Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

5

Orm Kornnaphat: "Tắm rửa thay đồ đi."

Mới vừa trải qua cao trào, đầu óc Ling Ling Kwong vẫn còn hỗn độn, nhất thời không lĩnh hội được ý Orm Kornnaphat.

Orm Kornnaphat đã sớm rời khỏi thân dưới Ling Ling Kwong, lúc này có thể nói là từ trên cao nhìn xuống nàng.

Orm Kornnaphat: "Không phải chị muốn ra ngoài sao? Thế thì đi thôi."

Đôi mắt Ling Ling Kwong đột nhiên trừng sáng như tuyết, sao bỗng dưng Orm Kornnaphat lại muốn dẫn mình ra ngoài? Mà dù nàng dẫn mình ra ngoài vì cái gì thì đây cũng là cơ hội tốt để chạy trốn.

Mới vừa đi một bước đột nhiên Orm Kornnaphat lại lui về, nhét một vật hình trứng vào trong lỗ nhỏ vẫn còn ướt át của Ling Ling Kwong, "Sau khi ra ngoài không được chạy loạn đâu đấy, cũng không cần mưu toan lấy nó ra làm gì, bằng không, thứ trong tay tôi sẽ kêu lên."

Một cái điều khiển từ xa mini màu hồng nhạt rũ xuống trong lòng bàn tay Orm Kornnaphat, đong đưa trước mặt Ling Ling Kwong.

Trên đường, Orm Kornnaphat cũng không bịt kín mắt nàng như trong tưởng tượng của Ling Ling Kwong. Mới đầu Ling Ling Kwong còn cảm thấy may mắn, sau đó nàng mới biết, không phải Orm Kornnaphat không đề phòng nàng mà bởi vì điều đó vốn không cần thiết. Trí nhớ và khả năng cảm nhận phương hướng của nàng đều rất tốt, nhưng đường đi phức tạp thế này làm nàng cảm thấy mình hoàn toàn đánh mất hai năng lực kia.

Ling Ling Kwong chỉ có thể từ bỏ ý định bỏ trốn trên đường, chỉ còn hi vọng vào nơi các nàng sẽ đến: "Chúng ta đang đi đâu vậy?"

"Xem phim." Orm Kornnaphat vẫn luôn nhàn nhã híp mắt nhìn ngoài cửa sổ, gió nhẹ thổi mái tóc dài của nàng tung bay.

Ling Ling Kwong âm thầm suy tính khả năng chạy thoát ở rạp chiếu phim: "Xem phim á?"

Orm Kornnaphat: "Gần đây mới ra một bộ phim giật gân khá có tiếng, Lợi An Huyên đóng chính, rất đáng xem."

Lợi An Huyên là cơ quyển thiên thái*, không thể ngờ người như Orm Kornnaphat mà cũng thích nàng.

*姬圈天菜 đại khái là hình tượng soái tỷ vừa xinh vừa ngầu.

曾可 Tằng Khả Ny

Vào nội thành Ling Ling Kwong liền cảm thấy quen thuộc, nàng dựa vào đường xá liền biết Orm Kornnaphat muốn dẫn nàng đi rạp chiếu phim nào. Orm Kornnaphat không chọn rạp chiếu phim cao cấp dành cho hai người mà đến một rạp chiếu phim rất bình thường, ngoài cửa rạp đông đúc thế này, phỏng chừng bộ phim mà các nàng muốn xem cũng sẽ chật kín phòng.

Suất chiếu của các nàng đã bắt đầu soát vé, Ling Ling Kwong đi theo sau Orm Kornnaphat, lúc soát vé xong đột nhiên nàng ôm bụng, "Chị đau bụng quá, chị đi toilet cái nha."

Orm Kornnaphat nhíu mày: "Vào trong rồi hãy đi."

Ling Ling Kwong: "Chị hết nhịn nổi rồi."

Orm Kornnaphat nhìn nàng một cái thật sâu, "Đi nhanh về nhanh."

Không ngoài dự kiến của Ling Ling Kwong, Orm Kornnaphat không đi theo nàng mà phái nam tài xế đi theo, nam tài xế đương nhiên không thể theo nàng vào toilet. Tuy Ling Ling Kwong biết dùng cách này rất vụng về nhưng tạm thời nàng không thể nghĩ được cách nào khác, chỉ có thể mạo hiểm thử một lần.

Vào phòng vệ sinh, nàng liên tiếp mở cửa tìm kiếm mục tiêu. Vận khí không tồi, rất nhanh nàng đã tìm được một cô gái cao cỡ nàng để hối lộ dây chuyền đổi quần áo với nàng, nàng còn dùng vòng da cột thành tóc đuôi ngựa, sau đó mặc áo hoodie kéo mũ lên, ném thứ đồ trong cơ thể vào bồn cầu, sau đó lại đi ra ngoài rất bình thường, quả nhiên nam tài xế không nhận ra nàng.

Nàng thuận lợi đi qua tầm mắt nam tài xế, tiếp đó điên cuồng chạy đến cầu thang, chạy hết tầng này đến tầng khác.

"Chị tính đi đâu?"

Cầu thang không phải mấy chục thì cũng mười mấy cái, nàng cố ý chọn cái thang cách xa rạp nhất, thế mà vẫn bị Orm Kornnaphat đuổi tới rồi.

Ánh mắt Ling Ling Kwong trốn tránh: "Chị đi nhầm đường."

Orm Kornnaphat: "Vậy sao? Thế đây là chuyện gì?"

Điều khiển từ xa mini đang chớp lia chớp lịa trong tay Orm Kornnaphat.

Ling Ling Kwong: "Lúc đi WC vô ý để rớt ra ngoài."

Orm Kornnaphat có vẻ cũng không muốn truy cứu chuyện Ling Ling Kwong chạy trốn. Nàng cười kéo khóa quần Ling Ling Kwong, ngón tay đẩy cánh hoa ướt át của nàng ra, lại nhét cái gì đó vào: "Không sao, tôi còn nhiều lắm. Còn có cái này, có việc cần cứ dùng nó liên lạc với tôi, chỉ cần nhấn rồi giữ nút âm lượng là tôi sẽ tới cứu chị, bây giờ thì cô fan girl bé bỏng cùng tôi đi xem phim nào. "

Orm Kornnaphat thế mà lại cho nàng một cái điện thoại di động! Nghe ý tứ của nàng ta, giống như không còn truy cứu chuyện nàng chạy trốn nữa, có khi còn thả nàng đi.

Ling Ling Kwong nhìn điện thoại di động bỗng nhiên hưng phấn, có tín hiệu, thậm chí còn có thể lên mạng!

Nhưng......

Ling Ling Kwong cầm điện thoại di động nhất thời không biết nên liên lạc với ai. Nàng còn không biết đến tột cùng là ai muốn giết mình, tùy tiện liên lạc người khác có khi sẽ mất nhiều hơn là được. Nàng nghĩ ngợi, có vẻ như bây giờ ở lại bên Orm Kornnaphat mới là lựa chọn tốt nhất. Ít ra Orm Kornnaphat thích thân thể của nàng, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không hại tánh mạng nàng.

Hơn nữa, nếu nàng không nghe lầm thì vừa rồi Orm Kornnaphat nói là cứu nàng sao? Nàng ấy đã không truy cứu chuyện nàng chạy trốn, hơn nữa còn biết khi nàng rời khỏi nàng ấy sẽ gặp phải nguy hiểm, cho nên đưa cho nàng điện thoại di động để cầu cứu.

Ling Ling Kwong càng ngày càng nhìn không thấu cô gái này.

*

Lợi An Huyên thật sự quá xinh đẹp, kỹ thuật diễn cũng tương xứng, nàng chọn kịch bản cũng rất tốt, từ đoạn đầu đã có thể nhìn ra đây là một bộ phim tinh phẩm. Ling Ling Kwong thích Lợi An Huyên cũng thích phim giật gân, nhưng với tình trạng như bây giờ, nàng thực sự xem phim không vào.

Ngay từ đầu nàng đã biết Orm Kornnaphat nhét trứng rung vào bên dưới nàng, nhưng nàng không ngờ Orm Kornnaphat lại mở nó lên ở nơi công cộng.

Tiếng trứng rung e e cũng không lớn, lúc tiếng phim phát ra ngay cả Ling Ling Kwong cũng không nghe được tiếng của nó, nhưng khi phim vào cảnh im ắng, nàng lại cảm thấy tiếng e e đáng xấu hổ kia rất rõ ràng!

Cũng may là các nàng ngồi ở dãy cuối cùng, hơn nữa chung quanh đều không có ai. Nhưng những cái đầu lố nhố phía trước kia cũng thỉnh thoảng lộ ra sườn mặt, dù thế nào nàng cũng không thể làm ngơ được. Huống hồ rạp chiếu phim đều có camera hồng ngoại a, sao Orm Kornnaphat lại có thể to gan sàm sỡ nàng vậy?!

Orm Kornnaphat áp vào tai Ling Ling Kwong, dùng chóp mũi và cánh môi cọ xát lỗ tai nàng: "Đừng nhìn nữa, camera đều bị tôi hack cả rồi."

Trứng rung trong cơ thể vẫn luôn rung động, hơi thở Orm Kornnaphat lại còn gợi cảm như thế, tình dục vừa mới biến mất lại nháy mắt lan khắp toàn thân Ling Ling Kwong, bên dưới nàng lại ướt rồi.

Tay vịn giữa hai ghế sớm đã bị Orm Kornnaphat nâng lên, Orm Kornnaphat rất tự nhiên ôm eo Ling Ling Kwong, sau đó lại bò lên trên đùi nàng, chui vào dưới váy nàng.

Orm Kornnaphat chuẩn bị cho Ling Ling Kwong toàn là váy.

Cánh tay tựa như dây đằng quấn lấy thân thể Ling Ling Kwong, ngón tay còn có thể linh hoạt chui vào tiểu huyệt, đẩy trứng rung vào càng sâu hơn nữa.

Ling Ling Kwong: "A......"

Chỗ mẫn cảm sâu bên trong bỗng nhiên dâng lên cảm giác tê dại làm Ling Ling Kwong nhịn không được kinh hô, may là tiếng phim đủ lớn, cũng không ai chú ý tới các nàng.

Ling Ling Kwong: "Chủ nhân...... Xin ngài...... Đừng ở chỗ này......"

Lúc này lý trí và dục vọng đang giằng co trong thân thể nàng, cảm giác xấu hổ làm nàng chỉ muốn khóc.

"Chỗ này thì làm sao? Càng kích thích hơn chứ sao, có phải cưng cảm thấy mình càng nhạy cảm hơn không? Hả?" Ngón tay Orm Kornnaphat khảy tới khảy lui cánh hoa nơi huyệt khẩu Ling Ling Kwong như đang nghịch ngợm một món đồ chơi giải sầu.

Hành lang thịt sâu bên trong cũng chấn động theo trứng rung, "phun" ra càng nhiều nước, tiếng e e hóa trầm, trứng rung có lẽ đã vào ngày càng sâu.

Dù Ling Ling Kwong có cố gắng thế nào cũng không thể làm nước ngừng "phun" ra, nàng cảm thấy nước đã ướt đẫm váy nàng, thấm tới ghế của rạp chiếu phim.

Ling Ling Kwong: "Đừng...... Đừng làm thế nữa...... Ứớt đẫm cả rồi......"

"Ghế này tôi đã cho người đổi mới, về sau sẽ đổi về cái cũ, cưng chỉ lo hưởng thụ là được rồi." Orm Kornnaphat nâng cằm Ling Ling Kwong, thu hết sự lo lắng hồi hộp của nàng vào đáy mắt.

Đôi mắt của cô gái trước mặt xinh đẹp sáng ngời, sắc mặt ửng hồng, dáng vẻ nhu nhược đáng thương, làm người ta không nhịn được muốn hiếp đáp, Orm Kornnaphat không hề kìm chế bản thân, cúi đầu hôn nàng.

Ling Ling Kwong: "Ưm...... Ư ~~~"

Nụ hôn của Orm Kornnaphat chứa tính xâm lược rất mạnh, Ling Ling Kwong không hề có một chút năng lực phản kháng, lưỡi vẫn luôn bị nàng bắt đi, môi cũng bị nàng cắn sưng nóng.

EEEEEE --

Tần suất trứng rung đột nhiên biến nhanh! Tiếng E E lớn gấp đôi khi nãy! Tiếng động này chẳng khác nào tiếng bước chân Tử Thần, mỗi một tiếng đều làm Ling Ling Kwong càng thêm tuyệt vọng. Nàng chỉ có thể cầu mong tiếng phim làm ơn to đều đừng bao giờ hạ xuống.

Orm Kornnaphat thả môi Ling Ling Kwong ra, ở trước mặt nàng chà lau ngón giữa tay trái dính đầy nước nhờn vào váy nàng, làn váy vốn trắng tinh thanh nhã lúc này lại trở nên dâm mỹ bất kham.

Tay trái vất vả đã được lấy ra, đổi thành tay phải cho thuận tiện ra vào. Ngón tay mảnh dài của Orm Kornnaphat vẫn luôn cắm đến vị trí trứng rung. Tay nàng đẩy trứng rung ngày càng gần sát huyệt thịt mẫn cảm, mà tay nàng cũng bởi vì trứng rung rung động mà càng dùng sức đâm vào huyệt thịt.

Ling Ling Kwong: "A ~~~ ớ ~~~ Ớ ~~~"

Ngón tay và trứng rung song trọng kích thích làm Ling Ling Kwong khẽ rên rỉ ra tiếng. Gần như nàng đã dần từ bỏ kìm chế tiếng rên, lúc phim đang phát bình thường, chỉ có nàng và Orm Kornnaphat ở gần nàng nhất là có thể nghe được.

Ling Ling Kwong: "Chủ nhân...... Nhanh lên...... Ớ ~~~ Xin ngài......"

Tốc độ ngón tay ra vào kết hợp cùng trứng rung rung động tuy rằng rất mạnh nhưng vẫn luôn cách điểm cao trào của Ling Ling Kwong một chút. Bởi vì mỗi lần nàng cảm thấy mình như sắp tới, Orm Kornnaphat sẽ luôn nhẹ lại một chút, nàng hiện giờ có thể nói là muốn sống không được muốn chết không xong.

Orm Kornnaphat cười: "Cưng nói cái gì? Tôi nghe không rõ, nói lớn lên xem."

Ling Ling Kwong: "Xin ngài!"

Bộ phim đột nhiên vào cảnh căng thẳng, vai chính đang trốn tránh bị đuổi giết trong bóng đêm, toàn bộ cảnh đều im phăng phắc, tiếng của Ling Ling Kwong cũng bởi vậy mà có vẻ thập phần đột ngột. Hai chữ cuối cùng của nàng tất cả mọi người trong rạp đều nghe thấy.

Ling Ling Kwong cảm thấy tiếng trứng rung trong cơ thể nàng nhất định người khác cũng nghe được, trước nay nàng chưa từng thấy xấu hổ tới vậy bao giờ. Gần như mọi người trong rạp đều ngoái lại nhìn nàng, còn kẻ đầu sỏ gây tội là Orm Kornnaphat trước đó đã dùng vận tốc ánh sáng vùi vào trong ngực nàng, để lại mình nàng chịu ánh mắt khác thường của người khác.

Orm Kornnaphat lại được một tấc muốn tiến thêm một thước chui vào váy nàng, hôn lên rốn, lên bụng, lên âm đế nàng......

Từng dòng điện từ dưới thân nàng phóng ra, mỗi một dòng đều làm nàng muốn kinh hô, nhưng nàng vẫn sống chết cắn răng không cho mình phát ra chút tiếng động nào, môi cũng bị nàng cắn bật máu.

E E E E --

Trứng rung sâu bên trong chấn động càng ngày càng cường liệt, rung cho lỗ thịt Ling Ling Kwong tê dại từng cơn. Tiếng phim lúc to lúc nhỏ, Ling Ling Kwong vẫn luôn kinh hồn táng đảm, nhưng nàng càng sợ hãi thì thân thể lại càng nhạy cảm, tiếng rên càng mất khống chế.

Ling Ling Kwong: "Ứm...... Hớ ớ ớ ~~~"

Cũng may phần dày vò này không kéo dài lâu lắm, thân thể nhạy cảm của nàng ngồi trên ghế rạp chiếu phim run rẩy tiết ra ào ạt......

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com