Chương 17
– Chương mười bảy: Cỏ non gặm trâu già –
Tối hôm đó Ong Seongwu không xuống ăn cơm chiều, chỉ ngồi trên sân thượng hút thuốc. Lúc Hwang Hyunjin lên đã thấy tàn thuốc vãi khắp sàn, cả mấy vỏ chai bia rỗng nằm lăn lóc, còn Ong Seongwu thần người một mình trong góc sân, uể oải nửa ngồi nửa nằm trên sập quý phi.
Trong khoảnh khắc cảnh tượng khi ấy khiến Hwang Hyunjin nhớ lại lần đầu tiên họ gặp gỡ. Ông chú vô tình vô nghĩa này, cũng vẫn một bộ dạng bạc bẽo trăng hoa, băng vải trắng xóa khắp người, mạng sườn thấp thoáng vết máu, ngực phập phồng thở không ra hơi, làm ai trông thấy đều nghi hoặc nghĩ hắn sẽ tắt thở bất cứ lúc nào. Mà vừa thấy người tới đã lại cất giọng lả lơi, trước khi lên tiếng cũng chẳng buồn ngâm nga nghĩ ngợi, như thể luôn sẵn sàng quyến rũ người ta, lại cũng như chỉ chực tan biến vào cõi thần tiên vô định.
Ai nghĩ được mới hôm nào, chớp mắt đã qua ngần ấy năm?
" Seongwu." Hwang Hyunjin lên tiếng, "Anh đang đau lòng sao?"
Ong Seongwu lại đang châm một điếu thuốc, nghe hắn hỏi liền lắc đầu.
Hwang Hyunjin bước tới, quỳ xuống bên hắn: "Anh đau lòng vì cô ta sao?"
Ong Seongwu phả một bụm khói, khoảng cách gần như vậy, hầu như phả cả vào mặt Hwang Hyunjin. Hwang Hyunjin cũng chẳng để tâm, hắn vẫn chăm chú nhìn Ong Seongwu... cho đến khi Ong Seongwu có chút bứt rứt, mỉm cười đáp: "Nói đau lòng nghe cũng hơi to tát quá a?"
" Seongwu." Hwang Hyunjin nói, "Chúng ta ở bên nhau nhiều năm vậy rồi, anh đừng chuyện gì cũng gạt tôi được không? Anh xem, trước kia chúng ta cùng nhau vượt qua bao nhiêu khó khăn, cùng vào sinh ra tử, rồi còn sau này cũng vậy, không lẽ anh tính dối tôi cả đời sao?"
Không hiểu những lời này của hắn đụng chạm tới điều gì trong lòng Ong Seongwu, dường như hắn bị chấn động, ánh mắt nhìn Hwang Hyunjin trong khoảnh khắc chợt lóe lên một tia sắc bén xa lạ. Hwang Hyunjin đột nhiên thấy căng thẳng, nhưng không chờ hắn kịp định thần, Ong Seongwu đã lại bình thản như trước: "... sao có thể cả đời được, dạy cậu là nhiệm vụ của tôi, cũng là nguyện vọng của Hwang Minhyun. Giờ cậu đã tốt nghiệp được rồi, nói cho cùng tôi đâu thể theo cậu cả đời, không để cậu tự bước đi chứ."
Những câu này hắn nói vốn là điều bọn họ đã sớm hiểu trong lòng, trên thực tế, đổi lại là bất cứ ai khác được nâng đỡ mà leo lên được ngai vàng, một ngày nghe được trọng thần nói mấy lời này, đương nhiên sẽ cảm thấy sung sướng vô cùng. Nó cho thấy rõ ý tứ không muốn lạm quyền, qua mặt của kẻ tôi tớ, và đã đến lúc quyền lực lại trả về tay chủ nhân đích thực.
Nhưng đối với Hwang Hyunjin mà nói, chuyện này chẳng khác nào đào bới lên nỗi sợ hãi hắn giấu trong lòng bấy lâu. Hắn vẫn lo lắng Ong Seongwu sẽ ra đi, lo lắng biết bao nhiêu năm, giờ một câu nói của Ong Seongwu đã khiến mối lo ngấm ngầm trở thành viễn cảnh hoàn toàn chân thực trước mắt.
Nếu buộc phải hình dung bằng lời, thì là trong khoảnh khắc, trái tim Hwang Hyunjin đập thình thịch như trống trận, mặt hắn thoắt cái cắt không còn hột máu, nếu không nhờ bóng đêm che giấu giùm, không chừng Ong Seongwu cũng phát hiện ra sự khác thường của hắn.
"Khỏi cần lo lắng cho tôi, tôi sẽ coi như chuyện với cổ là ý trời thôi... không chừng đúng là Hwang Minhyun ở trên đó muốn tôi chung tình với cậu ấy thật." Ong Seongwu đứng dậy, rồi cúi xuống nói với Hwang Hyunjin bằng vẻ lịch lãm đến kiểu cách, "... có thể hoàn thành nguyện vọng của người yêu, tôi thật cảm thấy vô cùng vinh dự."
Đột nhiên Hwang Hyunjin tóm lấy cổ tay hắn.
"Cả đời anh không thể yêu một ai khác sao?"
Ong Seongwu che miệng, bật cười, hai mắt tràn đầy tình ý: "Thực ra tôi yêu cậu muốn phát điên."
Liền sau đó, hắn lại cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Hwang Hyunjin: "... cậu tin không?"
Hwang Hyunjin chăm chú nhìn lại đôi con ngươi đen thẳm quyến rũ của Ong Seongwu. Gương mặt người này so với năm đó chẳng có gì thay đổi, dường như hắn đã dừng lại mãi mãi ở khoảng sân xa xôi, bí mật của Hwang gia, nằm dưới bầu trời rợp xác hoa đào, thản nhiên vô tư lự cầm nhành cỏ đuôi chồn chọc giỡn con mèo đen đương gừ gừ ngáy.
Hắn mấp máy môi, chậm rãi đáp: "Tôi... tôi tin..."
... nếu anh không có chút tình cảm nào với tôi, sao anh lại ở bên tôi bấy nhiêu năm?
... ngần ấy thời gian, bao nhiêu ngày bao nhiêu đêm, nếu anh thực sự không hề yêu tôi, sao anh có thể làm được nhiều đến thế?
Ong Seongwu hấp háy mắt, bật ra một tiếng cười rất khẽ, nhưng ý cười trong mắt hắn thì thật đậm, đậm đến hầu như kết đọng lại: "Cậu tin à? Hyunjin, cả lời tôi nói ra, mà cậu cũng tin?"
Hắn giật tay ra, tính bỏ đi, nhưng Hwang Hyunjin đã đột ngột chồm dậy, từ sau lưng ôm chầm lấy hắn.
Đây là lần đầu tiên bọn họ tiếp xúc gần đến vậy, một mảng da thịt dán lấy nhau, không còn khoảng cách. Ong Seongwu rất gầy, nhất là xương trên lưng thì hầu như sờ thấy được, nhưng làn da nơi gáy hắn lại mịn láng, thoáng có mùi xà bông sót lại sau gió đêm, chậm rãi hít vào, dường như còn nghe cả hương hoa thủy tiên vương vất từ trong vườn đưa lại.
Theo bản năng, Ong Seongwu định đẩy hắn ra, nhưng giọng Hwang Hyunjin vang lên lại không hề có vẻ ám chỉ nặng nề, ngược lại còn hao hao giống như lối tán tỉnh vô lại thường ngày của Ong Seongwu: "Vì lo chuyện của anh mà hồi này tôi không có tới bar thăm bé mèo rừng dễ thương đâu, giờ muộn vậy rồi mà đi chắc tới trưa mai luôn mất, hay là sư phụ ngài giúp giùm một tay đi vậy?"
Giá kể hắn xài mấy câu tỏ tình thống thiết dạt dào, không chừng Ong Seongwu giờ đã đá hắn bay mất rồi. Bất quá lời hắn nói Ong Seongwu nghe ra chỉ thấy đầy ý đồ lả lơi quen miệng, mà lối chơi bời này trong nhận thức của Ong Seongwu vốn là trò đùa, chẳng việc gì phải suy nghĩ.
"Sao hả, hôm rồi không phải gọi tới tận nhà sao?"
"Không có, hồi này nhỏ đó lớn lối lắm rồi, gọi điện thôi là không chịu tới, mà tôi cũng ngại lái xe ra ngoài..."
Ong Seongwu hơi quay đầu lại, mỉm cười giễu: "Không phải cậu giỏi chiều các em lắm hả?"
Hwang Hyunjin nhích tới thêm một chút, tư thế này khiến môi hắn hầu như áp bên tai Ong Seongwu, bọn họ dán sát vào nhau, thực sự là áp môi kề má, "... tôi còn rất giỏi chiều anh nữa kìa."
Đại khái chuyện ban ngày khiến tâm trạng rất tệ, giờ này họa chăng chỉ có được phát tiết một phen mà không cần ưu tư suy nghĩ mới giúp tinh thần giải tỏa nổi. Thần kinh Ong Seongwu thoáng rung động, hắn lập tức trở tay vỗ vỗ cánh tay Hwang Hyunjin đang ôm vòng quanh thắt lưng mình, nói đầy ám chỉ: "Ở đây coi chừng có người lên."
Phát tiết là nhu cầu sinh lý, mà riêng tư là đòi hỏi tất yếu.
Hwang Hyunjin hầu như hưng phấn ngay tức khắc, cách một lớp áo mà Ong Seongwu vẫn cảm giác được nhiệt độ đang dấy lên từ lòng bàn tay hắn áp trên người mình. Hắn quay đầu lại, bờ môi lành lạnh khẽ sượt qua trán Hwang Hyunjin, rồi nhanh chóng áp mạnh xuống trán hắn, bắt hắn tạm thời tỉnh táo lại.
Phòng Ong Seongwu ngay bên dưới sân thượng, cách có một lầu. Hwang Hyunjin hưng phấn như vậy, nên vừa xuống hết cầu thang hắn đã nhịn không nổi đẩy ép Ong Seongwu vào tường, nhào tới hôn, thanh niên mới lớn, hành động vẫn còn hấp tấp thô lỗ, ngay giữa góc hành lang tạm thời không ai qua lại, hắn đã vội lần tay vào trong áo Ong Seongwu, hại cái sơ-mi Armani xa xỉ mới đó đã bị vò như một mớ nhàu nhĩ quàng rối lên người.
"Đừng... đừng vội vậy." Ong Seongwu thở hổn hển, quay đầu tránh được một nụ hôn vội vàng nữa của Hwang Hyunjin, "Rốt cuộc cậu nhịn bao lâu không giải quyết rồi hả? Coi chừng nhịn quá thành bệnh a..."
"Câu này để hỏi anh cũng được." Hwang Hyunjin huých vai giữ hắn lại, còn tay vói xuống khẽ nắn bên dưới hắn, "Anh không phải cương rồi đây hả?"
Ong Seongwu bật cười, quờ tay mở cửa phòng mình. Tay chân Hwang Hyunjin đặc biệt mất trật tự, hại cả người hắn phát run từng chặp, đương nhiên sẽ ảnh hưởng đến tốc độ mở cửa, rốt cuộc qua mấy bận ngả nghiêng, hắn mới cắm được chìa vào ổ.
Ong Seongwu huých Hwang Hyunjin: "Nè, không tắm hả?"
Đáp lại hắn là một trận xô đẩy muốn choáng váng, và rồi cả hai cùng ngã sập xuống giường. Ong Seongwu nằm dưới cư nhiên lại thành đệm lót giảm xóc, mớ xương cốt lọm khọm còn chưa kịp đình công phản đối thì yếu điểm trên người đã lọt vào tay Hwang Hyunjin.
Hwang Hyunjin nằm đè bên trên Ong Seongwu, cúi đầu nhìn xuống bên dưới hắn: "Sao, thấy tôi cũng được quá chứ hả?"
Ong Seongwu nạt được một tiếng "ranh con", rồi vừa định mấp máy nói thêm câu gì môi Hwang Hyunjin đã ập đến chặn lời hắn.
Cảm giác khi dục vọng bị người khác vờn nghịch mơn trớn một cách sành sỏi vốn không dễ chịu gì, Ong Seongwu vói tay xuống, nhưng cổ tay ngay lập tức bị chộp lại. Khoái cảm kích thích đến mức toàn thân hắn muốn tan chảy, hoàn toàn không còn sức chống cự trước gã đàn ông đã sớm trưởng thành từ hồi nào mà hắn vẫn tưởng như còn là một đứa trẻ nít. Hắn bất lực bật ngửa đầu, để lộ ra cần cổ yếu đuối, Hwang Hyunjin lập tức nhào lên hôn cằm hắn, gấp gáp rải đầy những dấu hôn suốt dọc xương quai xanh.
Trực giác Ong Seongwu tự thấy có gì không đúng. Hắn không ưa ở dưới, chuyện với Kang Daniel là vì hết cách đành vậy, còn cùng người khác, thường thường hắn không đời nào chịu nhún mình làm thụ. Mà coi ý tứ Hwang Hyunjin lúc này đã không phải như giúp nhau giải quyết chút đỉnh bình thường, mà là công khai chiếm hữu, bằng lối xâm lược đầy nhục cảm.
Bất quá động tác của Hwang Hyunjin lại tăng tốc, khoái cảm gấp bội khiến hắn vụt hoảng hốt, lý trí toàn thân đều dồn tuột về nơi đang run rẩy dưới sự kích thích quá độ. Hắn cuống cuồng muốn phát tiết, dục vòng gào thét trong mình đã chiến thắng tất thảy, mỗi một âm thanh buột được ra khỏi miệng Ong Seongwu giờ này rốt cuộc đều thành tiếng rên rỉ van lơn.
Hơi thở dốc của Hwang Hyunjin không biết đã trở nên khản đặc từ lúc nào: "Muốn bắn, hưm?"
Ong Seongwu nhíu mày, mi mắt hắn kỳ thực rất mảnh, mỗi lần tao nhã khép dài theo đường nhìn, thường thường long lanh ánh nước, Hwang Hyunjin vừa trông thoáng qua đã cảm giác một luồng khí nóng xộc lên trong mình, suýt chút nữa thì nhịn hết nổi.
Ong Seongwu khẽ thở hắt ra, hắn bị thô bạo xốc lên, cái quần không biết đã bị vo nhàu nhĩ rồi quăng xuống sàn từ bao giờ. Dục vọng chưa kịp phát tiết cứ thế căng cứng trên đỉnh, thậm chí chỉ một chút cọ xát mơ hồ vào drap giường cũng khiến hắn thấy khao khát vọt lên mà không sao được thỏa mãn, thật làm người ta muốn phát điên.
Hwang Hyunjin còn không kịp mào đầu bôi trơn tử tế, giống như bữa đại tiệc ngày đêm mơ ước, chật vật giành giật bao năm giờ rốt cuộc cũng được dọn lên trước mắt, đến lúc bụng rỗng réo vang, ai còn lòng dạ nào mà buộc khăn ăn, chọn dao nĩa?!
Hwang Hyunjin hấp tấp hôn loạn trên gáy Ong Seongwu: "Anh chịu khó một chút đi."
Ong Seongwu hớp hớp một ngụm khí lạnh, nghe dục vọng phía trước gào thét đòi phát tiết, vậy mà dùng dằng mãi không được thỏa mãn, cảm giác trống rỗng thiếu thốn khiến toàn thân hắn mềm nhũn, thậm chí khoảnh khác Hwang Hyunjin mãnh liệt xâm nhập, hắn cũng không còn sức giãy giụa phản ứng vì đau nữa.
"Mẹ nó... cậu... từ từ..."
Hwang Hyunjin hơi ngừng lại, nhưng ngay sau đó bàn tay lại luồn xuống vuốt ve dục vọng đã muốn hạ nhiệt của Ong Seongwu. Dù sao hắn cũng có chút kỹ xảo, dần dần khoái cảm ập đến thế chỗ cho cơn đau, Ong Seongwu hít sâu một hơi, bắt đầu cảm giác được những nụ hôn của Hwang Hyunjin trượt xuống vùng thần kinh mẫn cảm trên lưng mình. Cả đời hắn không thể chịu đựng được nhất chính là cái lối này... chẳng mấy lâu sau hắn trân mình tiết ra giữa đỉnh sóng khoái cảm.
Ngay lúc những thớ cơ vòng tận sâu trong co rút lại theo phản xạ, Hwang Hyunjin cũng gồng mình nhấn ngập vào, khoái cảm tột độ từ sự co thắt mãnh liệt hòa cùng cảm giác ấm nóng ướt át khiến hắn sung sướng muốn tan chảy xương cốt, cánh tay ôm Ong Seongwu phút chốc siết chặt, Hwang Hyunjin bắt đầu chuyển động hung bạo như phát cuồng...
–
Hwang Hyunjin bước ra khỏi phòng tắm, Ong Seongwu vẫn ngồi dựa đầu giường, cầm một cuốn tiểu thuyết Đức, vừa đọc vừa hút thuốc. Hwang Hyunjin tiến tới, tính tước điếu thuốc của hắn, nhưng Ong Seongwu đã giơ tay cản lại: "Đừng, điếu này phải hút, bằng không tối tôi không ngủ được."
Hwang Hyunjin biết loại người chơi bời lõi đời kiểu này, đương nhiên sẽ có vài điểm cố chấp, có thể là thói quen, cũng có thể chỉ xuất phát từ tâm lý tự vệ cá nhân, bất quá nếu người khác cố tình ép hắn không được làm, trái lại sẽ khiến hắn nảy sinh tâm lý né tránh, chống đối. Hwang Hyunjin vừa lời lãi được người ta, giờ đi tính toán ba chuyện nhỏ nhặt này để ảnh hưởng lâu dài về sau thì thật là quá dở.
Hắn thầm nhủ: chờ đó rồi sau này tôi sẽ trị thói xấu ấy của anh, giờ tạm thời thả cho anh hút thêm một điếu. Nghĩ vậy rồi hắn rút một cái khăn ra lau tóc, cũng không buồn mặc áo vào, dưới ánh đèn, cơ thể ở trần thoáng lóng lánh nước.
Ong Seongwu liếc nhìn gã đàn ông trước mặt. Hắn thường thường vẫn đùa cợt chế giễu Hwang Hyunjin, nói bây đàn ông đàn ang lớn xác rồi từ sau gây chuyện thì đi mà tự dọn này dọn nọ, thế nhưng nếu không phải đêm hôm nay, thực tình trong lòng hắn vẫn nghĩ đó chỉ là một đứa con nít, ưa la ưa khóc, ưa giận lẫy, ưa cậy mạnh, ừ thì có chút khả năng thật, bất quá đâu đã đủ để gánh vác việc gì lớn lao.
Từ hồi nào vậy, từ hồi nào thằng nhỏ năm xưa anh hai chết chỉ biết la khóc giờ đã bắt đầu mang những tâm sự cả hắn cũng không sao nhìn thấu được thế này? Mà từ hồi nào, đứa nhỏ này đã kịp cao lớn hơn cả hắn rồi?
Ong Seongwu khẽ khép mắt, ánh đèn mờ sáng đầu giường như mơ hồ ẩn chứa vô vàn dự cảm bất an.
"Anh không tắm à?" Hwang Hyunjin quay lại hỏi.
Ong Seongwu đặt cuốn sách xuống, ngập ngừng nói: "Tôi đang nghĩ, sắp tới chắc tôi sẽ chuyển ra ngoài, sau này không ở tại chỗ, nhiều việc hẳn tôi không để ý hết được, cậu phải học cách tự xử lý cho tốt."
Hwang Hyunjin kinh ngạc: "Sao hả?! Anh tính đi đâu?"
"Đến lúc tôi nên đi rồi."
Hwang Hyunjin đứng bật dậy: "Tôi không cho phép!"
Thật bất ngờ là Ong Seongwu cũng không nổi giận, hắn chỉ nhìn Hwang Hyunjin chăm chú, rồi nói rành rọt từng chữ: "Ngồi xuống."
Hwang Hyunjin đứng cứng đờ tại chỗ, Ong Seongwu lại gằn giọng: "Ngồi-xuống!"
Lời hắn nói đương nhiên đầy sức uy hiếp, rốt cuộc Hwang Hyunjin chậm chạp ngồi xuống giường.
"Tôi sẽ không đi ngay bây giờ, có một số việc đợi bàn giao xong cũng phải mấy tháng nữa. Cậu tới tuổi này rồi, nếu không trao lại quyền cho cậu, thiên hạ nói lắm chuyện."
"Thật sự tôi không hề quan tâm..."
"Tôi quan tâm." Ong Seongwu nói bình thản nhưng cương quyết, "Đừng khiêu khích đạo đức nghề nghiệp của tôi."
"Trước kia chuyện với Kang Daniel khiến tôi tổn thương trầm trọng lắm rồi, tinh thần hay thể xác cũng vậy, trò chạy trối chết ấy tôi không muốn nếm thử lần nữa đâu, có cho nữa cũng chịu hết nổi rồi. Cậu đã đến tuổi này, rất nhiều việc không thể cứ giải quyết giống như khi cậu còn nhỏ, cậu cũng hiểu rồi, kẻ ở địa vị nào nên nói điều gì, làm người không thể dựa vào cảm tình để quyết định được."
Hwang Hyunjin nhịn không nổi nữa, hắn đứng phắt dậy, cuồng chân rảo bước khắp phòng: "Tôi không phải loại người như Kang Daniel, quan hệ giữa chúng ta là thế nào chứ, sao tôi có thể đuổi giết anh được?"
Câu này không hiểu lại đụng chạm trúng điểm yếu gì của Ong Seongwu, trong khoảnh khắc dường như hắn đã chực bộc phát, nhưng rất nhanh, tất cả bị hắn giấu giếm không còn dấu vết.
Hắn tính nói câu gì, nhưng mắt vừa nhìn đến Hwang Hyunjin hình như lại thấy rất khó nói ra. Rốt cuộc hắn thở dài: "... cậu sẽ thôi."
Hắn đứng dậy bỏ vào phòng tắm, Hwang Hyunjin chỉ thấy đầy buồn bực, muốn túm hắn lại, nhưng ấm ức đè nén vụt trào lên, không kịp kìm chế đã buột ra lời: "Có phải anh thấy tôi không tốt, không xứng ở bên anh không?!"
Ong Seongwu khựng lại trước cửa phòng tắm, hắn nói mà không quay đầu lại: "... là tôi không xứng."
Nói rồi chậm rãi khép cửa lại.
Mùa đông năm đó, Ong Seongwu cuối cùng đã bàn giao xong tất cả sự vụ của Hwang gia, rồi hắn cũng chuyển ra khỏi nhà chính. Hắn vẫn giữ lại số cổ phần riêng trong công ty và chút ít quyền lực, vài việc râu ria nhỏ nhỏ cũng vẫn có mặt hắn, nhưng quyền quyết định mọi kế hoạch trọng đại hắn đều đã tự loại mình ra.
Chuyện này trở thành một chủ đề nóng hổi khắp thành phố, nhiều người nói ấy là nhờ cậu hai Hwang lợi hại, cũng có người bảo Ong Seongwu đương tự lo mạng mình. Khi trước vụ Kang gia đuổi giết hắn làm thiên hạ thấy chẳng ra sao, hồi đó cũng có vài người quen thân với Ong Seongwu tính che chở cho hắn, nhưng với lối quyết liệt ráo riết của Kang gia, rốt cuộc chẳng ai có kết cục tử tế. Tai vạ kiểu đó đâu ai chịu nổi đến lần thứ hai, trả lại quyền lực đúng lúc, nói thế nào cũng vẫn là sáng suốt...
Hwang Hyunjin bước ra khỏi cổng công ty. Vài tay quản lý và nhân viên chi nhánh đi theo sau, không khí tranh luận bàn bạc rất chi sôi nổi, ai nấy đều ra sức khoe bộ dạng nhiệt tình công cán trước mặt cậu chủ lớn. Hwang Hyunjin nghe một cách thờ ơ, mấy chuyện này trước khi Ong Seongwu chuyển ra ngoài đã giải thích cặn kẽ cho hắn rồi, giờ chẳng cần đám lau nhau này hắn vẫn thừa sức thuộc như cháo chảy.
Đột nhiên có một gã nhân viên cười nói: "Hồi đó việc này là chính cậu Ong chỉ đạo, giờ muốn nói gì về báo cáo lúc ấy thì phải đi hỏi cậu Ong..."
Tay thủ quỹ bên cạnh tiện miệng nói: "Phải phải gì nữa, mình cứ làm lại một bản là xong, ai biết báo cáo hồi ấy có dùng được không "
Tiếng tranh luận xung quanh phút chốc im bặt, Hwang Hyunjin quay đầu lại, chiếu ánh mắt mờ mịt vào gã thủ quỹ: "Anh nói thế là ý gì?"
Gã thủ quỹ hoảng hồn: "Cậu chủ, tôi... tôi không, không có..."
"Tôi hỏi anh có ý gì?!"
Chưa bao giờ thấy bộ dạng đáng sợ này của cậu chủ lớn, tay thủ quỹ sợ cuống cả tay chân: "Tôi nói... ý nói là... hồi đó cậu Ong chỉ đạo làm chúng tôi không có tham dự, cậu Ong nói sao thì là vậy, đâu ai dám góp ý gì, giờ khó khăn lắm mới có cơ hội, vậy cũng nên... nên lấy ra xem xét lại..."
Hwang Hyunjin quăng mạnh cái điện thoại di động trên tay xuống đất, nghe "Cốp!" một tiếng, xung quanh ai nấy đều câm như hến, làm vậy rồi hắn còn chưa hả giận, liền chỉ thẳng mặt gã thủ quỹ kia, hùng hổ quát: "Anh bảo Seongwu có gì phải giấu giếm tắt mắt à?!! Bằng cái lòng trung thành với công ty này của anh mà anh có tư cách điều tra người khác hả?!"
Tay thủ quỹ không dám thở ra một chữ, mặt tái nhợt cắt không còn hột máu.
"Mấy người có mặt ở đây, hôm nay tôi nói cho các người hay, Seongwu giờ đi rồi, nhưng anh ấy đã đặt ra cái gì ở đây thì là như thế! Ai dám tự ý thay đổi, cút ngay khỏi công ty này!"
Nói dứt lời hắn đùng đùng giận dữ lao xuống bậc thềm, lái xe chờ bên dưới đang định mở cửa xe, nhưng nhìn thấy sắc mặt hắn rồi tuyệt nhiên không dám động cựa gì nữa.
Hwang Hyunjin leo lên xe, đóng sầm cửa lại, hằm hằm ngồi tại chỗ cả nửa ngày, không nói không rằng. Tay lái xe nín thở quan sát sắc mặt hắn trong gương hồi lâu, rốt cuộc rón rén hỏi: "Cậu chủ, đi đâu ạ?"
Hwang Hyunjin vẫn trầm ngâm một hồi, giống như hắn chẳng hề định trả lời câu hỏi. Đại khái qua chừng vài phút hay lâu hơn nữa, mới nghe giọng hắn chậm rãi vang lên: "... ra nghĩa trang, thăm anh hai tôi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com