005
"Chúng ta kết hôn được không?" anh nói.
Tôi biết, anh sẽ nói như thế, không phải vì yêu tôi, mà vì anh yêu chàng trai đó.
Chỉ vì không muốn chàng trai đó có cảm giác áy náy, anh chấp nhận rút lui, tất cả những điều anh làm đều vì cậu ấy. Vì người con trai mình yêu mà lấy người anh không yêu, cũng chỉ có anh mới làm được việc ngốc nghếch đó. Tôi biết rõ tất cả những điều ấy, nhưng lại không từ chối. Như vậy, phải chăng tôi ngốc nghếch hơn anh..
"Sao lại là em?" Tử Du vẫn như đang mơ.
"Anh không nghĩ là mình còn có thể tìm được ai khác. Anh chợt nhớ có lần em nói: Nếu như sau này kết hôn, em sẽ không bao giờ chọn người mình yêu nhất. Như thế, sao em không nghĩ tới chuyện lấy anh, anh có thể cho em những thứ em cần. Anh có kinh tế ổn định, chúng ta nói chuyện với nhau rất hợp, anh và em cũng không có bí mật nào. Điều quan trọng nhất là chúng ta không yêu nhau, cũng không giống những lời em nói, yêu nhau thì dễ, sống với nhau mới khó, càng không có những mong đợi hão huyền."
Sắc mặt Tử Du nhợt nhạt. Anh không biết những lời mình nói làm tổn thương cậu biết chừng nào, anh còn cho rằng những đề nghị mình đưa ra rất khẳng khái.
Cậu cảm thấy mình như một con hạc, trong tay đang nắm chặt lá bài cuối cùng, biết rõ khả năng mình thua là rất lớn nhưng vẫn không thể khống chế được sự cám dỗ đó. Có thể lần này cậu sẽ thắng, sẽ có tất cả những gì mình muốn...Nếu thua thì sao? Chí ít cậu đã thử, chí ít cậu đã cho mình một cơ hội...
"Nếu em không đồng ý thì sao?" Cậu cố mỉm cười, nhưng hai tay vẫn nắm chặt ly cafe.
Hủ Ninh chau mày. "Vậy anh phải vất vả đi tìm người khác rồi."
Cậu có thể để anh vì nguyên nhân ngu xuẩn đó mà kết hôn với người khác sao? Trong đầu cậu lập tức vang lên câu trả lời: Không được!
"Vậy chúng ta kết hôn đi!" cậu nói.
Lẽ nào đúng như lời Lưu Tranh nói: Đêm trăng tròn, người ta đều có thể làm những việc điên cuồng?
.
Chiều hôm sau, Tử Du ngồi trong quán, khách không đông, còn cậu thì cứ ngây người ra.
"Ziyu! Này! Hello!" Đôi tay huơ huơ trước mặt hồi lâu mới kéo cậu trở về với hiện thực.
"Ờ? Lưu Tranh? Tới rồi đây à?"
Lưu Tranh cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Thứ nhất, hôm nay anh đến muộn, là buổi trưa, thời gian bận nhất trong ngày nhưng Tử Du không hề quát mắng. Thứ hai, cậu mặc âu phục, áo len, nhìn giống như một cậu bé học sinh. Thứ ba, cậu gấp tất cả giấy ăn trong quán thành hạc giấy.
"Cậu sao thế?" Lưu Tranh hỏi to, giật tờ giấy ăn trên tay cậu.
Tử Du cúi đầu xuống, mặt ửng đỏ.
"Cậu hôm nay lạ lắm! Có chuyện gì xảy ra vậy?
Tử Du ngẩng đầu lên, ánh mắt khác hẳn thường ngày.
"Này, Lưu Tranh, nêu tôi nói tôi muốn kết hôn thì anh nghĩ thế nào?"
Lưu Tranh bỗng trừng mắt: "Cậu quyết định chuyện này lúc nào đây? Sao từ trước giờ tôi chưa từng nghe cậu nói? Cậu kết hôn với ai?".
Tử Du lè lưỡi: "Tảng đá đó tối qua cầu hôn tôi".
Lưu Tranh càng kinh ngạc, sau đó chau mày, cuối cùng là tức giận: "Chẳng phải tối qua anh ta mới biết chàng trai đó có bạn trai sao?"
Tử Du nuốt nước bọt, kể hết chuyện tối qua cho Lưu Tranh nghe, quả nhiên phản ứng của anh là:
"Cậu bị dở hơi à. Việc như thế mà cậu cũng đồng ý sao?" Lưu Tranh quát lên.
Tử Du bặm môi lại, hai tay đan vào nhau thật chặt. Lúc này cậu không còn là một người con trai kiên cường mạnh mẽ như trước, mà là một cậu bé ngây thơ, không có chỗ dựa...
"Tôi cũng có thiệt đâu! Anh ấy giàu như thế hơn nữa quan hệ của chúng tôi rất tốt. Điều quan trọng nhất là anh ấy không can thiệp tới sự tự do của tôi. Kết hôn với anh, tôi chả mất gì mà còn có lợi nữa. Nếu ly hôn thí cũng có thế kiếm được một khoản tiền kha khá" Tử Du không ngừng thuyết phục Lưu Tranh nhưng dường như là đang thuyết phục chính mình.
Lưu Tranh có bị cậu thuyết phục không? Đương nhiên là không. Chỉ thấy đôi mắt anh chứa đầy tức giận.
"Bình thường cậu thông minh lắm cơ mà, còn làm cố vân tình yêu cho khách hàng nữa, những lời nói ra đều thấu tình đạt lý. Không hiểu sao cứ liên quan tới tảng đá ấy thì IQ của cậu lại tụt xuống như học sinh tiểu học thế hả? Cái kiểu kết hôn ấy có chấp nhận được không? Có là đầu đất thì cũng biết.."
"Này! Đừng nói nữa" Tử Du ngăn anh ta lại. "Anh ấy tới rồi kìa!".
"Ai"
Lưu Tranh quay đầu lại, thấy Điền Hủ Ninh đang bước vào.
"Anh ta đến đây làm gì?"
"Hôm nay tôi cùng anh ấy ra mắt ông nội" Tử Du nói nhỏ.
"Cậu nói gì? Trời ạ! Sao ngốc thế" Lưu Tranh gõ lên trán Tử Du.
Hủ Ninh không nghe thấy hai người nói gì, nhưng cảnh đó đã lọt vào mắt anh.
Anh rất ngạc nhiên khi thấy Tử Du cũng có đáng vẻ nhút nhát, yếu đuối như một cậu bé, hoàn toàn khác với những gì anh thường thấy. Không biết tại sao mà anh có cảm giác rất khó chịu.
"Hi! Anh tới rồi!" Đối diện với Hủ Ninh, cậu mỉm cười đầy tự tin.
"Có thể đi được chưa?" Hủ Ninh hỏi.
"Vâng" cậu quay đầu nói với Lưu Tranh.
"Anh trông quán nhé, tối tôi mới về!"
"Ziyu, cậu..."
Xem ra Lưu Tranh vẫn muốn thuyết phục cậu nhưng Tử Du đã đứng dậy, nắm tay Hủ Ninh. Cậu không muốn nghe những lời của Lưu Tranh vì không muốn thừa nhận những điều Lưu Tranh nói là đúng...
"Bye!" cậu vội vàng kéo Hủ Ninh đi ra như đang trốn chạy.
.
Đây là lần đầu tiên Tử Du tới nhà Hủ Ninh. Anh đưa cậu đi tham quan công ty của mình trước.
"Đây là địa điểm chính của công ty vận tải, không tính những lái xe ở ngoài, khoảng hơn năm mươi nhân viên trong phòng làm việc, ngoài ra công ty còn có các chi nhánh ở các quận huyện trong toàn tỉnh..." anh vừa đi vừa giới thiệu.
Nhân viên trong phòng làm việc lần đầu tiên thấy ông chủ đi cùng một người con trai, ai cũng hiếu kỳ mà lén lén lút lút nhìn cậu.
Tử Du bắt gặp vài ánh mắt đang nhìn mình, cậu không ngại ngần mỉm cười và vẫy tay chào họ. Nụ cười của cậu lập tức được đáp lại, có vài người cũng mỉm cười vẫy tay với cậu, nhưng khi thấy thái độ nghiêm túc của ông chủ thì họ lại cúi đầu xuống như chuột nhìn thấy mèo.
Hai người rời khỏi phòng làm việc, đi xuống căn nhà phía sau. Vừa bước ra ngoài, trong phòng lập tức vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Điền Hủ Ninh chau mày, Tử Du lại cười ngặt nghẽo.
"Này, chắc anh là một ông chủ khó tính lắm đấy nhỉ? Nếu không, sao nhân viên lại sợ anh đến thế?"
Anh càng chau mày hơn: "Đâu có. Anh không biết. Lúc nào anh cũng trả lời mọi người như thế."
"Anh này!" cậu lấy tay day day lên chỗ giữa hai lông mày của anh. "Vấn đề ở chỗ thái độ của anh lúc nào cũng như hăm dọa người khác ấy"
Anh rất cao, cậu phải nhón chân lên mới có thể chạm vào mặt anh, tư thế này khiến cho cơ thể của hai người gần nhau hơn. Hủ Ninh ngửi thấy hương thơm của cậu, bàn tay mềm mại và mát dịu ấy chạm vào anh, đem đến cho anh cảm giác rất thoải mái. Anh không quen gần gũi với người khác như thế, nhưng hành động của cậu rất tự nhiên. Hủ Ninh sững sờ một lúc, suy nghĩ về vấn đề này...
"Tiếp theo là đi thăm ông nội anh phải không? Ông là người thế nào? Có phải rất khó tính không?"
Tử Du không có cảm giác khó xử giống anh. Anh lắc đầu, bỏ qua suy nghĩ vẩn vơ đó.
"Yên tâm" anh cho cậu một câu trả lời ngắn gọn mà chắc chắn.
Yên tâm mới lạ! Tử Du đang ngồi trong phòng khách của Điền gia, đối diện với một cụ ông tóc bạc đang thở hổn hển và trừng mắt nhìn cậu.
"Anh điên rồi à? Điền Hủ Ninh! Người anh đưa về là như thế nào? Anh nhìn cậu ta xem, có điểm nào sánh được với Hoa Sâm nhà này chứ? Có phải cậu ta đã bỏ bùa anh rồi không, nếu không thì sao anh lại bị loại con trai này mê hoặc hả?" Ông nội trừng mắt nhìn Tử Du và không ngừng quát mắng Hủ Ninh, hoàn toàn không nể mặt Tử Du.
Điền Hủ Ninh biết trước ông mình sẽ không đồng ý, nhưng không ngờ ông lại làm khó Tử Du đến thế.
Điền Hủ Ninh nhăn mặt bực tức nói. "Tử Du là người tốt, cháu đã quyết định lấy cậu ấy."
"Tôi không đồng ý!" Điền Chính Nghiêm quát lớn. "Ngoài Hoa Sâm ra, tôi không chấp nhận bất cứ ai làm cháu dâu hết!"
"Ông..." Hoa Sâm ở bên cạnh sợ sệt nói. "Ông đừng như thế..anh Tử Du thật sự rất tốt..anh ấy rất có năng lực, còn mở một quán rượu nhỏ, cháu cũng thường xuyên tới quán để nói chuyện với anh ấy"
"Cháu cũng nói giúp cậu ta?" Điền Chính Nghiêm giẫm chân tức giận. Ông quay lại chằm chằm nhìn Tử Du: "Hừ! Loại con trai như cậu thật lợi hại! Ngay cả Hoa Sâm cũng bị cậu mua chuộc. Nhưng cậu không qua nổi mắt lão già này đâu, mở quán rượu thì có gì tốt đẹp? Điền gia chúng tôi không bao giờ chấp nhận loại người lai lịch bất minh làm cháu dâu! Tôi không chấp nhận, tuyệt đối không chấp nhận!"
Mấy câu nói cuối của ông giống như thuốc nổ làm nổ tung suy nghĩ của cậu.
Sự nhẫn nhịn của mỗi người đều có giới hạn. Ngay từ lúc bước vào cửa cậu đã tự nhủ, phải để lại ấn tượng tốt đối với người thân duy nhất của Hủ Ninh. Cậu tự dặn lòng phải nhẫn nhịn, nhẫn nhịn. Nhưng Tử Du cậu không phải dạng chỉ biết câm lặng nghe mắng chửi hay để yên cho người khác đánh đập.
Cậu ngẩng đầu, đôi môi hồng nở nụ cười tự tin.
"Ông nội, cháu rất xin lỗi vì không phải là cháu dâu lý tưởng của ông. Thật tiếc, cháu định sau khi kết hôn với anh Hủ Ninh, sẽ phụng dưỡng ông. Ông đã không thích cháu như vậy thì chúng cháu đành chuyển ra ngoài để ở thôi."
Cậu liếc mắt qua Hủ Ninh, cố tỏ vẻ đáng thương nhìn anh.
"Em xin lỗi, Hủ Ninh, anh cũng thấy rồi đó, ông nội không thích em, nếu miễn cưỡng ở chung với nhau thì khó lắm, anh thấy đúng không?"
Hủ Ninh sững sờ, không ngờ Tử Du sẽ có phản ứng như thế. Anh kinh ngạc nhìn ông nội không biết nên nói thế nào. Sau đó anh cũng mỉm cười.
"Ừ, anh đã nói là ông nội khó tính lắm mà em còn cố tình muốn sống chung. Xem ra chúng ta nên đi đặt cọc căn hộ hôm trước thôi."
"Đợi...đợi chút! Hai anh đang nói gì? Muốn ra ngoài ở? Ai cho phép hai anh?" Điền Chính Nghiêm hoảng hốt, ông chưa từng nghĩ rằng đứa cháu duy nhất lại không muốn sống cùng mình.
"Ông nội" Hủ Ninh nghiêm túc nói. "Cháu sẽ lấy Tử Du cho dù ông có đồng ý hay không. Nếu ông chấp nhận cậu ấy thì chúng ta sẽ sống chung, còn không thì chúng cháu sẽ chuyển ra ngoài"
Hai ông cháu trừng mắt nhìn nhau, hai khuôn mặt như đều được viết lên hai chữ - kiên định!
Điền Chính Nghiêm hiểu rõ, Điền Hủ Ninh vẫn luôn là người có chủ kiến, bản thân ông cũng không thể lay chuyển được ý định của cháu trai. Bây giờ lại thêm một cậu trai lợi hại không biết ở đâu ra nữa...Thật đáng ghét!
"Được! Nếu anh muốn thì cứ lấy! Tôi quản không nổi. Có điều, sau này nếu anh hối hận thì đừng nói tôi không nhắc nhở anh" Điền Chính Nghiêm bực tức nói. Ông lại trừng mắt nhìn Tử Du, rồi tức giận quay về phòng mình.
Thắng rồi, Tử Du lặng nhìn theo bóng của ông nội, cậu có chút nghi ngờ, hoang mang. Vừa rồi mình ứng đối lanh lợi, giờ mới thấy điều mình làm rất bạo dạn và ngang ngược...
Cậu bắt gặp ánh mắt của Hủ Ninh, một cuộc đối thoại không lời...
"Có phải vừa rồi em hơi quá đáng không?"
"Không, em làm rất đúng."
Hai đôi mắt cùng ánh lên nét cười.
"Anh Tử Du" giọng nói của Hoa Sâm phá tan sự yên lặng đó.
Khuôn mặt cậu ửng hồng, ánh mắt đen láy tràn đầy niềm vui. Cuối cùng Hoa Sâm cũng có thể hỏi câu mà cậu thắc mắc nãy giờ:
"Trời ạ! Chuyện này xảy ra từ khi nào vậy? Hai anh yêu nhau từ bao giờ? Hôm qua nghe anh Hủ Ninh nói hai người sắp kết hôn, em giật cả mình."
Tử Du và Hủ Ninh nhìn nhau. Cậu nhún vai, cười nói:
"Tình yêu đến bất ngờ như thế đấy. Bọn anh cũng quen biết nhau lâu rồi, bỗng thấy chung sống với người luôn bên mình là chuyện tốt, thế là quyết định thôi. Ngay cả bản thân anh cũng chẳng dám tin nữa là."
Cái cớ này chỉ có chàng trai ngây thơ như Hoa Sâm mới tin. Cũng có thế, người ta luôn tin những điều mà người ta muốn tin.
Hoa Sâm vui vẻ nói: "Tốt quá, thế thì tốt quá! Em mừng cho hai người!" nắm lấy tay Tử Du, cậu nói nhỏ. "Em còn lo...lo anh Hủ Ninh đổi với em..."
Mặt Hoa Sâm ửng đỏ: "Thật ngại quá, anh Tử Du, lúc ấy em còn nói với anh những câu nói quái gở, anh quên đi nhé! Là em ngộ nhận...lại còn lo lắng bao lâu nay. Em thật ngốc phải không?"
Tử Du thực sự không biết nên nói gì.
Cậu quay đầu, thấy Hủ Ninh đang nhìn thẳng về phía trước, khuôn mặt nghiêm túc không chút cảm xúc. Anh nắm chặt tay...
Trong lòng cậu lại nhói đau. Không biết gì là một điều hạnh phúc. Chàng trai đó không biết người đàn ông kia đã làm những gì cho mình, vì thế cậu có thể hưởng niềm vui vẻ trọn vẹn.
"Dù sao thì cũng chúc mừng hai người!". Hoàn toàn không cảm thấy sự ngượng ngùng của hai người trước mặt, Hoa Sâm vừa cười vừa nói. "Em rất vui vì anh là anh dâu em, thôi em không làm phiền hai người nữa." Nói xong Hoa Sâm vui vẻ chạy đi.
Hủ Ninh nhìn theo bóng dáng cậu dần dần mất hút..
Tử Du nhìn anh chăm chú.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com