Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

33

"Hyeri."

Subin gọi một tiếng làm Hyeri chớp mắt, nhìn sang nàng. "Sao còn chưa ngủ?"

"Không ngủ được a." Nàng dụi mặt vào vai Hyeri, hôn nhẹ lên đó một dấu. "Em cũng chưa ngủ mà."

"Em có hơi ngạc nhiên." Hyeri xoay mặt sang nhìn nàng. "Năm năm lâu như vậy, em nghĩ đáng ra cô đã tìm được một người mới xứng đáng hơn là em."

"Hợp đồng em ký rồi, cả đời là của tôi. Tôi còn chưa chán em lại muốn bỏ đi như vậy, đúng là khó ưa."

"Vậy cô không trách em về việc đó à?"

"Có gì đáng trách?"

"Em là người mở đầu trước chuyện của chúng ta, nếu em không khơi màu trước. Em nghĩ, cô đã chọn được một nam nhân nào đó."

Nàng quàng tay sang ôm lấy Hyeri, khẽ giọng ngọt, nhẹ nhàng. "Nếu em thấy hối hận cứ nói thẳng ra. Sao cứ vòng vo?"

"Không bao giờ đâu."

"Tôi không hiểu tại sao mình cong nữa. Nhưng chắc chắn em có phần lỗi lớn nhất ở đó."

"Thế em cong như vậy? Chẳng phải vì cô à?"

"Hoá ra, tôi là mối tình đầu à?"

"Cũng đúng, mà không hẳn."

"Chà chà, cũng là nhiều mối tình trải qua nhỉ?"

"Ừm."

"Hyeri."

"Huh?"

"Em có dám trải qua trọn ải của cha mẹ em không?"

"Miễn là vì cô, có chết cũng chịu nữa."

"Con ngốc này, em làm tôi cảm động đấy."

"Ngủ đi, ngày mai còn lên trường sớm mà."

"Không được, ngày mai tôi phải nhờ người ta dạy thay thôi. Tôi không cử động nổi rồi."

"Chết, xin lỗi Susu a!"

"Khỏi cần, lần nào cũng vậy. Hư đốn!"

Hyeri nhìn nữ nhân vì mình mà không cử động nổi hai chân, nó mỉm cười, xoay người ôm lấy nàng vào lòng mình. Hyeri quyết rồi, vài ngày nữa cha mẹ nó về gấp, nó biết lý do vì sao, chắc là nghe tin nó thực tập tại nơi Subin dạy. Mặc kệ chuyện đó, nó lớn rồi, nó sẽ tự quyết định hướng đi của mình.

Vì Hyeri nàng có thể từ bỏ cả tương lai để chờ đợi trong mấy năm trời, vậy thì, nó cũng sẽ vì nàng một lần liều mạng với cái ải khó khăn nhất.

[...]

"Subin, ngày mới tốt lành."

Vào một ngày đẹp trời, ngay giờ trống tiết, ngồi trong phòng thanh nhạc chơi đàn thanh thơi mà lại bị gọi tên phá đám như vậy hình như là điều không lành. Subin một hơi thở dài nhìn ai kia đang đứng gần đó, hướng mắt nhìn trộm nàng ngoài cửa từ bao giờ.

"Thầy Choi, gì nữa đây? Mấy năm trời làm sao cứ bám theo tôi như vậy. Thầy không thấy chán à?"

"Chán sao?" Thầy Choi tiến lại, đứng ngay sau lưng Subin. "Đáng ra là đã chán, cơ mà, việc em cứ chống đối mãi làm người ta cũng khá hứng thú."

"Ăn nói không suy nghĩ. Ý thầy là sao?"

"Còn làm sao nữa? ? Hmm, hy sinh nhiều như vậy, em biết anh cực khổ thế nào trong thời gian quen em không? Thế mà, em chơi anh một cú đau như vậy." Thầy Choi cười khẩy, đưa tay chạm lên vai nàng. "Không đùa đâu nha."

Thầy Choi cuối cùng cũng lộ mặt thật, giờ thì nàng chuẩn bị đối mặt với anh ta đây. Subin đưa tay, hất tay hắn ta ra, nhướng mày đi thẳng vào vấn đề hắn ta muốn. "Giờ thầy muốn gì? "

"Còn muốn gì nữa? Cái gì anh cũng muốn tốt cho em mà. Thấy em một thân một mình như vậy thì anh rất xót. Đã vậy, em biết khi em dính vào Hyeri, em không nghĩ đến hậu quả sao? Năm năm trước, em xém tí nữa bị sa thải vì mẹ con bé đó định kiện em."

Thầy Choi lại nở nụ cười đểu cán với Subin, hắn ta nói tiếp.

"Anh yêu em nhiều như vậy, không thua gì Hyeri đâu. À, còn nữa, chúng ta cũng không dính vào loại tình cảm phi lý, chắc chắn không ai cấm cản. Theo em thấy, yêu anh với con bé đó, đâu là lợi hơn?"

"Đến giờ tôi mới biết tình yêu là dựa trên cơ sở lợi ích."

Subin mỉm cười nhìn nữ nhân trên tay cầm ly cacao đang bước vào, nói một câu cắt ngang giữa nàng với thầy Choi. Nàng tươi tắn lên giọng ngọt ngay. "Em trở lại thật lâu."

"Xin lỗi cô." Hyeri là cố ý, nó tiến vào đưa ly cacao cho Subin, đồng thời cuối người hôn nàng một cái trước mắt người đàn ông kia làm anh ta trừng mắt.

Subin hơi bất ngờ, rồi nàng cắn môi nhìn nó. "Em làm gì thế? Đang có người cơ mà."

Hyeri chỉ cười với nàng, rồi đứng thẳng người dậy, cuối chào thầy Choi theo đúng nghĩa. "Chào thầy! Lạ nhỉ? Là giáo viên thể dục khu C thầy cũng có thời gian sang đây giao lưu với giáo viên bộ môn khu A à?"

"Tôi với cô Chung thân thiết, thăm tí cũng thắc mắc được sao?" Anh ta nhếch môi.

Hyeri nhún vai, bình thản cười đáp. "Vậy có vẻ tôi hơi nhiều chuyện, cô Chung với thầy cần thời gian riêng tư thăm hỏi về chuyện tình yêu này nọ nhỉ? "

"Hyeri, em không sợ nếu tôi nói chuyện của em với cô Chung cho gia đình em biết lần nữa chứ?"

"Cái đó là chuyện của thầy, người ta nói, là đàn ông thì không nên có miệng của đàn bà! Chuyện của tôi và cô Chung, cơ bản tự người trong cuộc giải quyết, thầy không cần phí sức."

"Bây giờ em có vẻ không sợ gì nhỉ? Thật là khác xưa."

"Tôi xem đó là lời khen."

"Được, tôi xem hai người hạnh phúc được bao lâu. Thật là kinh tởm mà!"

Hyeri nhướng mày ngay khi thầy Choi lại nói ra hai chữ đó. Trước kia nó sẽ im lặng, cam chịu nhưng bây giờ thì không.

"Điều đó không kinh tởm bằng việc một giáo viên xúc phạm người khác rồi như một con đỉa bám lấy một nữ nhân, xem những thứ mình gây ra sau đau khổ của người khác như chiến công, mặt thật dày."

Thầy Choi xem như hôm nay không thể quấy rối Subin thêm khi có Hyeri ở đây nên cũng không thể ở lại nhiều. Hắn ta cũng dần rời đi trả lời không gian riêng cho hai người họ. Trước khi đi khỏi, anh ta còn cười nhếch mép. "Đừng tưởng như vậy là tôi hiền, không dám làm. Nếu mà thách thức như vậy, tôi không nể mặt nữa đâu. Chờ tin của cha mẹ em đi, Hyeri."

Subin nhìn theo thầy Choi, có hơi muốn níu thầy ta lại, không muốn thầy ta báo cho cha mẹ Hyeri. Nhưng Hyeri, nó chỉ cười nhạt, rồi giữ chặt nàng lại một chỗ, như ý bảo nàng mặc kệ thầy ta.

"Em thật là ranh ma." Subin cười buồn, uống một miếng cacao, nàng lia mắt nhìn nữ nhân đứng cạnh. "Bây giờ có vẻ đã khá hơn trước? Em chấp nhận sao?"

"Thầy ta ngày nào cũng đến, em tuyệt đối cho thầy ta nếm nhục mỗi ngày." Hyeri cười nụ cười hết sức rù quyến với nàng, nó liếm môi. "Hôm nào đó, em sẽ cho ông ta thấy cảnh hai nữ nhân ân ái như thế nào."

"Hư đốn!" Subin đứng dậy, quàng tay sang cổ Hyeri, nhìn nó với đôi mắt âu yếm. "Tôi thấy thật tuyệt vời, em dường như đã trưởng thành, tôi không phải lo việc em bị ai ăn hiếp."

Hyeri đem đôi mắt quyến rũ của mình xoáy sâu vào đôi mắt Subin làm nàng tám phần gục ngã. "Miễn là có em, tôi nghĩ mình làm được hết."

"Nè, con bé này, em học cách nói này từ ai? Lại còn có ánh mắt như này! Đừng có nhìn người ta tuỳ tiện với nó như vậy, cũng đừng tùy tiện nói như vậy! Coi chừng tôi móc con mắt và bẻ gãy răng em đấy."

"Haha."

Hyeru cười. Nhưng khi đã xiết chặt nàng vào người, nàng đã không thể thấy ra đôi mắt đượm buồn của nó, nàng đã không thấy ánh ưu tư trong mắt của nó. Đó mới là cảm xúc thật của nó.

Nó nửa muốn, nửa không.

Mẹ Hyeri mà biết một lần nữa, không biết chuyện gì sẽ sảy ra.

Nhất là cái miệng đàn bà của thầy Choi, chỉ sợ từ một xé ra thành mười. Tới lúc đó, nhà cháy mà người cũng thành tro.

[...]

Chung mẹ và Chung ba ở nhà ngồi uống trà xem TV rồi bàn chuyện với nhau.

"Đêm trước Subin với con bé đó tận hai giờ sáng còn thức." Chung mẹ nói.

"Bà rình chúng nó thật à? Hôm qua Subin nhà mình không đi dạy là tôi biết ngay chúng nó thức khuya mà!"

"Không phải đâu, tôi vô tình đi ngang qua thôi, ông biết tôi làm gì mà quan tâm đến chuyện giường chiếu của lũ trẻ!"

"Ừ ừ, bà có bao giờ đâu..."

"Mà tôi nghe chúng nó nói chuyện, hình như là về gia đình của con bé Hyeri."

"Gia đình con bé làm sao nào?"

"Hình như là bên đó không chấp nhận chuyện hai đứa nó."

"Sao lại không? Này này, cái gì thì cái! Kì này tôi với bà không tham chiến là không được, hai đứa nó đi tới bước này ai xen vào đòi chia đòi cắt tôi chặt thành công công hiện đại hết."

"Ông già này, ăn nói bậy bạ. Nghiêm túc đi. Tôi tham chiến đấy."

"Bà tham chiến thì tôi cũng tham chiến. Kiểu nào mà không có kết quả."

"Được, ông lão này làm ăn cho ra hồn nha. Tầm bậy tầm bạ lỡ duyên con gái tôi, tôi tán ông rụng sạch răng đấy!"

"Biết rồi mà."
__________________________________________________

au: Chiêngg

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com