Summary: Bamby không ngại thể hiện mình là người hay ghen. Khoảnh khắc Noah chạm mắt với đôi mắt màu hồng ngọc kia trong khi đang cười đùa và bàn tay đặt trên eo Yejun, anh đã biết mình sắp gặp rắc rối lớn.
Tên truyện: Mật Ngọt Ướt ÁtTác giả: Ngọ Dạ Quả QuảDịch giả: Huyền NamidaSố chương: 52 chương (đã hoàn)Tình trạng edit: on-goingVăn Án:Ngày đầu tiên đi làm đã phải tăng ca đến khuya, liền lọt vào mắt của sắc ma Tổng giám đốc, bị em trai của sắc ma hôn, về đến nhà lại còn có một em trai không cùng huyết thống đang chờ cô...…
Lưu ý: Truyện lấy cảm hứng từ Đạo tình - Chu Ngọc."Anh hạ dược tôi!" gương mặt cô vì tức giận cộng với dược tình mà đỏ lên, làm tên nam nhân nào đó không nhịn được mà muốn cắn một cái:"Tức giận cái gì? Ván này do em thua còn trách ai được. Ngoan nào bảo bối! Ai bảo em không giảo hoạt bằng tôi" Nói xong anh không quên tặng cô một nụ cười xảo trá, điên cuồng giày vò cô suốt đêmTác giả: Tình Văn (bút danh)Nam chính phúc hắc, nữ chính cũng không kém nhưng làm sao bằng được nam chính chứ =))Truyện sủng, không có tiểu tam. Nếu có thì 1 là man chính 1 đao chém chết, 2 là nữ chính tát nát mặtKhông phải Văn tự tin đâu mà là nếu các bạn có đăng ở trang khác thì ghi nguồn và tên tui dùm nha _ Tình Văn _…
Tên Hán Việt: Tiến Kích Đích Sủng Phi.[275 chương]Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Cung đấu, Cung đình hầu tước.Edit: Team Lãnh cung.Người phụ trách: Chiêu Hoàng Thái phiVĂN ÁNHậu cung của Đại Tần, chia làm ba thế lực. Thế gia, Thái hậu, Hoàng thượng, không ai nhường ai.Kiếp trước Thẩm Vũ là Chiêu nghi được vô vàn sủng ái, lại kính cẩn nghe theo lương đức, phí công làm người tốt.Trước khi chết, nàng mới biết rằng, ẩn nhẫn và hiền đức cũng không nhất định có thể sống lâu được.Đời này, nàng muốn sủng quan hậu cung, nhất chi độc tú!Văn án tóm gọn một câu: Con đường phản công của sủng phi hung tàn cuồng bá.*Nhất chi độc tú (一枝独秀): Chỉ có 1 cây nở hoa. Đây là 1 thành ngữ Trung Quốc, ngụ ý dùng để chỉ người giỏi xuất chúng.Lịch up truyện: 19h - 24h từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần.…
Tác Giả: Mặc Hương Đồng KhứuThể loại: Fanart, Danmei, Tiên Hiệp Tu Chân, Linh Dị Thần Quái, Tình Hữu Độc Chung, 1x1 Nhân vật chính: Hoa Thành x Tạ Liên Thuộc tính: Tiên phong đạo cốt lượm đồng nát Thái Tử Điện Hạ thụ, Quỷ Vương công Sở thích của tui là ngắm hình sưu tầm hình up hình lại ngắm hình~~…
Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng GiảiConvert: WikidichEdit: SCR0811Tóm tắt:Mễ Uyển là đại sư bắt yêu, nhưng do giết quá nhiều yêu quái nên bị đàn yêu hợp lực vây đánh, cuối cùng hao hết linh lực, bị nhốt trong Mặc lâm cho đến chết. Cũng may, nhờ chút yêu lực còn sót lại giữ cho linh hồn không bị tận diệt nên 500 năm sau, Mễ Uyển nhờ cơ duyên xảo hợp mà trọng sinh vào người một cô gái trùng họ trùng tên. Sau khi trọng sinh, Mễ Uyển từng bắt yêu cả đời quyết định chuyển sang làm một người bắt yêu "lành tính", noi theo phẩm chất cao thượng yêu không đánh ta ta sẽ không đánh yêu, làm một người phàm bình thường. "Anh trai à, tôi không tới để bắt yêu, tôi chỉ trèo tường ra ngoài để giảm béo thôi." Ngày đầu tiên Mễ Uyển trèo tường gặp được nhân vật lớn."..." Phàn Thần chưa bao giờ bị ai nhìn thấu thân phận, đưa mắt nhìn theo con nhóc đang trèo tường. ...^^...Sau này, Mễ Uyển mở một phòng khám dành cho yêu tộc, chủ yếu làm về mảng chăm sóc trước sinh. Mễ Uyển: "Cần người chăm sóc trước sinh không? Chỉ 30 vạn, đảm bảo phục vụ chu đáo."Chúng yêu quái: "Sinh con thật đắt mà."Đây là câu chuyện về ngày đầu tiên trèo tường đã bị mãnh thú theo dõi. Thụ yêu siêu cấp có tiền, thích mua đất xây công viên VS Chuyên gia bắt yêu đam mê kiến tiền…
Việt Tố Việt ÁiTên tiếng việt: Càng làm càng yêuTác Giả: Hiểu BạoEditor: AncellaTình trạng raw: 175 chương hoànTình trạng edit: lết từ từThể loại: Hiện đại, điều giáo, thương trường, tình hữu độc chung, ngượcCouple: Ngôn Thanh Hạm x Lam Khiên Mạch, Lăng Vi x Tả Tĩnh NhanTruyện có đăng tại Bách Gia Trang…
Mong mọi người ủng hộLà do tớ tự viết nha, nên còn nhiều thiếu sót, mọi người hãy bỏ qua. ❤❤❤.Mong các cậu chú ý nếu có lấy truyện đi thì hãy ghi tên tác giả. Vì đó là công sức của mình nhé. Ít nhất thì cũng nên có sự tôn trọng!…