Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

27

"Hyeri à, em giận hả?"

"Không ạ."

Subin lo lắng, nàng đưa tay chạm lên má Hyeri. Hyeri không nói gì hết, nó lặng lẻ ngồi im trên bàn học, nhìn chăm chú vào từng câu từng chữ trong bài tập.

"Cô..."

"Hả?"

"Em nghĩ chúng ta..."

"Em đừng nói chỉ mới nhiêu đó chuyện đã muốn bỏ tôi nhé!" Subin cười một nụ cười gượng với Hyeri, cũng đúng thôi, nó còn quá trẻ, lại còn là học sinh của nàng. Hyeri và nàng thậm chí còn không có một cơ hội nào để làm nên một chuyện tình có kết quả.

Nhưng nàng chưa muốn rời khỏi nó nhanh như vậy, nàng đã thề với lòng mình, cả đời này còn lại chỉ còn có thể chọn nó làm người yêu thôi. Hẹn hò nhau tính tới nay vẫn chưa bước sang tuần thứ hai mà dường như hết chuyện này diễn ra đến chuyện khác. Nàng hiểu, Hyeri sẽ chán ngay thôi.

Nàng là người nhàm chán.

"Hyeri, tôi không phải là một nữ nhân thú vị, cũng không phải hoàn hảo gì. Em cũng thấy rồi đó, hẹn hò với tôi có nhiều chuyện xảy ra như vậy! Nếu em thấy phiền..."

"Không!" Hyeri quay gương mặt nghiêm túc quá đáng sang nhìn nàng, gương mặt này quả thật làm nàng lây động, nó có thể nghiêm túc như thế này sao?

"Em hứa với cô, cho em thời gian, sau này em thề rằng em sẽ không trẻ con nữa, em sẽ có mọi thứ. Rồi em nhất định sẽ bảo vệ cô khỏi những thứ khốn nạn đó, cô sẽ chờ em chứ?"

Nàng nghe nó nói những lời này, trái tim đập loạn xạ, đôi mắt rưng động nước mắt, xà vào lòng đứa học trò của mình mà khóc vì xúc động.

Hyeri quay sang ôm lấy nàng, đưa tay xoa lấy lưng nàng. Ánh mắt nó kiên cường hơn bao giờ hết, nó và nàng chắc chắn đang còn nhiều bước khó khăn ở phía trước. Nó không thể để nàng cứ vươn mình bảo vệ nó như vậy.

"Thầy Choi! Bỏ con bé xuống!"

"Đừng làm tổn thương con bé!"

Nó xiết chặt lấy tóc của nàng, đôi mắt đầy sự câm hận, chưa bao giờ nó cảm thấy nhục nhã và mình vô dụng như chuyện vừa diễn ra trong ngày hôm nay, nó không bảo vệ cho nàng. Ngược lại, nàng là người che chở cho nó trước cái loại nam nhân kia.

Nó phải làm cái gì đó.

Nó không muốn cứ như một đứa trẻ rụt rè sau lưng nàng.

Kể từ hôm nay nó muốn nó đứng ra chắn trước nàng, nó muốn bảo vệ nàng. Sau này, nó sẽ cố gắng, dùng những thứ mà mình có rồi che chở cho nàng nhiều hơn, nhiều hơn nữa.

Hyeri long lanh nước mắt, nó xiết chặt nàng hơn nữa. Hyeri ghét tên khốn nạn đó, anh ta muốn phá đám nó. Nó tuyệt đối không chịu thua như vậy!

Nâng cầm Subin lên, nó ấn môi vào môi nàng, hôn nàng thật cuồng nhiệt. Subin cũng quàng tay sang cổ nó, kéo nụ hôn sâu hơn.

Cha Hyeri đứng ngoài cánh cửa phòng của con gái, ông đưa mắt nhìn vào khe cửa vô tình hở ra và chứng kiến hết mọi chuyện. Tay chân ông tê cứng lại, cảnh tượng của hai nữ nhân trong phòng không thể nào lại là thật như vậy được.

Tay ông run run bưng khây bánh ngọt, chân cũng cố gắng nhấc quay đi khỏi cái phòng đó. Bước xuống lầu với gương mặt tái mét. Trái tim ông co thắt mạnh, cảm nhận được cổ họng đang nghẹn lại khó thở. Tay chân chứ run run như người già, da mặt tê rân rân, miệng còn lèm bèm lẩm bẩm một cách vô hồn.

"Đứa con gái của tôi, không thể nào! Tiểu Ri của tôi...."

Mẹ Hyeri đứng dưới nhà, nghe xong cuộc gọi liền cúp máy. Ngạc nhiên khi thấy ông chồng như cái xác không hồn bưng khây bánh ngọt đi xuống. "Ông làm sao vậy? Sao không đem lên lầu cho cô trò nó ăn?"

Xoãng!!!

Cha Hyeri làm rơi khây bánh ngọt xuống sàn, rồi tiến lại trợn trắng mắt bóp mạnh lấy hai bên vai vợ, nước mắt trào ra như suối. "Bà ơi! Bà ơi! Con gái của tôi!"

Nó và nàng đang hôn nhau say đắm, chợt giật nảy mình vì cánh cửa phòng bật mạnh ra và kèm theo tiếng hét của mẹ Hyeri thật lớn.

"AAAAHHHHH!!!!!"

Hyeri hoảng hồn, Subin hai mắt cũng trợn trắng ra.

Mẹ Hyeri ôm đầu hét lớn hết mức, còn cha Hyeri chỉ đứng trân ra đó nhìn đứa con gái và nữ giáo viên mà ông tin tưởng nhất.

Giây phút đó Hyeri đã xiết chặt lấy vai áo của Subin.

Nó biết.

Mọi chuyện là xong hết rồi.

[...]

Đó là tất cả những việc tồi tệ nhất của ngày đó diễn ra. Hyeri từ đó cũng bị mẹ giam chặt trong một căn phòng trống rỗng. Bà bây giờ không màng đến việc học hành của nó nữa, có lẻ thứ bà duy nhất biết bây giờ là tách nó ra khỏi Subin. Cha Hyeri, ông cũng câm lặng từ hôm đó đến giờ vẫn không thể nói được lời nào, ông vẫn còn bàng hoàng vì chuyện đã xảy ra.

Nó không thể làm gì ngoài việc ngồi im một chỗ ngẩm nghĩ Subin đang làm gì.

Mẹ của Hyeri, bà không gởi đơn kiện Subin, nhưng nó biết chắc bà sẽ làm gì đó để chắc chắn rằng nó không có hy vọng với mối tình phi giới tính của nó.

Nó sợ bóng tối. Sao mẹ Hyeri có thể giam nó ở phòng mà không hé ra bất cứ kẽ hở nào? Nó phải chui vào một góc phòng như một con chuột, không gian thật sự là làm nó rất khó chịu. Cái bầu không khí này nó cũng không muốn hít nữa. Thật là đáng sợ! Nó phải nhắm tịt mắt lại thu gọn người tránh né.

Cạch.

Đến giờ rồi, cha Hyeri sẽ đem thức ăn vào cho nó. Lần này nó sẽ cố làm cho cha hiểu, nó biết ông thương và hiểu nó nhất.

Cha Hyeri mở cửa mang tí ánh sáng bên ngoài vào, trên tay còn đem theo khây thức ăn vào, ông mỉm cười với nó. "Con gái, bữa trưa đây. Con có lạnh không?"

"Cha, cha, cha... làm ơn hãy nói với mẹ cho con ra ngoài! Con không muốn ở đây nữa, thời gian qua thật kinh khủng! Con không thể ở với bóng tối! Cha!" Nó ôm lấy chân ông, gào lên thiếu kiểm soát. Hyeri cực kì ghét bóng đêm, nó muốn ra ngoài và muốn tìm người nó yêu.

"Con muốn ra ngoài, sẽ không lâu nữa đâu con gái." Cha Hyeri đưa đôi mắt đáng thương của người cha nhìn sâu vào mắt nó, đưa bàn tay ấm chạm vào gương mặt lạnh lẽo của nó.

"Ý cha là mẹ đồng ý đúng không? Con biết mà!"

"Không Hyeri!" Mẹ Hyeri bước chân vào phòng, đưa đôi mắt đáng sợ nhìn nó. "Mẹ đã hoàn tất mọi việc chuyển trường cho con! Sau tuần này mẹ sẽ gởi con cho bác con! Con cần phải rời khỏi nơi này!"

"Mẹ gì vậy? Mẹ muốn con phải đi đâu?!" Nó kinh hãi bò lại nắm lấy chân bà. "Mẹ không thể làm như vậy!"

"Con có xem lại những việc con làm trong cái trường đó hay không?" Mẹ Hyeri trừng mắt. "Hôm nay mẹ lên trường giải quyết trước khi ra về mẹ gặp thầy Choi ngay bãi đổ xe. Cậu ta là bạn trai cô Chung, đúng không? Cậu ta nói con như một dịch bệnh, con làm chuyện gì với cô Chung và cậu ta hả? Sao con có thể làm chuyện tày trời như vậy?"

"Con làm gì? Thầy ta rót gì vào tai mẹ rồi? Hả?" Nó câm hận, lại là nam nhân khốn nạn đó, anh ta lại châm dầu hại chết nó rồi.

"Cái đứa con bất hiếu này! Mày đã làm gì để đáp lại công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ mày? Sao mày lại trở nên như vậy hả con? Chuyện này mà lộ ra ngoài, mày muốn cha mẹ mày chết mày mới vừa lòng hả?"

Mẹ Hyeri quát lớn, nó nghe những lời này từ bà, người sinh ra nó, cho nó mọi thứ mà nước mắt ứa ra. Hyeri cười nhạt.

"Mẹ tin người ngoài còn hơn tin con sao? Con sinh ra, dù sao con cũng là con người! MỌI NGƯỜI LÀM SAO VẬY?! SAO LẠI KHÔNG THÔNG CẢM CHO CON!"

"Cái con nhỏ này hôm nay còn lớn tiếng nữa sao? Tao biết tao sinh ra đứa con như mày, TAO BÓP CỔ CHẾT MÀY TỪ KHI MÀY VỪA SINH RA!"

"Mẹ..." Nó cảm thấy trái tim nát ra thành từng mãnh, giọng nó hạ thấp xuống, đôi mắt đau khổ. "Mẹ làm sao vậy? Mẹ sinh ra con, mẹ nuôi lớn con, mẹ tạo ra con, mẹ không thông cảm cho con! SAO LẠI NHỤC MẠ CON BẰNG NHỮNG LỜI NHƯ VẬY?"

Cha Hyeri giữ chặt bàn tay bà lại. "Bà làm gì vậy? ĐỪNG ĐÁNH NÓ!"

"TRÁNH RA!" Mẹ Hyeri hất tay ông chồng mình ra rồi trừng mắt với đứa con nhỏ.

"MẸ NÓI MÀY PHẢI THEO BÁC MÀY RỜI KHỎI ĐÂY! NẾU KHÔNG... MẸ KIỆN CÔ KIM!"

Nó nghe xong câu này, lòng kiên cường sụp đổ. Hyeri quỳ xuống trước mặt mẹ nó,nó dập đầu xuống đất liên hồi, khóc oà lên. "Làm ơn, làm ơn! Đừng làm gì cô ấy, con nghe lời cha mẹ! Con nghe lời cha mẹ!"

Mẹ Hyeri thấy trong lòng chợt xót, bà nói nhiều như vậy cuối cùng khi lôi Subin ra nó mới chịu khuất phục. Đủ lắm rồi. Bà mệt mỏi vì nó quá rồi.

Cánh cửa khép lại, cha Hyeri nhìn nó lần nữa rồi đau đớn khoá cửa lại.

Để lại đứa con nhỏ với tâm hồn tan vỡ.
__________________________________________________

au: Chiêngg

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com