Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Phần 2

5.

Lục Cảnh vừa đi hai ngày, ta thậm chí có vẻ không quen lắm.

Sáng sớm trong bếp không có bóng dáng hắn, lúc ở sân sau đảo thuốc cũng không thấy ai, cứ như là bên cạnh thiếu đi cảnh sắc.

Giấc mơ kỳ quái lại hết lần này đến lần khác lặp đi lặp lại.

Quần áo hắn lộn xộn, trước ngực để lộ da thịt trắng như tuyết, váy vén lên thắt lưng lộ ra hai chân thon dài. Ta nằm trên người hắn phập phồng, hai tay chúng ta dây dưa cùng nhau.

Tặng ta túi thơm để tỏ lòng? Từ khi nào ta lại thích suy nghĩ lung tung như vậy?

Chắc là do ban ngày đi thăm Trần Nhị Nương.

Bà rõ ràng không thích làm mai mối, lại chỉ có hứng thú tìm người xem mắt cho ta.

Theo lời bà nói thì bà nhìn ta lớn lên, khi còn nhỏ đã không có mẹ, sau khi lớn lên không có cha, lẻ loi một mình kinh doanh y quán, khá vất vả, rất muốn tìm một người giúp đỡ.

"Huống gì vẻ ngoài và tính cách của ngươi, muốn cô nương tốt kiểu gì mà không được chứ? Ngươi nghe nhị nương khuyên một câu, cũng không phải bảo ngươi lập tức lấy về nhà, ngươi chỉ đi gặp một lần, trò chuyện thôi, được không?"
Ta có vẻ hơi bất đắc dĩ: "Nhị nương, hôm nay ngài không đến khám bệnh thì nhường một chút, đằng sau còn có người xếp hàng đó."

Bà vỗ nhẹ xuống bàn: "Sao ta lại không bị bệnh. Không phải ta chỉ nói trước một câu thôi sao, sợ lát nữa ngươi quên."

Ta thấy những người xếp hàng đằng sau đã hơi mất kiên nhẫn, không thể làm gì khác hơn là đáp: "Mấy ngày nữa ta sẽ nghe lời ngài đi gặp một lần được chưa? Ngài nói gần đây ngài khó chịu chỗ nào nhất trước đi?"

"Cứ quyết định vậy đi nhé." Lúc này bà mới buông tha cho ta, xoa huyệt thái dương nói: "Thật ra chỉ là bệnh vặt thôi, tối không ngủ được. Mấy loại thuốc an thần mà trước đó ngươi kê cho ta có vẻ không có tác dụng mấy."

Ta bắt mạch cho bà xong, thở dài: "Gần đây có phải là ngài hay nổi giận không? Ngày thường phải tâm bình khí hòa một chút, nếu không... Nhiều thuốc an thần hơn nữa cũng không dùng tốt được."

Bà nghe xong thì xích lại gần nhỏ giọng nói: "Vậy làm sao có thể không tức giận chứ? Không phải ngươi không biết Trần lão tam ở sát nhà ta. Nửa đêm canh ba lúc nào cũng không yên."

Chuyện mà bà nói cả trấn này cơ bản đều biết.

Trấn Trần Gia có một tên nổi danh lưu manh vô lại, tên là Trần Tra, biệt danh là Trần lão tam. Tổ tiên tích đức, kinh doanh kiếm tiền bất chính để lại đến đời người con trai độc nhất này cũng không ít. Nhưng mà hắn lại sống đầu đường xó chợ, không học vấn không nghề nghiệp, còn thích quấy rầy những cô nương xung quanh. Cộng thêm việc mẹ hắn cũng nổi danh là người đàn bà chanh chua ở trấn trên, vậy nên trấn trên không một ai chịu gả con gái cho hắn. Dù sao mọi người đều nhìn ra rằng nhà này sớm muộn gì cũng bại sản.

Trần Tra vẫn luôn một mình, mãi đến năm ngoái trong một chuyến đi xa, cuối năm dẫn về một cô nương che mặt, bụng lớn, không ai biết gương mặt nàng thế nào.

Ngay cả hôn sự cũng được tổ chức âm thầm.

Có không ít người đoán có lẽ là tên tệ bạc này mua được vợ ở đâu đó. Nhưng mà sự thật thế nào thì không ai biết.

Năm sau đó cô nương đó sinh một bé gái, nhà bọn họ lại bắt đầu gây ra động tĩnh không nhỏ.

Trần Nhị Nương nói với ra, phần lớn là nghe thấy tiếng phụ nữ la ầm ĩ, đôi khi sẽ nghe thấy tiếng đàn ông chửi bới.

Cũng có hàng xóm láng giếng nghe không nổi, đi đến gõ cửa, không ai trả lời, trái lại còn nghe tiếng khóc dữ dội hơn.

Thường xuyên như vậy, tất cả mọi người không ai dám quan tâm đến.

Ta từng gặp cô vợ nhỏ nhà hắn.

Ngày ấy y quán đóng cửa khá trễ, đúng lúc nhìn thấy nàng trốn ở đầu hẻm cách đó không xa, nhìn nhìn về phía này. Lúc đó ra không biết nàng là ai, chỉ cảm thấy lạ mặt, không ngờ rằng nhìn một lát lại thấy Trần Tra chạy đến, trực tiếp kéo nàng đi mất.

Lúc này ta mới nhận ra được có lẽ nàng chính là cô vợ cực kỳ ít ra mặt nhà Trần Tra.

"Nói thật nếu ta không chỉ có một mình, ta giận đến mức muốn cầm dao đến nhà họ." Giọng nói của Trần Nhị Nương lại nổi giận.

Ta vội khuyên nhủ bà: "Ngài xem ngài đó, đã nói là phải tâm bình khí hòa một chút."

"Chà, ta không có cách nào tâm bình khí hòa được, là chuyện riêng nhà người ta nên ta không tiện nhúng tay, nhưng phàm là người thì có ai nhìn nổi chứ?" Bà giận đến đỏ mặt, hết đứng lên lại ngồi xuống: "Ôi nhìn cái tính nóng nảy của ta này. Không nhắc đến chuyện này nữa, tiểu Giang đại phu, ngươi xem hay là phối cho ta chút dược gì đó đi. Đã nhiều ngày không ngủ ngon, ta bán quần áo hay nhìn sổ sách cũng sai sót rồi."

"Ta lại phối cho ngài một loại thuốc." Ta cúi đầu viết phương thuốc, bỗng nghe bên ngoài tranh cãi ầm ĩ.

Chỉ thấy Trần Thạch ôm một người trong lòng vội vã chạy vào y quán của ta.

"Xin nhường đường, xin nhường đường. Tiểu Giang đại phu, cô nương này té xỉu trong núi, còn chảy nhiều máu, ngươi mau khám cho nàng đi."

Bút lông trên tay ta rơi trên mặt bàn.

"Cô nương" sắc mặt trắng bệch trong lòng hắn chính là Lục Cảnh mới rời đi mấy ngày trước.

6.

Lúc Trần Thạch ở trong núi săn thú đã nhặt được Lục Cảnh. Có lẽ là lăn từ trên núi xuống, lúc phát hiện ra hắn đang bị một tảng đá lớn chặn, xung quanh có vũng máu nhỏ.

Nói là vậy nhưng mà vết thương trên người hắn không giống thật.

Vết khâu trên bụng đã khép lại không lâu bị vỡ ra, mắc cá chân trái cà nhắc có lẽ là do bị bẻ, sưng vù, trừ những chuyện này thì chỉ có vết trầy da nhẹ.

Tuy là nói có hơi thiếu đạo đức, nhưng nếu như lăn từ trên núi xuống đụng vào tảng đá thì không nhẹ như vậy.

Nhưng mà nhìn thấy vẻ lo lắng của Trần Thạch nên ta không nói những câu này ra miệng.

Lục Cảnh vẫn đang hôn mê, ta kiểm tra vết thương xong thì đi vào bếp.

Trần Thạch đang ở bên trong sắc thuốc, một người đàn ông cao lớn ngồi trên băng ghế nhỏ, cầm cây quạt nhỏ, mắt nhìn chằm chằm lò lửa không hề chớp mắt, có vẻ khá buồn cười.

"Bác sĩ Tiểu Giang." Thấy ta đi vào, hắn lên tiếng chào hỏi, gãi gãi đầu: "Cô nương đó không sao chứ?"

Không biết có phải do ánh lửa hay không, gương mặt ngăm đen của Trần Thạch lại có vẻ hơi ửng đỏ.

Ta thoáng chốc không biết trả lời thế nào, chỉ nói: "Chỉ mất máu hơi nhiều, không nghiêm trọng lắm, ngươi yên tâm đi."

Hắn "à" một tiếng, yên lặng một chút, lại hỏi: "Bác sĩ Tiểu Giang, cô nương đó.... ngươi biết sao?"
Ta đang định cầm bình thuốc xem sắc thế nào, tay bỗng hơi khựng lại.

"Lúc ta ôm nàng về, nghe thấy nàng gọi tên của ngươi mà."

À, là vậy sao?

Ta làm ra vẻ đầu hàng, thở dài thườn thượt nói: "Đúng là biết, nàng là đường muội bà con xa của ta, thời gian trước đến chỗ ta chơi. Sau đó cãi nhau với ta, tức giận đi mất. Ta cứ tưởng là nàng đã về nhà, không ngờ là chạy ra sau núi."

Nói đến mức ta còn sắp tin, còn vỗ vỗ vai hắn nói: "Mong là Trần đại ca đừng nói chuyện này ra. Dù tính nàng không được tốt nhưng cũng là một cô nương, nếu bị người khác đồn là điêu ngoa tùy hứng không ai lấy, nàng lại trách ta."

May mà lúc hắn ôm Lục Cảnh đến y quán thì cũng không có quá nhiều người, hơn nữa đều không thấy rõ mặt của Lục Cảnh. Đến lúc đó nếu bị hỏi thì ta lại nghĩ cách lấp liếm là được.

Một lời nói dối che đậy một lời nói dối khác, phiền phức.

Trần Thạch liên tục gật đầu, đôi mắt sáng trong vắt: "Tiểu Giang đại phu yên tâm đi, ta nhất định giữ mồm giữ miệng."

Hắn không tiện ở lâu, giúp đỡ sắc thuốc xong thì đi, trước khi đi còn nói mấy ngày sau sẽ đến thăm.

Dáng vẻ lo lắng kia, ta luôn cảm thấy có phải là hắn đã coi trọng Lục Cảnh rồi không.

Haizzz, tạo nghiệt gì vậy chứ.

Đáng chết.

Trần Thạch đi rồi, ta lại bưng thuốc vào phòng Lục Cảnh, giống như trước đây.

Chẳng biết hắn đã tỉnh dậy từ lúc nào, nửa ngồi tựa vào đầu giường, vẻ mặt lạnh lùng y hệt trước đây.

Ta có cảm giác cứ như là quay lại lúc chúng ta mới quen.

Nhưng mà cây hoa đào bên ngoài phòng đã đâm chồi.

"Giang đại phu, lại gây phiền phức cho ngươi rồi." Câu đầu tiên hắn nói khi thấy ta là vậy, vẻ mặt cũng không có vẻ thẹn thùng là bao.

Ta ngồi xuống bên giường, đưa thuốc cho hắn: "Nếu như ngươi muốn ở lại, trước đây cần gì phải đi?"

Bàn tay cầm lấy chén thuốc của hắn khựng lại, lập tức cười nói: "Ngươi đã nhận ra."

"Vết thương không giống bị té. Vết thương trên bụng ngươi cũng rõ ràng là bị rạch ra." Ta nhìn vải quấn quanh hông hắn, có chút đau đầu: "Lúc đầu ta cứu ngươi cũng không phải để ngươi lại làm tổn thương bản thân. Huống hồ không phải ta đã nói nếu ngươi muốn thì có thể ở lại phụ giúp ta."

Hắn không nói gì, uống một hơi cạn sạch thuốc trong bát, vì đắng nên khẽ nhíu mày, một lát sau mới nói: "Ta cho rằng đó là lời khách sáo. Bởi vì mấy ngày trước Giang đại phu có vẻ không muốn để ý đến ta."

Hắn như vậy lại làm ta nhớ đến giấc mộng hoang đường ban đêm, lỗ tai lờ mờ nóng lên: "Không trách ngươi. Mấy ngày đó ta khá bận rộn."

Hắn nhìn vào chút cặn thuốc trong đáy bát, nhẹ nhàng ừm một tiếng.

Âm cuối nhẹ bẫng khiến lòng ta hơi ngứa ngáy.

Ta chột dạ nhìn sang chỗ khác, nhìn về phía cây hoa đào ngoài cửa sổ: "Dù nói thế nào thì bây giờ ngươi cũng đang ở chỗ này của ta. Đợi khi vết thương khỏi có thể giúp việc cho ta cũng tốt. uống thuốc xong ngươi ngủ chút đi, còn vết thương ở mắt cá chân, tối nay ta sẽ lấy rượu thuốc đến."

Ta nói câu này rất nhanh, sợ là hắn sẽ nhận ra điểm kỳ lạ, nhưng mà đợi một lát vẫn không nghe thấy câu trả lời, ta vô thức nhìn sang, đối diện với ánh mắt đầy ý cười của hắn.

Xinh đẹp, giống như là hoa đào nửa tháng trước.

Giang Ngư ơi Giang Ngư, rốt cuộc là ngươi bị làm sao vậy?

Rõ ràng là nhà của ta, cuối cùng ta lại đi khỏi phòng như chạy trốn.

7.

Trần Thạch đại ca nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu) với Lục Cảnh cũng không có gì lạ, lúc Lục Cảnh mặc đồ con gái, mỗi một cái nhăn mày, mỗi một nụ cười đều vô tình thắng hữu tình. Hắn từng nói khi còn bé các ma ma thanh lâu đã dạy bọn họ làm thế nào để hút hồn khách nam, hơn nữa sống chung với những cô gái đó lâu ngày, không tự chủ cũng sẽ có khí chất này. Ta luôn cảm thấy không riêng gì nam giới, nữ giới cũng không thể cưỡng lại được.

Hoặc có lẽ là sau khi ta là đàn ông hơn hai mươi năm thì tâm trạng cũng giống với một người đàn ông rồi.

Nghĩ lung tung như vậy một buổi chiều, sau khi ăn xong cơm tối, ta lấy rượu thuốc cho Lục Cảnh. Hắn định trực tiếp tự bôi, ta không đồng ý: "Bụng ngươi bị thương, khom lưng không tốt."

Hắn bèn thò chân ra khỏi chăn, trắng trắng mịn mịn, chỉ có nơi mắt cá chân là sưng đỏ nổi bật.

Nhìn thấy vết thương thì ta không thể có tâm tư gì khác, hỏi hắn: "Tắm chưa?"

"Vừa mới tắm."

"Được, đợi lát nữa sẽ hơi đau, ngươi chịu đựng chút."

Ta ngồi vào cuối giường, đặt chân hắn lên đùi, trên tay xoa rượu thuốc, xoa nắn quanh vết sưng cho hắn.

"Nếu như đau thì cứ nói."

"Không sao, không đau."

Người ở bên ngoài nhìn vào thì bây giờ có thể thấy một người đàn ông đang xoa bóp chân cho một người đàn ông khác dưới ánh nến, có thể nghe thấy tiếng mèo hoang kêu bên ngoài.

Ngày xuân, mèo con động tình.

Bầu không khí quả nhiên lại trở nên kỳ lạ.

May là Lục Cảnh mở miệng trước: "Giang đại phu không nghĩ đến chuyện lấy vợ sao?"

Ta nâng mắt nhìn hắn, hắn cười nói: "Hôm nay lúc còn có chút ý thức, nghe thấy lời của Trần Nhị nương."

À, đó là lúc sau khi Trần Thạch đến, Trần Nhị Nương lại dặn dò ta nhớ mấy ngày nữa xem mắt cô nương kia.

"Chưa từng, ta đơn độc như bây giờ cũng rất tốt."

Lúc cha ta vừa mất thì có hơi cô đơn. Nhưng mà sống một mình ba năm cũng đã quen rồi. Huống gì bây giờ ta nữ giả nam trang, chuyện hôn nhân này với ta mà nói cũng quá là chuyện lạ khó làm.

Lục Cảnh nở nụ cười nhẹ nhàng: "Lời này của Giang đại phu sai rồi."

"Sao cơ?"
Giọng hắn nhàn nhạt như gió chiều: "Ngươi chứa chấp ta, làm sao có thể nói là cô độc."

Lòng bàn tay trơn tuột, không biết là rượu thuốc trơn hay là da hắn trơn.

Bên ngoài mèo hoang lại kêu một tiếng, ngao.

Ta tự nói với chính mình: "Đúng vậy, ngươi còn phải làm công gán nợ nữa."

Đêm đó giấc mộng hoang đường kia vẫn lặp lại như cũ. Ta nằm trên người hắn giao thoa. Hắn rên khẽ bên tai ta, ngoài phòng mèo hoang lại kêu to từng tiếng.

Hôm sau khi tỉnh lại đã thấy trên giường một màu đỏ chói mắt.

Đến tháng, thảo nào liên tiếp mộng xuân.

Lúc ta mang trải giường ra sân sau phơi, ta còn nhìn nhìn xung quanh như trộm, rất sợ lúc này Lục Cảnh nhìn thấy sẽ nhiều chuyện hỏi gì đó. Nhưng mà nghĩ lại bây giờ hắn đang dưỡng thương, không thường ra cửa, cũng sẽ không nhìn thấy.

Lúc đó ta không nghĩ đến cửa sổ phòng hắn đối diện với chỗ đất trống ở sân sau.

8.

Chuyện "Cô nương" mà ngày đó Trần Thạch cứu chính là đường muội của ta cuối cùng vẫn truyền khắp trấn Trần Gia, cũng có vài bệnh nhân lúc đến khám bệnh đôi lúc sẽ hỏi một chút, gì mà năm nay bao nhiêu tuổi, đã có hôn ước chưa gì gì đó.

Người trấn Trần Gia những chuyện khác rất ổn, chỉ là rất thích làm mai. Chỉ mỗi trấn nhỏ bên cạnh đã có ba ngôi miếu Nguyệt lão.

Ta hoàn toàn không biết cách đối phó với những chuyện này, sứt đầu mẻ trán, cuối cùng phiền đến mức trực tiếp đi tìm đầu sỏ: "Năm nay bao nhiêu tuổi? Đã có hôn phối chưa?"
Lục Cảnh đang mặc một bộ váy cánh sen ngồi trên giường nhỏ thêu thùa, thấy vậy ngẩng đầu nhìn ta, vô cùng ngạc nhiên.

"Bọn họ đều xem ngươi là đường muội của ta rồi, muốn tìm phu quân cho ngươi."

Lần đầu tiên hắn cười thoải mái như vậy, mặt mày đầy phong tình: "Năm nay hai mươi hai, chưa có hôn phối."

Ta có hơi khó xử: "Ta cứ nói với họ như vậy?"
Sau đó lúc gả đi, đêm động phòng hoa chúc mọi người đều nhận ra là huynh đệ?

Lục Cảnh cười đến mức tay run lên: "Ngươi cứ nói với bọn họ là ta sớm đã có người trong lòng."

Ta vỗ trán một cái, sao lại không nghĩ đến.

Hắn buông kim chỉ thêu trong tay ra, lại nói: "Hoặc là để ta đi nói với họ thật ra ta là nam."

Làm vậy cũng được, chỉ là sợ không tránh được những lời bàn tán. Dù sao rất ít người có thể chấp nhận chuyện nam mặc quần áo nữ. Nếu như Lục Cảnh còn muốn ở chỗ này của ta, sau này sẽ phải mặc đồ nam gạp người khác, nhưng mà hắn rõ ràng không thích.

Còn nữa, ta đã tuyên bố với bên ngoài hắn là đường muội của mình, hắn lại thẳng thắn, sợ là uy tín của ta sẽ giảm sút.

Quan trọng nhất là hắn làm chuyện ầm ĩ lộ liễu như vậy, khó tránh người ở Kinh thành sẽ không nghe thấy tiếng đồn gì đó.

Nghĩ vậy hẳn biện pháp duy nhất lúc này chính là từ chối những người đó, sau đó Lục Cảnh càng ít ra mặt, càng biết điều càng tốt.

Chỉ là khổ người nào đó đã nhiều ngày rồi đều chạy đến hỏi tình hình gần đây của Lục Cảnh.

Nhưng mà trừ lần đầu gặp mặt thì Lục Cảnh chỉ mới thấy Trần Thạch một lần nói cảm ơn, lại trả lại mọi thứ.

"Trần đại ca, cảm ơn tình cảm của ngươi, nhưng đời này ta sẽ không thích ngươi."

Quá quyết tuyệt, một chút đường sống cũng không chừa ại.

Ta cứ nhìn người này cao gầy, trong túi cất đầy những món đồ vừa trả lại, đứng thừ ở cửa y quán, ánh mắt đau thương: "Tiểu Giang đại phu, ngươi nói xem tại sao lại vậy chứ?"

Chuyện này ta cũng không biết giải thích thế nào...

"Trần đại ca, ngươi cũng đừng đau lòng, có lẽ là do không hợp ý. Dưới bầu trời chỗ nào mà chả có cỏ thơm đúng không?" Miệng ta an ủi hắn nhưng trong lòng lại không khỏi oán hận Lục Cảnh sao lại lạnh lùng như vậy, từ chối dứt khoát như thế, không thể uyển chuyển chút sao?

Sau đó Lục Cảnh lại nói với ta, có vài lời phải nói tuyệt tình, quá uyển chuyển sẽ chỉ làm nhiều người suy nghĩ.

Nói tuyệt tình một chút, ta biết rồi.

Vậy nên ta nói với họ đường muội đã có người trong lòng, nhưng mà người trong lòng tráng niên mất sớm, nàng cực kỳ đau lòng, quyết định cả đời này không lấy chồng.

Lục Cảnh nghe xong không giận, trái lại cười rộ lên: "Giang đại phu nói cũng không tệ, có lẽ cả đời này ta sẽ không thành thân. Dù sao cũng là người bò ra từ chỗ kia."

Hiện giờ hắn ngày càng thích cười hơn, nhưng mà đôi lúc cũng sẽ nói vài câu phiền muộn.

Giống như là một vườn xuân sắc phủ một lớp sương mờ.

Lúc ở Vương phủ và Thanh lâu như thế nào ta cũng không biết, lời an ủi cũng không thể nói thành lời, ta chỉ nói: "Không thành thân cũng không sao. Ngươi sống một đời còn rất nhiều chuyện cần làm, cần gì phải dính đến tình cảm nam nữ."

Hắn yên lặng nhìn ta, nhẹ giọng nói: "Cũng đúng."

Ta cúi đầu tiếp tục làm việc của mình, lại nghe được một câu như có như không: "Nếu như là Giang đại phu, có lẽ sẽ lấy được người tốt hơn."

"Ngươi nói gì?" Ta ngẩng đầu không chắc chắn hỏi.

Hắn nhìn chằm chằm thảo dược trong tay ta: "Ta nói hôm nay trời thật đẹp."

Quả thật không tệ, cây đào trong sân xanh biếc, sức sống bừng bừng dưới ánh mặt trời.

Ta ngẩng đầu lên: "Cây đào này do ta đào từ trên núi xuống. Lúc ấy ta đang đào thảo dược, thấy nó nửa sống nửa chết không đành lòng bèn dười vào sân nhà. Không ngờ là vào năm sau nó lại tự mình sống sót."

"Không phải nên nói là Giang đại phu cứu nó sao?"

"Không phải vậy. Nếu nó không có dục vọng tiếp tục sống, ta có đổi chỗ cho nó cũng vô ích."

Hắn lẩm bẩm nói: "Cây cỏ muốn tiếp tục sống là bản năng mà thôi."

Ta quay đầu nhìn hắn: "Ngươi cũng vậy."

Hắn nhìn thẳng ta: "Có vài người không vậy."

Nhìn nhau không nói gì.

Gió bỗng nổi lên, ta thấy bụi đất không biết lúc nào đã bám lên làn váy trắng của hắn lúc nào , hòa với màu vốn có của làn váy, cứ như là hoa văn vốn đã được thêu lên vậy.

9.

Nhưng mà đúng là có vài người không phải.

Ví dụ như cô vợ nhỏ của nhà Trần Tra.

Trần Nhị Nương nói với ta, đêm qua bà nghe tiếng khóc của người phụ nữ đó đã im bặt.

"Không phải bị đánh chết chứ?" Bà lo lắng hỏi, mày nhíu lại có thể kẹp chết ruồi: "Ta đã nghe đến buồn bực, ngươi nói xem ngày đánh đêm đánh, cũng không cần gọi đại phu sao? Sao ta chưa từng thấy tên khốn đó đến y quán của ngươi?"

"Trấn này cũng không phải chỉ có mỗi ta là đại phu mà." Ta cũng lo cho nàng ta, nhưng mà nhà của Trần Tra chưa bao giờ đến đây mời, ta vốn cũng không có lập trường và cơ hội nhúng tay vào việc này."

"Nhưng mà đại phu chưa thành thân chỉ có mỗi mình ngươi mà." Bà kéo trọng tâm câu chuyện về đúng chỗ: "Thời gian trước ngươi nói phải chăm sóc đường muội không có thời gian, hiện giờ đã khỏe rồi, ngươi không thể kéo dài thời gian được nữa đâu đó. ta và Tiểu Ngọc đã hẹn rồi, chập tối mai hai người cùng đi dạo hội chùa một chút."

Trấn Trần Gia có truyền thống, trung tuần mỗi thánh sẽ tổ chức hội chùa một lần. Ta cũng không hiểu truyền thống này đến từ đâu, nhưng sau đó mọi người lại định ra như vậy, hội chùa này chính là nơi dành cho nam nữ xem mắt.

Thật ra Trần Nhị Nương không biết ta đã sớm gặp Tiểu Ngọc mà bà nhắc đến.

Hai ngày trước cô nương này trà trộn vào đám bệnh nhân, trộm đi khám để xem ta. Đến lượt nàng, nàng bèn đặt cổ tay trên gối, không nói gì. Ta vừa bắt mạch vừa hỏi nàng: "Gần đây cô nương thấy chỗ nào khó chịu?"

Nàng không trả lời, trái lại nhương mày nháy mắt với ta: "Tiểu Giang đại phu, ta tên Trần Văn Ngọc."

Ngón tay đặt trên cổ tay cô nương ấy của ta lập tức nóng lên.

Trần Văn Ngọc là cô gái không may được Trần Nhị Nương làm mai với ta.

"Bọn họ cũng bảo ta chờ, nhưng ta chờ không nổi nữa rồi, bèn chạy đến đây xem ngươi một chút." Các bệnh nhân đều đã đi về gần hết, nàng dời ghế tựa ngồi xuống bên cạnh ta như rất thân thiết.

Ta bật cười: "Ta có gì để nhìn?"
"Ta tới xem ngươi trông như thế nào đó?" Nàng chí khí hùng hồn: "Nếu như vẻ ngoài xấu xí, ta sẽ nói với Nhị nương là có việc không thể đi gặp mặt. Nhưng bây giờ ấy mà..."

Nàng chống cằm, cười lộ hai má đòng tiền: "Thật khó tưởng tượng Tiểu Giang đại phu đến giờ vẫn chưa đón dâu đó."

Ta lúng túng không biết trả lời thế nào, nhưng không ngờ Lục Cảnh luôn thích đợi ở hậu viện lại lẳng lặng âm thầm đi đến tiền đường, thậm chí đi đến gần ta gọi một tiếng: "Đường ca, vị này là?"

Thường ngày giọng nói của hắn lúc nào cũng trong trẻo lạnh nhạt, lúc này lại cố ý làm lời nói trở nên nhỏ nhẹ, càng giống như một cô nương, khiến cả người ta nổi da gà.

Ta không hiểu sao lại chột dạ, cũng không dám nhìn hắn, rũ mắt nói: "Vị này là Trần cô nương. Trần cô nương, vị này là đường muội của ta."

Hai người liếc nhau một cái.

Ta như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.

Nhưng không hề có cãi vã, bởi vì Trần Văn Ngọc vô cùng tự nhiên thân thiết kéo tay Lục Cảnh nói chuyện phiếm, ném ta lại ngay tại chỗ.

Sau đó cũng không biết hai người nói chuyện gì, cuối cùng Trần Văn Ngọc nói với ta là muốn để Lục Cảnh đi cùng chúng ta.

Nhìn hai người này có vẻ đã trở thành tỷ muội tốt rồi, mà ta thì đang suy nghĩ tại sao chuyện lại phát triển đến bước này.

Mãi đên khi Trần Văn Ngọc đi ta vẫn chưa nghĩ ra, Lục Cảnh ở bên cạnh như là vô ý nói: "Nàng là một cô nương tốt?"
Đầu óc ta lập tức không kịp phản ứng: "Ngươi xem trọng nàng?"
Hắn có vẻ sâu xa không rõ nhìn ta: "Giang đại phu không cảm thấy sao?"
Ta cảm thấy được gì chứ, ta còn chưa nói chuyện với nàng mấy câu. Cuối cùng nói sang chuyện khác: "Ngươi muốn ra ngoài một chút?"

Trước đây Lục Cảnh hành sự khiêm tốn, không hề đi đến sảnh trước, vẫn luôn đợi ở hậu viện giúp ta sắp xếp thảo dược, hôm nay có vẻ hơi khác thường, vậy mà lại biết muốn đi ra ngoài dạo một chút.

"Ừm, ta muốn xem thử trấn này." Hắn ngậm cười nhìn ta: "Giang đại phu không muốn đưa ta đi xem một chút sao?"

Chuyện này thì thật sự không có. Ta vốn tưởng rằng hắn không thích đi nhưng không nói. Nếu hắn có ý định này thì cũng không phải không thể. Huống gì hắn đến đây cũng đã hơn một tháng, cũng chưa thấy người của Kinh Thành đến, vậy cũng có thể yên tâm một chút.

Vậy nên chuyện này cứ quyết định như vậy.

Ngày đi dạo hội chùa ấy, ta cùng Lục Cảnh đi đến đầu phố, Trần Văn Ngọc chạy đến sau, mới câu nói đầu tiên đã suýt hù chết ta: "Giang đại phu, A Cảnh, hôm nay hai người ăn mặc rất xứng đôi đó, giống như một đôi vợ chồng, ngay cả ta cũng không dám nhận là quen biết."

Ta kinh ngạc, lúc này mới nhận ra Lục Cảnh mặc một bộ váy hồng áo sam, ta mặc một bộ thường phục màu xanh, nhìn kỹ, hình như, là cũng có vẻ hợp. Quái quỷ.

Ngừi bên cạnh bỗng cười vô cùng nhẹ.

Lỗ tai lại nóng lên rồi.

Ta ho khan một tiếng: "Trùng hợp thôi. Trần cô nương, chúng ta đi thôi."

Gian hàng hội chùa trải dài cả một con phố, đầu đường bên kia là một ngôi miếu Nguyệt lão. Có người nói nam nữ cùng đi thẳng đến cuối đường này, lại đến miếu nguyệt lão cầu một cái khóa đồng tâm thì có thể trọn đời ở bên nhau, bạch đầu giai lão.

Trần Văn Ngọc ở bên cạnh thao thao bất tuyệt giới thiệu địa điểm cho Lục Cảnh, ta nghe đến giữa trán chảy đầy mồ hôi.

Con đường này có vẻ... không dài lắm.

Nhưng mà may là Trần Văn Ngọc dường như càng có hứng thú với Lục Cảnh hơn, hoặc có lẽ là càng thích trang phục của Lục Cảnh. Chỉ chốc lát đã kéo hắn đi dạo vài cửa hàng vải vóc, miệng không ngừng khen vẻ ngoài ngày thường của hắn rất đẹp.

Hai người tỷ muội tình thâm, có vẻ ta hơi dư thừa.

Mãi đến khi chúng ta gặp Trần Thạch, gần nhất hắn vừa bắt được con mồi nên muốn đến hội chùa thử vận may, bán da lông và cao đắt hơn.

Lúc đụng phải hắn thì Lục Cảnh đang đi bên cạnh ta, bên kia bị Trần Văn Ngọc kéo cánh tay. Ta cũng không cảm thấy đó là cảnh tượng lúng túng, sau đó lại nghe Trần Thạch nói: "Tiểu Giang đại phu, trùng hợp vậy sao, muốn cùng đi dạo không?"
Không chờ ta nói gì hắn đã đứng về phía bọn ta, còn nhân lúc tc bị Trần Văn Ngọc kéo đi đến sạp hàng khác thì rỉ tai ta nói: "Tiểu Giang đại phu, ta đã nghĩ kỹ rồi, ta sẽ không từ bỏ."

Lúc này hai người đang chọn đồ ở sạp bên cạnh bỗng quay đầu nhìn qua, cảnh tượng nhìn thấy là một tráng hán trẻ đang nói thầm vào tai ta, vậy nên ánh mắt hai người kia đều rất quái dị.

Chết tiệt, đúng ra ta ra ngoài đã quên xem ngày.

Trần Văn Ngọc chạy đến kéo ta đi qua: "Tiểu Giang đại phu đứng đây làm gì vậy, mau đến giúp ta nhìn thử mấy cây trâm này."

Lúc ta đang ngẩn người thì lòng bàn tay bị nhét vào một thứ gì đó lạnh như băng, là Lục Cảnh bỏ vào tay ta. Hắn nháy mắt hỏi ta: "Đường ca, cây trâm này, ngươi thấy đẹp không?"

Hình thức đơn giản, đỉnh đầu khắc một bông hoa đào, chính giữa hoa điểm một hạt châu vàng nhạt.

Ta xoa xoa hoa bông hoa, ngượng ngùng nói: "Ta không hiểu những thứ này, ngươi thích là được rồi."

Trần Văn Ngọc ở bên cạnh lựa lựa, cầm một cây khác: "A Cảnh, ta thấy cây này cũng rất được, nhìn rất xứng với ngươi."

Hoa văn phức tạp, điểm xuyết vài viên ngọc trai, rất hoa lệ, hình như càng hợp với hắn hơn một chút.

Trần Thạch cũng đến bên cạnh Lục Cảnh phụ họa nói: "Ta cũng thấy đẹp. A Cảnh cô nương đeo cái gì cũng đều rất đẹp."

Lục Cảnh lại cầm lấy cái trong lòng bàn tay ta, cười nói: "Ta lại càng thích cái này."

Chẳng biết từ lúc nào mà Trần Văn Ngọc đã chen vào giữa Trần Thạch và Lục Cảnh: "Hình như cũng rất được, ta vẫn tin vào mắt nhìn của A Cảnh. Ngươi có muốn đeo lên xem thử không?"

Cô nương thiếu thông minh này còn nói thêm một câu: "Hay là Giang đại phu giúp đỡ chút đi."

Lục Cảnh nâng mắt nhìn ta: "Đường ca có thể gắn giúp ta không?"

Ta và Lục Cảnh cao gần bằng nhau, mà Trần Văn Ngọc lại thấp hơn bọn ta nửa cái đầu, Trần Thạch ấy mà, hắn rất cao nhưng mà tất nhiên Lục Cảnh sẽ không gọi hắn giúp.

Trần Văn Ngọc nhìn ta không gì nóng bỏng hơn, ta không thể làm gì khác hơn là nhận lấy cây trâm trong tay hắn.

Cây trâm bị cầm lâu, ấm áp như tay hắn vậy.

Lục Cảnh đến gần ta, hơi hơi cúi đầu để lộ ra đỉnh đầu đen nhánh và búi tóc đơn giản. Hắn đã sống ở y quán lâu rồi nên mùi thảo dược nhè nhẹ trên người trực tiếp xông vào mũi ta.

Chẳng biết tại sao ta lại nghĩ đến giấc mộng kỳ lạ vào thời gian trước, ta và hắn chặt chẽ không thể tách rời, nhưng mà trên người hắn không hề có mùi, ta không hề ngửi thấy gì.

Lúc gắn xong cây trâm thì sau lưng ta đã chảy một lớp mồ hôi mỏng.

Đầu sỏ gây nên còn cười nhẹ nhàng hỏi ta: "Đường ca cảm thấy có đẹp không?"

Ta không trả lời.

Trần Văn Ngọc vỗ tay cười nói: "Giang đại phu quá xấu hổ đó. A Cảnh đeo cái gì cũng đẹp."

Trần Thạch ngẩn ra một lúc cũng nói: "Đẹp, A Cảnh cô nương rất đẹp."

Lục Cảnh vẫn cười nhìn ta.

Ta nhìn sang chỗ khác, nhẹ giọng nói: "Cũng được."

Nhưng thật ra là rất đẹp, trước giờ hắn đều rất đẹp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #cài#trang