45
Hyukjae vẫn còn có thể thấy ở phía sau có một người phụ nữ đang đuổi theo. . . và cô ấy mặc quần áo thể thao.
Donghae trèo lên xe, ném rùa đen lên đùi của cậu, vội vàng thắt dây an toàn rồi đạp chân ga phóng đi mất.
Hyukjae nhìn người phụ nữ đang đuổi ra tới nơi kia, cô ấy mặc trang phục thể thao và buộc tóc đuôi ngựa, đúng thật là chị gái quản lý vườn.
"Anh trộm rùa hả?" Hyukjae hỏi hắn, "Yepo được nuôi ở trong khu vườn đó ư?"
Donghae buồn cười nhìn cậu, "Khu vườn gì chứ? Là nhà của anh."
". . . ." Hyukjae vụt mở to mắt, xoay người lại nhìn thêm một lần nữa.
Bên cạnh cánh cửa lớn có một cây đại thụ rất cao, một cổng sắt lớn và ở sau còn có thể trông thấy được một mái nhà cổ kính, cho dù nhìn thế nào đi chăng nữa cũng giống một khu vườn mà.
"Vậy người ở phía sau kia. . ."
Donghae: "Mẹ anh."
". . . ." Hyukjae nuốt nước bọt, lắp bắp bảo, "Bà ấy trẻ quá." Cậu thế mà lại vừa nói chuyện với mẹ của Donghae đấy!
Mím chặt môi, cậu cũng không dám nói là mình vừa mới nhận nhầm mẹ Lee là quản lý của khu vườn đâu.
Donghae đã sống gần 30 năm, từ trước tới nay hắn chưa từng làm qua loại chuyện khiến cho người khác rượt chạy thế này, vậy mà người đuổi theo lần này vẫn là mẹ.
Hắn nhìn sang người bên cạnh, Hyukjae vẫn đang sờ sờ mai rùa của Yepo, Yepo thì co người từ từ trốn ở bên trong, không chịu nhúc nhích.
Quên đi, đáng giá mà.
Trong những ngày nghỉ này thì khắp nơi đều đông người, Donghae đơn giản chọn lái xe tới nhà của Hyukjae.
Trên mặt đất có trải thảm, Hyukjae đành đặt Yepo lên bàn máy vi tính, thi thoảng chọc chọc vào nó hai cái.
Donghae cởi áo khoác, ngồi ở trên giường của Hyukjae chơi đấu địa chủ, đột nhiên hắn lại hỏi, "Em không có gì muốn nói với anh sao?"
Hyukjae hơi dừng lại rồi xoay đầu nhìn hắn.
Donghae ấm ức nên cũng xoay đầu lại, "Có không em?"
Đôi mắt của hắn sâu thẳm lại dịu dàng, Hyukjae cảm thấy nếu nhìn thêm vài lần nữa cậu sẽ mê mệt nó mất.
". . . . có ạ." Hyukjae thu tầm mắt về, cậu ôm Yepo ngồi xuống mép giường.
Đến tận bữa tối, chuyện trước đây của cậu vẫn chưa được kể xong, rất nhiều, so với những gì mà Donghae nghĩ còn nhiều hơn.
Hyukjae từ trước tới nay chưa từng tâm sự với bất kì ai, cậu có hơi lộn xộn trong lời kể, nhưng giọng nói lại rất bình tĩnh.
Nghe đến cuối cùng Donghae mới quay đầu nhìn điện thoại, hắn thấy Đậu Hạnh Phúc của mình cũng đã bị cạn sạch mất rồi.
Hắn tắt trò chơi đi rồi vẫy tay với Hyukjae.
Hyukjae dựa sát lại, chủ động hôn Donghae một cái.
Tất cả mọi thứ đều ở ngay trước mắt, nhưng cậu lại không hề sợ hãi.
Muốn hay không, cũng chỉ phụ thuộc vào một câu nói của Donghae.
Donghae không nhiều lời, hắn đè Hyukjae lên gối đầu, hôn cậu một cái lại hôn thêm một cái.
Hyukjae yếu đuối ở điểm nào? Rõ ràng so với những người khác cậu còn kiên cường hơn.
Đứa nhỏ này, nhận quá nhiều tổn thương rồi.
Donghae mở miệng định nói gì đó.
"Ding dong一一"
Hyukjae vô thức nhìn đồng hồ, đã gần 8 giờ tối rồi.
"Ding dong一一" Chuông cửa lại vang lên, còn cùng với giọng nói của người ở bên ngoài, "Hyukie, là cậu đây!"
Siwon xách theo vài chiếc túi lớn, theo sau là Kyuhyun, tiếp tục bấm chuông cửa một cách kiên trì.
"Có phải ra ngoài rồi không?" Kyuhyun hỏi.
"Không thể nào, vào giờ này. . ."
Cửa đột nhiên được mở ra.
Người đàn ông ở bên trong mang vẻ mặt khó chịu nhìn bọn họ, "Các người tới đây làm cái gì?"
Bị che ở phía sau, Hyukjae phải đẩy Donghae sang một bên mới có thể ló đầu, tiếp đó nhanh chóng giữ cửa mở thật to để cho bọn họ đi vào, "Cậu ơi, sao lại tới đây ạ?"
". . . ." Siwon còn chưa có tiêu hoá xong lượng tin tức vừa thấy này, "Muốn tới đây cùng cháu ăn lẩu."
Donghae: "Không biết gọi điện thoại trước à?"
"Gọi rồi nhưng không ai nghe máy." Siwon đáp xong rồi mới nhớ tới, "Nhưng còn cậu tại sao cũng ở đây?"
Donghae: "Uống trà."
". . . . ."
Ha, cho được một gói trà đã muốn ăn vạ cháu trai của tôi? Siwon trong lòng nghĩ như thế rồi đặt nguyên liệu vừa mới mua lên bàn, "Hyukie, trong nhà có nồi không?"
Hyukjae: "Có ạ, ở trong phòng bếp."
"Không phải chứ, Hyukie, mấy thứ cậu đang dán này. . . là cái gì vậy?" Kyuhyun không có bạn bè là otaku, thế nên chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ. Cậu tiến lại những mô hình không động đậy ở trước mắt, "Sao còn có mấy món đồ chơi này chứ, cái này anh biết này, là Luffy*!"
(*)
"Là mô hình đấy ạ, nếu như anh thích thì anh có thể lấy về vài cái đó."
"Không được đâu." Kyuhyun đứng thẳng người dậy, Siwon cũng vừa lúc đem một chiếc nồi ra.
"Hyukie, bàn ăn ở đâu thế?" Siwon nhìn xung quanh.
Hyukjae dọn ra một chiếc bàn gỗ mà cố gắng lắm cũng chỉ có thể đặt lên một chiếc nồi.
Tuy rằng Siwon cũng đã đến gặp Hyukjae rất nhiều lần, nhưng mỗi lần đều chỉ đứng ở bên ngoài hoặc ở dưới lầu là chính. Hôm nay có thể được xem là lần đầu thật sự bước vào, anh không thể không bảo, "Căn nhà này của cháu không đầy đủ đồ vật chút nào cả."
Gương mặt của Hyukjae đỏ lên, "Hôm nào đó cháu sẽ đi mua một cái bàn lớn ạ."
Vừa mới định cho thức ăn vào trong nồi thì Donghae lại nhận một cuộc gọi công việc, nói được vài câu thì dùng ánh mắt ra hiệu với Siwon, sau đó hai người bọn họ lại cùng nhau đi ra ngoài ban công.
Hyukjae đem những cái bát sạch ra, Kyuhyun nhận lấy rồi bất thình lình hỏi, "Cậu với anh họ của anh đang ở bên nhau đúng không?"
Hyukjae giật mình, suýt nữa thì không giữ nổi bát trên tay.
"Sao lại sợ như thế?" Sắc mặt của Kyuhyun vẫn bình thản, "Anh sẽ không nói ra đâu."
Vừa bày biện chén đũa, Kyuhyun vừa tiếp tục nói, "Vất vả cho cậu rồi, anh của người khác đều là tình yêu mà thượng đế gửi tặng cho các cậu em trai, còn anh họ này của anh, hệt như một lá thư khiêu chiến mà thượng đế ban xuống vậy."
"Donghae rất yêu quý anh. . ." Nhớ tới những lời mà Donghae đã nói khi ở trên xe, Hyukjae không thể nhịn được muốn bênh vực cho hắn.
"Anh biết chứ, chỉ là miệng mồm của anh ấy có hơi độc thôi." Kyuhyun nhìn ra bên ngoài, "Tốt thật, anh có ánh nhìn khá tốt về hai người đấy."
"Ánh nhìn tốt về cái gì?" Siwon vừa mới về đến lại nghe thấy một câu không đầu không đuôi.
Kyuhyun vẫn thản nhiên, "Tôi có ánh nhìn tốt về trò chơi điện thoại mới của công ty hai người."
Tất cả cùng ngồi xuống, cả bốn người đàn ông vây quanh một cái bàn nhỏ, trên tay mỗi người thì cầm một chiếc bát, trông thế nào cũng rất buồn cười.
May mắn là nguyên liệu nấu ăn rất tươi ngon, dưới nồi cũng đặc biệt đi tìm người am hiểu để giúp chế biến, hoàn cảnh tuy thiếu thốn nhưng hương vị rất ngon, một buổi ăn lẩu rất tuyệt.
"Hyukie." Bữa liên hoan gia đình kết thúc, lệ thường thì hình thức trò chuyện sẽ được triển khai, Siwon dựa vào bức tường ở phía sau mình bảo, "Tết Âm lịch hai cậu cháu mình ra ngoài chơi đi, tìm một khu nghỉ dưỡng được chứ?"
Hyukjae còn chưa kịp lên tiếng thì người đàn ông ở bên cạnh đã cất lời, "Không được."
Siwon hơi khó hiểu, "Tôi không có nói với cậu."
"Tôi hẹn với em ấy trước rồi." Donghae cầm chén lên, vẻ mặt vẫn rất thản nhiên.
Siwon hỏi, "Cậu không định đón năm mới cùng với bác trai và bác gái sao?"
"Tôi không quan tâm tới những hình thức đó lắm." Donghae nghiêng đầu hỏi, "Em muốn đi đâu?"
Hyukjae cắn đũa, ". . . sao cũng được ạ."
Tết Âm lịch năm trước, Siwon vì tạm thời có việc ở công ty nên mới mất đi một cơ hội cùng ăn tết với Hyukjae.
Không ngờ năm nay ông chủ của cái công ty này còn muốn cướp người với anh, có hợp lý chút nào hay không?
"Không được, Hyukie, cháu nhất định phải cùng cậu ăn tết." Giọng điệu của anh đầy kiên định.
Donghae: "Mỗi ngày anh đều bám lấy cháu của mình làm cái gì?"
Siwon trợn mắt: "Vậy thì cậu vì cái gì mà ngày nào cũng bám lấy cháu của tôi?"
Donghae cười nhạo, "Bởi vì. . ."
"Đi cùng nhau đi!" Hyukjae đột nhiên hô lên.
Xung quanh an tĩnh một lúc.
Hyukjae cúi đầu, nhỏ giọng nói thêm, "Chúng ta đi cùng nhau, được không ạ?"
"Được chứ." Kyuhyun mỉm cười trả lời.
Đặt bát đĩa vào máy rửa bát, Hyukjae từ trong phòng bếp trở ra thì thấy ba người đàn ông vẫn còn đang ngồi trên thảm, không ai là có ý định muốn trở về nhà.
Từ hai người là biến thành bốn, cả buổi tối Donghae không thể nào vui được.
Đặc biệt là sau khi nhìn thấy vẻ mặt sung sướng của Siwon và Kyuhyun.
Kẻ nổi giận lại muốn chọc giận người khác, Donghae từ từ mở miệng tạo nghiệp.
Giọng nói của hắn nhàn nhạt cất lên, "Kyuhyun, nghe nói cậu còn có em khoá dưới hay là anh khoá trên đúng chứ?"
Kyuhyun một mực phủ nhận, "Không có."
Donghae ngoắc ngón tay với Hyukjae, ra hiệu cho cậu ngồi xuống bên cạnh còn miệng thì lại hỏi Siwon, "Vậy Kwanghee hôm đó, không phải cũng là học trò của anh sao?"
"Kwanghee?" Kyuhyun hệt như bị cái gì đâm phải, quay ngoắt sang Siwon, "Ông già Choi, tên ngu đần kia lại tìm anh?"
"Cậu ta dù chỉ nói một lời cũng gọi cậu là Kyuhyun ca, cậu không thể gọi người khác dễ nghe hơn một chút hay sao?" Siwon cau mày.
"Được." Kyuhyun tiếp tục hỏi, "Vậy cái drama king kia tới tìm anh rồi? Anh tránh xa cậu ta ra một chút đi."
". . . . ." Siwon lười sửa lại cậu, "Học sinh đến tìm thầy thì có vấn đề gì sao?"
"Như thế nào lại không có vấn đề được?" Kyuhyun cười lạnh, "Người đó bây giờ cũng đã là một người rất nổi tiếng trong đám bạn của tôi rồi đấy, nhìn thấy ai trâu bò một chút thì cậu ta lập tức bám dính lấy ngay."
Siwon: "Đừng ở sau lưng người khác nói những lời như thế, có rất nhiều người hỗn tạp trong số bạn bè của cậu, lời nào truyền đi truyền lại cũng sẽ bị biến tấu."
Hyukjae nghe mà có hơi lo lắng, cậu sợ hai người này sẽ cãi nhau.
Donghae mới cho cậu một ánh mắt trấn an.
Kyuhyun: "Tôi đang nói xấu sau lưng? Được, anh đưa cậu ta tới đây đi, tôi sẽ nói ngay trước mặt của cậu ta!"
Siwon dường như là đã mệt mỏi rồi, "Đừng làm loạn nữa."
". . . ." Kyuhyun lại ngồi yên, tuy bên cạnh còn có người nhưng cậu muốn nhịn xuống lại không nhịn được, "Ông già Choi, tôi sẽ nghe lời anh, không uống rượu, không hút thuốc, không hay đi tới club nữa, anh cách xa cái bộ phim truyền hình thành tinh này ra một chút, được không?"
Hyukjae quen biết Kyuhyun một khoảng thời gian không dài nhưng cũng chẳng ngắn, thế nhưng từ trước tới giờ cậu chưa từng thấy qua mặt này của Kyuhyun.
Giọng điệu rất mềm mỏng, ánh mắt ân ẩn mang theo chút cầu xin.
Đáng tiếc là Siwon lại không nhìn đến mà anh chỉ buông ra một tiếng thở dài khó có thể nghe thấy.
"Ừ."
.
Bốn người bọn họ quyết định vào mùng ba của năm mới sẽ xuất phát, là đi tới Jeju và sẽ ở lại một tuần.
Vốn dĩ là muốn đi nước ngoài nhưng bởi vì là tết Nguyên Đán thế nên thủ tục xin visa rất chậm. Đến tận khi công nhân cả nước đã được nghỉ cả rồi visa của Hyukjae vẫn chưa được duyệt, vậy nên đành phải ở lại trong nước.
Đêm ba mươi, Hyukjae sang nhà của Siwon để ăn một bữa cơm tất niên.
Một bữa cơm, hai người cùng ăn đến nỗi sống mũi cũng hơi chua xót. Trên TV, người dẫn chương trình của Xuân Văn thuần thục nói những câu chúc mừng, Siwon thì gắp sang cho Hyukjae một cái đùi gà lớn.
Tựa như một vị trưởng bối bình thường, Siwon cũng hỏi, "Gần đây công việc thế nào? Làm việc cùng với các đồng nghiệp có hoà hợp được không?"
Hyukjae gật đầu, làm việc cùng nhau hơn nửa năm, tuy rằng chưa thân thuộc với nhiều đồng nghiệp lắm nhưng ít ra cũng đã quen mặt với nhau, ngày thường cũng sẽ chào hỏi.
Siwon cũng gật đầu, "Mấy ngày này cứ ngủ ở nhà của cậu, đến lúc đó chúng ta cùng nhau ra sân bay."
Hyukjae: "Vâng ạ."
Siwon hiếm khi có lúc nhàn rỗi, sau bữa tối anh gác hai chân lên sô pha, nằm xem những tin nhắn chúc mừng trên Kakaotalk và đoạt lấy 10 cái bao lì xì vô cùng vui sướng.
Lúc đứng dậy đi vệ sinh, anh thuận mắt nhìn sang Hyukjae một cái.
Đột nhiên lại trông thấy giao diện trò chuyện của Hyukjae tràn ngập đầy những bao lì xì đỏ.
Hình đại diện của người bên kia. . . còn cực kỳ quen thuộc.
Đối chiếu cái hình đại diện này với người nào đó ở trong đầu mình xong, Siwon híp mắt lại.
Sau đó hỏi cậu, "Hyukie, cháu với Donghae. . . rốt cuộc là quan hệ như thế nào vậy?"
Cái cảm giác khẩn trương lo lắng khi bị người lớn bắt gặp được, đã rất lâu rồi Hyukjae chưa trải qua trở lại, thế nên lạch cạch một tiếng, điện thoại cũng bị cậu vì sợ mà làm rơi xuống đất.
Hay lắm, Siwon cảm thấy là anh cũng không cần phải chờ đứa nhóc này trả lời nữa rồi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com