Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

29

Nửa đêm Nhất Bác tỉnh giấc, cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc cậu lại thấy đau lòng. Cậu nghĩ có phải hay không người đàn ông này đang dần rời xa cậu. Nhưng nếu cậu giận dỗi, ghen tuông, làm loạn, có phải cậu sẽ mất hắn nhanh hơn. Nếu vậy thì thà cố gắng nuốt nỗi đau vào bên trong, cố gắng vui vẻ khi bên cạnh hắn. Có khi làm vậy còn có thể kéo dài thời gian để được bên cạnh hắn lâu hơn một chút.

Nhất Bác xoay người, đưa lưng đối diện với Tiêu Chiến. Nếu cậu còn nhìn hắn thì có lẽ sẽ lại khóc mất. Tiêu Chiến thấy cậu nằm quay lưng lại với mình thì chau mày lại. Hắn áp sát vào lưng, đưa tay ôm lấy eo nhỏ rồi hỏi Nhất Bác bị khó chịu ở đâu? Thế nhưng hoàn toàn không nhận được lời đáp nào. Hít một hơi thật sâu để kìm nén lửa giận, hắn siết chặt vòng tay mang toàn bộ cơ thể nhỏ bé ôm vào lòng.

Sáng sớm mở mắt ra không thấy Nhất Bác, Tiêu Chiến chạy khắp nhà tìm cậu cũng không thấy. Điện thoại cũng không mang theo khiến hắn vô cùng lo sợ. Chạy ra khu sân sau thấy ông Kỷ đang tưới nước cho hoa thì hắn lên tiếng hỏi. Sau khi biết Nhất Bác cùng Tiểu Miên đi bộ buổi sáng, hắn mới bình tĩnh trở lên phòng làm vệ sinh cá nhân.

Nhất Bác đi vào nhà lên tiếng chào ông Kỷ. Thấy ông nói Tiêu Chiến rất lo lắng khi không thấy cậu, trong lòng lại có chút ấm áp xen lẫn với hạnh phúc. Vừa bước chân vào phòng thì đã bị người áp lên tường hôn ngấu nghiến. Phải đến khi hô hấp của Nhất Bác vô cùng khó khăn, Tiêu Chiến mới buông tha.

"Ai cho phép em rời khỏi anh, nói đi"

Tiêu Chiến quát lớn khiến Nhất Bác hoảng sợ. Cậu giải thích, vì Tuyên Lộ nói nên đi bộ buổi sáng sẽ rất tốt cho sức khỏe. Cậu không muốn bị ốm khiến hắn phải lo lắng.

Tiêu Chiến giận dữ, hắn nói dù Nhất Bác bị ốm thì vẫn đủ sức để giúp cậu hồi phục sức khỏe. Hắn không cho phép cậu rời khỏi hắn một bước nào.

Nhất Bác vòng tay ôm lấy eo Tiêu Chiến, cậu lên tiếng xin lỗi. Nói từ giờ đi đâu, làm gì sẽ đều nói cho hắn biết.

"Bảo bối, có phải em đang có chuyện gì giấu anh?"

"Không, em không giấu anh chuyện gì cả. Em muốn đi tắm"

Nhất Bác xoay người đi về hướng phòng tắm, lại bị Tiêu Chiến ôm chặt lấy từ phía sau. Hắn gác cằm lên vai của cậu nhỏ giọng nói

"Bảo bối, em nghe kĩ lời anh. Em phải tin anh, cả đời này anh chỉ cần em. Trong thời gian này anh có làm gì hay nói gì, em cũng đừng suy nghĩ linh tinh. Anh chỉ muốn một mình em thôi. Yên tâm, anh sẽ dùng cả đời này bảo vệ em"

Mặc dù biết những việc Tiêu Chiến đang làm là đều có lý do, nhưng Nhất Bác vẫn không cảm thấy thoải mái chút nào. Hàng ngày phải chứng kiến cảnh người mình yêu quan tâm, cười đùa với người phụ nữ khác, trong lòng cậu vô cùng buồn bã. Nhất Bác cảm thấy cho dù là lí do gì đi chăng nữa, Tiêu Chiến cũng nên để ý đến tâm trạng của cậu một chút.

Giống như hôm nay, rõ ràng Trình Tiêu không cẩn thận va phải Nhất Bác rồi cô ta lại tự mình ngã xuống. Vậy mà Tiêu Chiến lại bế cô ta đặt lên ghế, quay sang trách mắng cậu. Sau đó còn bắt Nhất Bác trở lên phòng cấm đi lại lung tung khiến cậu ấm ức nguyên một ngày trời. Vì quá chán nản nên cậu đã gọi điện thoại cho Bồi Hâm và Phồn Tinh đi đến trường đua motor.

Thời gian nhập học đại học vẫn chưa tới. Trong thời gian này Nhất Bác rất hay đến trường đua motor. Tiêu Chiến cũng không cảm thấy lo lắng vì đã có Phồn Tinh và Bồi Hâm đi cùng. Nhất Bác không muốn về nhà để lại bị chịu ấm ức như lần trước, cậu rủ đám Bồi Hâm đi công viên trò chơi, sau đó đi ăn làm đủ thứ trò khiến bọn họ cảm thấy như đang bị hành hạ.

"Tiểu Hâm, chúng ta đi ăn Ramen đi"

Bồi Hâm đọc tin nhắn của Nhất Bác thì lại thở dài, mấy ngày qua bị cậu lôi đi khắp nơi Y đã quá mệt mỏi. Bồi Hâm đành tìm cách để từ chối

"Tiểu Bác, xin lỗi cậu. Tôi bị đau bụng rồi, để lần khác đi nhé. Cậu cũng nên an phận một chút đi, gần đây cậu ra ngoài nhiều như thế sẽ khiến cho tên khó ưa kia không vui đâu"

Nhất Bác quăng điện thoại vào góc giường, cậu nằm lăn từ đầu giường bên này sang đầu giường bên kia. Càng nghĩ sắc mặt của Nhất Bác lại càng khó coi.

Sáng nay Tiêu Chiến đã cũng với Trình Tiêu đi mua sắm tại trung tâm thương mại. Đã thế còn không thèm hỏi cậu đến một câu, giờ đây cậu cảm thấy bản thân như người thừa rồi.

Đôi mắt đỏ hoe, Nhất Bác cảm thấy bản thân lại sắp khóc rồi. Thời gian này cậu chỉ được ở bên cạnh Tiêu Chiến vào buổi tối thôi. Mỗi tối hắn sẽ lại ôm cậu để an ủi, xin lỗi này nọ. Hắn đè cậu ra, môi lưỡi dây dưa rồi ôm chặt cậu ngủ trong lòng. Những điều đó không đủ để Nhất Bác cảm thấy vui hơn. Cậu nghĩ có phải hay không là hắn chỉ cần cái cơ thể này của mình.

Tit...tit... Nhất Bác lấy tay dụi hai bên mắt nhòe nước của mình, sau đó mở tin nhắn ra đọc

"Nhất Bác, em có muốn đi ăn Ramen với anh không? Anh mời em"

"Thật không? Vậy anh qua đón em nhé. Đúng lúc em đang muốn ăn món đó"

Sung Joo đưa Nhất Bác đến một nhà hàng Nhật sang trọng. Bước vào bên trong cậu rất hào hứng với phong cách bày trí của nhà hàng này. Có rất nhiều mô hình được dựng lên từ giấy màu và những khối lego đủ màu sắc đặc biệt và tinh xảo. Sung Joo dắt cậu đến ngồi ở một chiếc bàn dành cho hai người ở dãy trong cùng.

"Nhất Bác, em thích không gian ở đây không?"

"Ừm, rất thích. Sung Joo ca, sao anh phát hiện được cái nhà hàng này vậy? Thật thú vị"

Nhất Bác không để ý gì ngoài những cái mô hình lego. Kể cả một đôi mắt đỏ ngầu, giận dữ đang găm lên mặt cậu từ lúc cậu bước vào.

"Nếu em thích, sau này anh sẽ thường xuyên đưa em đến đây."

"Thật sao? Như vậy thật tốt....Vậy thì em...."

Nhất Bác đang thao thao bất tuyệt, vừa nói vừa đưa tay chạm lên cái mô hình gần đó. Tiếng vỡ của chiếc ly thuỷ tinh phát ra từ chiếc bàn phía trước mặt làm cho cậu giật mình. Theo phản xạ Nhất Bác hướng tầm mắt về phía đó, đôi mắt mở lớn rồi cũng nhanh chóng cụp xuống. Khuôn mặt cậu chợt tái nhợt đi mấy phần.

Trình Tiêu nhìn Nhất Bác, cô ta nhếch miệng cười đầy khinh bỉ. Quay sang nhìn Tiêu Chiến, dùng chất giọng nhẹ nhàng, ngọt ngào nói với hắn

"Ồ! Kia không phải tên nô lệ mà anh nuôi sao? Cậu ta quả thật không tệ, cũng biết cách để câu dẫn đàn ông đấy chứ"

Sung Joo thấy khuôn mặt biến sắc của Nhất Bác liền chạy sang chỗ của cậu, đặt tay lên trán sốt sắng hỏi

"Nhất Bác, em không sao chứ? Không khỏe ở đâu sao?"

Nhất Bác gạt tay của anh ta ra. Cậu lắp bắp nói không sao rồi hỏi có thể đổi quán khác được không? Sung Joo nói đã đặt món rồi, nếu cứ thế này rời đi sẽ không hay. Anh ta hỏi Nhất Bác không thích nhà hàng này, hay gặp phải người quen ở đây? Nhất thời không biết phải trả lời thế nào, cậu đưa mắt nhìn người đối diện. Một lúc sau mới lên tiếng nói

"Không có, không quen ai cả".

Tiêu Chiến siết tay lại thành quyền. Hắn thật sự rất muốn đứng lên đánh cho tên kia một trận nhưng hắn lại không thể hành sự lỗ mãng. Mắt vẫn chứa đầy tia máu hằn lên găm trên mặt Nhất Bác. Cố tình làm rơi chiếc ly để đánh động, nhưng hắn không ngờ cậu lại đáp trả câu hỏi của người con trai kia rằng trong đây không gặp người quen.

Tiêu Chiến cười chế nhạo trong lòng. Từ khi nào mà bảo bối nhỏ của hắn ở bên cạnh người khác, nhìn thấy hắn lại nói rằng không quen. Hắn tự hỏi ý của câu nói đó là gì đây?

Nhất Bác lo sợ với sự việc đang diễn ra. Cậu không thể né tránh vậy nên chỉ có thể giả bộ không quen biết. Như thế sẽ không làm ảnh hưởng đến Tiêu Chiến, mà cậu cũng không bị khó xử với Sung Joo.

Tâm trạng rối loạn, Nhất Bác muốn vào nhà vệ sinh để gọi điện thoại giải thích với Tiêu Chiến. Vừa mới nhổm người đứng dậy, chưa kịp lên tiếng nói với Sung Joo thì cả tô mỳ Ramen nóng bỏng cứ vậy mà mà đổ úp lên toàn bộ phần vai của cậu.

Tiêu Chiến đứng bật dậy muốn chạy đi lại bị Trình Tiêu nắm tay giữ lại. Hắn giật tay ra, quay sang thì đã thấy Sung Joo dùng tay hất chỗ đồ còn vương lại trên người Nhất Bác xuống đất, sau đó vòng tay bế cậu lên mang thẳng vào phía bên trong nhà vệ sinh.

Lửa giận trong lòng Tiêu Chiến như muốn thiêu rụi cả tòa nhà này. Trình Tiêu lại nắm lấy bàn tay hắn, lên tiếng nói

"Chiến ca, anh đừng bận tâm đến thằng nhóc vô ơn đó. Mình ngồi xuống ăn thôi, đồ ăn sắp được mang ra rồi"

Tiêu Chiến không nói câu gì, một lần nữa hất tay của Trình Tiêu ra rồi đi thẳng vào bên trong.

Thấy Sung Joo đang muốn tháo cúc áo của mình, Nhất Bác ngại ngùng lên tiếng.

"Được rồi, em không sao đâu. Em tự làm được. Anh có thể đi ra bên ngoài được không?"

"Để anh giúp em, nếu không sơ cứu sẽ bị phồng rộp lên"

Sung Joo gạt tay Nhất Bác, đưa tay lên phía trên đem từng cúc áo cởi ra. Cởi đến nửa chừng thì bị một bàn tay cứng như sắt nắm chặt lấy cổ tay giật ra.

"Bỏ tay ra, không được chạm vào người của tôi"

Tiêu Chiến mang theo khí lạnh bức người khiến Nhất Bác sợ hãi cũng chỉ biết mở to mắt đứng nhìn. Sung Joo muốn giật tay mình ra nhưng kìm sắt kia thực sự làm khó anh ta

"Người của anh? Dựa vào đâu mà anh nói em ấy là của anh. Anh mau tránh ra, tôi cần phải xem vết bỏng của em ấy"

"Sung Joo ca, người này...anh ấy là..."

"Tôi là người mà em ấy yêu, là người duy nhất em ấy muốn ở bên cạnh cả đời"

Tiêu Chiến chặn ngang lời Nhất Bác, buông tay của Sung Joo ra rồi kéo Nhất Bác ôm vào lòng. Hắn nói anh ta mau đi ra bên ngoài, hắn sẽ tự xem chỗ bỏng của Nhất Bác.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com