008
Lúc hai người xuống dưới nhà đã là buổi trưa.
Tử Du không có người thân, cho nên ngày thứ hai sau hôn lễ họ không phải vội vã về nhà ngoại. Lại thêm công việc của Hủ Ninh gần đây rất bận nên họ quyết định không đi nghỉ tuần trăng mật, bởi vậy những ngày này của họ khá nhàn nhã.
"Cuối cùng cũng biết dậy rồi đấy à? Hừ!"
Bước vào phòng ăn thấy Điền Chính Nghiêm đang trừng mắt nhìn mình, lời nói càng không có chút khách khí nào.
Tử Du không tức giận mà còn thấy buồn cười. Anh mắt của ông nội lúc nhìn cậu giống như một yêu tinh được cháu đưa về. Có thể ông không biết, cậu nhìn ông bằng sự kính nể.
"Chào buổi sáng, ông, Hoa Sâm!" Tử Du cười tươi.
"Sáng? Mấy giờ rồi?" Điền Chính Nghiêm đay nghiến. "Làm gì có cháu dâu nào dậy muộn như cậu? Cậu thấy đấy, Hoa Sâm nhà này ngoan ngoãn, hiểu biết, đồ ăn trưa toàn do thằng bé nấu đấy..."
"Thôi mà ông nội! Hôm qua Tử Du rất mệt" Hủ Ninh cắt ngang những lời đay nghiến của ông.
"Một cái gì? Có mà lười nhác ấy."
"Woa! Nhìn có vẻ rất ngon đây! Cảm ơn em nhé, Hoa Sâm!" Tử Du kéo Hủ Ninh ngồi xuống.
Thằng bé này không thèm nghe mình nói! Điền Chính Nghiêm vô cùng tức giận, còn Tử Du thì cười nói vui vẻ.
Hoa Sâm ngồi bên dãy bàn kia thì thẹn đỏ mặt, ông nội và anh Hủ Ninh chưa bao giờ khen tài nghệ nấu ăn của cậu.
"Có gì đâu ạ! Chỉ là những món ăn bình thường thôi mà. Em không biết anh thích ăn gì nên nấu thêm mấy món."
"Ngon lắm!"
Tử Du gắp một miêng thịt lợn kho, khoái chí thưởng thức. Cậu nhìn ông nội, nheo mày hỏi:
"Sao ông không ăn ạ? À! Đúng rồi, nhìn mặt ông đỏ như thế, có phải ông bị cao huyết áp không ạ? Người già ít ăn các đồ nhiều dầu mỡ nhiều muối thế này thì sẽ tốt hơn."
"Ai cao huyết áp?" bị Tử Du nói trúng điểm yếu nên ông càng nói lớn. "Tôi còn khỏe chán! Tôi muốn ăn những món ấy! Hoa Sâm nấu món gì tôi cũng thích ăn! Giờ tôi ăn cho cậu xem!" ông nội tức giận gắp một miếng thịt vào bát.
"Ông khỏe mạnh là điều mà chúng cháu mừng nhất. Nghe nói thịt lợn kho có lượng cholesterol rất cao, lần trước ở cửa hàng của cháu có một khách hàng nói bị trúng gió là bởi vì thích ăn thịt kho, nội tạng..."
Trúng gió? Điền Chính Nghiêm vừa nghe thấy hai từ này, mặt mày liền biến sắc, ông cứ ngắc ngứ mãi miếng thịt trong miệng mà không nuốt. Bác sĩ khuyên ông không nên ăn các loại đồ thế này, nhưng tính ông ương ngạnh, những gì người ta không cho thì ông càng không tin. Hoa Sâm vẫn không dám làm trái ý ông, nên vẫn tiếp tục nấu những món đó. Nhưng đúng là gần đây ông thường đau đầu, chóng mặt...
Tử Du thấy rõ thái độ của ông. "Ông nên ăn nhiều rau hơn một chút"
Cậu không nhắc tới chuyện bảo ông không nên ăn thịt lợn nữa, mà chỉ gắp thêm rau vào bát. Tuy Điền Chính Nghiêm cứng miệng nhưng lại ngoan ngoãn bỏ miếng thịt xuống và ăn rau.
Hủ Ninh và Hoa Sâm thấy thế, ai cũng buồn cười nhưng lại không dám cười. Ông nội đã bị Tử Du thuyết phục rồi.
Ăn được nửa bữa, Tử Du tuyên bố: "Từ nay về sau để cháu lo cơm nước! Buổi sáng cháu mua đồ cho cửa hàng nhân tiện mua luôn đồ cho nhà mình.
"Đã kết hôn rồi, còn mở cửa hàng gì nữa" Điền Chính Nghiêm khó chịu ra mặt.
"Đương nhiên rồi, đó là cửa hàng và cũng là công việc của cháu!"
"Kết hôn rồi thì phải ở nhà lo cho chồng chăm sóc con, sao lại còn ra ngoài làm việc? Việc này mà đồn ra ngoài thì thể diện của nhà này để đâu?"
Điền Chính Nghiêm xem ra rất khó chịu. Tử Du liếc nhìn Hủ Ninh, cậu muốn được anh ủng hộ, nhưng anh lại nhăn mặt, hình như anh cũng không tán thành việc cậu tiếp tục mở cửa hàng. Gay rồi! Quả thật là cậu chưa từng nghĩ tới điều này.
"Việc nhà cháu sẽ lo. Ban ngày cháu sẽ làm việc ở quán, buổi tối thì nhờ người giúp. Mà quán là ước mơ của cháu, cháu không từ bỏ đâu" cậu kiên định.
"Nói vớ vẩn! Kết hôn rồi thì mơ với mộng gì. Lấy chồng rồi thì phải ở nhà chăm sóc gia đình."
"Ông nội, đừng nói nữa! Cứ để Tử Du làm gì mà em ấy muốn" Hủ Ninh mở lời. Xem ra tuy không tán đồng nhưng anh vẫn ủng hộ cậu.
Trong nhà họ Điền, tuy ông nội là người cao tuổi nhất nhưng ý kiến của Hủ Ninh mới là quyết định cuối cùng. Điền Chính Nghiêm tuy nói nhiều nhưng cũng không có tác dụng gì.
Ăn cơm xong, Hủ Ninh nói với Tử Du: "Lát nữa sẽ tới nhà trọ của em chuyển đồ"
Đồ đạc của Tử Du đều để ở nhà trọ.
"Vâng!"
Lúc Tử Du và Hoa Sâm rửa bát, dọn dẹp xong thì Hủ Ninh đã ngồi ở phòng khách đợi cậu.
Khi hai người đi, Hoa Sâm gọi với theo:
"Anh Hủ Ninh, em có việc này muốn bàn với anh."
"Việc gì thế?"
Hoa Sâm sợ sệt ngẩng đầu nhìn anh, vặn vẹo ngón tay. Mỗi lần có việc khiến cậu căng thẳng hoặc phải nhờ anh giúp đỡ, cậu đều làm như thế.
"Anh Hủ Ninh... nếu như em nói... nếu như... em muốn đi New York để tiếp tục học nhạc thì...anh có đồng ý không?"
"New York?" Chú chim nhỏ trưởng thành dưới đôi cánh che chở của anh bây giờ bỗng muốn bay tới một nơi xa xôi như thế rồi sao?
"Xa quá." Không! Anh không chấp nhận! Anh không muốn cậu rời xa anh! Bởi có thể cậu sẽ bị tổn thương.
"Em không đi một mình. Có bạn...có bạn sẽ đi cùng và chăm sóc em..."
"Là cậu ta? Em định đi cùng Trần Hạc Nhất?" Không được! Anh không cho người khác cướp cậu đi.
Anh nắm chặt tay Hoa Sâm.
"Vâng ạ. Anh Hủ Ninh anh đừng lo Hạc Nhất rất tốt với em, em tin anh ấy."
"Anh không tin!" anh hét lên "Em hiểu cậu ta tới chừng nào? Cùng một người đàn ông xa lạ tới nơi xa xôi như thế có thể em sẽ bị cậu ta bán đi mất! Có thể em sẽ bị cậu ta lừa! Có thể sẽ xảy ra bất cứ chuyện gì! Lúc đó em làm thế nào?"
"Hạc Nhất không thế đâu ạ. Anh vẫn chưa hiểu anh ấy, lần sau em sẽ đưa anh ấy về nhà..."
"Không cần! Dù thế nào anh không chấp nhận!"
"Hủ Ninh!" Tử Du cất tiếng. Cậu nhẹ nhàng kéo Hủ Ninh ra, nhìn anh với anh mắt kiên định. "Bình tĩnh một chút, anh không có quyền ngăn cản Hoa Sâm."
Lời nói của Tử Du như một gáo nước lạnh dội lên đầu anh. Anh không có quyền... đúng, đúng như cậu nói. Anh thực sự không có quyền. Họ không phải quan hệ máu mủ, anh là gì của cậu? Anh có quyền gì mà ngăn cấm cậu?
"Em biết anh không muốn rời xa Hoa Sâm, anh lo lắng cho em ấy, nhưng Hoa Sâm có cuộc sống riêng của mình, anh không thể lo lắng chăm sóc cho em ấy cả đời được. Đã đến lúc em ấy tự quyết định cuộc sống của mình rồi."
Anh biết Tử Du nói có lý, anh cũng biết, có điều...
"Buông tay đi anh!" Tử Du nắm lấy tay anh, cho anh niềm an ủi và sức mạnh.
Cuối cùng anh cũng buồn bã gật đầu, cảm giác đó giống như tách rời một phần thân thể.
——
"Mỗi một ngày qua đi, tôi lại càng không thể ngăn mình thêm yêu anh...
Yêu anh, thích nhìn anh ăn cơm tôi nấu.
Yêu anh, thích nghe anh nói những lời phấn khởi.
Yêu anh, thích nhìn nụ cười mãn nguyện của anh.
Tôi thích những điều thật bình thường và đơn giản: anh đã no, anh thoải mái, anh bình an, anh hài lòng, anh khỏe mạnh, anh vui vẻ."
Ziyu.
Trên đường về nhà trọ của Tử Du, Hủ Ninh luôn yên lặng. Anh chỉ chăm chăm nhìn tấm kính chắn gió, tay nắm vô lăng mà như muốn bóp nát nó. Tử Du thậm chí còn nghi ngờ liệu anh còn nhớ đến sự tồn tại của cậu không.
Đương nhiên...anh đang nghĩ tới Hoa Sâm!
Tuy sớm đã chuẩn bị tâm lý, cũng tự cho rằng mình là người kiên cường, mạnh mẽ, nhưng Tử Du vẫn cảm thấy đau lòng.
"Tới rồi! Rẽ phải!" Cậu chỉ chỗ cho anh dừng xe, hai người cùng lên lầu.
"Đợi em một chút. Em xong ngay." Tử Du nói xong, đi vào phòng mình để Hủ Ninh đứng ngoài phòng khách.
"Để anh giúp em."
"Không cần, nhanh thôi, cũng chỉ có vài túi đồ thôi mà."
Lúc Tử Du bước ra ngoài, nét mặt của Hủ Ninh đẩy vẻ ngạc nhiên.
"Chỉ thế thôi à?"
"Chỉ thế thôi!"
"Có một va li đu lịch?"
"Vâng!"
Anh chau mày. Làm trò gì thế này? Ra nước ngoài anh còn mang đồ nhiều hơn cả cậu ấy. Hơn nữa anh còn đi xe du lịch tới nữa...
"Vài ngày nữa em dọn xong anh sẽ gọi người của công ty tới chuyển giúp." Có thể đây đã là một phần đồ đạc.
"Dọn xong cái gì cơ? Em đã dọn dẹp xong rồi mà!"
Hủ Ninh tròn mắt hỏi:"Thế đồ đạc ở nhà trọ của em thì sao?"
"Đương nhiên là vẫn để ở đây rồi."
"Chẳng phải đây là nhà trọ sao?"
"Vâng!"
"Em không định trả phòng à?"
"Vâng!"
"Vì sao?"
"Vì sao? Khi nào em muốn thì có thể quay về chứ sao!"
"Em đã lấy anh rồi, anh có nhà." Hủ Ninh cắn răng nói từng lời. Không biết vì sao, hành động của cậu làm anh rất khó chịu.
"Đúng, em có thể ở nhà anh. Nhưng chủ căn nhà này là bạn thân của em, anh ấy cho em thuê với giá rẻ, dùng để để đồ cũng tiện."
"Tiền không phải là vấn đề!" giọng anh trở nên lạnh lùng.
"Em biết đối với anh, tiền không là vấn đề. Em chỉ muốn giữ một nơi để lúc cần thì dùng thôi."
Lúc cần thì dùng? Là ý gì chứ?
"Haizzz, anh đừng tính toán nhiều như thế dù sao thì cứ làm thế đi! Chúng ta mau về thôi!"
Cậu không muốn anh tiếp tục đi sâu vào vấn đề này nữa, biện pháp thông minh nhất lúc này là kéo anh đi chỗ khác.
"Ông nội đang chờ chúng ta về. Tối nay em muốn là một cậu cháu dâu tốt, nấu một bữa cơm thật ngon để ông nội không còn kêu ca gì nữa, được chứ?"
Không để anh có cơ hội từ chối, Tử Du nhấc va li lên:
"Ôi! Nặng quá! Anh giúp em được không?" cậu tỏ vẻ tội nghiệp.
.
Ngày hôm sau, Hủ Ninh tỉnh dậy, Tử Du vẫn còn đang ngủ.
Anh nhẹ nhàng dịch người ra, không muốn cậu tỉnh giấc, còn cậu thì tự động xích ra. Mới cưới được ba hôm, hai người đã quen với việc thân thiết như thế rồi.
Hủ Ninh nhìn người nằm bên cạnh. Lúc cậu ngủ trông giống như một đứa trẻ, đôi môi hồng nhỏ nhắn hé mở, hơi thở đều đặn. Thật khó có thể tưởng tượng được giờ chính là Tử Du mà anh quen biết ngày trước. Anh rất thích được cùng với ông chủ quán Tử Du trước đây trò chuyện, uống rượu, là bạn của anh. Nhưng Tử Du bây giờ...
Giờ chính anh cũng khó khẳng định được tình cảm của mình dành cho cậu, bởi ngay cả anh cũng thấy lạ lẫm trước những cảm giác về cậu...
Thôi, đừng nghĩ nhiều thế nữa! Hủ Ninh tự nhắc nhở mình. Anh vốn không phải người bỏ nhiều thời gian để đi phân tích những chuyện linh tinh, anh thường có khuynh hướng tin tưởng tuyệt đối vào việc mình đã xác định, rồi chiếu theo đó mà vạch kế hoạch và thực hiện. Giống như lúc đầu anh xác định đối với Hoa Sâm, giống như anh quyết định kết hôn với Tử Du.
Không cảm nhận thấy sự ấm áp bên mình, Tử Du hoảng hốt tỉnh dậy.
Mở mắt, nhìn thấy đèn phòng tắm bật sáng, và nghe thấy cả tiếng máy sấy tóc,
cậu mới mỉm cười. Biết anh vẫn ở gần mình, cậu yên tâm và thấy hài lòng.
Cậu gạt chăn ra và đi đến chỗ anh. Anh không biết cậu đang đứng bên cạnh phòng tắm. Tiếng máy sấy tóc dừng lại, tiếp theo là một tràng lẩm bẩm. Tử Du nheo mày, nhìn anh đang lau tóc. Những sợi tóc cứng bị ép xuống khi lược chải qua, nhưng được một lúc thì chúng lại dựng đứng lên.
Sau đó là lại một tràng lẩm bẩm.
"Hihi" Cậu bật cười.
Hủ Ninh quay đầu lại:
"Tử Du..." Trên khuôn mặt anh, đầu tiên là vẻ thảm hại, sau đó thì đôi môi mím chặt.
Haizzz'! Bây giờ chắc anh ấy chẳng vui vẻ gì! Có thể anh không muốn cậu nhìn thấy anh trong dáng vẻ không còn mấy sự tôn nghiêm của đàn ông.
"Em giúp anh nhé!"
Cậu cầm lược và máy sấy tóc trên tay anh, kéo anh đến ngồi trước bàn trang điểm. Cậu bôi một ít keo lên tóc anh, sau đó khéo léo sử dụng lược và máy sấy tóc, mới chỉ vài ba lần chải mà tóc anh đã thành nếp
"Chải đầu không cần phải dùng sức quá thế đâu, tóc của đàn ông là thứ rất quý giá mà" cậu vừa cười vừa nói.
Biết cậu đang đùa mình, Hủ Ninh trừng mắt nhìn cậu trong gương.
Nhưng anh không thể không thừa nhận là cậu thật khéo tay, chỉ cần vài động tác là đã làm xong công việc mà anh gặp khó khăn vào mỗi buổi sáng, hơn nữa những hành động của cậu cũng làm anh thấy rất thoải mái.
"Em thật khéo" nhìn cậu ở trong gương, anh nói.
"Đương nhiên rồi!" Tử Du không hề khiêm tốn. "Em từng làm trong tiệm cắt tóc hai năm liền mà"
Hủ Ninh ngạc nhiên "Chưa nghe em kể bao giờ"
"Những điều em chưa kể còn nhiều lắm. Gần như việc nào em cũng làm qua rồi, đưa báo này, giúp người ta gội đầu này, phục vụ bàn này...Nói chung là việc gì kiếm được tiền, em cũng làm hết."
Anh trầm nét mặt nghĩ tới những khổ sở mà cậu đã trải qua, trong lòng anh bỗng dây lên sự tức giận và cả nỗi đau đớn nghẹn ngào.
"Được rồi! Xong rồi nhé!"
Tử Du hài lòng nhìn tác phẩm của mình, vốn dĩ không hề chú ý tới nét mặt vừa trầm xuống của anh. Trên gương phản chiếu nụ cười rạng rỡ.
Không ngờ sáng hôm đó, lần đầu tiên hai người cãi nhau.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com