Bedauern.
Ngô Hải khoác tay Lưu Vũ cười tít mắt vui vẻ bước vào sau hậu trường. Cả team cùng đàn chị Mạnh Mỹ Kỳ đã hoàn thành hơn cả mong đợi sân khấu Kế Hoạch Mạo Hiểm.
Vừa lúc bọn họ vào đến cửa liền chạm mặt team Bích đang chuẩn bị đi ra. Châu Kha Vũ nhìn thấy anh liền nở một nụ cười nhẹ.
"Anh làm tốt lắm !"
Tâm trạng Lưu Vũ trùng xuống đôi chút. Nhàn nhạt đáp lại một câu cảm ơn.
Dẫu sao vẫn còn đàn chị ở đây. Anh không tiện nói quá nhiều. Cũng không muốn nói quá nhiều.
Đôi chân nhẹ nhàng lách qua người kia mở cửa bước vào bên trong.
Châu Kha Vũ treo nụ cười cứng đờ trên môi. Ánh mắt dõi theo bóng hình anh đến khi khuất lối.
Thở nhẹ một tiếng. Chỉnh lại mic và áo khoác. Hắn một đường đi thẳng lên sân khấu.
Công diễn ba kết thúc. Cũng là vòng loại cuối cùng của mọi người. Có chút nhẹ nhõm mà cũng có chút tiếc nuối.
Lưu Vũ nhìn sang phía Ngô Hải. Anh bạn mà anh quen cách đây không lâu lại tựa như tri kỉ cả đời.
Thứ hạng của Ngô Hải không mấy khả quan cho lắm. Mi mắt cụp xuống, không để ý tới người đang nhìn mình.
Lưu Vũ đột nhiên vòng tay sang ôm lấy anh. Vỗ vai thủ thỉ an ủi.
"Không sao. Miễn rằng đã nỗ lực hết sức. Miễn rằng không cô phụ bản thân mình. Thì cái gì cũng là thành công."
Ngô Hải liếc mắt lên nhìn anh. Bả vai dường như thả lỏng đôi chút. Thở nhẹ một tiếng, cúi đầu dựa vào lồng ngực Lưu Vũ.
Một cảnh này nghiễm nhiên lọt thẳng vào mắt Châu Kha Vũ. Hắn nhìn chằm chằm người kia mà quên luôn cả Trương Gia Nguyên đang luyên thuyên bên cạnh.
"Này. Châu Kha Vũ anh có nghe em nói không đấy ?" Trương Gia Nguyên bực tức lay lay cánh tay hắn. Bấy giờ Châu Kha Vũ mới sực tỉnh mà quay người ra nhìn cậu.
"Anh nhìn cái gì đấy. Lưu Vũ à ?"
Bị nói trúng điểm ngứa Châu Kha Vũ liền giật nảy lên chối.
"Mày điên à. Ăn nói vớ vẩn."
Trương Gia Nguyên bĩu môi.
"Làm như ông nhìn người ta kín đáo lắm ấy à mà chối."
Thấy Châu Kha Vũ không phản ứng cậu lại bồi thêm một câu như châm thêm lửa vào ngòi nổ trong lòng hắn.
"Anh ý được nhiều người thích lắm."
Đoạn đối thoại trước mắt Doãn Hạo Vũ cũng nghe được ít nhiều.
Khoé môi dâng lên cao. Ánh mắt hướng xuống nhìn chỏm đầu ngẩn ngơ của Châu Kha Vũ.
Tôi nói mà. Anh sớm muộn cũng phải hối hận mà thôi.
__________________
Mệt mỏi hoàn thành chu kì dưỡng da như mọi ngày. Lưu Vũ lại cầm theo chậu quần áo bẩn bước theo hành lang tiến về kí túc xá.
Nhưng chưa đi được nửa đường đã bị kéo giật lại về sau. Hõm lưng đập thẳng vào lồng ngực của người nọ.
Miệng bị bịt lại. Nửa tỉnh nửa mơ thế nào đã đứng trong buồng tắm lúc nãy rồi.
Mơ màng ngẩng đầu nhìn người trước mắt. Mái tóc đen dài che khuất tầm mắt. Hai tay chống lên tường. Giam cầm hoàn toàn anh trong vòng tay.
"Châu Kha Vũ. Cậu đang làm cái quái gì đấy ?"
Châu Kha Vũ không nói gì. Chỉ lặng im mà nhìn anh.
"Châu Kha Vũ !"
Lưu Vũ thật sự phát bực. Con người này rốt cuộc bị làm sao thế. Không để cho anh yên nổi một ngày hay sao ?
Châu Kha Vũ ngẩng mặt lên nhìn anh. Ánh mắt quen thuộc chứa biết bao thâm tình.
"Lưu Vũ."
Lưu Vũ vẫn rất kiên nhẫn mà chờ hắn chầm chậm nhả ra từng câu chữ.
"Em.. hối hận rồi."
Giờ thì anh chính thức há hốc miệng. Không tin nổi người trước mặt mình là Châu Kha Vũ.
Nửa tin nửa ngờ nhếch nhẹ một bên mày. Lưu Vũ thản nhiên đáp lại hắn.
"Châu Kha Vũ. Nhìn cho rõ lại đi. Tôi không phải Patrick."
Châu Kha Vũ đối diện với ánh mắt thản nhiên kia của anh mà lòng quặn lại.
"Em biết mà anh. Em biết mà. Lưu Vũ, em thật sự sai rồi. Em hối hận rồi. Trở lại bên em được không anh."
Bàn tay to lớn chạm lên mặt anh. Buộc anh phải nhìn thẳng vào mắt hắn.
Lưu Vũ không nói gì. Chỉ chăm chăm nhìn lên hắn. Mi mắt rung rung như muốn nói gì đó.
Châu Kha Vũ vùi mặt vào hõm cổ anh. Hít sâu một hơi. Cất lời run rẩy.
"Em biết là anh không tin. Nhưng em thực sự đã thích, không. Em thực sự đã yêu anh mất rồi. Em khó chịu mỗi khi người khác chạm vào anh. Em ghét cảm giác anh nhìn người nào khác mà chẳng phải em. Cảm xúc ấy bóp nghẹt trái tim em từng ngày từng ngày anh ơi."
Lưu Vũ đảo mắt một vòng. Cả người vẫn lặng im cho hắn phát tiết cảm xúc.
"Yêu rồi ? Ha, Châu Kha Vũ. Tình yêu của cậu, ra là như thế hay sao ?"
Châu Kha Vũ đơ người nhìn lên mắt anh. Môi mỏng mím chặt lại.
Lưu Vũ nghe một tràng mà tự thấy tức cười thay cho người trước mặt.
"Châu Kha Vũ. Mới đây thôi, mới đây thôi cậu còn dõng dạc tuyên bố rằng người cậu yêu là người khác. Còn dõng dạc rằng nếu không có em ấy cậu sẽ chẳng sống nổi. Thế mà bây giờ lại không xấu hổ đứng ở đây nói lời yêu tôi. Nực cười thật đấy."
Hắn không nói được câu gì. Nhìn xem Châu Kha Vũ, đến mà nhìn xem cái tình yêu rẻ mạt thoát ra từ mồm cậu nó kinh tởm như nào.
Lưu Vũ đứng thẳng người dậy. Gạt người bên trên cách xa một khoảng.
"Châu Kha Vũ. Chữ yêu của cậu. Rốt cuộc lớn tới mức nào ? Lớn tới mức ngay cả một chai nước cũng không tận tay đưa nổi cho tôi ?
Dừng lại đi. Cậu không mệt nhưng tôi mệt rồi.
Quay cuồng trong trò đùa dai dẳng này của cậu làm tôi phát ngán."
Châu Kha Vũ như vừa rơi từ trên cao xuống dưới đất. Vỡ toang, đau điếng.
Đây là cảm giác mà anh đã từng chịu. Mày có quyền gì mà than trách anh ấy cơ chứ.
Sai lầm là mày. Khốn nạn cũng là mày.
Lưu Vũ ngán ngẩm nhìn con người vẫn không có ý định đón tiếp những câu hỏi kia của anh. Chân nhỏ trực tiếp vòng qua đi ra bên ngoài.
Châu Kha Vũ không níu anh lại nữa.
Hắn không có can đảm.
Càng không có tư cách.
Vươn tay gạt công tắc. Từng dòng nước lạnh xả xuống đỉnh đầu cao lớn. Rửa trôi mọi bụi bẩn sau một ngày mệt mỏi.
Nhưng lại chẳng thể tưới mát tâm hồn đã héo cằn của con người.
Vừa ra được đến bên ngoài Lưu Vũ liền ngồi thụp xuống. Triệt để sụp đổ hoàn toàn.
Lấy tay bịt miệng ngăn không cho tiếng nức nở thoát ra bên ngoài.
Nói anh hết yêu Châu Kha Vũ. Làm sao có thể cơ chứ.
Anh yêu hắn đến phát điên phát dại. Vì hắn mà điều gì cũng có thể làm.
Một người đến trong mơ gặp thấy anh cũng mỉm cười. Một người như ánh sao đêm đẹp đẽ mà lại xa vời.
Có với tay chạm tới cũng nhẹ nhàng tan biến vào hư vô.
Bây giờ lại đứng trước mặt nói yêu anh mất rồi. Hai năm bên nhau, anh chưa từng được nghe qua một chữ yêu từ miệng người nọ.
Vậy mà hiện tại lại được nghe trong tình cảnh này.
Anh biết phải làm sao em ơi ?
Ngày mà anh yêu em đến tận tâm khảm. Thì em lại mơ một giấc mơ chẳng phải anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com