Chap 58
Thậm chí Nghi bế em về em cũng không biết. Chính xác là em đã nghe thấy những gì? - Em đói. Thanh my cúi mặt xuống. Tuệ nghi bật cười trước hành động đáng yêu đó. Cô cúi xuống và bế Thanh my xuống lầu. Thanh my ôm chặt lấy cổ Tuệ nghi. Cứ thế này chẳng mấy chốc Thanh my sẽ biến thành một cô công chúa hư mất. Lúc nào cũng được Tuệ nghi chiều chuộng. Bữa tối diễn ra trong ngượng ngùng. Tuệ nghi cứ nhìn Thanh my mà khúc khích cười. Thanh my chỉ cúi mặt, chăm chăm ăn cho xong bữa rồi chạy biến lên phòng. Tuệ nghi ở lại dọn dẹp rồi cũng đi lên phòng ngủ. Thanh my vừa tắm xong, cô chỉ quấn một cái khăn tắm quanh người. Tuệ nghi tròn mắt nhìn Thanh my. Hồi đó đến giờ, dù hai người đã ngủ với nhau, nhưng chưa bao giờ Thanh my thoải mái thế này. Thanh my liếc nhìn Tuệ nghi một cái thật sắc rồi đi đến bàn trang điểm thoa kem.
- My, em không định mặc đồ ư? - Nhà chỉ có hai đứa thôi. Mặc thế này thì sao chứ? Đâu có hở hang cái gì. - Em...cứ chờ xem. Tuệ nghi nuốt nước miếng rồi lấy đồ đi tắm. Từ nhà tắm trở ra, cô vẫn thấy Thanh my với bộ dạng đó ngồi trên giường đọc tạp chí. Tuệ nghi lau khô đầu rồi đi kiếm quần áo. - Nghi tìm quần áo làm gì chứ. Mặc vậy là được rồi. Tuệ nghi giật mình vì Thanh my nói mà chẳng thèm ngước lên nhìn. Tuệ nghi nhìn xuống phía dưới. Tuệ
nghi có thói quen là chỉ quấn khăn tắm đến ngang eo, còn phần trên cho lộ thiên. Cô không hiểu Thanh my muốn chơi trò gì, nhưng Tuệ nghi cũng dừng việc tìm quần áo và đi ra chỗ máy sấy. "Tinh...tinh..." Điện thoại Tuệ nghi lại sáng. Tuệ nghi cầm điện thoại lên và đọc tin nhắn. Một tin nhắn khá dài. Một nụ cười lướt qua môi. - Haha, xem ra HK lại có scandal rồi. Tuệ nghi không ngần ngại đưa điện thoại cho Thanh my đọc
Fr Gia như: Hey, đúng là Trúc nhân có tình cảm đặc biệt với mình thật. Và mình đã cho hai đứa mình một cơ hội. Như cậu đã nói, cậu và My có thể thì mình với Trúc nhân chắc chắn có thể. Mình chỉ có thể nhắn tin báo cho cậu vậy thôi. Trúc nhân làm phiền mình suốt từ chiều tới giờ vì quá vui. Lúc nào gặp nói chuyện sau nhé. Một phần trái tim mình từng thuộc về cậu, nhưng mình sẽ để Trúc nhân giành lại nó. Bye nhé. - What? Gia như và Trúc nhân sao? - Ừm. Khổ thân chủ tịch Hoàng. - Èo. Chúng ta không còn là cặp đôi độc nhất nữa sao? Hết Trúc lâm với cô gái nào đó, và giờ là Gia như và Trúc nhân. Thanh my tiu nghỉu đặt cái điện thoại lên mặt bàn cạnh giường. Tuệ nghi sấy nốt tóc rồi thu dọn máy và leo lên giường. Cái tin vui này lan tỏa từ Gia như sang Tuệ nghi. Tuệ nghi nhẹ nhõm hơn phần nào khi
biết Gia như đã có thể tìm được một hạnh phúc mới
cho mình, tuy rằng hạnh phúc đó sẽ bắt họ phải đấu tranh như cô và Thanh my đang làm. Không sao, họ cũng sẽ vượt qua thôi. Tuệ nghi mỉm cười một mình. Thanh my nhìn biểu hiện rất chi là ngố của Tuệ nghi mà phì cười. - Nghi vui đến vậy sao? - Sao không vui cho được? Giờ em không cần phải lo Như sẽ cướp mất Nghi của em nhé.
- Ai nói em sợ chứ? - Chứ không sao lại rình mò như thế hả? - Tuệ nghi chồm đến gần người Thanh my. - Kệ em. Liên quan gì đến Nghi chứ? Tránh ra. Thanh my đẩy Tuệ nghi ra, không may chiếc khăn tắm trên người Thanh my tuột xuống, nửa thân trên hiện ra trước mắt Tuệ nghi. Hàm Tuệ nghi rớt luôn. Lần trước tù mù đèn ngủ nên nhìn không có rõ bằng bây giờ. Thanh my vội kéo khăn che lại nhưng Tuệ nghi đã nhanh tay hơn, túm chặt lấy khăn tắm. - Nghi làm gì thế? Bỏ ra. - Chứ không phải em muốn chơi trò này sao? - Tuệ nghi nhìn Thanh my cười gian tà. - Nhưng em là người chơi chứ không phải Nghi. - *cười gian tà hơn* - Hử, là sao? Mặt Tuệ nghi nghệt ra như một tên ngốc. Ngay lúc đó, Thanh my kéo tắm khăn tắm trên người ra ném xuống đất. Vài giây sau khăn của Tuệ nghi cũng chung số phận. Ánh mắt Thanh my làm Tuệ nghi toát mồ hôi hột. - Em...định làm gì thế hả? *kéo chăn che* - Chơi với Nghi. *giật chăn ra* - Chơi gì chứ *kéo chăn che* - Ai nói là còn nguyên zin nhỉ? *chui vào chăn* - Hở? À... mà là sao? Er...không Nghi...er này My...Em không được...Nghi không nói...My...đừng mà...không...Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh...M
YYYYYYY...
"Ting ......ting..." - A...lô...oooo... "Trời, giờ này mà còn ngủ nữa sao. Hai người...DẬY NHANH CHO TÔI" Tuệ nghi lờ mờ mở mắt khi bị Trúc lâm quát cho thủng màng nhĩ luôn. Nhìn sang bên cạnh, Thanh my vẫn say ngủ, tay và chăn quàng sang người Tuệ nghi. - Có chuyện gì vậy. *liếc đồng hồ* Mới 10h mà. "Cậu có biết chuyện động trời gì vừa xảy ra không mà còn nằm đó ngủ được hả?" - Sao? Có chuyện gì không ổn à? "Không ổn chút nào. Sập. Sập hết rồi. Dậy mở TV hay net mà coi đi" "Cụp" Tuệ nghi tỉnh hẳn. Trúc lâm vừa nói cái gì? Sập hết rồi sao? Vậy là tất cả đã đi tong rồi sao? - My... Tuệ nghi lay người Thanh my. Cô nàng không nhúc nhíc. - My ah, dậy thôi. Chúng ta có chuyện rồi. Giọng Tuệ nghi có phần gay gắt làm Thanh my cựa mình mở mắt. - Có chuyện gì vậy Nghi. Oáp... - Trúc lâm vừa gọi cho Nghi... Cậu ấy nói có chuyện rồi. - Chuyện gì? - Nghi không biết. Chúng ta cần TV hoặc máy tính. Tuệ nghi quờ quạng tìm điều khiển và bật TV trong phòng ngủ lên. Một bộ bộ phim Hàn đang phát sóng. Tuệ nghi tức tối chuyển kênh. Trúc lâm không nói với cô là kênh nào. Nhưng chẳng cần tìm nữa, hình cô và Thanh my đã to đùng trên màn hình rồi. Tuệ nghi nuốt nước miếng nhìn Thanh my rôi quay ra dán mắt vào màn hình.
"Đây là scandal động trời nhất của Showbiz tính đến thời điểm này. Hai nhân vật chính của scandal đã làm một điều điên khùng nhất là tạo scandal ngay trước thời điểm phát hành đĩa 3 tiếng 20 phút. Toàn bộ showbiz đã ngưng hoạt động vì scandal động trời này. Cả Việt nam và quốc tế im ắng một cách đáng sợ. Bỗng nhiên hôm nay, một đợt sóng mới đã đánh
bay đi tất cả. Hàng triệu triệu người trên thế giới bỗng đổ sô ra đường biểu tình với những lượng fan đặc biệt. Họ lên tiếng bảo vệ cho Vương Tuệ nghi và Liễu Thanh my. Có thể nói đây là làn sóng fan lớn nhất từ trước đến nay. Tính đến thời điểm này, các cửa hàng đĩa đã sập tiệm vì lượng fan đi tìm mua đĩa đơn của Tuệ nghi và Thanh my quá đông. Phía bên HK cũng không thể cung cấp thêm vì số lượng đĩa có hạn mà lượng người mua thì quá nhiều. Sau vài hôm im ắng, các fan đã trở lại một cách rầm rộ hơn, đánh bật tất cả những rào cảm đang có. Họ ủng hộ cho cặp đôi scandal này. Sau đây là phần phỏng vấn fan trong làn sóng biểu tình.
"Chúng tôi luôn tin tưởng và ủng hộ họ. Họ thực sự rất cool" "Hãy quên việc Tuệ nghi là ai đi. Chúng tôi yêu con người thật của cô ấy" "Thanh my quá can đảm khi công khai chuyện này. Chúng tôi ngưỡng mộ chị ấy" "Em yêu Tuệ nghi. Thanh my..." ... "Vâng, đó là những gì chúng tôi nhận được từ làn sóng. Chủ tịch tập đoàn giải trí HK Town vừa mở họp báo và tuyên bố nhận trách nhiệm về vụ việc che giấu thân phận của Tuệ nghi. Ông nói Tuệ nghi là người bị hại trong việc này, cô ấy đã phải hi sinh chính bản thân mình sự nghiệp. Còn Thanh my, như fan đã nói, cô ấy quá can đảm. Thật mừng khi công chúng đang đứng về phía họ. Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật thông tin ngay sau khi làn sóng biểu tình được trấn áp..." Tuệ nghi tắt TV, mồ hôi đẫm trán. Thanh my cũng không hơn. Cả hai đều không dám tin vào những gì mình vừa thấy. Thế giới đã chấp nhận họ. Thế giới đang bảo vệ họ. Có thật là như vậy không? Tuệ nghi đưa mắt nhìn Thanh my như để tìm câu trả lời, và đôi mắt Thanh my cũng đang nhìn Tuệ nghi với cùng một lý do. Tuệ nghi ôm chầm lấy Thanh my. Hai người bay khỏi giường và ôm nhau nhảy tưng tưng.
- Thành công...chúng ta làm được rồi Nghi ơi. - Ừm...chúng ta thành công rồi. Vậy là, hai cơ thể trần như nhộng, cứ thế đứng đó ôm nhau nhảy mà không biết tình trạng của mình bây giờ. ( HK Town ) - Zô...Zô đi. Tiếng chúc tụng cười nói rôm rả. Công ty chắc chắn phải ăn mừng vì sự kiện lớn này. Và chắc chắn tới đây phải tổ chức một HK DM Show để kỉ niệm. Không ai ngờ là công ty lại vượt qua chuyện này một cách ngoạn mục như thế. Thì ra, sự im lặng là để chuẩn bị cho một đợt tấn công mới. Các page im lặng để chỉnh sửa page. Các fan im lặng để chuẩn bị
công việc của mình. Kết quả là sự trở lại hoành tráng của cả thần tượng và fan hâm mộ. Đã ai nói rằng họ là những fan thật sự rất trung thành chưa? Vì nếu chưa thì đây là dịp để chứng tỏ lòng yêu mến và sự trung thành của họ. Cả công ty chúc mừng Tuệ nghi và Thanh my vượt vũ môn thành công. Đây chẳng khác nào một bài kiểm tra cả. Vậy là sự nghiệp của Tuệ nghi và Thanh my sẽ càng chói lóa. Một sự đặt cược tuy rằng mạo hiểm nhưng
kết thúc lại quá tuyệt vời. Tuệ nghi nâng cốc không ngừng vì việc này. Tuy rằng cô không biết uống, nhưng thật quá phí phạm nếu không uống mừng chuyện này. Thanh my cũng không ngăn cản. Thả Tuệ nghi một bữa cũng không sao. Đức anh, Gia như, GG hết sức vui mừng cho Tuệ nghi. Họ chúc mừng Tuệ nghi mệt nghỉ. Trong bữa tiệc chúc mừng, Tuệ nghi và Thanh my nắm tay nhau hạnh phúc trước mặt mọi người. Trong khi đó, hai đôi khác đang bí mật nắm tay nhau. Một đôi cao-thấp, và một đôi đen-vàng. Tuệ nghi đã nhìn thấy điều đó, mỉm cười đầy ẩn ý với bốn bọn họ. Họ chưa công khai như Tuệ nghi, nhưng rồi khi thời cơ đến, Tuệ nghi chắc chắn họ sẽ nắm bắt thôi.
Cuối buổi tiệc, Thanh my đưa Tuệ nghi trở về nhà trong tình trạng say khướt. Và một đêm tình mặn nồng là điều khó tránh khỏi. - - - - - - - - - - - - - - - - - - - Những buổi sau đó lịch của Tuệ nghi và Thanh my chật kín. Những hợp đồng đóng băng đã quay trở lại. Những hợp đồng mới cũng tới tấp bay đến. Tuệ nghi và Thanh my bị xoay như chong chóng. Công việc ngập đầu. Thật may là họ đã không chủ quan bỏ tập luyện. Dù bận đến ấy nhưng hai người vẫn thường xuyên dành thời gian rảnh cho nhau. Tuệ nghi vẫn luôn chiều chuộng cô công chúa của mình, và Thanh my thì vẫn yêu thương đứa trẻ hay nhõng nhẽo của cô. Duy chỉ còn một việc làm hai người đau đầu. Đó là gia đình Thanh my.
Hôm nay Tuệ nghi được nghỉ sớm. Thanh my vẫn còn vướng lịch của mình ở mãi Busan, giờ mới trên đường về. Tuệ nghi cảm thấy trống trải trong thời gian này. Cô ước gì mình có lịch để có thể lấp trống nó. Thiếu Thanh my là điều tồi tệ nhất trong ngày của Tuệ nghi. "Ting.....ting.." - A lô. À vâng. Đúng rồi... vậy sao ạ? Vâng, ở đâu ạ? Vâng. Không sao. Tôi sẽ đến ngay. Tuệ nghi tắt máy. Một đối tác trực tiếp gọi cho Tuệ nghi và hẹn cô ra nói chuyện. Tuệ nghi thấy hơi lạ vì
hiếm khi đối tác gọi trực tiếp cho cô mà không thông
qua quản lý. Có lẽ giờ Trúc lâm rất bận nên mới như
vậy. Tuệ nghi đứng lên và ra khỏi công ty. Chỗ đối tác hẹn gặp không xa công ty cho lắm. Tuệ nghi dễ dàng tìm được người đó. Khuôn mặt Tuệ nghi sửng sốt khi nghe người đó nói chuyện. Có vẻ như là một hợp đồng rất béo bở. Tuệ nghi cúi nhẹ đầu trước đối
tác, cách ăn nói rất lịch sự, lễ phép khiến cho người đối diện thấy hài lòng. "Ting...ting..." Điện thoại Tuệ nghi reo một lần nữa. Số lạ. Tuệ nghi bắt máy.
- A lô. Ai vậy? "Muốn cứu Thanh my, thì mau đến đây đi. Hahahahahaha..." - Cái gì? Các người là ai? "Đừng gay gắt thế chứ cô bạn nhỏ. Trật tự nào. Ai đó có thể phát hiện ra đấy" Một tiếng con gái lanh lảnh cất lên. Tuệ nghi có thể nhận ra đó là giọng của Thanh my. - Này. Các người muốn gì? "Hãy im lặng và đến đây nhé. Địa chỉ là..." Tiếng cúp máy khô khốc vang lên làm Tuệ nghi mất hồn. Thanh my, cô ấy đã bị ai đó bắt mất. Tiếng hét đó, nó cực kỳ hoảng sợ. Tuệ nghi nhấn máy gọi cho Thanh my. Có tín hiệu. Và có người bắt máy. - My, My...Em không sao chứ? "Cô vẫn cho là tôi nói đùa đấy à? Đến đây mau đi. Tôi không có nhiều thời gian đâu." Tuệ nghi tắt máy, vội chào đối tác đó rồi chạy biến đi mất. Tuệ nghi chạy về công ty lấy xe và phóng đến địa điểm mà hắn đã nói. Trong lúc lái xe, Tuệ nghi cố gắng để đầu mình bình tĩnh nhất có thể. Cô biết lúc này phải bình tĩnh mới cứu được Thanh my.
Gần đến nơi, Tuệ nghi nhắn tin cho Trúc lâm vỏn vẹn một cái tin, hi vọng Trúc lâm biết cách giải quyết. Fr Tuệ nghi: My bị bắt cóc. Địa chỉ là... Im lặng. Trúc lâm đọc được tin nhắn thì tá hỏa lên. Cô vội cho kêu người của mình và gọi vào máy của Thanh my nhưng không có tín hiệu. Trúc lâm tức tốc định chạy lên phòng chủ tịch.
- Trúc lâm, làm gì mà hớt hải thế? - My? Cậu bị bắt cóc cơ mà. - Er. Cái gì thế? Mình vừa ở Đà Lạt về mà. Tuệ nghi đâu? - Tuệ nghi đi tìm cậu cơ mà. Điện thoại của cậu đâu? - Nó bị mất ở Đà lạt rồi. Sao thế? - Trời ạ. Cái quái gì đang diễn ra thế này? Nếu cậu không bị bắt cóc, thì cái tên Tuệ nghi này đang làm gì vậy? - Tuệ nghi bị bắt cóc rồi! Chủ tịch Hoàng hớt hải đi xuống trước khi Trúc lâm kịp mò lên phòng chủ tịch. - Cái gì cơ? *đồng thanh* Chủ tịch Hoàng giơ ra một mảnh fax. "Tuệ nghi đã ở trong tay ta. Hãy chuẩn bị một số tiền đúng như ta yêu cầu. Ta sẽ xem xét lại việc thủ tiêu Tuệ nghi. Ký tên: Áo đen".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com