Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 22

– Chương hai hai: Tây Thi đậu phụ Kang Daniel –

Giường đẩy chạy rầm rầm trên hành lang bệnh viện, đèn phòng giải phẫu cũng bật sáng, hắt màu hồng đỏ cả một khoảng hành lang lát gạch nhẵn bóng. Y tá một tay ôm tập giấy tờ một tay hấp tấp giữ chiếc mũ đồng phục tròn trên đầu, chạy vội đến hỏi: "Người nhà bệnh nhân là ai? Xin ký cho một chữ, mau mau lên!"

Hwang Hyunjin đứng dậy, lảo đảo bước ra ký tên.

Hắn cầm bút rồi lại ngừng lại nghĩ một chút, hạ giọng hỏi y tá: "Ca mổ này rốt cuộc là thế nào? Có nguy hiểm gì không? Hậu quả xấu nhất là gì?"

"Chuyện này phải có bác sĩ mới nói được, hậu quả tệ nhất là phải cắt một phần ba phổi, đương nhiên cũng có cách điều trị dần dần. Trước khi mổ tôi không thể đảm bảo chắc chắn với anh sẽ không có biến chứng gì, bệnh viện chỉ có thể làm hết sức mà thôi."

Hwang Hyunjin gật đầu, mặt tái nhợt, đặt bút ký rồi lại hỏi: "Sau này anh ấy không được hút thuốc nữa phải không?"

Y tá lạnh lùng đáp: "Đúng ra phải bỏ từ sớm rồi."

Ca mổ kéo dài tổng cộng năm tiếng đồng hồ, Hwang Hyunjin không cho Ong Seongwu hút thuốc, nhưng tự hắn ngồi chờ ngoài hành lang phòng mổ thì hút hết điếu này tới điếu khác, mới đó mà mặt đất đã la liệt đầu lọc thuốc lá. Bác sĩ đi qua mấy lần định góp ý mà không dám, xã hội có một số kẻ tự thân đã sở hữu đặc quyền, và Hwang Hyunjin rõ ràng là một trong số đó.

Giữa chừng đột nhiên hắn đứng bật dậy, nói: "Không được, tôi không chịu được, phải về nhà đã."

Hắn không chịu được kiểu ngồi chờ đợi dằn vặt thế này. Nếu đổi lại là Ong Seongwu hay Kang Daniel, bọn họ đều đã được mài giũa đủ để hiểu sự kiên trì nhẫn nại quan trọng đến mức nào, bởi vậy có thể bọn họ sẽ chỉ im lặng và tiếp tục đợi, nhưng hắn không làm được. Hắn còn trẻ, luôn có một sự kích động tiềm tàng khiến hắn không sao kiềm chế được.

Hắn lao về nhà, xông vào phòng Ong Seongwu, lôi đống thuốc lá của hắn ta ra đốt bằng sạch, ném hết bật lửa, còn bới luôn bộ Zippo kinh điển Ong Seongwu chăm chút giấu kĩ ra, quăng tiệt ra cửa. Hắn đạp cửa phòng đọc của Ong Seongwu, đập phá tan hoang đồ đạc bày biện bên trong, dường như chỉ có làm vậy mới giúp hắn phát tiết được cơn giận dữ lẫn khủng hoảng trong lòng lúc này.

Ong Seongwu lúc đi vội, máy tính trên bàn còn chưa tắt, đèn xanh vẫn chớp chớp nhá nhá. Mở máy ra đã thấy danh sách ổ cứng chi chít, đánh tới tận vần Q rồi.

Bên ngoài có vài ổ đặt tên nhãn hiệu xì gà, thuốc lá ưa thích nhất của chủ nhân, lại có cả ổ cứng dùng tên hay biệt danh của bạn bè, một ổ mang tên BG, mở ra coi thì ra bên trong là số liệu kinh doanh tổng hợp hàng năm của thị trường mỹ phẩm cho giới nữ. Lại có cả ổ ghi tên Hwang Hyunjin, chứa rặt số liệu về mấy nhà máy trực thuộc, chuyên sản xuất sản phẩm cho con nít.

Trong lòng anh tôi vẫn là đứa con nít không chịu lớn hay sao?

Hwang Hyunjin lầm bầm trong bụng, thật không biết nên khóc hay nên cười.

Kéo xuống coi tiếp, lại mở được một thư mục ghi tên Kang Daniel, bên trong chứa toàn thông tin về một số vụ buôn bán vũ khí, lính đánh thuê mà Hwang gia không giành được. Còn có vài file lẻ để lộn xộn, mở ra thấy hầu hết đều trắng không.

Hwang Hyunjin không hiểu vì sao mình cứ luôn có phản xạ thù địch với Kang Daniel, cảm giác này không chỉ vì mối huyết thù năm xưa, mà hình như một phần còn vì Ong Seongwu. Hắn luôn thấy quan hệ giữa Kang Daniel và Ong Seongwu rất mờ ám, đành rằng sau này giằng co mãi đôi bên đã thành đối thủ của nhau, nhưng cứ luôn luôn có gì đó khiến hắn không dứt được cảm giác ghen tuông.

Phản xạ thù địch này khiến hắn thường không tự chủ được mà lục lọi mọi thứ Ong Seongwu lưu trữ liên quan đến Kang Daniel, dù chỉ một từ một chữ cũng khiến hắn phải vò đầu bứt tai suy diễn nửa ngày.

Hwang Hyunjin mở coi từng file một, cả văn bản cũng quyết đọc bằng hết. Rốt cuộc trong một file pdf hắn thấy mấy bức ảnh, toàn là hình chụp xa chụp gần cảnh trong nhà họ Kang, còn chụp cả nội thất trang trí, rồi hình bồn rửa mặt trong phòng tắm, bệ lát đá cẩm thạch, gương soi bóng loáng, trên giá thủy tinh bày đủ cốc, bàn chải, tất cả đều có cặp, tay vịn vắt hai cái khăn mặt, bên cạnh còn cả chai nước súc miệng, nước hoa cho nam giới và mấy thứ hầm bà lằng khác nữa.

Hwang Hyunjin cười lạnh, nhấn chuột xóa bằng sạch mớ file pdf đó. Ngồi một hồi còn chưa hả giận, lại mở lên, đổi luôn tên cái ổ cứng thành "Thằng-đốn-mạt".

Có tiếng gõ cửa vang lên: "Cậu chủ, đến giờ cơm chiều rồi."

Hwang Hyunjin gập máy lại: "Đi, đến bệnh viện. Có ai gọi chưa? Tình hình sao rồi?"

"Có điện thoại gọi về rồi, nói tình hình giờ đã tạm ổn, khoảng một tiếng nữa thì kết thúc ca mổ."

Hwang Hyunjin đột nhiên hỏi: "Kang Daniel đang ở đâu?"

Gã đàn em ngập ngừng đáp: "Kang lão đại ngồi chờ ngoài bệnh viện, không ai dám ra nói gì... mới nãy còn ngồi đó, nhưng vừa có điện thoại gọi đi rồi."

"Điện thoại ai gọi?"

"Không biết nữa."

Hwang Hyunjin gật đầu, bụng có chút ác ý trù cho Park Soyoung đang ở nhà chửi gà mắng chó, mượn cớ làm náo loạn hết lên.

Khi Ong Seongwu tình dậy, chỉ cảm thấy vết thương đau nhói từng đợt.

Phòng bệnh cũng không đến mức trắng toát kinh dị, mà coi bộ giống một phòng đơn trong khách sạn hơn, giấy dán tường màu hồng nhạt pha xanh biển, thảm sàn xanh lá, cả bóng đèn đầu giường cũng tỏa ánh sáng vàng cam ấm áp. Hắn miễn cưỡng ngóc đầu dậy, liền thấy đối diện giường bệnh có cả tivi, cạnh đó là một cái tủ lạnh cỡ nhỏ, trên nóc đặt một khay hoa quả, đỏ vàng xanh xanh trông rất chi ưa mắt,

Ong Seongwu tự nhiên phát run cúi xuống nhìn nhìn người mình, chỉ sợ sẽ thấy một bộ đồ bệnh nhân bông bông hình Hello Kitty. Còn may Hwang Hyunjin chưa biến thái đến thế, áo ngủ hắn đương mặc vẫn là loại đồ bình thường.

Nếu không phải trên đầu còn ống truyền dịch và bịch máu treo lủng lẳng, thì phòng bệnh này trông chẳng khác gì buồng ngủ của con nít trong vườn trẻ. Cả nút gọi y tá gắn đầu giường cũng được thiết kế thành một cái chuông vàng nhỏ xíu, Ong Seongwu thử cầm lên lắc lắc, mới nghe mấy tiếng chuông vang lên, cửa phòng bệnh đã hé mở, một bé y tá mặc đồng phục xanh nhạt bước vào, tươi cười hỏi hắn: "Ngài tỉnh rồi ạ, xin hỏi ngài có cần giúp gì không?"

"..."Seongwu mấp máy nói: "Đau."

Em y tá gật đầu vẻ am hiểu: "Đó là chuyện bình thường, giai đoạn thuốc mê hết tác dụng luôn rất kinh khủng, huống hồ ngài còn bị cắt mất một phần nội tạng bị hư vì bệnh. Nhưng ngài yên tâm, chỉ cần qua được mấy giờ này rồi ngài sẽ hồi phục nhanh thôi."

"... Nhanh là nhiêu lâu?"

Nụ cười của em y tá vẫn tươi như hoa: "Bồi bổ đầy đủ thì chừng một hai năm là ổn rồi."

Ong Seongwu nhìn chằm chằm cô em hồi lâu, tịnh không nhúc nhích, coi bộ hắn hóa thạch luôn rồi.

"Xin hỏi ngài có cần giúp gì không ạ?"

Lúc này hắn mới tỉnh lại, húng hắng ho mấy tiếng, mặt dày đỏ rần: "Tôi muốn chích thêm thuốc giảm đau."

Em y tá lại gật đầu thấu hiểu: "Tôi sẽ hỏi ý kiến bác sĩ."

Kết quả là em y tá đi hỏi bác sĩ, bác sĩ lại chạy đi hỏi Hwang Hyunjin. Giờ vẫn chưa tới lúc được vào thăm bệnh, Hwang Hyunjin chỉ có thể ngồi theo dõi qua hệ thống camera, thấy Ong Seongwu nằm trong phòng bệnh hết thở ngắn than dài ra bộ chán đời, lại dài giọng nghêu ngao hát dân ca, một hồi thì vặn vẹo mò điều khiển tivi bấm bấm. Người này có nằm một chỗ cũng gây ra được vô số sự, hắn đương vừa sờ sờ cái chuông vàng nhỏ vừa vê vê cằm, cười rất chi lưu manh: "Chẳng có lẽ đây chính là chuông gọi loli thứ thiệt trong truyền thuyết~?"

Hwang Hyunjin phì cười, tắt màn hình, đứng dậy nói: "Không tiêm, để ảnh nếm mùi mổ xẻ cho biết, từ sau còn muốn hút thuốc thì tự mà nhớ lấy."

Bác sĩ cúi cúi đáp dạ, còn nói: "Thể chất cậu Ong rất tốt, chỉ cần qua được giai đoạn này, về sau cai thuốc kiêng rượu là sẽ hồi phục nhanh thôi, cậu không phải lo lắng."

"Chứ chừng nào ảnh xuất viện được?"

"Cái đó phải chờ theo dõi đã."

Hwang Hyunjin thầm nhủ, chờ chừng nào xuất viện sẽ lôi về nhốt luôn, mỗi ngày đúng giờ mở cửa cho ra hít thở khí trời, ông già không tim không gan đó từ nay về sau đừng hòng đụng vào một mẩu thuốc nữa. Hắn đã quyết định giữ lão lưu manh này bên mình cả đời rồi, sao có thể để người này tự ý đi trước mình bước nào được.

Khó khăn lắm tâm tình Hwang Hyunjin mới tươi tỉnh lên tí chút, về đến nhà gặp ai hắn cũng hỏi phẫu thuật xong nên cho bệnh nhân ăn gì thì tốt. Kết quả là có kẻ thiếu đạo đức mách cho hắn phải ăn canh cá chuối, cá chuối có tác dụng giúp vết thương mau khép miệng, lại rất giàu chất dinh dưỡng. Hwang Hyunjin mất nguyên nửa đêm để sai người đi lùng mua cá chuối tươi, lại chạy lòng vòng qua cả nửa Busan đến quấy rối tưng bừng làng chài nhà người ta, om sòm đến khuya lắc khuya lơ mới tung tẩy xách về được hai con cá chuối tươi đương quẫy đành đạch.

Hwang Hyunjin thấu hiểu sâu sắc giá trị của hai con cá này, sợ đầu bếp nấu nướng ẩu tả, hắn liền đích thân xuống bếp vừa chạy vòng ngoài phụ giúp vừa giám sát luôn thể. Một nồi canh cá chuối ninh đến tờ mờ sáng mới xong, Hwang Hyunjin hăm hở tính xách thẳng đến bệnh viện, kết quả là bị đám thủ hạ sống chết can ngăn, nói giờ này cậu Ong nhất định là ngủ rồi, dù có muốn tỏ lòng hiếu nghĩa của học trò ít ra cũng phải chờ trời sáng đã...

Dùng dằng mãi cũng đợi được đến khi trời sáng hẳn, Hwang Hyunjin xách một hộp canh, nhằm bệnh viện thẳng tiến, vô cùng háo hức dâng báu vật cho Ong Seongwu, hắn nói: "Nóng hổi nha! Không phải anh thích canh bỏ măng hả? Trong này đủ hai kí măng đó!"

Ong Seongwu cầm muỗng, mở nắp hộp, bên trong ú ụ nào đầu cá, mình cá, đuôi cá, xương cá, mộc nhĩ, măng thái, nấm hương, cẩu kỷ tử, thuốc bắc, gia vị các loại... mà không có canh.

Ong Seongwu hỏi: "Canh đâu?"

Hwang Hyunjin hoa tay múa chân giải thích cho hắn, quản gia nói canh phải ninh từ từ, lửa liu riu, mới ngấm hết mùi vị, nhất định phải ngồi cạnh bếp canh mới được... vậy là hắn liền đuổi đầu bếp ra ngoài, vừa coi tạp chí tươi mát vừa chờ canh ninh nhừ, cứ thế ngồi chờ ~ chờ đến hừng đông... trời đã sáng, nước canh cạn ráo, Hwang Hyunjin tin tưởng dinh dưỡng trong canh đã ngấm hết vào thịt cá rồi, thế là tưng bừng phấn khởi bỏ hộp xách đến cho Ong Seongwu ăn liền.

"..." Seongwu nói, "Xuất phát điểm thì tốt, tiếc là chỉ có hai con cá."

Hắn thò ngón tay gẩy gẩy một miếng cá, bỏ vào miệng, nhai nhai nuốt nuốt, im lặng một hồi mới hỏi: "... cậu không bỏ muối phải không?"

"Phải, quản gia ổng nói đó, người bệnh nặng cần bồi bổ tốt nhất là hạn chế ăn đường ăn muối, hồi xưa mà nấu canh cá chuối cho người ở cữ là không bỏ muối, đúng là hơi nhạt thiệt nhưng mùi vị tươi ngọt, món này nhất định ai cần bồi bổ ăn rất chi ngon miệng..."

" Hyunjin." sư phụ Ong Seongwu nói, "Lần sau nhớ cho kĩ, canh cá không nêm muối thường chỉ dành cho phụ nữ mới sinh ăn cho xuống sữa. Thân già này trên người không có cái của ấy, khỏi cần ăn."

Hwang Hyunjin vặn vẹo uốn éo năn nỉ sư phụ một hồi, quyết nhìn Ong Seongwu càng lúc càng có vẻ muốn ọe ọe, ăn một mạch quá nửa hộp canh cá. Ong Seongwu rất sợ hắn cứ thế ngồi nhìn mình ăn đến hết cái thứ không dầu không muối này, rốt cuộc đành viện cớ nói muốn ăn đậu phụ mới xay dưới lầu, kêu hắn mau mau xuống mua giùm đi.

Hwang Hyunjin vừa nghe đòi ăn đậu phụ mới xay, tự nhiên như rơi vào cõi mộng, bụng thầm nhủ chẳng có lẽ Busan năm nay mới có một nàng Tây Thi đậu phụ thật sao, hay mình xuyên không mất rồi~? Ong Seongwu trông bộ dạng do dự của hắn, liền vội vàng thề thốt, nói lần trước đi qua bệnh viện này đúng thật là có thấy một nhà bán đậu phụ mới xay dưới lầu, hồi đó có giờ nhất định vẫn có, đứa nào nói láo đứa đó không có tiểu kê kê!

Hwang Hyunjin liếc mắt nhìn xuống quần Ong Seongwu, xác nhận tiểu kê kê của người này vẫn còn đấy rồi mới chịu đứng dậy đi ra, vừa đi vừa nghêu ngao hát.

Ong Seongwu nhất thời như trút được gánh nặng, chân trước vừa thấy hắn bước qua cửa, chân sau đã vội vàng bò dậy, nhảy xuống giường, vẫy gọi một em y tá loli xinh tươi mơn mởn vô đỡ một tay, rồi ra bộ yếu đuối nhưng kiên định vô ngần, hăm hở đổ ụp hộp canh cá bí hiểm vào toilet.

Thế giới này có một số thứ thoạt trông thì là đồ ăn, yên tâm không giết được người, nhưng kinh qua bàn tay chế biến thần sầu quỷ khốc của vài vị đầu bếp, chúng sẽ bị đột biến DNA, rồi từ đó về sau sẽ thành món ăn tra tấn tinh thần kinh hồn đáng sợ.

Ong Seongwu hân hoan nhìn mớ canh cá trôi tuột theo xoáy nước, lại dùng con mắt nhà nghề quét qua hiện trường một lượt, xác định không còn chứng cứ gì sót lại, hắn mới quay phắt qua em y tá nhân chứng duy nhất, thành khẩn ỉ oi: "Nhất định không được nói cho ai nghe, bằng không đêm đến chú sẽ vô quấy rối con nghe"

Em y tá cười cười mắc cỡ, để lộ hàm răng nhỏ nhỏ xinh xinh trắng bóc: "Chú à, tối con ở ngay phòng trực ban đó, chú tới thì gõ cửa nha, lúc nào cũng hoan nghênh."

Seongwu ham hố véo véo bên má mềm mịn của cô bé, tán thưởng một câu bệnh viện quả là thiên đường loli, rồi lại bò về giường nằm thẳng cẳng. Lão lưu manh này trên giường cũng khó yên, được một hồi lại lăn lộn đổi tư thế, rồi thì lắc chuông đòi uống nước, lát sau lại gọi em y tá vô, cực kì nghiêm túc truyền đạt bí quyết dưỡng da độc nhất vô nhị bí hiểm thôi rồi. Em y tá trông da mặt ông chú mịn màng láng mượt, cũng rất chi hớn hở tin lời, còn mừng húm chạy đi chia sẻ của quý với đám chị em y tá.

Lão yêu nghiệt này lăn lóc một hồi lâu, khó khăn lắm mới phát tiết bớt được sinh lực quái dị trong người, bắt đầu mơ mơ màng màng thiếp đi. Mà đang thiu thiu ngủ, chợt nghe tiếng cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, có người vào, rồi còn dừng chân đóng cửa lại.

"Mua được đậu phụ thiệt hả?" Seongwu hết hồn, lý nào nói láo vậy mà có thiệt, thời buổi này mà vẫn còn bán đậu phụ xay nữa sao trời?

Hắn tròn mắt nhìn ra, nhưng người đứng trước cửa không phải Hwang Hyunjin. Là Kang Daniel đang nhíu nhíu mày, như cười như không hỏi: "Đến thế này rồi còn chưa chịu nằm yên nữa, đang nhớ nhung đậu phụ của cô em nào đây?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com