắc rồi.
Chương Thời Niên đã cởi dây nịt xuống, thấy nhóc này còn đứng ở cửa phòng tắm chưa chịu đi, liền hướng hắn nhếch môi cười hỏi, “Cùng nhau à?”.
“Em bây giờ đối với anh không có hứng thú”, hắn đem áo sơ mi trong tay ném xuống giỏ đựng quần áo bẩn, đóng cửa lại, xoay người ra ngoài chẳng hề quay đầu lại.
Buổi chiều tiết trời cũng không tốt lắm, hơn sáu giờ chiều liền đổ mưa to, Chương Thanh Từ và Trương Văn Hinh tới sớm nhất, sau đó Hạ Tòng Thiện và Giang Ninh Điềm mang theo Dược Nhiên và Đào Đào vừa mới tan học chạy tới. Quý Phương Nam và Quý Phương Bình trễ hơn tí, bất quá còn chưa khai tiệc cũng đã đến. Chỉ có Quý Quân Hằng là người trễ nhất, mọi người đều ngồi vào bàn hắn mới vội vàng tới nơi, ở bên cạnh lão thái thái xum xoe khoe tài, lời ngon tiếng ngọt nịnh nọt một hồi lâu mới tới ngồi xuống bên cạnh Trần An Tu. Vốn vị trí này của Mạo Mạo, bất quá cu cậu mặt mũi lớn, được ông bà cụ cho ngồi giữa hai người, bé con ăn cơm rất ngoan, không cần người lớn phí sức dụ dỗ, chính là lối ăn quá xấu đi, nhưng hai cụ không chê, Trần An Tu làm ba liền yên tâm thoải mái ngồi tại chỗ ăn uống no say.
Trên bàn cơm Quý Phương Bình dẫn đầu mọi người kính lão thái thái hai lần rượu, nói nhiều lời chúc phúc. Hôm nay là một ngày tốt, người một nhà tụ họp về, cộng thêm ở đây còn có ba đứa nhóc làm trò, nhà càng thêm náo nhiệt, giữa chừng Quý Quân Nghị và Tấn Tấn cũng gọi điện thoại tới, chúc bà nội sinh nhật vui vẻ.
Sau khi ăn xong trời vẫn còn mưa lớn, mọi người cũng không ra về ngay, đàn ông ở trong phòng khách nói chuyện, các cô gái thì ôm lão thái thái tán gẫu ở phòng nghỉ bên cạnh, chỉ có ba nhóc nhỏ thường xuyên chạy loạn tới lui giữa các phòng.
Trần An Tu cùng Quý Quân Hằng đang nói chuyện thì thấy Dược Nhiên cùng Đào Đào vác Mạo Mạo béo từ phòng ngoài đi vào. Dược Nhiên đỡ cánh tay, Đào Đào nắm cái chân, Mạo Mạo chắc là không thoải mái ở chính giữa ưỡn tới ẹo lui. Trần An Tu nhìn một màn thế này vội vàng đi qua ôm bé lên, cười hỏi, “Đây là thế nào a?”.
Dược Nhiên giơ tay giành nói trước, “Bên ngoài trời mưa mà chú nhỏ còn muốn đi ra, tụi con không cho chú ra mà chú không chịu nghe, con và Đào Đào liền bế chú mang vô nhà”.
Đào Đào lau mồ hôi trên đầu nói, “Chú nhỏ quá mập đi, tụi con một người bế không nổi chú”.
Cả phòng nghe xong đều ha ha cười to, Chương Vân Chi và mấy quý cô nghe được động tĩnh cũng từ phòng cách vách đi ra, nghe Quý Quân Hằng thuật lại cũng không nhịn được bật cười. Hôm nay trời mưa nên hơi lạnh, lão thái thái mặc thêm ở bên ngoài một cái áo khoác dày, vừa vặn đem cái trâm cài áo Trần An Tu tặng đeo lên, mấy người Chương Thanh Từ đều là người biết nhìn hàng, chỉ tán dương nói rất đẹp, còn nói Trần An Tu thật tinh mắt, cũng không có ngạc nhiên.
[286]
- Mạo Mạo nhà mình ranh mãnh ghê, biết cách mách lại với ông nội để ông nội la ba ba hén ^^.
- He he he, quéo còm pà kon tới chương 286, và giờ là pass 287 đây ạ.
"Đám cưới của ba Chương và An Tu được tổ chức ngày nào?"
Gợi ý: vẫn theo cách viết ddmm ạ.
Jean Nguyễn vào lúc 15:00:00
Chia sẻ
12 nhận xét:
nguyen phuonghoai07:47 2 tháng 7, 2017
Hack não lắm ấy ạ , đau khổ lắm biết k , nhưng mạo beo thông minh quá hén
Trả lời
Trả lời
Jean Nguyễn11:11 2 tháng 7, 2017
Hôm trước hại não J, giờ J phải hại lại mấy bạn thôi, hê hê.
Trả lời
Duyên Dương08:10 2 tháng 7, 2017
Ta đã đem truyện lượt hết lại thì mơí thấy cái ngày đám cưới của hai ổng. Haha nhưng vẫn vui vì có thể tìm đc. Cảm ơn chủ nhà đã edit truyện nha
Trả lời
Trả lời
Jean Nguyễn11:11 2 tháng 7, 2017
Rất vui vì ấy đã để lại đôi dép trong này, chứng tỏ ấy đã đọc được truyện, he he
Trả lời
Vivian Vo06:42 4 tháng 7, 2017
Đi mò pass mới phát hiện ra đã có rất rất nhiều chuyện xảy ra ghê :P ko ngờ hai bạn ấy đám cưới cũng sớm ghê =)))) sớm hơn mình tưởng nhiều.
Nhờ J hack não nên đi đọc lại truyện lần thứ N hahahahaha
Trả lời
Trả lời
Vivian Vo06:44 4 tháng 7, 2017
Quên mất, phải quay lại cảm thán sự thông minh láu lỉnh của Mạo đại gia, quá dữ, ba An Tu gặp đối thủ lớn =))))
Trả lời
Bão Nguyễn20:04 4 tháng 7, 2017
Tui da qua hu hu
Trả lời
Trả lời
Jean Nguyễn07:04 8 tháng 7, 2017
Tui đã qua... những ngày xót xa... hụ hụ hụ :)
Trả lời
huyen trang00:36 8 tháng 7, 2017
Ôi hồi đầu nhìn nhầm gợi ý 286, tưởng ngày cưới. Tìm mà không thấy đúng, lúc sau mới xem lại là ngày đăng ký kết hôn. Giờ nhìn gợi ý 287 sướng quá, không phải tìm nữa rồi =))
Trả lời
Trả lời
Jean Nguyễn07:04 8 tháng 7, 2017
Coi như một công đôi việc hén ^^
nguyen phuonghoai08:31 9 tháng 7, 2017
Cô ơi có thể giới hạn pvi hộ tuôi tầm 30 chap đc k , lướt cả tr thì chả thấy đám cưới mò ra mỗi ngayd sn của mạo mạo làm cỗ r gthieu anh luôn thôi
Jean Nguyễn08:49 9 tháng 7, 2017
Ủa chứ không phải tìm dc cả 2 rồi á???
Trả lời
‹
›
Trang chủ
Xem phiên bản web
Giới thiệu bản thân
Jean Nguyễn
Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi
Được tạo bởi Blogger.
Jean's blog
Góc nhỏ của Jean
Home Góc nhỏ của Jean Đam mỹ ▼
Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017
Nông gia 287
Người một nhà tương thân tương ái
Một đêm yên ắng, buổi sáng lúc Trần An Tu và Chương Thời Niên rời giường thì mưa đã tạnh. Mạo Mạo hôm qua cùng Dược Nhiên và Đào Đào quậy ầm ĩ tới nữa đêm còn chưa chịu ngủ, nên sáng nay không thức dậy đúng giờ như thường lệ. Sau khi Trần An Tu rửa mặt xong thì đi xem bé con, còn ngủ rất sâu a, viên thịt béo béo tròn tròn nằm nghiêng một bên, bàn tay nắm lại thành hai quả đấm nhỏ.
Trần An Tu dùng ngón tay chọt nhè nhẹ gương mặt múp míp của bé, nói với Chương Thời Niên vừa từ ngoài cửa đi vào, “Thằng nhãi này chỉ có lúc ngủ mới ngoan được như vậy, chỉ cần mở mắt ra liền quậy, em mấy ngày nay mang theo nó cảm giác còn mệt hơn so với lên núi làm việc nữa ấy”.
Chương Thời Niên cười, đối với nhận xét này y cũng là tràn đầy lĩnh hội. Đi theo bầu bạn với một sinh mệnh nhỏ từ lúc ra đời cho tới khi lớn lên, trong đó vui mừng là điều đương nhiên, nhưng gặp phải Mạo Mạo một tên tiểu quỷ chúa nghịch ngợm như này, đau đầu cũng là thật.
Mạo Mạo đang ngủ mê chắc là cảm thấy nhột, dùng quả đấm nhỏ cọ cọ lên má, hai cái chân thì đạp đạp chăn
Trần An Tu thấy bé động đậy bèn nhận lấy bình sữa Chương Thời Niên đưa tới, nhét nhét vào trong miệng cu cậu, hỏi nhỏ, “Mạo Mạo đại lão gia, con đã tỉnh chưa? Có muốn bú sữa không?”.
Đại lão gia Mạo Mạo bẹp bẹp miệng, duỗi chân một cái, đá một phát lên chóp mũi ba ba. Trần An Tu cho là bé con rốt cuộc cũng thức dậy, cu cậu bỗng nhiên trở mình bụng bia hướng lên trời lại tiếp tục khò khò.
Trần An Tu xoa xoa cái mũi bị đau, oán hận cảnh cáo, “Con được lắm, con chờ đó cho ba”.
Chương Thời Niên kéo lại chăn nhỏ cho Mạo Mạo, đem vị ba ba sắp bùng nổ bên cạnh lôi ra cửa, “Được rồi được rồi, em để cho con ngủ tiếp đi, hôm qua ầm ĩ đến nữa đêm mà. Để cửa mở đi, nó mà tỉnh thì ở trong phòng ăn cũng nghe được”. Mỗi lần cu cậu tỉnh dậy, mắt còn chưa mở đã hô to gọi nhỏ ba ba, ba ba, nếu như không ai lên tiếng đáp lại liền bắt đầu hừ hừ, muốn người khác không nghe thấy hơi bị khó a.
Tới gần nghỉ hè, anh đào trên núi bắt đầu thu hoạch, mơ cũng nên đưa ra thị trường, lúc này chính là thời điểm bận rộn của du lịch thôn dã. Trần An Tu vốn định chờ sau sinh nhật bà cụ liền mang Mạo Mạo trở về Lục đảo, có điều gặp ngay lúc Lục Giang Viễn bị thương, hắn trái lại khó mà nói phải về cho được. Chú ấy và Lục gia cuối cùng lại thành ra thế này, bên cạnh không có người thân, hắn mặc dù ở chỗ này cũng chẳng giúp được gì nhưng chung quy cũng an ủi được phần nào. Trong tình huống như vầy mà trở về Lục đảo thì làm sao yên lòng, hơn nữa còn có hai cụ Quý gia, rõ ràng không xa được thằng nhãi Mạo Mạo thúi này.
“Vậy em và Mạo Mạo ở lại đây một thời gian ngắn nữa đi, nhà bên kia bọn Tôn Hiểu cũng có thể tự mình phụ trách một phía, còn có ba mẹ, chắc là tạm thời không xảy ra hỗn loạn gì đâu”.
Chuyện Lục Giang Viễn bị thương Chương Thời Niên cũng biết. Lần này về Bắc Kinh, thứ nhất là mừng sinh nhật bà cụ, hai nữa là thuận đường thăm Lục Giang Viễn một chút, dù thế nào thì người này cũng là ba của An Tu.
“Em ngược lại không lo lắng sẽ xảy ra hỗn loạn gì, chỉ là sợ ba mẹ không giúp được”. Bây giờ chính là thời điểm bận rộn của cửa hàng vật liệu, du lịch thôn dã cũng đang trong mùa cao điểm, các loại việc vặt vãnh khẳng định rất nhiều, không có người chủ trì thì không được. Bọn Tôn Hiểu mặc dù có thể làm nhưng có một số việc vẫn không thể ra mặt làm chủ được.
Hai người hiện giờ đang trên đường tới nhà Lục Giang Viễn, Chương Thời Niên vừa lái xe vừa nói, “Anh gần đây thường xuyên thấy Thiên Vũ ở quán cơm hỗ trợ”.
“Nó ở đấy hả? Vậy em yên tâm rồi. Thằng nhóc đó ghét nhất chuyện phiền toái, hiếm thấy có lúc tự nguyện mó tay vào”, đây cũng là hy vọng của hắn.
Lục Giang Viễn đối ngoại tuyên bố đang dưỡng bệnh, nhưng cũng không phải hoàn toàn rảnh rỗi, điểm này Trần An Tu mấy ngày trước ở đây đã biết, nên lúc bọn họ tới, nghe chị Chu nói ông vẫn còn ở thư phòng lầu hai làm việc cũng chẳng cảm thấy kỳ quái. Hai người ở trong phòng khách đợi một hồi mới thấy người nọ từ trên lầu hai đi xuống, đi cùng có còn Ngô Đông và hai người có vẻ là thư ký.
Ngô Đông tựa hồ có việc gấp phải làm, sau khi cùng Chương Thời Niên và Trần An Tu chào hỏi liền mang theo hai người kia cáo từ rời đi. Giữa Lục Giang Viễn và Chương Thời Niên cũng chẳng có quá nhiều đề tài có thể trò chuyện, dĩ nhiên bọn họ đã quen việc trưng ra bộ mặt xã giao rồi. Bất quá căn cứ theo quan hệ hiện giờ của hai người hiện giờ, nếu tỏ vẻ khách sáo quá cũng không được, tình cảm qua lại thì không có, nói tới nói lui một chút liền mệt cả người. Hôm nay Mạo Mạo không có ở đây, trách nhiệm làm dịu bầu không khí liền đè lên vai Trần An Tu. Hắn là bảo bối quan trọng của cả hai, nên chẳng ai muốn làm khó hắn, cho nên bầu không khí bên ngoài nhìn khá tốt.
Giữa chừng Trần An Tu vô tình đụng ngã ly trà, vạt áo dính tí nước trà, “Con lên lầu thay quần áo, mọi người tiếp tục đi ạ”. Hắn không biết là, chờ hắn vừa quay người thì hai người còn lại trong phòng khách đang cố nở nụ cười nhiệt tình lập tức nhạt đi mấy phần.
Một khi chắc chắn Trần An Tu đã lên lầu, Lục Giang Viễn dựa về sau một chút. Vốn chỉ là thay đổi một cái động tác, nhưng điệu bộ nghiêm chỉnh lập tức thả lỏng hơn, bất quá giọng nói trái lại tuyệt đối khách khách khí khí, “Phiền toái cậu bận rộn như vậy mà cũng tới đây một chuyến, có điều cậu cũng thấy đó, tôi bây giờ không có chuyện gì”, cho nên cậu nên làm gì thì làm cái đó đi, chớ ở trước mặt tôi làm chướng mắt.
Chương Thời Niên tựa hồ nghe không hiểu ý đối phương, chỉ bưng ly trà rũ mi cười một tiếng, giọng ôn hòa nói, “Đây là phải làm, Lục tiên sinh lần này bị thương, An Tu vẫn luôn một mực lo lắng”, nếu như không phải bởi vì An Tu, thật coi ai nguyện ý tới thăm ông a.
Lục Giang Viễn nghe vậy, mặt dày cười châm biếm, “Nói như vậy là tôi làm khó cậu rồi nhỉ?”.
Còn phải làm dáng đích thân tới nữa chứ.
“Cũng không phải quá làm khó”, có chút khó khăn là thật.
Chu Tố Thu đang dọn dẹp trong phòng ăn, từ trong phòng ăn có thể thấy rõ tình hình ở phòng khách. Tuy đối thoại của cả hai ở bên trong nghe cũng không phải là thân thiết lắm, nhưng chị cảm thấy bầu không khí giữa hai người rất quái lạ. Rõ ràng đang mỉm cười, trò chuyện qua lại cũng bình thường, nhưng chung quy khiến cho người ta cảm giác e ngại, y như là ngay phút tiếp theo thôi hai người sẽ bạo phát cầm đao chém nhau vậy. Hẳn là ảo giác, là ảo giác thôi, Chu Tố Thu lắc đầu một cái. Chưa nói tới bởi vì An Tu có quan hệ gần gũi với hai người, chính là bản thân bọn họ cũng sẽ không cho phép mình làm ra loại chuyện thất thố như thế.
Bất quá Lục Giang Viễn hôm nay tâm tình rất tốt, cũng chẳng bởi vì mấy câu nói của Chương Thời Niên mà tức giận, “Đúng rồi, có một chuyện An Tu có nói với cậu không?”.
Chương Thời Niên theo bản năng nhíu mày, y bỗng nhiên có loại dự cảm xấu, “Lục tiên sinh là nói món trang sức kia?”.
Lục Giang Viễn hướng y cười cười, lần này trong nụ cười rốt cuộc cũng có một chút chân thật, sau đó ông không hoảng không vội quăng ra một quả bom, “An Tu đổi cách xưng hô gọi tôi là ba”.
Chương Thời Niên trong lòng lộp bộp một cái, chuyện này An Tu không nói qua với y a.
Lục Giang Viễn còn ngại chưa đủ đô, không đợi đối phương trả lời liền ung dung nói tiếp, “Cậu định lúc nào đổi cách xưng hô với tôi đây? Để tôi có thời gian chuẩn bị bao lì xì cho cậu. Cậu biết đấy, loại cấp bậc lễ nghĩa này tôi vẫn hiểu rõ”, quà gặp mặt cho con dâu vừa mới đổi cách xưng hô.
Sắc mặt Chương Thời Niên rốt cuộc có chút biến đổi nhìn không được tốt lắm.
Chịu đựng lâu như vậy, rốt cuộc ở trước mặt tên này thắng trở về được một ván, Lục Giang Viễn cảm thấy thần thanh khí sảng trước nay chưa từng có, ngay cả vết thương trên cánh tay tựa hồ cũng lập tức chuyển biến tốt hơn rất nhiều.
Thời điểm Trần An Tu thay quần áo thì nhận được điện thoại của Ngô Yến từ Lục đảo, nên trì hoãn thêm hồi nữa.
Lục Giang Viễn chờ một hồi mà người còn chưa thấy xuống, liền hỏi một đề tài mà ông đã muốn hỏi rất lâu rồi, “Tấn Tấn đã mười hai, Mạo Mạo cũng sắp hai tuổi, lão gia tử Chương gia bên kia tính toán thế nào?”. Trước kia không hỏi tới là vì không có tư cách, nhưng hiện tại An Tu đã nhận ông, có một số việc ông phải hỏi thăm đôi câu, cha mẹ Trần gia chắc không tiện mở miệng, chuyện xấu này liền để ông làm đi. “Cậu biết đó, tôi và Trường Ninh chỉ có một một đứa con là An Tu, Hồng Viễn mặc dù không so được với Chương gia nghiệp lớn, nhưng với thân phận của An Tu mà đứng bên cạnh cậu cũng không đến nỗi bôi nhọ cậu, huống chi nó còn sinh cho cậu hai đứa con. Nếu Chương gia bên kia thật sự không muốn chấp nhận nó thì tôi cũng không miễn cưỡng, nhưng Chương gia nếu muốn để nó ủy khuất thì tôi không đồng ý. An Tu cũng đâu cần nhìn sắc mặt người nhà họ Chương mà sống, cũng đâu chờ bọn họ cho bữa cơm, không có Chương gia, cha con bọn họ ba người vẫn có thể sống rất tốt”.
Nhắc tới vấn đề này, Chương Thời Niên nghiêm nghị nói, “Lục tiên sinh chớ lo lắng, cậu cũng không phải không chấp nhận An Tu, chẳng qua là cậu ấy muốn trở về nước không thuận tiện lắm, Mạo Mạo lại quá nhỏ không chịu nổi đường xá xa xôi, cho nên kéo dài đến tận bây giờ chưa gặp mặt. Tháng mười năm nay cậu về nước giỗ tổ, cố ý chỉ đích danh để cho An Tu cùng đi”.
Lục Giang Viễn nghe tới đây gật đầu nói, “An Tu trước tiên tới ra mắt trưởng bối là phải”. Thời còn trẻ ông gặp Chương lão gia tử đâu chỉ một lần. Trong ấn tượng, ông ấy đối đãi với người ngoài ngược lại vô cùng hòa khí lễ độ. Nhưng con đường làm quan có thể đi xa được như vậy, vừa có thể từ trong tràng cảnh hỗn loạn lớn năm đó thoát ra ngoài, đem cả cơ nghiệp lớn của Chương gia ở trong nước ra sức bảo hộ được toàn bộ, người như vậy tâm tư có thể đơn giản dễ hiểu ư? Ông ấy nếu không muốn chấp nhận An Tu, An Tu có lẽ không có có chuyện gì, nhưng rốt cuộc cũng là một việc phiền toái. Sau này An Tu cùng Chương Thời Niên sống cùng với nhau, không thể thiếu việc cùng người nhà Chương gia tới lui, tầng quan hệ này nếu không xử lý tốt e rằng sẽ để lại tai họa ngầm về sau.
Chương Thời Niên thấy ông sắc mặt có chút nặng nề liền nói, “An Tu cũng đâu phải người chưa từng trải, ngài thật ra không cần lo lắng như vậy”.
“Lập trường chúng ta không giống nhau, ngoài ra còn có tôi ở đây không có chuyện gì cả, cậu vẫn là sớm đưa An Tu trở về Lục đảo đi”. Mặc dù có Quý gia ở đó, khả năng An Tu xảy ra chuyện không lớn lắm, nhưng nếu An Tu và Trường Ninh cách xa chốn thị phi này thì ông làm việc ít nhiều cũng khỏi cần cố kỵ hơn. An Tu từ đầu đến cuối cũng không được Lục gia thừa nhận, lúc này lại thành một loại bảo vệ khác cho nó. Mọi chuyện phát triển luôn không đúng theo ý của một ai cả.
Chương Thời Niên nhạy bén cảm nhận được một ít, “Lục gia có biến cố?”.
Lục Giang Viễn không ngờ tên này có thể đoán được, ông mặc dù không phải rất thích Chương Thời Niên, nhưng cho tới giờ chưa từng đánh giá thấp thực lực của người này. “Ừ, có một số việc”, dù ông không nói, nhưng rất nhanh Chương Thời Niên sẽ biết.
Ông hiển nhiên không muốn nói cụ thể, Chương Thời Niên thức thời cũng chẳng hỏi rõ căn nguyên, có một số việc trong lòng mọi người hiểu là được. Mặt ngoài không cần nói ra, Quý Lục hai nhà lập trường bất đồng, “Có chỗ nào cần tôi giúp không?”.
“Cậu bảo vệ An Tu là được, việc còn lại tạm thời không cần”, một khi Chương Thời Niên nhúng tay vào, thân phận lúng túng chưa nói, Quý gia bên kia chắc hẳn sẽ không vui, bởi vì bên kia cho tới giờ cũng không phải chỉ riêng một người, hoặc riêng một nhà.
“Vậy được rồi, bất quá An Tu cùng Lâm tiên sinh cùng ngài xa cách bao năm mới được gặp lại, họ chắc hẳn không muốn thấy ngài xảy ra chuyện gì đâu”.
Lục Giang Viễn vô cùng kiêu ngạo mà cười nói, “Tôi còn chưa có ý định đem mình kéo vào đâu, bất quá không nghĩ tới cậu có thể nói ra những lời này”
“Ừ, chủ yếu là sợ Lục tiên sinh liên lụy tới An Tu”, thật ra thì dù ông có như thế nào tôi cũng không quan tâm đâu a.
Lục Giang Viễn nghiến răng, “Tôi sẽ chuẩn bị bao lì xì”.
Trần An Tu nói chuyện điện thoại xong thì đi xuống, thấy hai người ngồi đó nói chuyện cũng không tệ lắm, điều này làm cho hắn thật bất ngờ. Hắn ngồi xuống bên cạnh Chương Thời Niên hỏi, “Hai người mới vừa nói chuyện gì thế?”.
“Cũng không có gì”, câu này là Lục Giang Viễn trả lời.
“Chỉ tán gẫu mấy câu thôi”, câu này là Chương Thời Niên trả lời, chắc là nghĩ tới gì đó, y đưa tay lên đầu Trần An Tu ấn ấn hai cái.
Hai người đã thương lượng xong, có điều vì không muốn Trần An Tu nghi ngờ, Chương Thời Niên phụng bồi bọn họ ở lại chỗ này ít hôm, chờ đến trung tuần tháng sáu mới trở lại Lục đảo. Thời điểm họ đi, vết thương trên cánh tay của Lục Giang Viễn cũng vừa được tháo bột.
Trên đường thuận lợi, Trần An Tu lái xe hơn bốn tiếng đã về tới Lục đảo. Hôm nay là cuối tuần, Tấn Tấn được ở nhà, Mạo Mạo vừa thấy mặt liền lấy lòng anh trai bằng cách đem phi cơ nhỏ mua ở Bắc Kinh nhét vào trong ngực anh, ngểnh cổ kêu đắc đắc.
Từ khi Chương Thời Niên rời đi, Tấn Tấn liền theo ông bà nội trở về ở trong thôn, du lịch thôn dã bên này đã lâu rồi không người ở. Trần An Tu sau khi về tới nhà trước hết đem chăn và thảm ôm ra phơi nắng, Chương Thời Niên đi mở cửa sổ thông gió, hai đứa bé ngay tại cửa sân viện chơi phi cơ điều khiển từ xa.
Tấn Tấn có hơn nửa tháng không gặp ba, buổi tối liền muốn ngủ chung với Trần An Tu. Mạo Mạo nữa tháng không thấy anh, cởi láng hết quần áo chui vào đòi ngủ cùng anh. Trần An Tu ngại bé ầm ĩ, dùng chân đẩy bé qua chăn của Chương Thời Niên, “Cút qua một bên ngủ cùng ba lớn của con đi”, đã trông chừng nhiều ngày như vậy, rốt cuộc đã trông đủ rồi a.
Mạo Mạo đưa hai móng vuốt nhỏ níu chặt chân ba không muốn cút, khẩn trương kêu, “Ba ba”, “Đắc đắc”.
Chương Thời Niên vươn tay ôm bé vào lòng, lại đem gối của bé con đến gần Trần An Tu một chút, để hai nhóc nằm sát bên nhau.
Tấn Tấn chìa tay ra nhéo nhéo mặt bé, “Em ở Bắc Kinh ăn gì vậy hả? Em xem mặt em lại béo thêm rồi kìa, gương nhà chúng ta cũng không chứa nổi em”.
Bị anh nhéo, Mạo Mạo cho tới giờ chưa từng tức giận qua, còn chủ động vác cái mặt béo phì lại gần tay anh một chút, không muốn xa rời cọ cọ một cái, “Đắc đắc a”.
“Nóng chết, cách xa một chút”, trong miệng mặc dù nói vậy, nhưng tay Tấn Tấn không hề đẩy ra, còn đưa ngón tay chọt chọt mũi và cằm của bé con.
[287]
- Ba chồng vs con dâu --> phen này ba chồng đã thắng, há há há.
- Và giờ là gợi ý pass cho chương tiếp theo:
"Ba Chương có tất cả mấy bảo bối? Hãy liệt kê theo thứ tự từ nhỏ tới lớn?"
Gợi ý: Gọi theo nhũ danh, viết tắt chữ đầu tiên của mỗi từ, không hoa, không dấu, có khoảng cách ở giữa mỗi từ.
- Vd: Trước tiên bạn phải nhớ lại có tất cả mấy tên, vd như có 2 tên Dược Nhiên và Đào Đào, thì khi gõ pass ta sẽ gõ: dd dn
(Đào Đào nhỏ để trước, Dược Nhiên lớn để sau, ở giữa mỗi tên có dấu khoảng cách)
- Liệu câu hỏi này có làm khó dc pà kon hem nè? Hiiiiii
Jean Nguyễn vào lúc 15:30:00
Chia sẻ
9 nhận xét:

Chibu' space06:18 2 tháng 7, 2017
Cái pass là tên thật hay là nhũ danh thôi ? Bấm nãy h ko vô đc chương sau nữa. Khóc ra nước mắt. ><"
Trả lời
Trả lời

Jean Nguyễn07:05 2 tháng 7, 2017
Nhũ danh ấy ơi, mình đã chỉnh sửa lại cho hoàn thiện, he he he
Trả lời

Duyên Dương08:19 2 tháng 7, 2017
Hai cái ngày nằm ngay cuối chương luôn mới ghê chứ. Kkkkk
Trả lời
Trả lời

Jean Nguyễn09:36 2 tháng 7, 2017
Mò ra dc rồi hén ^^
Trả lời

nguyen phuonghoai08:21 2 tháng 7, 2017
Hóa ra chap này chung pass , ta mò gần trăm chap k ra ngày hai anh lmf lễ cưới
Trả lời
Trả lời

Jean Nguyễn09:35 2 tháng 7, 2017
Đâu có chung pass đâu mèn :)
Trả lời

tien nguyen09:25 2 tháng 7, 2017
sao nhập hoài ko ra đc pass ấy ơi
Trả lời
Trả lời

Jean Nguyễn09:36 2 tháng 7, 2017
Nhập dc mà, chứng tỏ pass ấy sai thôi, có bạn mò dc vào tận chap 290 rồi ạ :P
Trả lời

Bão Nguyễn20:29 4 tháng 7, 2017
Khong pass cung qua luon
Trả lời
‹
›
Trang chủ
Xem phiên bản web
Giới thiệu bản thân
Jean Nguyễn
Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi
Được tạo bởi Blogger.
Jean's blog
Góc nhỏ của Jean
Home Góc nhỏ của Jean Đam mỹ ▼
Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017
Nông gia 288
Phân phân nhiễu nhiễu
Chắc do một đoạn thời gian vắng nhà, giấc ngủ Trần An Tu không được sâu, buổi sáng chưa tới sáu giờ đã tỉnh. Trong phòng tối mờ mờ, Chương Thời Niên và hai nhóc còn đang ngủ say, y rón rén mặc quần áo vào rồi đẩy cửa đi ra ngoài. Sân nhỏ đắm chìm trong ánh nắng ban mai nhàn nhạt, mấy con chim sẻ không biết tên đậu trên nhánh cây và cành hoa đang hót véo von, Ban Đầu nghe được tiếng động ở cửa liền từ trong ổ nhỏ ở góc tường chạy ra, cọ cọ lên ống quần của hắn.
Trần An Tu ngồi xổm xuống gãi gãi cằm của nó, nó liền nằm bẹp trên đất híp mắt, dáng vẻ rất hưởng thụ. Ban Đầu rất thông minh, hễ trong nhà có người, nó thường dành phần lớn thời gian theo Kẹo Lạc ở trên núi, khi cả nhà đi vắng hết nó liền về nhà trông cửa. Nó hiện tại đã lớn tướng lắm, cũng đâu cố ý cho ăn thức ăn dành riêng cho chó đâu, nhưng da lông vẫn bóng loáng. Trần An Tu ôm nó thả lên cái cân ở sát góc tường, hơn hai mươi ký rồi nha.
“So với Mạo Mạo còn nặng hơn a”, Trần An Tu vào phòng bếp, cún ta cũng đi theo.
Trần An Tu rửa tay, từ trong giỏ bẻ hơn nửa cái bánh bao cho nó, nó liền ngậm đi ra ngoài, chưa tới hai phút liền ngoắc ngoắc đuôi quay trở lại.
“Mày đừng tưởng là tao không thấy mày đào hố chôn xuống nhá, còn muốn thêm hả, không có cửa đâu”. Mỗi lần khi không đói bụng đều là bộ dạng thế, y khỏi cần nhìn cũng biết, “Tao mở cửa cho mày ra ngoài đi dạo lát nhé, lúc chạy trên đường lớn nhớ nhìn xe đó”. Cửa vừa mở ra, Ban Đầu ngao ô một tiếng không thèm xoay đầu lại chạy mất dạng, ở bên ngoài thoải mái quen rồi, một đêm không được ra khỏi cửa liền khó chịu a.
Thời gian còn sớm, Trần An Tu bắc nồi cháo lên rồi cài cửa lại đi ra ngoài, trên đường gặp mặt những công nhân đang lên núi làm việc. Bọn họ đã tới đây gần hai tháng, đều đã quen biết lẫn nhau, sau khi công việc đào hố trồng cây con kết thúc, họ ở lại chỗ này chủ yếu là khai hoang. Trần An Tu giao khoán với họ một mẫu đất bao nhiêu tiền, không hề ràng buộc thời gian, nhưng ai nấy đều ra ngoài đi làm kiếm tiền, tự nhiên cũng muốn sớm làm xong để tiếp tục làm việc khác, nên cũng coi như chuyên cần. Hơn nữa buổi sáng mát mẻ, cố làm sớm một chút buổi trưa lúc trời nắng nóng nhất có thể nghỉ giấc trưa.
Xây dựng nông trường đã gần tới hồi cuối, các loại đường ống dẫn và máy móc cơ giới hóa cơ bản đã bố trí xong, hiện tại đội xây dựng đang làm công tác hậu kỳ. Trên núi không còn giống với trước kia nữa, khắp nơi ổ gà gồ ghề bụi đất bay tứ tung. Thời điểm y đi Bắc Kinh vẫn chưa đến tiết lập xuân, lúa mì trên núi còn chưa chín vàng, lúc trở về đã gần Hạ chí, nhà nhà đã thu hoạch xong hết, cây bắp mới được gieo trồng cũng đã cao cỡ hai ba mươi cm. Cùng nhau đi tới, hai bên đường sinh trưởng rất nhiều hoa cẩm quỳ màu tím mọc hoang từng chùm từng chùm. Đây là loài hoa thường thấy nhất ở trên núi, trước và sau khi lúa mì nở hoa, kéo dài đến khi đông tới mới tàn.
Trong mấy người công nhân có một người tên là Hoàng Cốc Sinh, khoảng chừng bốn mươi tuổi, trông cũng thân thiện và biết giao tiếp. Ông ta dẫn đầu đám công nhân này, bình thường muốn thương lượng chuyện gì với chủ nhà đều do ông đứng ra bàn bạc. Trần An Tu cùng ông ta có qua lại mấy lần, người này mồm mép láu lỉnh, đối xử với thuộc hạ dưới tay cũng không coi là quá tốt, nhưng xử sự làm người coi như là đúng mực, vừa có thể khắp nơi kéo các mối làm ăn, lời nói vẫn có phân lượng trong đám người. Lúc này ông ta đưa cho Trần An Tu một điếu thuốc, cười ha hả nói, “Ông chủ Trần, cậu làm ăn cũng không nhỏ nha. Cậu giờ có quán cơm, có nhà trọ, có vườn rau cải, còn có trại nuôi heo, còn có một mảnh vườn lớn trồng cây ăn trái nữa chứ”.
Trần An Tu biết ông ta có ý gì, từ lúc đầu người này liền để lộ ra ý muốn cho đám bọn họ ở lại đây làm công lâu dài. Ông ta không nói trực tiếp, y cũng chỉ làm bộ như không biết, không muốn sinh thêm nhiều rắc rối. Một là nông trường sau khi cơ giới hóa thì nhân viên cũng không cần quá nhiều, và khi tuyển nhân viên y càng nghiêng về người địa phương hơn, biết rõ gốc rễ, một khi xảy ra chuyện muốn tìm người cũng dễ dàng. Cho dù không phải những nguyên nhân trên, mở cửa làm ăn tại gia mà bỏ gần cầu xa, dễ dàng bị người khác cầm đằng chuôi. “Nhìn thì thấy quy mô lắm, có điều bây giờ chỉ mới bắt đầu, ra nhiều vào ít, thật vất vả mới kiếm được một chút, chỗ tiêu tiền thì quá nhiều, thuận tay một phát liền trôi ra hết ngay, hiện tại cũng không dám thuê nhiều người đâu”.
Y nói lời này nửa thật nửa giả, có điều Hoàng Cốc Sinh đã hiểu, người ta không có ý định lưu người ở lại. Nói không tiếc là giả, thông qua mấy ngày quan sát, hắn phát hiện cha con nhà họ Trần làm người không tệ, tiền lương không hề thấp hơn người khác, đồ ăn nhiều hơn nhà người ta chứ không hề khe khắc, hôm nào nóng quá còn nấu cho họ chút cháo hay canh đưa lên trên núi. Đây là đất nhà người ta, hắn chỉ có thể dò xét, cũng không dám can thiệp vào, liền xoa xoa tay cười nói, “Đầu năm nay kiếm tiền không dễ dàng a, mọi người đều hiểu, mấy ngày nay không thấy ông chủ Trần, cậu có việc ra ngoài hả?”
“Ừ, qua vùng khác thăm thân thích một chuyến”.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, mắt thấy sắp đến vườn cây ăn trái, Hoàng Cốc Sinh lại nói cuối tháng này có thể xong việc, muốn tính tiền nong.
Trần An Tu đáp ứng đến lúc đó sẽ chuẩn bị xong tiền bạc, ban đầu quyết định làm xong thì thanh toán tiền, toàn bộ trả bằng tiền mặt. Nói đến trả tiền mặt, y lại nghĩ tới một việc đã suy nghĩ rất lâu rồi, chính là muốn tìm một kế toán chuyên nghiệp. Trước kia y tự mình tính sổ sách thì thôi, bây giờ mở rộng quy mô, y lại không học qua nghiệp vụ kế toán, vẫn là giao cho người chuyên nghiệp sẽ tốt hơn. Có thể tìm được một người có kinh nghiệm làm việc đáng tin cậy là tốt nhất.
Sau khi chào tạm biệt Hoàng Cốc Sinh, Trần An Tu một mình đi vào vườn cây ăn trái. Ở góc đông bắc có dựng mấy cái lều, lều bên cạnh để nuôi mấy con chó lông vàng rất to, là người trông coi vườn từ nhà mang tới, vừa thấy y đi vào liền sửa lên ầm ĩ. Người trẻ tuổi trông vườn từ trong lều bước ra, thấy là y liền chạy tới chào anh Trần. Biết y chỉ tới ngó một chút, nói qua mấy câu liền dắt chó đi dạo ở nơi khác.
Anh đào trong vườn đã thu hoạch gần hết, chỉ còn vài quả nho nhỏ, đào cũng bắt đầu ửng vàng, chừng nửa tháng nữa chắc sẽ chín muồi và đưa ra thị trường. Vườn rau củ là khu đất mới khai khẩn trong năm nay, khoai tây đã thu hoạch được một mùa, nhiều loại khác vẫn đang phát triển tốt, nhưng hiện tại còn chưa lấy được chứng nhận rau sạch hữu cơ. Món ăn ở đây cũng không tính là hoàn toàn dùng thực phẩm hữu cơ, sản lượng hiện tại không nhiều lắm, khách tới ở du lịch có thể mua mang về một ít, chủ yếu là làm nguyên liệu trong quán cơm nhỏ, còn dư lại cũng chẳng được bao nhiêu. Có được chứng nhận, tháng sau thu hoạch xong, đến lúc đó có thể dán lên cái nhãn rau sạch hữu cơ mà đưa ra ngoài tiêu thụ. Chủ yếu vẫn là đưa xuống các nhà phân phối, mục tiêu là mấy tiểu khu hạng sang trong khu vực thành phố. Thời gian trước đã làm xong công tác quảng cáo và chuẩn bị, đã nhận được một ít đơn đặt hàng, giá thị trường tạm thời cũng không quá chát. Thị trường luôn là khai phá từng bước một, bây giờ ở Lục đảo bán thực phẩm hữu cơ còn chưa có nhiều, bọn họ muốn nắm bắt tốt cơ hội.
Lúc ra khỏi cửa không mang dụng cụ, Trần An Tu tạm thời tìm một cái rổ thủng trong vườn rau, hái ít đậu que, đậu đũa và mộc nhĩ, hái xong cũng đã hơn sáu giờ rưỡi, hắn cầm rổ trở về. Ba cha con trong nhà đã rời giường, Mạo Mạo mặc áo thun ngắn tay sọc màu xanh lá cây, béo đô đô ngồi trên ghế nhỏ ngay cửa nhà ngó dáo dác, vừa thấy Trần An Tu liền giang hai tay vui vẻ chạy tới, “Ba ba”.
Trần An Tu khom người, một tay bế cu cậu lên, vừa vào cửa liền thấy chăn mền được mắc lên dây thừng để hong khô, “Mạo Mạo, đây là chuyện tốt con làm hả?”.
Tấn Tấn trong sân kéo ống nước tưới hoa, nghe ba hỏi liền đáp, “Mạo Mạo buổi sáng tưới ngập người ba lớn luôn”.
Mạo Mạo đại gia nghe hiểu nha, nhưng bé có biết xấu hổ là thế nào đâu, mặt vẫn bình thường chẳng tỏ chút ngại ngùng nào, hai tay ôm cổ ba ba, ngước đầu vui vẻ cười ha ha.
Trần An Tu cụng cụng trán bé, “Còn cười à, con mà cứ tè ra giường thì ở nhà không ai dám ôm con ngủ đâu nha, sau này đem con thả vào ổ cún ngủ chung với Ban Đầu nhé”. Mạo Mạo bây giờ lớn hơn một chút, thời điểm ban đêm muốn xì xì đa số sẽ hừ hừ, người lớn biết ý sẽ bế bé đi, nhưng thỉnh thoảng sẽ ngủ quên như vầy, không gọi một tiếng liền tè ngay trên giường, chắc là ngày hôm qua ngồi xe mệt mỏi, buổi tối liền ngủ như heo nhỏ vậy.
Tấn Tấn vứt ống nước xuống bụi hoa tường vi bên tường, chạy tới chọt chọt mông Mạo Mạo, "Ban Đầu cũng không chịu ngủ chung với em luôn, Ban Đầu cũng không có tè trong ổ của mình đâu nè"
Mạo Mạo bắt được cái tay của Tấn Tấn, "Đắc đắc".
Trần An Tu giao Mạo Mạo cho Tấn Tấn ôm, lại hỏi, "Ba lớn con đâu?".
Tấn Tấn lặng lẽ chỉ chỉ về hướng phòng tắm nói, "Còn đang tắm ạ", cuối cùng bổ sung thêm một chút, "Cỡ nữa tiếng rồi ạ".
Trần An Tu nghĩ đến một khả năng nào đó, cười lớn đi tới gõ gõ cửa phòng tắm, "Chương tiên sinh, có cần em đưa chút 84 vào không hả?"
Chương Thời Niên chìa ra một cái tay ướt nhẹp che mặt hắn lại.
Sau khi ăn điểm tâm, Chương Thời Niên cùng Tấn Tấn ra cửa, Trần An Tu mang Mạo Mạo tới phòng làm việc của shop taobao, cùng mấy người Ngô Yến trò chuyện một hồi. Chờ tới gần mười giờ, thời điểm quán cơm nhỏ chuẩn bịmở cửa, liền dẫn Mạo Mạo đến tiệm vật liệu xây dựng ở đó. Lúc này trong tiệm ít người, mẹTrần đang cùng thím Lưu cách vách ngồi dưới bóng cây ở hiên nhà lặt cải thìa mà bà vừa lên lúi nhổ về, Lâm Thục Phương ôm hai đứa bé ngồi một bên tán gẫu.
Thừa Tuyên cũng ở đây, nhóc đại khái đã quên chuyện Mạo Mạo ngồi đè lên mình, thấy Mạo Mạo liền cao hứng chạy tới, "Mạo Mạo a".
Trong túi Mạo Mạo có một ít khoai tây chiên giòn, bé đang cầm trong tay một góc nhỏ cà rốt, Trần An Tu đẩy đẩy bé con nói, "Đừng ăn một mình, đem chia cho anh trai và em gái đi con".
Mạo Mạo không phải là một bảo bảo keo kiệt a, gạt bỏ quá khứ, đem đồ ăn cho Thừa Tuyên, cũng thả vào trong tay Văn Phong, Văn Nhân hai miếng, "Ăn", còn không quên dặn dò người ta nha.
Người lớn đều khen ngợi bé ngoan, Trần An Tu sợ cu cậu nghe khen một hồi sẽ lên mặt tựphụ, liền kêu bé cùng anh trai em gái cùng đi tới dưới tán cây tự chơi, sau đó hắn trở về nhà nói qua với ba Trần rồi cũng rời đi.
Những người còn lại vừa nhặt rau vừa nói chuyện phiếm, thím Lưu buổi chiều muốn hấp bánh bao, lặt được nửa thau lá cải thìa liền dẫn Thừa Tuyên về trước, còn lại mẹ Trần và Lâm Thục Phương câu có câu không tán gẫu. Cải thìa còn dư lại không ít, mẹ Trần liền chủ động nói, "Còn nhiều như vậy, hay là cô cũng mang về một chút, trụng sơ với nước nóng rồi gói sủi cảo ăn".
Lâm Thục Phương khoát tay nói, "Không cần, không cần, chị nhìn em bây giờ giữ hai đứa nhỏcũng đâu có rảnh đâu mà gói sủi cảo".
Chuyện nhà bà, mẹ Trần ở gần như vậy làm sao mà không biết, bất quá chẳng muốn để ý tới nhà này mà thôi, cho nên từ đó giờ không hỏi han gì. Hiện tại thấy người này tóc cũng bạc hơn không ít, nghĩ đến tình nghĩa từ nhỏđến lớn, khó tránh khỏi có mấy phần không đành lòng, vì vậy mở miệng hỏi, "Ánh Hồng chẳng phải mấy tháng nữa là sinh sao? Tại sao còn nhận giữ Văn Phong vậy?". Cô con dâu kia rất lợi hại, trên trấn không ai không biết tiếng, thời điểm kết hôn náo loạn thế kia, rất nhiều người đều biết chẳng phải là vì hai đứa bé này sao.
Lâm Thục Phương đứng dậy đem Văn Nhân ôm vào lòng, vén vén váy lên cho mẹ Trần xem qua bắp đùi của bé, nơi đó từng mảng xanh tím.
Mẹ Trần tiến tới nhìn một cái, "Đây là làm sao?", bị thương chỗ này, nói là đứa trẻ nghịch ngợm bị ngã cũng khó có thể tin được đi.
Lâm Thục Phương khẽ cắn răng nói, "Thì chính là bà nội y như bệnh thần kinh mà véo con bé đấy. Chẳng biết đầu óc bà ta chỗ nào có vấn đề nữa, luôn nói là ngủ không yên giấc, ởchung một nhà với mẹ con Mai Tử, hễ nghe được chút động tĩnh của đứa nhỏ là la hét đập phá, còn đánh luôn đứa trẻ. Chị hai, chị nói xem đứa trẻ còn nhỏ như vậy, cũng đâu phải là đồ vật mà có thể ngồi yên đàng hoàng không quậy phá chứ. Phạm Lâm liền thay đổi phương pháp ngày ngày ồn ào đòi ở tiêng, không cho Mai Tử ở cùng nữa, cuối cùng con bé hết cách đành đem hai đứa đưa tới chỗ em. Chị cũng biết, Mai Tử ngoài em ra cũng đâu còn ai thân thích ruột rà nữa". Nếu còn, năm đó cũng sẽkhông tới phiên một người cô đã gả ra ngoài như bà nuôi dưỡng, "Mẹ nó bên kia, đã từ sớm không qua lại, lại nói mấy đứa em trai kia con bé, người ta năm ngoái cũng vừa kết hôn, có đứa trẻ luôn rồi".
Mẹ Trần có gặp Phạm Lâm mấy lần, nhưng không có giao tình gì, thấy người nói chuyện tạm được, xem ra chỉ là bề ngoài, thật không ngờ tính khí bà ta lại như vậy. "Dầu gì Văn Nhân cũng là cháu gái ruột của bà ấy, vậy mà cũng có thể xuống tay được sao?", Văn Nhân so với Mạo Mạo còn nhỏ hơn nửa tuổi, bây giờ mới mười mấy tháng tuổi, đứa trẻ có chút xíu như vậy thì biết cái gì.
"Chẳng phải mẹ con đều giống nhau sao, Tưởng Dao đánh Văn Phong, Phạm Lâm đánh Văn Nhân, sớm biết là như vậy, hồi đầu còn không bằng để cho Mai Tử đi theo An Tu đâu", lời mới vừa ra khỏi miệng, liền ý thức được mình nói sai. Lâm Thục Phương cẩn thận nhìn sắc mặt mẹ Trần một chút, bổ sung, "Em nói là nói vậy thôi, nhìn An Tu bây giờ tốt biết bao, kiếm được tiền cũng đâu thua gì với mấy đứa tốt nghiệp đại học, Tấn Tấn và Mạo Mạo nhìn liền biết cũng có tiền đồ"
Mẹ Trần đâu phải biết người này ngày một ngày hai, sao lại không biết tính tình của bà. Thuận miệng mới nói, năm đó thời điểm Tưởng Vĩ Minh còn là cục trưởng cục công an thì thôi đi, chính là hiện tại, một người là đội trưởng đội cảnh sát cùng với một ông chủ nhỏ mở tiệm ăn và quán trọ, người bình thường đều rất dễ dàng lựa chọn. Bà biết những thứ này, cũng không có nghĩa là cảm thấy thoải mái trong lòng khi nghe vậy. Ai nguyện ý đem con trai mình đặt ởvị trí dự bị chứ, còn không bằng đi theo An Tu ư? Kia An Tu nhất định sẽ chấp nhận sao? "Cô ở chỗ tôi nói như vậy, tôi nghe rồi thôi coi như xong, nhưng cô mà ra bên ngoài nói mấy lời này, chẳng phải để cho người khác nhìn vào chê cười sao? An Tu cùng Mai Tử đều đã có gia đình con cái cả rồi".
Lâm Thục Phương cười nói theo, "Chị hai, chịnói đúng, em đây hồ đồ quá".
Mẹ Trần chẳng đến mức vì một câu nói mà bám riết không tha, "Hai đứa bé ở đây, Hiểu Lỗi và Ánh Hồng không nói gì chứ?".
"Hiểu Lỗi trái lại không nói lời nào, Ánh Hồng thì ngày ngày không thèm ngó ngàng tới một cái. Nó từ khi mang thai, Mai Tử mua cái này cái kia cho, nó cho tới bây giờ chẳng phải là đứa hiền lành gì. Như sáng sớm hôm nay, em nấu cho Văn Nhân và Văn Phong hai chén trứng gà, nó liền nổi giận ném đũa. Mai Tửcũng đâu phải là không đưa tiền đâu, chị nói xem, chỉ là mấy quả trứng gà thôi mà có cần so đo đến mức đó không? Em coi như là quá hiểu nó rồi, em giờ cũng nghĩ rõ ràng, siêu thịcùng nhà trên trấn nếu nó muốn thì cho nó đi, em cùng ba Hiểu Lỗi đã thương lượng, đem nhà cũ ở trong thôn sửa lại một chút, chờ tới mùa thu nó sinh con xong, chúng ta liền dọn vềtrong thôn ở, đỡ cho mỗi ngày thấy nó là bịchọc tức. Chẳng biết đời trước chúng em gây ra nghiệp chướng gì, sao lại gặp phải một đứa con dâu như vậy chứ?".
"Tôi nói, thôi thì cũng đừng oán hận con dâu làm gì, nói thế nào cũng không phải do mình sinh ra, cuối cùng vẫn cách một tầng máu mủ".
Lâm Thục Phương hiểu ý mẹ Trần, im lặng thởdài.
Văn Nhân được ôm trong lòng không chịu ngồi yên, Lâm Thục Phương thả xuống cho bé tự đi chơi, lại vuốt vuốt tóc nói, "Mấy hôm rày chẳng thấy Lưu Tuyết lên núi, nghe nói ở nội thành làm ăn lớn gì đó"
"Chuẩn bị mở tiệm ở thành phố, tiếp tục buôn bán mặt hàng mỹ phẩm kia", đến mức mỹphẩm gì cũng không cần nói tỉ mỉ thêm, Lưu Tuyết trước kia thường lên núi chào hàng, cơ hồ không ai không biết.
Lâm Thục Phương nhìn bốn về vắng lặng liền kéo ghế xép nhỏ xích xích tới gần bên cạnh mẹTrần, nhỏ giọng nói, "Không chỉ cái này đâu, em nghe nói Lưu Tuyết còn lợi hại hơn cơ".
Mẹ Trần thấy bà thần thần bí bí như thế liền theo hỏi một câu, "Làm cái gì lợi hại hơn?".
"Nghe nói cô ta thả tiền ra bên ngoài làm ăn, lợi tức rất cao, bây giờ rất nhiều người tìm nó nhờ đưa cho vay dùm, đầu tư càng nhiều, kiếm càng nhiều".
Trong lòng mẹ Trần lộp bộp một tiếng, "Cô đây là nghe ai nói?".
"Ánh Hồng có một người chị em bạn dì ở thành phố mở tiệm bán quần áo, cách tiệm của Lưu Tuyết không xa. Nghe nói từ đầu năm tới giờ, Lưu Tuyết giúp con bé kiếm được ít nhất một vạn rồi đó, hiện tại nó muốn đưa nhiều hơn, còn muốn kéo Ánh Hồng cùng nhau vào nhóm", bà nhìn thần sắc mẹ Trần một chút lại hỏi, "Chuyện này nhà chị thật không biết ư?"
Mẹ Trần thầm nghĩ chả trách hôm nay ở chỗnày lôi lôi kéo kéo, nguyên lai là tới thăm dò, "Từ hồi đầu năm tới giờ tôi cũng không thấy nó được mấy lần, chuyện này tôi thật sự không biết"
Lâm Thục Phương nói thầm một câu, "Không đạo lý nào, loại chuyện kiếm tiền này mà nó không nói với người nhà".
"Nó có nói thì chúng tôi cũng đâu có tiền đưa cho nó, trong nhà có chút tiền cũng để làm vốn mua hàng cho tiệm vật liệu, nhà chú ba bên kia, Thiên Ý mới vừa mua nhà kết hôn, nơi nào còn tiền chứ. Có điều chuyện này các người vẫn là hỏi thăm kỹ hơn đi rồi hẵng quyết định, bây giờ làm gì có chuyện kiếm tiền dễ dàng đâu".
Trên mặt Lâm Thục Phương xuất hiện chút do dự, "Nói là vay mượn tư nhân, đều là hợp pháp".
"Vẫn là cẩn thận một chút sẽ tốt hơn".
Say khi Lâm Thục Phương đi về, mẹ Trần trở vềnhà đem chuyện này nói với ba Trần, ông cũng cảm thấy chuyện này không bình thường lắm, "Thôi vầy đi, ngày mai tôi xuống núi xem hàng mới, sẽ tới nhà anh cả nói một chút"
Mẹ Trần suy nghĩ chốc lát rồi dặn dò, "Chuyện này mình cũng không biết rõ đầu đuôi, ông cũng đừng nói quá thẳng thừng, tránh lại chọc cả nhà kia kích động".
"Cái này tôi hiểu rõ".
[288]
- Tác giả có lời muốn nói: Chuẩn bị đem Lưu Tuyết mà mọi người trông chờ đã lâu xử tử a.
- Hế nhô hế nhô, có ai vào đọc được chap này hông ta??? Ai đọc được tới dòng chữ này thì chúc mừng bạn nhá, hiiii.
Và giờ là gợi ý chap 289, sau một phen hại não, giờ tới pass dễ nè.
"Hai cụ Quý gia có tất cả bao nhiêu cháu chắt?"
Gợi ý: Viết bằng chữ, không hoa, không dấu
Vd: Có tổng cộng có bốn đứa cháu ---> bon
Jean Nguyễn vào lúc 16:00:00
Chia sẻ
11 nhận xét:

nguyen phuonghoai08:30 2 tháng 7, 2017
Hại não , nhưng mấy chap sau hình như k yêu cầu pass á
Trả lời
Trả lời

Jean Nguyễn09:38 2 tháng 7, 2017
Vậy chắc là máy tớ bị lỗi rồi ấy ạ, hic hic, vui cho ấy nhé
Trả lời

Duyên Dương08:54 2 tháng 7, 2017
Lúc đầu thì yêu cầu pass ta nhập ko đúng nhưng sau khi đọc xong hai chương trc xong quay lại thì vào thẳng luôn. Ta còn nghỉ là nàng gỡ pass chứ. Mừng hú hồn, 😅😅
Trả lời
Trả lời

Jean Nguyễn09:37 2 tháng 7, 2017
Thế giờ vào bằng pass hay ko ạ, hông lẽ bị lỗi nhỉ???
Trả lời

Vivian Vo00:19 5 tháng 7, 2017
Mạo Mạo =))) thiệt bó tay ha ha ha ha ha trời muốn có một cục như Mạo Mạo nuôi quá =)))
Mấy chương liền gia đình hạnh phúc vui vẻ, cutoe các kiểu, cảm giác giống như tiền đề cho sóng gió sắp tới. Mỗi lần nghĩ tới ông cậu của ba Chương làm khó An Tu là mình có cảm giác mong chờ ngày đó tới chậm chậm chút~ Nhưng lại cũng có chút chờ mong, vì qua cơn sóng gió thì gia đình An Tu sẽ viên mãn, cũng đến lúc một cuộc sống mới mở ra cho ba Chương Thời Niên và An Tu rồi ha~~~
Hiu hiu cuối cùng cũng diệt mẹ lưu tuyết~~ hú hú hú có tù tội gì ko ấy? :P nghe nói làm ăn giống như pyramid scheme quá hen :)))))
Trả lời
Trả lời

Jean Nguyễn03:12 5 tháng 7, 2017
Tin buồn cho ấy là ông cụ Chương gia ko thích An Tu ạ, còn so găng dài dài đấy.

Vivian Vo12:07 5 tháng 7, 2017
Nhớ là J có warning về ông cụ này trước đó rồi, biết là không thích An Tu, chắc cảm thấy An Tu không xứng với cháu của mình, thế nhưng lại yêu thích Tấn Tấn với Mạo Mạo ha *eyes rolling*
Hừ hừ hừ, nếu không gặp lại An Tu, yêu An Tu, có thêm Mạo Mạo với Tấn Tấn, thì ba Chương Thời Niên đã chết già cô đơn một mình rồi, gừ gừ, ông ta chỉ thấy mặt nổi không thấy được sâu sắc bên trong mối quan hệ của hai người. Hừ lão già khó tính cổ hủ, yêu thương ba Chương như thế là sai cách rồi *liếc liếc*

Jean Nguyễn05:07 6 tháng 7, 2017
Há há, J là J thích câu phán của ấy, "Ba Chương chết già cô đơn một mình" ^^, theo mình nghĩ thì ba Chương sẽ không ế đâu ạ, khối cô muốn làm vợ anh ấy mà, mà ba Chương cũng bảo dự định trong kế hoạch của ảnh sẽ kết hôn rồi sinh con đó. Nhưng một điều chắc chắn là ba Chương sẽ không hạnh phúc được như hiện tại đâu ^^
Trả lời

Alex Nguyen18:29 13 tháng 7, 2017
Ủa mà Jean này 84 là gì vậy ???? Khúc Chú Chương đi tắm và bị An Tụ ghẹo ấy ???
Trả lời
Trả lời

Jean Nguyễn05:11 14 tháng 7, 2017
À, nếu theo tình tiết truyện thì J nghĩ là loại bột giặt hay chất tẩy gì đó, trong nguyên tác cũng ghi số 84, mà J tra trên mạng ko ra. Theo J nghĩ là vậy thôi, tựa như bên mình mỗi khi nhắc đến keo dán sắt hay dùng số 502 để nói đó.
Trả lời

Hang Do11:05 26 tháng 11, 2017
ở tiêng=>ở riêng
Trả lời
‹
›
Trang chủ
Xem phiên bản web
Giới thiệu bản thân
Jean Nguyễn
Xem hồ sơ hoàn chỉnh của tôi
Được tạo bởi Blogger.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com