Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

22

"đủ rồi jeongguk, đừng khóc..."

"và cũng đừng chạm vào anh"

nhàn nhạt nói ra mấy câu, em hoàn hảo khiến tim gan đối phương co thắt lại từng hồi, taehiongie thẳng thừn gạt đi cánh tay của người đang khóc ngất kia khỏi mình. quay đầu, ngoảnh mặt định bụng sẽ rời đi, nhưng đột nhiên tay chân bỗng dưng chẳng còn chút sức lực, loạng choạng, em vô thức chống tạm vào bức tường.

và lạnh lùng xua đuổi đi kẻ cố gắng đỡ lấy em kia tránh xa.

"anh..."

"đừng... anh không nói lại lần hai"

điều đáng buồn nhất ở thời điểm hiện tại, là dù cho jeongguk nó có bày ra bao nhiêu biểu cảm ủy khuất trên gương mặt, thân thương của nó vẫn chẳng thèm đá động đến nửa lời, chỉ nhất quyết muốn cự tuyệt nó thôi.

thế là jeon jeongguk lại được dịp khóc to, phải gọi là to nhất từ trước tới giờ taehiongie em có thể chứng kiến. lòng dạ vốn không hẹp hòi, huống hồ gì trước mặt em đây còn là người em thương, nói không mềm lòng thì chắc chắn là nói dối.

taehiongie không đi nữa, là em không nỡ, là em mê muội thằng nhỏ này.

em không buông bỏ được mất rồi.

"ngoan... đừng khóc vì người như anh, guk.."

"anh... anh không thương em nữa à?"

"chẳng phải anh đã nói, dù em có thế nào... có làm gì với anh"

"anh đều sẽ ở bên cạnh em mãi sao chứ?"

chưa bao giờ mà thằng bé yếu đuối như thế này, tiếng nấc nghẹn của nó như đang siết chặt lấy trái tim nhỏ bé trong lồng ngực của em vậy.

chung quy lại, mọi thứ thành ra nông nỗi này, đều do em mà ra cả.

là em bắt đầu mọi thứ.

là em cho nó cơ hội.

là em mê hoặc nó.

giờ đây cũng là em muốn kết thúc với nó.

em có quyền đó sao taehiongie?

"phải, là anh đã nói như thế..."

thân nhỏ liếm môi, gật gù thú nhận mọi thứ. jeongguk cũng không nghĩ rằng em sẽ nói ra lời này, nó chỉ nghĩ rằng em lại tiếp tục trò chơi im lặng này với nó thôi.

"thế thì tại sao chứ? em đã làm gì sai với anh?"

"em đã rất cố gắng để diễn tròn vai của một thằng điên kia mà?"

"chỉ vì muốn được yêu anh thôi đó đồ khốn kiếp!"

lúc jeongguk nhận ra bản thân lỡ lời, cũng là lúc taehiongie em bật ra tiếng cười chua chát.

"đúng.. tất cả đều là lỗi của anh, anh là đồ khốn..."

"anh vạn lần.. không xứng với em"

"không, taehiongie a, ý em không phải thế..."

rồi thân nhỏ cũng cúi gầm mặt xuống, hai hàng nước mắt không kềm được cũng bất bình thoát ra.

tiếng nức nở của người bị chất vấn, làm kẻ từ thế chủ động kia mất hoàn toàn khả năng chống đỡ. lớp phòng thủ của jeongguk bị taehiongie em một khắc phá tan tành.

"đừng khóc... em xin lỗi, taehiongie"

jeongguk dù đau chân, vẫn cố gắng đứng dậy khỏi ghế mà chạy nhanh đến bên cạnh người nó thương. mắt cá chân bên phải bị trật đã khá lâu, thêm cả lúc bị thương nó cũng chỉ sơ cứu qua loa nên dường như đang có dấu hiệu viêm và trở nặng.

máu từ phần gót phía sau cũng tứa ra không ít, thấm đậm thành mỗi dấu chân khi jeongguk bước một bước đến gần em.

hai tay to, jeongguk nó nâng niu lấy gương mặt nhỏ xíu mà nó ngày đêm thương nhớ. nhẹ xoa xoa hai đầu ngón cái lên gò má hồng hồng vì khóc của taehiongie em.

jeongguk nhịn đau, cố tỏ ra mình ổn mà vội hôn hôn lên trán của người trước mặt. tay còn vỗ vỗ lên tấm lưng đang chẳng ngừng run rẩy của anh thương, liên tục thì thầm vào tai taehiongie lời xin lỗi từ tận đáy lòng.

"tae... em xin lỗi"

"là em sai"

"em không đúng với anh trước"

"xin anh đừng khóc nữa"

"anh khóc..."

"em đau lòng..."

jeongguk gạt đi nước mắt còn sót lại trên mặt mình, nó mạnh mẽ, gắt gao nắm lấy hai bả vai của taehiongie em, nhỏ nhẹ nói ra thật nhiều và thật nhiều lời hối lỗi.

thật sự mà nói thì điểm yếu của taehiongie em có thể là nước mắt của nó.

còn điểm yếu của jeongguk nó, lại chính là tất cả những gì thuộc về em.

chỉ mới thấy em bĩu môi sụt sịt, jeongguk nó thề, dù có phải liệt cả cái chân đang bị thương, nó cũng cố mà lết đến bên cạnh em, nhẹ nhàng an ủi lấy linh hồn mong manh đó, thôi không còn phải chịu thêm bất kỳ thương tổn nào.

"guk..."

"em nghe..."

"giá như.. anh không nên bắt đầu chuyện này làm gì nhỉ?"

"..."

"giá như... anh không lợi dụng em thì tốt biết mấy"

"anh... đừng nói nữa"

"giá mà anh không yêu em nhiều đến thế này nhỉ?"

"cả hai ta... không ai phải thấy nặng lòng.."

jeongguk không muốn nghe mấy lời xấu xí này từ môi xinh của bé nhỏ, ngay lập tức đã dùng miệng mình thu gọn lấy người đang mãi luyên thuyên.

lưỡi nhỏ bất ngờ bị tập kích, khiến cho taehiongie em không thể nào bình ổn được nhịp thở, vô thức phát ra tiếng kêu lí nhí như thường tình.

là thanh âm đã làm jeongguk này mê muội, là thứ mà thằng nhỏ này nhớ nhung.

mỗi một giây một phút được thân mật cùng em, jeongguk nó đều đem hết lòng mình ra mà trân trọng tỏ bày. chưa kể, hiện tại còn là đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan, chuyện của em cùng nó mà càng để lâu, cư nhiên sẽ trôi tuột vào dĩ vãn, khó có thể khôi phục được như lúc ban đầu.

kim taehiongie bị người kia ôm chặt, tay chân không tự nguyện cũng bất giác thả lỏng ra. môi jeongguk thơm thật, đã bao lâu rồi dư vị này em chưa được một lần nếm lại, lưỡi gai mạnh mẽ xâm chiếm lấy mọi thứ của em, cả đồng thanh đồng thủ đang tránh né mà chui rút vào bên trong kia jeongguk nó cũng không từ.

năm phút đồng hồ trôi qua mà thằng bé vẫn còn hưng phấn như thế, có lẽ là đã quá lâu rồi jeongguk nó không được thưởng thức cái hương vị ngọt ngào từ môi em nữa, đăm ra có phần hơi quá trớn.

môi dưới bị mút đến sưng tấy, nước bọt cũng theo khóe môi mà trào ra như lẽ thường tình, jeongguk chuyên tâm âu yếm lấy người nó yêu, không quên dùng tay gửi đi lời thương nhớ qua từng cái chạm một, ở khắp nơi trên cơ thể nhỏ xíu này.

"ngay từ đầu, mọi chuyện đều là do anh ta bày ra cả"

"bất chấp mọi thứ để được thằng khốn nạn này chơi cơ mà?"

"giờ lại giở giọng đáng thương đó ra cho ai xem hả?"

"cũng phải cảm ơn tấm lòng cao cả của anh taehyung"

"nhờ anh mà tôi có lý do để quay lại với cô ấy rồi"

từng lời nói sắt như dao cạo nhanh chóng ùa về trong tiềm thức, kim taehiongie đột nhiên rùng mình, nước mắt một lần nữa len lõi khỏi tuyến lệ mà trào ra khỏi đôi con ngươi đang không ngừng run rẩy ấy.

em đột nhiên cắn mạnh vào môi nó, hết đẩy mạnh người bị thương đó ra xa, em còn tự tay giáng vào gương mặt trắng trẻo ấy một cái tát đỏ rát thấu trời.

"hai người?"

"hai người rốt cuộc là đang làm cái chó má gì vậy?"

giọng nói này.

là của bạn gái nó.

lim haein.

cô ta thấy hết cả rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com