"Hẹn hò"
Từ sau khi làm quen lại với anh hắn trở nên gần gũi, nhiệt tình hơn trước rất nhiều. Mỗi khi hai người trùng lịch học hắn đều đợi anh cùng đi học, lúc hết giờ thì đến rủ anh đi ăn. Ở ký túc xá hắn cũng giao lưu với anh nhiều hơn, vì chung ngành nên hai người đã hỗ trợ nhau trong việc học, có bài kiểm tra thì cùng nhau ôn luyện. Khi rảnh rỗi thi thoảng hai người còn cùng nhau chơi game.
Thời gian thấm thoát trôi qua chẳng mấy chốc đã đến kỳ thi cuối kỳ, hai người đã cùng nhau ôn luyện và đến ngày biết điểm anh đã rất vui, giơ laptop khoe với hắn.
"Hyeonjun xem này, kết quả rất tốt nha!"
Hắn quay ghế lại ghé vào xem, gật gù.
"Ừm ừm, tốt thật!"
Anh nghe thế thì cười rõ tươi ôm máy tính về bàn của mình. Vừa bỏ máy xuống bàn thì anh sực nhớ ra, có điểm rồi mà chưa thấy hắn nói gì nha. Anh lại đi qua vỗ vai hắn.
"Cậu xem chưa, kết quả như nào?"
"Chưa xem. Tôi tưởng mấy ngày nữa mới có."
Hắn thấy anh sốt sắng vậy thì cười cười trả lời.
/Đây là đang quan tâm mình sao!?/
Anh bĩu môi, muốn cạn lời với hắn.
"Không biết cập nhật tình hình gì cả. Vậy thì giờ xem luôn đi tôi hóng với."
Hắn quay lại mở máy tính tra kết quả.
"Điểm cậu cũng tốt quá này! Cao hơn tôi luôn."
Hắn cười không nói gì. Anh im im mấy chục giây rồi xoay ghế hắn lại, cúi xuống chống tay vào hai bên tay vịn nói.
"Tôi có một ý tưởng. Thi xong rồi, kết quả cũng đã có chúng ta ra ngoài thả lỏng chút đi!"
Anh đột nhiên ghé sát lại làm hắn bất ngờ, nghe anh nói chỉ ậm ừ gật đầu. Đến khi tiêu hoá được lời anh nói thì hắn mở cờ trong bụng.
/Minhyung rủ tôi đi chơi kìa, còn quan tâm tôi nữa! ⁄(⁄ ⁄•⁄0⁄•⁄ ⁄)⁄ Anh mày sắp có người yêu rồi!/
Nén lại niềm vui trong lòng hắn ngẩng đầu lên ánh mắt ôn nhu hỏi anh:
"Hôm nào đi được?"
Đối diện với ánh mắt của hắn có lẽ anh đã ý thức được tư thế hiện giờ có hơi ái muội mà đứng thẳng dậy khụ một cái trả lời hắn.
"Chiều mai được không? Tôi và cậu đều không có lịch học."
"Ok. À mà cậu tính đi những đâu?"
/Đúng rồi ha đi đâu bây giờ?/ Anh thật ra chỉ mới nghĩ là sẽ đi chơi chứ chưa tính đến việc đi đâu.
"Chiều đi công viên giải trí, tối đi ăn buffet rồi đi hát được không?" Hắn đưa ra đề xuất.
Anh cũng không nghĩ ra được gì khác nên ngay lập tức đồng ý.
"Vậy hẹn thế nhé!"
Đêm đó mãi nửa đêm hắn mới ngủ được. Đây có thể coi là lần đầu tiên hai người "hẹn hò", lại còn là anh mời hắn. Hắn vừa mừng vừa sợ. Mừng vì có cơ hội tăng tiến tình cảm nhưng cũng sợ sẽ làm quá trớn để anh không thoải mái. Hắn rất hồi hộp a!
Chiều hôm sau hai người đã cùng nhau đi công viên giải trí. Sau khi chơi gần hết trò trong công viên trời đã mờ mờ tối. Họ đang chuẩn bị đi ăn thì anh bị thu hút bởi quầy bắn súng nhận thưởng, đứng lại kéo tay người đang lơ đễnh ở bên.
"Này Moon Hyeonjun đấu với tôi không?"
Anh nở một nụ cười khiêu khích nói với hắn, mắt ám chỉ quầy hàng. Hắn nhìn anh hứng thú bừng bừng vậy thì lòng mềm thành một vũng mỉm cười đồng ý.
Quả thật Minhyung rất có thiên phú trong việc này. Anh lần lượt hạ những món quà mình muốn rồi quay qua đắc ý nhìn hắn.
"Đến lượt cậu."
Tim hắn hẫng đi một nhịp. Người hắn thích thực sự vô cùng đáng yêu, đến vẻ mặt kiêu ngạo cũng đáng yêu như vậy! Hắn đáp lại ánh mắt khiêu khích của anh quay qua cầm súng lên, mắt ngắm món quà. Trông thì có vẻ đang tập trung vào trò chơi nhưng thật ra tâm hồn hắn đang bay quanh anh. Hắn bắn trượt. Anh thấy hắn vẻ mặt nghiêm trọng cuối cùng lại bắn trượt thì khúc khích cười bên cạnh. Hắn nghe thế tai đỏ lên, ánh mắt sắc bén bắn trúng mấy món liên tiếp, đến phát cuối còn bắn trúng món được xếp sau cùng.
"Cậu cũng khá phết đấy!" Anh giơ ngón cái khen hắn.
Hắn hoàn hồn lại thì cũng bất ngờ, không ngờ mình làm vậy được luôn. Nhưng vấn đề này cũng nhanh chóng bị vứt sang một bên. Cảm giác được crush khen quả là quá đã!
Hai người đang vui vẻ bỏ quà vào ba lô chuẩn bị đi về thì một người lặng lẽ đến sau lưng hắn.
"Bạn gì ơi!"
Hắn giật mình quay lại, là một cô gái xinh xắn. Nghe là giọng nữ anh khựng lại một chút, lắng tai.
"Ch-chào bạn!" Cô gái thấy khuôn mặt lạnh lùng của hắn thì hơi rụt rè.
"Bạn tìm tôi có chuyện gì không?" Hắn không cảm xúc hỏi cô.
"Chuyện là... Bạn cho bạn mình xin infor được không"
Thấy ánh mắt ngờ vực của hắn cô sợ hắn hiểu lầm liền chỉ về phía bạn mình.
"Bạn mình ở đằng kia."
Nhìn theo hướng cô chỉ đúng là có một cô gái khác. Cô gái ở đằng kia thấy hắn quay qua nhìn mình thì vẫy vẫy tay chào hắn. Hắn cũng gật gật đầu chào rồi quay lại nói chuyện với cô gái trước mặt.
"Tôi..."
"Không được!"
"..."
"Cậu ta có người yêu rồi."
Hắn chưa kịp từ chối thì anh nói vọng lên. Bấy giờ cô gái mới để ý đến còn một người đứng ở đó. Anh một tay cầm túi quà tay kia nắm tay hắn kéo đi. Cô gái đứng hình mất mấy giây rồi quay về với bạn mình.
"Tôi nói với bà hai người đó là một đôi rồi mà."
Người bạn kia gãi gãi đầu.
"Vậy là tôi lỡ đốt nhà người ta rồi!""
"Kéo đi thế kia... Mong là cậu bạn đó ổn."
Nhìn bóng dáng người đi trước cùng bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình hắn có cảm giác như anh đã là người của hắn vậy. Có lẽ hắn phải cảm ơn cô gái kia rồi, bây giờ hắn đã biết được anh cũng có tình cảm với hắn. Tình cảm đó có thể chưa phải là thích nhưng với hắn vậy là đủ để tiếp tục cố gắng.
Ra đến chỗ để xe anh thả tay hắn ra, vẻ mặt khó xử mắt hướng xuống đất không giám nhìn mặt hắn.
"Xin lỗi!"
"Tôi cũng không biết sao mình lại làm vậy." (nói nhỏ)
Từ khi cô gái kia lại gần hắn anh đã cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ nhưng thấy thái độ lãnh đạm của hắn anh vẫn có thể giả vờ như không quan tâm. Đến khi cô gái kia nói bạn cô muốn làm quen với hắn thì anh không thể ngó lơ nổi nữa. Trong lòng anh bắt đầu vang lên báo động, anh cố nén những suy nghĩ kỳ lạ kia xuống nhưng thất bại.
/Cô bạn kia như vậy đi hắn nhất định rất đẹp đôi, lỡ Hyeonjun đồng ý thì sao.../
/Chuyện đó thì có liên quan gì đến mày chứ/
/Không thể được, cậu ta không được đồng ý/
/Sao lại không thể, cậu ta có quyền lựa chọn/
/Nhất quyết không, Moon Hyeonjun là... là/
/Mày đâu có quyền quyết định. Cậu ta đâu phải của mày/
/Moon Hyeonjun không thể quen người khác/
/Không được!/
"Không được!..."
Cuối cùng anh đã không nhịn được mà thốt ra suy nghĩ của mình. Hắn và cô gái kia đều bất ngờ quay lại nhìn anh. Anh bịa ra một cái cớ rồi vội kéo hắn đi. Lúc đó anh bị cảm xúc che mờ mắt, ra đến nhà xe mới ý thức được hành động của mình thật là kỳ cục. Anh là cái gì mà đòi ngăn cản hắn? Trong lòng anh ẩn ẩn có câu trả lời nhưng anh không dám nghĩ đến điều đó. Anh nói lời xin lỗi nhưng không thấy hắn có động tĩnh gì. Anh tưởng hắn đang giận, len lén nhìn hắn thì thấy hắn vẻ mặt sáng láng ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm anh. Hắn thấy anh nhìn mình thì thu liễm ánh mắt, nở nụ cười trấn an anh.
"Cậu không phải xin lỗi đâu. Đằng nào tôi cũng sẽ từ chối mà."
"..." Anh không nói gì.
"Thôi không nói chuyện này nữa. Chắc cậu cũng đói rồi, chúng ta đi ăn đi."
Hai người cùng nhau đến một quán buffet khá nổi tiếng gần đó. Suốt bữa ăn tâm trí anh đều đặt lên những món ngon, chuyện ở công viên giải trí tạm thời bị gác ra sau đầu. Ăn xong hai người di chuyển đến một quán ktv và cùng nhau ca hát. Hát được một lúc anh có chút khát nước nên ngồi xuống nghỉ ngơi, hắn cũng đổi sang bài khác. Là một bài tình ca. Anh phải công nhận giọng hát của hắn thật sự khá hay. Ngồi nghe hắn hát những suy nghĩ về chuyện ở công viên giải trí lại trở lại trong đầu anh. Nguyên nhân của hành động kỳ lạ kia anh đã lờ mờ nhận ra từ lâu nhưng nó thật quá khó tin nên anh thường không nghĩ theo hướng này. Đấy là lúc trước còn sau chuyện hôm nay có lẽ anh không thể bỏ qua nó nữa rồi. Anh hình như đã thích hắn rồi. Nói theo cách này thì những phản ứng, cảm giác lạ lùng trước kia đều được lý giải. Tim anh loạn nhịp, mặt anh đỏ mỗi khi hắn cười hoặc áp sát vào anh. Thấy hắn không khỏe anh đau lòng. Khi hai người trở nên ái muội anh sẽ vô thức phát tán tin tức tố... Đó không phải là hình như nữa mà anh thật sự đã thích hắn. Suy nghĩ thông suốt anh ngẩng lên nhìn người kia. Hắn sẽ thích anh chứ? Anh cảm thấy rất có khả năng. Dựa vào cử chỉ, ánh mắt của hắn anh chắc chắn hắn có cảm giác với anh. Hiện giờ cảm giác đó chắc chỉ là tình bạn nhưng anh tự tin mình có thể khiến nó trở thành tình yêu.
Anh suy nghĩ thông suốt rồi thì hắn cũng đã hát xong, quay qua đưa mic cho anh.
"Tôi xong rồi. Cậu muốn hát nữa không?"
Trong khoảnh khắc hắn quay lại, nhìn vào mắt anh hắn tưởng như anh cũng đã thích hắn nhưng khi nhìn kỹ lại thì vẻ thâm tình hồi nãy đã biến mất như chưa hề tồn tại. Ánh mắt anh nhìn hắn vẫn như mọi khi.
/Dục cầu bất mãn đến sinh ảo giác cmnr! Tí nữa là nhào lên ôm rồi!/
Anh thấy hắn quay lại thì nhanh chóng thu liễm ánh mắt. Bây giờ chưa thể để hắn biết được, anh không muốn doạ hắn đâu.
"Không. Cậu xong rồi thì chúng ta về đi."
"Ok"
Hai người cùng nhau đi về ký túc xá. Đêm nay hắn lại không ngủ được, trong đầu toàn là hình ảnh anh kéo hắn đi hồi chiều.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com