7
Moon Hyeonjoon anh ấy đã trở lại như trước, như những ngày đầu mà Wooje vừa chuyển vào. Có lẽ là do đêm đó, đêm mà Choi Wooje đã tự mình thú thật tất cả, cái đêm khiến 7 tháng sống chung kia kết thúc trong vô nghĩa
Vài tuần qua Hyeonjoon lại bắt đầu thường xuyên đem các cô gái khác nhau về nhà, và Wooje cũng chẳng muốn nhìn thấy mấy tuần qua một lần gặp mặt vẫn chưa có. Có lẽ lần gặp cuối sẽ vào cuối tuần này ngày mà cậu sẽ chuyển đi
"Em có chắc là đi không?" Minseok hỏi Wooje
"Sao lại không chứ?" Wooje cười nói
"Anh cứ tưởng cậu đang rất tốt?" Sanghyeok nhìn cậu
"Thì sao chứ? Tớ không muốn suốt này phải nghe anh ta mây mưa với các cô gái đâu!" Wooje nói
"Nếu đã như vậy thì em trai có một căn hộ sống cùng bạn cũng ở toà nhà đấy! Nếu em muốn anh có thể nói với em ấy!" Sanghyeok nói
"Ya! Được thôi! Quá tốt còn gì!" Wooje cười
"Em ngại không khi ở chung phòng?" Sanghyeok hỏi
"Có gì mà phải ngại cơ chứ?" Cậu nói
"Vậy được rồi! Nhưng em vẫn phải ở với Moon Hyeonjoon đến cuối tuần! Vì cuối tuần này các em ấy mới về!" Sanghyeok nhìn điện thoại
"Còn tiền thuê thì sao ạ?" Wooje nhìn anh
"Rẻ hơn một nửa với giá hiện tại em trả cho Moon Hyeonjoon!"
"Thế thì quá hời cho một căn hộ tuyệt vời như thế rồi!" Cậu cười híp mắt
Cứ ngỡ đâu ngày gặp lại sẽ là ngày cuối cậu ở lại nhưng không phải rồi. Vì anh ta đang ngồi đó với hội bạn cool ngầu của mình và trong tay anh ta là cô gái nào đó
Và anh ta đang nhìn đến hướng của cậu, Wooje có thể cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh ghim thẳng vào người mình. Cậu bị cả anh Minseok và anh Sanghyeok kéo lại nơi đó, nơi cậu phải gặp Hyeonjoon
"Jihoon à! cuối tuần là Hyunwoo về đúng chứ?" Anh Sanghyeok hỏi người yêu mình
"Không đâu anh! Ngày mai là em ấy về rồi!" Jeong Jihoon cưng chiều nhìn anh Sanghyeok
"Ô thế thì tốt rồi!" Anh Minseok nói
"Vậy ngày mai em có thể chuyển vào rồi đấy!" Quay sang nhìn Wooje cười
"Thế thì tốt quá rồi! Cảm ơn anh Sanghyeok nhiều lắm luôn!" Wooje vui vẻ cười
"Chuyện gì? Cậu chuyển đi mà không nói một tiếng với tôi à?" Wooje bị cánh tay ai đó nắm chặt
"Tôi nghĩ là mình phiền anh thế là đủ rồi! Tôi sẽ không ở lại gây phiền phức chi anh nữa!" Wooje nhận ra là Hyeonjoon đang nắm tay mình
"Và cậu định rời đi và không nói với tôi một tiếng?" Moon Hyeonjoon trong giọng vẫn lạnh nhưng có chút gì đó hối tiếc trong ánh mắt
"Tôi sẽ nói gì khi đối mắt với anh đây nhỉ? Tôi thật sự không thể nghĩ ra như nào!" Wooje nhìn Hyeonjoon
"Thế cậu định viết một tờ giấy rồi bỏ đi à? Cậu có biết tôn trọng là gì không thế hả?" Anh vô cớ tức giận quát cậu
"Tôi sai khi đã không nói sớm với anh! Xin lỗi! Giờ thì anh cũng biết rồi?" Wooje cuối người nói rồi rời đi trong sự tức giận của anh
Tối đó Choi Wooje đã đem tức cả đồ của mình nhét vào chiếc vali xám rồi để nó ở một góc phòng. Chỉ cần xong đêm nay nữa cậu có thể đi rồi, không còn ở cũng người mình thích và suốt ngày chứng kiến những cảnh đau lòng.
Đêm nay Moon Hyeonjoon lại về trễ nữa rồi, Có lẽ anh vẫn còn đang lựa chọn một cô gái phù hợp cho đêm nay. Cậu nằm im trong phòng chỉ chờ đến trờ sáng nhưng sao hôm nay lại lâu thế nhờ?
Bên ngoài có tiếng động của cửa nhà, Wooje có thể đoán được chắc là Moon Hyeonjoon đã chọn được cô gái mình mong muốn mà đem về nhà rồi cậu chùm cả người mình vào chăn mà rúc người lại
Bỗng nhiên lúc này cánh cửa phòng cậu lại có tiếng đóng nhẹ và Hyeonjoon anh ấy đang tiến về phía giường cậu. Anh ta không nói gì cả mà đặt đầu mình cùng gối với cậu mặt áp sát vào chăn, chỉ cần cái chăn đó không ở đó có vẻ môi của cả hai đã chạm nhau. Bàn tay của người bên ngoài đang ôm lấy eo cậu một cách nhẹ nhàng nhất có thể kéo cả cơ thể cậu xích gần vào người kia. Hyeonjoon đang ôm cậu. Wooje có thể cảm nhận được mùi rượu nồng nặc qua lớp chăn mỏng kia, có lẽ anh đã uống rất nhiều nhưng hôm nay chẳng có cô gái nào cả
"Cậu đừng đi được không?" Moon Hyeonjoon bỗng nhiên cất tiếng hỏi
"Tôi sẽ biết mình thật ngớ ngẩn khi ngăn cản cậu nhưng tôi vẫn muốn nói như thế vì tôi chẳng biết thế nào nữa!" Anh lại tiếp tục
"Cậu là thích con trai và tôi, tôi cũng chẳng biết mình sao nữa? Tôi đã rung động khi ở gần cậu, cậu đã làm tôi say đắm trong một phút nào đó! Tôi thật sự là không muốn xa cậu!" Anh ôm chặt lấy cậu
"Tôi đi anh sẽ thoải mái hơn!" Wooje bỗng nhiên cất giọng nói rồi đưa tay ôm lấy anh
"Tôi đã nói với cậu là tôi không thoải mái sao?" Anh nhẹ nhàng hỏi
"Đừng ép mình đón nhận tình cảm của tôi nữa Hyeonjoon!" Cậu chỉ cười nhạt
"Tôi! Tôi không biết nữa nhưng những cô gái đó chưa từng khiến tôi có cảm xúc như thế!"
"Cậu đừng đi nữa được chứ?" Hyeonjoon nhẹ nhàng hỏi cậu qua lớp chăn
"Không được! Đừng ép bản thân mình tin vào thứ tình cảm dành cho tôi nữa! Nó không có thật " Wooje nói
"Nếu vậy thì! Đêm nay hãy ở cạnh tôi được chứ? Sẽ là đêm cuối cùng của chúng ta" Hôm nay Moon Hyeonjoon quá đổi dịu dàng khiến tim Choi Wooje tan chảy mất
"Được rồi!" Wooje cũng rất nhớ cái ôm này kể từ ngày gặp tên bạn trai cũ đó
Cậu chui đầu mình ra khỏi chiếc chăn cả người rúc vào lòng anh như ngày hôm đó, thật ấm ấp, thật dễ chịu
Hyeonjoon sẽ ôm thật chặt cậu, đến cả sáng cũng chẳng buông ra, không thể để cậu ấy đi được, anh không biết cảm xúc của chính mình nhưng anh biết nếu mất Wooje, anh có lẽ sẽ hối hận mất
Nhưng khi mở mắt ra trong vòng tay đã chống trải, chỗ bên cạnh cũng đã trống đi, chiếc chăn được đắp gọn gàng trên người Hyeonjoon
Wooje đã rời đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com